ĐÀO THẢI THEO THỜI GIAN.

Quả thật, thời gian là cái ǵ vô h́nh mà nó vừa xây dựng vừa tàn phá thật tàn khốc, phũ phàng. Chẳng biết lúc đương thời làm mưa làm gió trên các sân khấu, vũ trường nhà hàng sang trọng, tiền cachet thuộc loại đắt giá nhât lúc bấy giờ phải thương lượng mặc cả mà c̣n phải chờ tới phiên chứ bộ dễ dàng mời tới lắm sao. Lịch tŕnh tŕnh diễn của những ca sĩ thượng thặng này kín mít chẳng c̣n mấy buổi c̣n chỗ trống. Muốn mời hát, phải chuẩn bị mời trước vài ba tuần chứ không phải người ta ế độ , cần hát lúc nào cũng được, muốn lúc nào th́ có lúc nấy đâu đấy nhá. Có mà bị chửi cho rát mặt.

Nhiều ca sĩ đă nổi danh từ thời Đệ Nhị Cộng Ḥa, ra đến hải ngoại vẫn c̣n nổi tiếng, được mời đi tŕnh diễn hát ḥ khắp nơi. Từ Châu Âu, Mỹ, Úc... những nơi có đông cộng đồng người Việt định cư lẫn tỵ nạn. Các hội đoàn, nhà thờ, đ́nh chùa miếu mạo tổ chức festival hay bazaar là y như rằng phải mời cho được ca sĩ X, Y, Z... mới ăn khách mới có đông người đến dự. Các hội đoàn có tổ chức lễ lạc, kỷ niệm, tưởng niệm đều phải mời cho được những ca sĩ đó mới là phải đạo. Chẳng phải mời đi lưu diễn không đâu nhá. Có người bảo trợ trả tiền máy bay, ăn ở khách sạn. Tớii nơi ngoài việc tŕnh diễn show chính c̣n chạy show các pḥng trà kiếm thêm nữa chớ bộ. Lại c̣n màn bán CD, DVD kiếm thêm chút đỉnh. Cái khác người là ở đây có chữ kư của ca sĩ kư tận tay. C̣n chụp h́nh chụp ảnh lưu niệm làm kỹ nghệ nữa . Oai hơn cóc chết. Dĩ nhiên cũng phải chia phần cho mấy anh agent ăn theo nữa chứ. Công sinh cộng hưởng mà lỵ. Đúng là theo voi ăn bă mía là như vậy ru?.

Cái thời hoàng kim, vơng lọng ngựa xe, kẻ đưa người rước cũng kéo dài tới 40 - 45 năm hay hơn kém chút đỉnh. Quá dài cho một đời người trong sự nghiệp. Chứ không phải sống trong sự nghiệp của quần chúng....măi măi mà tưởng bở. Chẳng lẽ chưa đủ, biết thế nào mới cho là đủ. Ôi! cái bả vinh hoa phú quư nó lôi con người ta vào ṿng tục lụy quay cuồng. Bị đào thải như trái chanh vắt hết nước. Tiếc rẻ ǵ nữa mà níu kéo. Vấn đề đặt ra là khi đương thời không biết ăn de th́ khi hết thời ăn dè cũng chẳng xong.

Sau vài chục năm dâu bể, giọng ca không c̣n được sung măn như thuở đương xuân, sắc cũng đă tàn tạ theo thời gian. nhất là chẳng lẽ chỉ độc diễn măi thôi sao? Phải có lớp đàn em kế tục nữa chứ. Cũng như chính họ cũng là lớp kế tục đào thải lớp đàn anh, đàn chị. Quy luật tạo hóa đă an bài như vậy thừ thuở tạo thiên lập địa như một định luật bất biến. Thí dụ như nữ danh ca Thái Thanh đă được mệnh danh là giọng ca vượt thời gian rồi cũng có lúc phải từ giă sân khấu nếu tạo hóa c̣n để cho c̣n sống ở tuổi già mà nh́n lại quá khứ vàng son một thời. Họ cũng là những chứng nhân, tự điển sống một thời oanh liệt nếu ta biết t́m lại kinh nghiệm những biến cố của nghề nghiệp họ đă trải qua trong quá khứ hầu họ có thể tŕnh bày cho thế hệ đàn em đàn con cháu những bài học sống vô cùng quư giá. Chẳng hạn như ca sĩ Quỳnh Giao đă có những bài viết bài nói chuyện trên báo, trên tivi về những giai thoại, kinh nghiệm trong nghề của bà, thật quư giá vô cùng. Tuy nhiên đă mấy ai làm được như vậy, họ được ví như những cây cổ thụ sống lâu năm chứng kiến những thăng trầm của thời đại họ đă trải qua.

Ông bà ta thường có thành kiến với câu " xướng ca vô loài " Tuy nhiên nh́n lại chặng đường đă qua, có rất nhiều ca sĩ cả nam lẫn nữ đă chứng minh bằng chính nghề nghiệp, tư cách, kiến thức của họ khiến cho mọi giới phải nể phục và nghế nghiệp của họ được người đời tôn trọng. Nhiều ca sĩ cũng đă có gia đ́nh thật ấm êm hạnh phúc như ca sĩ Luật sư khuất duy trác, hay Hoàng Oanh từng tốt nghiệp cử nhân Văn Khoa ở Saigon trước khi mất nước.

Nói như thế không phải để ca ngợi hay chê bai ǵ v́ tư cách con người hệ tại ở giá trị đạo đức và nền giáo dục căn bản từ gia đ́nh nề nếp của một nền văn hóa thuần túy Việt Nam không hề lai căng bất cứ thứ chủ nghĩa ngoại lai nào. Làm hoen ố danh dự mà bao nhiêu lớp đàn anh đàn chị góp công tạo dựng được chỗ đứng trong xă hội.

Đạp đổ th́ quá dễ, xây dựng mới khó. Chẳng lư ǵ sau bao nhiêu năm gắng công một sớm một chiều lại đem đổ xuống sông xuống biễn sao? Giả như thế sự có thay đổi xoay vần th́ trong một khoảng không gian nào đó những thế hệ con cháu sau này vẫn c̣n hoài niệm một thời vàng son của nền tân nhạc cải cách lăng mạn đi vào ḷng người nhẹ nhàng êm ái thanh thoát nên thơ t́nh tự dân tộc của con người thuần túy Việt Nam.

MƯA NGUỒN

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS