XƯNG HÔ, ĐỐI THOẠI.

Khi chứng kiến hay mục kích ( chứ không phải nghe nói đâu nghen ) những hậu quả ( bọn việt cộng thường gọi là Hệ Quả ) xấu xa càng ngày càng tệ lậu, càng có khuynh hướng đọa ra về tất cả mọi phương diện. Nhất là phương diện đạo đức. Cách ăn nói xử sự, giao tế hàng ngày, xưng hô thưa gởi.

Giao tiếp nhiều nơi, nhiều hạng người nhiều giai cấp xă hội của nhiềunước nhiều quốc gia khác nhau ta mới thấy cách thưa gởi xưng hô của người Việt Nam( nói chung cả ba miền ) mặc dù khác nhau đôi chút về từ ngữ, phong thổ lẫn cung cách nhưng phải thú nhận là người Việt Nam có lối xưng hô thưa gởi rất phong phú lịch sự đâu đó có thứ tự, lớp lang, trật tự. Không phải thưa gởi cách chung chung đánh bùn sang ao. Có thể nói không ngoa rằng người Việt Nam có một nền văn hóa xưng hô thưa gởi thứ trật trong gia đ́nh, ḍng họ cùng các gia tội nội ngoai hai bên cùng là bà con 8 họ văn minh lịch sự nhất thế giới. Không một ngôn ngữ nào có được.

Sẽ có người cắc cớ hỏi tiếp: Thế bà con 8 họ là những họ nào ở đâu mà đẻ ra lắm thế ? Có vẽ rắn thêm chân không đấy?

Xin thưa: Ai ai cũng có Cha - Mẹ.

Khi biện minh rằng cách diễn tả có vẻ như thô lỗ bỗ bă mất dạy như vậy chỉ thuần túy là muốn nhấn mạnh câu văn, cách diễn tả trong lúc đối thoại. Chỉ là sự ngụy biện trơ trẽn, ấu trĩ.
Nếu một người ngoại quốc t́m hiểu và học hỏi về văn hóa Việt Nam. Khi gặp phải nền văn hóa xưng hô chắc họ cũng nhức đầu, chào thua. Tuy nhiên khi ta nghe 2 người nói chuyện, xưng tụng thưa gởi với nhau ta sẽ biết ngay thứ bậc vị trí của người này và người kia ngay. Đi t́m nguyên ủy mới thấy rằng đây là một nét rất đặc biệt của ḍng giống Bách Việt ( người Việt cổ ) với văn minh làng xă, lúa nước. Xă hội có tổ chức quy củ tôn ti trật tự, có trên có dưới không phải cá đối bằng đầu.

Xin đừng hiển lầm: một ngộ nhận tai hại v́ bị tuyên truyền cùng óc vong bản nô lệ. Rằng người Tàu cai trị chúng ta quá lâu nên văn hóa các bộ tộc Bách Việt bị đồng hóa và ảnh hưởng văn hóa Tàu. Mà không mấy ai t́n hiểu tận căn một điều éo le là phải hiểu ngược lại mới chính xác theo như khoa khảo cổ và lịch sử học cận đại đă từng minh định.

(Xin lưu ư tôi rất kỵ hay dị ứng khi bị bắt buộc dùng chữ Trung Hoa hay Trung Quốc. Như thế ta đă sập bẫy họ ngon ơ. Chúng tự xưng là trung tâm của thiên hạ. Ta gọi chúng như vậy mặc nhiên ta xác nhận theo ư chúng rồi. Thằng Tây thằng Mỹ nó gọi là Chine, China, Sino....chẳng qua là nó phiên âm tiếng cổ để ám chỉ cái mảnh đất xa xôi không có người tây phương cư ngụ. Chớ chẳng có quái ǵ là Trung với chả Hoa cả.)

Một sự đánh tráo lịch sử nữa là thằng Tàu lập ḷe đánh lận con đen tự cho ḿnh là một trong những nền văn minh tối cổ, một trong những cái nôi của nền văn minh nhân loại. Bây giờ ( từ thập niên 2000 trở đi ) khái niệm lẫn lập luận này đă bị bác bỏ.
Tuy nhiên những thập niên gần đây th́ những lời thưa gởi xưng hô trang trọng, kính cẩn, mô phạm đă có từ lâu dường như đổi địa chỉ, đổi cả người gởi lẫn người nhận. Phải chăng đó là đổi mới? Phải chăng đó là cách mạng ? Làm cho cải lương ( tốt hơn ) theo quan niệm lẫn quan điểm của người cộng sản?

Cứ theo cái đà phát triển theo chiều ngược lại như thế này. Theo như cách tŕnh bày của cụ Sức Mấy Đinh Từ Thức dưới đây phải chăng chúng ta đang sống trong thời kỳ " Phú Quư Giật Lùi ? "

" Không phải là lúc ta ngồi đặt vấn đề " là nhan đề bài hát của cố nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang sáng lập viên phong trào Du Ca Việt Nam thập niên 1965 - 1975. Cũng vậy, bây giờ là lúc các bậc cha ông, những thế hệ đi trước đă từng thừa hưởng một di sản giáo dục nhân bản, quy củ nề nếp có trên có dưới, suy trước nghĩ sau, uốn lưỡi 7 lần....không cần phải vươn vai làm Phù Đổng mà bắt đầu từ trong căn bản đơn vị nhỏ nhất là gia đ́nh. Vẫn c̣n thời gia để chúng ta cải thiện, sửa chữa những ǵ tốt đẹp của một nền văn hóa đa dạng, văn minh lịch sự đă và đang bị mai một hay mất đi c̣n tồn tại trong ta được lưu truyền và phục hồi th́ quả là một vận hội tương lai cho quốc gia dân tộc. Mong lắm thay !

MƯA NGUỒN


Nh́n về Việt Nam

Từ Thức

> Tôi nhớ suốt đời một buổi ngồi coi TV với một gia đ́nh người Pháp. Một phóng sự về ẩm thực VN. Một ông đầu bếp cầm dao, rạch bụng con rắn quằn quại, lấy máu, uống và mời khách.

Ông ta cười cợt, hănh diện như vừa thực hiện một kỳ công, trước con mắt hăi hùng của người làm phóng sự. Ông chủ nhà người Pháp nhăn mặt, bà chủ nhà che mắt không dám nh́n. Nếu nền nhà không bằng xi măng, tôi đă đào một cái hố chui xuống cho đỡ xấu hổ. Lại thêm một cơ hội muốn chối không phải là người Việt.

> Những cảnh bạo lực trong xă hội VN càng ngày càng nhiều trên Internet, trên Facebook. Những cảnh ẩu đả tàn nhẫn, trẻ em bị đối xử dă man, bị bắt nhịn ăn, phơi nắng, học sinh kéo bầy đánh đập một cách hung bạo một em nhỏ yếu ớt hơn, công an tàn nhẫn với dân thấp cổ bé miệng, người ta chửi nhau thậm tệ, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân, sau một tai nạn lưu thông hay một chuyện bất đồng.
>
> Ở các nước Tây phương, thỉnh thoảng người ta đưa những vidéo về cảnh súc vật bị đối xử dă man trong các nhà hoả ḷ. Những vidéo này chiếu trên TV, gây phẫn nộ, hoả ḷ bị đóng cửa, ban giám đốc bị cách chức.

> Ở VN, người ta đưa những h́nh ảnh tàn bạo, dă man, không phải chỉ giữa người với vật, mà giữa người với người. Và đưa lên Internet, ít khi để tố cáo, nhiều khi để khoe khoang một hành động vẻ vang, anh dũng. Cảnh một tên lỗ măng, cầm gậy đập đầu con chó dẫy đành đạch, cắt tiết, uống máu trước máy quay phim. Cảnh một đàn xúm lại đạp vào đầu, vào mặt một cô bé, một chú bé gầy yếu. Cảnh ông chủ nắm tay đấm mặt một cô bé sưng vù, trước sự hỗ trợ, tán thưởng của gia đ́nh, v́ cô bé ăn trộm tiền, đưa lên facebook, với ḍng chữ: "hăy nhớ mặt con chó này". Và thiên hạ chuyển đi, thú vị như chuyển một bài thơ, một tác phẩm nghệ thuật.

> Ở những xứ có văn hóa, luật pháp cấm đưa h́nh, đưa tên những vị thành niên trên báo, dù tội nặng tới đâu. Để đương sự có cơ hội làm lại cuộc đời. Ở VN, người ta đưa h́nh những cô gái, nhiều khi vị thành niên, bị bắt về tội mại dâm lên báo, lên mạng, với những lời b́nh phẩm độc ác, thô bỉ, khiến gia đ́nh nhục nhă và nạn nhân phải tự vẫn. Những cô gái bán ḿnh để nuôi thân, nuôi gia đ́nh ở cái tuổi, tại một xứ khác, chắc chắn c̣n cắp sách đi học, đi coi hát, đi du lịch, chạy nhẩy, cười đùa với bạn bè.

> Những người đă rời quê hương từ nhiều năm không tưởng tượng đất nước ḿnh sa đọa đến như vậy. Người Việt có nhiều khuyết điểm, nhưng người ta vẫn nghĩ người Việt bản chất hiền lành, từ tâm, chất phác. Ngay cả cái tính tốt cuối cùng ấy cũng đă mất? Người ta nói đến một xă hội vô cảm. Ghê rợn hơn cả một xă hội vô cảm, đó là một xă hội bất nhân.

> Bất cứ một người b́nh thường nào, ở một xứ b́nh thường nào, cũng không có can đảm nh́n những video man rợ trên Internet, facebooks VN, nhưng người Việt ta coi, dửng dưng, thích thú, đồng lơa. Đối xử với nhau như vậy, trách ǵ người Tầu đối xử tàn bạo với anh em ḿnh?

> Lần đầu tôi có cái cảm tưởng ngỡ ngàng khi tiếp xúc với một nhóm học sinh du học. Một nhóm nữ sinh viên khả ái, thông minh, có kiến thức, có kiến thức hơn là tôi nghĩ, với cái thành kiến của những người đứng từ xa nh́n về. Tôi hỏi: các cô nghĩ VN sẽ có thay đổi ǵ không.

> Một cô bé, rất dễ thương, rất lễ độ, trả lời:
"Thưa chú, cháu nghĩ đéo có ǵ thay đổi. Đâu lại vào đó".

> Hai người sững sờ là tôi và một ông bạn đă xa nhà từ lâu. Những cô bạn của người phát biểu không bày tỏ một chút khó chịu. Đó là chuyện tự nhiên. Chữ "đéo" trở thành một chữ hàng ngày, rất b́nh thường, như chào ông, chào bà..

> Sự bạo hành bắt đầu bằng ngôn ngữ. Tôi không chê trách cô bé. Tôi rùng ḿnh. Nếu sống trong xă hội đó, giờ này tôi cũng ăn nói như vậy. Cũng nói với khách:

> "Dạ, cám ơn, đéo muốn ăn cơm, c̣n no bụng quá"

> Tôi nh́n cô bé, rất dễ thương, ái ngại. Chúng ta chỉ là sản phẩm của xă hội Cộng sản, của môi trường sống.

> Nhưng đó là chuyện nhỏ, so với cái văn hoá man rợ của Cộng sản VN, người này trèo lên cổ người khác để sống. Hay chỉ để chứng minh ḿnh hiện diện. Đạp mặt người khác chứng tỏ tôi hiện diện. Je cogne donc je suis (1). Tại sao có thể mất nhân tính đến như vậy.? Bởi v́ sống trong một xă hội độc tài, suốt đời bị chèn ép, bị áp bức, bị đối xử như con vật, người ta không có cách ǵ giải tỏa hơn là quay lại hành hạ những người yếu hơn ḿnh. Lại càng kính nể hơn nữa những người sống trong xă hội chụp giựt đó nhưng vẫn giữ cái thiện, giữ ḷng nhân ái.

> Tất cả những nghiên cứu xă hội đứng đắn đều đi tới kết luận: những người có hành vi bạo hành thường thường đă là nạn nhân của bạo hành. Là nạn nhân, người ta có một trong hai thái độ. Hoặc đứng về phe kẻ yếu, tranh đấu chống bất công, nhưng rất hiếm. Hiếm, bởi v́ phải có nghị lực và ḷng bao dung phi thường. Hoặc để trả thù đời, trút lên đầu những người yếu hơn ḿnh những cái ḿnh đă phải chịu đựng.

> Đó là cái ṿng di truyền luẩn quẩn, bệnh hoạn (cercle vicieux) trong một gia đ́nh. Trên tầm vóc quốc gia, một đại họa. Mỗi người theo hay chống chủ nghĩa Cộng sản v́ những lư do khác nhau. Tôi từ chối chủ nghĩa Cộng sản, trước hết v́ lư do đó: nó làm tiêu tan cái đẹp của một xă hội tử tế. Nó đưa chúng ta lại gần với thú vật. Ở một xă hội văn minh, người ta kính trọng, lễ độ với mọi người, kể cả, nhất là, những người yếu hơn ḿnh.

> Trên Internet, người ta dạy cách trừ chuột hữu hiệu nhất, không cần thuốc độc, không cần bẫy. Mổ đít con chuột, cắt tinh hoàn của con vật, thay vào đó hai hạt đỗ tương, rồi khâu lại. Dần dần hạt đậu chương lên, con chuột đau quá, phát khùng, cắn đồng loại như điên dại. Đám chuột sợ quá, bỏ chạy, nhà hết chuột. Trước đây có một truyện ngắn, rất hay, tựa là " Khâu đít chuột ", quên tên tác giả, nói bóng nói gió về một xă hội như vậy.

> Người Việt ta là những con chuột bị thiến, bị khâu, nổi khùng, cắn nhau chí choé. Viết mấy gịng này, tôi nghĩ cả tới những người quá khích, chống bạo lực th́ ít, chống nhau, hại nhau, chụp mũ nhau th́ nhiều.

> Chúng ta đều là những con chuột điên cuồng. Bao giờ mới ư thức được ḿnh bị khâu, những người chung quanh cũng chỉ là nạn nhân bị khâu như ḿnh. Và nhận diện những người khâu đít chuột, thực sự là những kẻ làm khổ ḿnh, biến đời ḿnh, đất nước ḿnh thành địa ngục?

Paris, 05/06/2017
Từ Thức
> (1) Je cogne donc je suis. Tôi đánh đập vậy tôi hiện hữu. Nhại câu nổi tiếng của Descartes, "Je pense donc je suis ", tôi suy nghĩ, vậy tôi hiện hữu.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Make America great again  
The Vietnam War - Đôi điều cần phải nói  
Tội đồ hay công trạng  
Quư tộc, đại gia hay trọc phú?  
Vinh danh bà mẹ VN anh hùng  
Đầy tớ nhân dân
Người Việt với trạm xăng Nhật  
Mỹ đang toan tính ǵ? 
Vũ khí của kẻ bị trị

Quốc sỉ hay quốc nhục?  
Trẻ thơ ơi tin buồn...  
Lời mời gọi "Ḥa Hợp Ḥa Giải" của hội nhà văn HN  
Yêu xă hội chủ nghĩa  
Câu chuyện trẻ con di dân lậu
Không thể hoà họp - hoà giải với cs  
Oeo phe
Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS