CÁI V̉NG LẨN QUẨN

Có một lần, ngồi uống càphê với ông bạn tù, nghe 2 bà khách nói với nhau : " Kỳ này chị về VN bao lâu? C̣n tôi qua đây có 5 năm thôi mà tôi VỀ tới 6 lần rồi nhe. " Tôi thấy có ǵ không ổn.

Lần nọ nghe hai ông H.O. ( tù cảo tại / cứ gọi như vậy đi ) kháo nhau. Kỳ này tôi " VỀ " Việt Nam 2 tháng tha hồ đi đây đi đó, tôi sẽ tới mấy nơi anh chỉ coi sao. Ông nọ: " Bảo đảm với ông không hấp dẫn không lôi cuốn không tươi mát không ăn tiền....." Hai Cụ không ai dưới thất thập cả. H́nh như có cái ǵ là lạ mà Mẽo nó hay gọi là something wrong.

Chợt nhớ tới bài " Quy Khứ Lai Từ " ( bài từ Về đi thôi ) của ĐàoTiềm :

" Quy khứ lai hề, Điền viên tương vu hồ bất quy?
......Liêu thừa hóa dĩ quy tận, Lạc phù thiên mệnh phục hề nghi ? "

Tạm dịch nghĩa :

Về đi thôi hề, Ruộng vườn sắp hoang vu sao chưa về?
Hăy thuận theo biến hóa âm dương về chốn tận cùng, Vui thiên mệnh c̣n ngại ngùng chi ?

Coi dzậy chớ mà hổng có phải dzậy đâu nghe không. Coi bộ bé cái lầm hết biết.

Đó là chuyện ngày xưa xưa lơ xưa lắc. Thời thiên hạ quan niệm xuất xử theo mệnh giời. Làm quan hay từ quan.
Thời trả ấn từ quan do thời thế nhiễu nhương về cày ruộng đuổi gà cho vợ, ham ǵ miếng đỉnh chung đă đi vào quên lăng.
Mọi sự nay đổi khác, thời đại đi mây về gió bằng máy bay , đi từ lục địa này sang lục đia khác cái rào, lang thang trên biển ngày tuần tháng chỉ là chuyện đi chơi du hí, thông tin điện tử , máy định vị, con người đang có kế hoạch đặt chân lên Hỏa tinh. Chuyện " Quy Khứ lai" của bác nó chỉ là chuyện cổ tích thần thoại thôi bác ạ. Thực tế tí đi cho bà con nhờ.

Quốc văn giáo khoa thư : "Ông đi du sơn du thủy đă nhiều có thấy ở đâu đẹp hơn cả không? ....không nơi nào đẹp hơn quê hương ta cả...." Cũng chẳng phải nốt.

Chính sách " TOÀN CẦU HÓA ", các phương tiện vận chuyển, viễn thông hoàn toàn làm biến đổi bộ mặt của trái đất. Nhất là chuyện thay đổi môi trường làm việc, nơi chốn sinh sống làm ăn. Mọi cái tính ra bằng tiền nghĩa là Đôla liên quan đến tất cả mọi hoạt động quốc pḥng, kinh tế, giao thông, vận tải....của bộ mặt địa cầu. Có cơ hội bọn Tây phương, tư bổn Mẽo nó bán rẻ như cho những nhà máy sản xuất đă quá cũ, đáng đem ra băi rác phải trả tiền đổ rác th́ chúng gom lại được mớ tiền bán đồ phế thải . Có c̣n hơn không. Đi mua mấy thứ thiên hạ thải ra mà hí hửng cho rằng hiện đại hóa công nghiệp, hô hoán ầm ĩ là quả đấp thép .....vào bùn đặc sệt chủ nghĩa. Nào là Vinashin, Vinalines, lung tung beng Vina cái loa phường chèo.Thằng tư bản bán cho mớ đồ phế thải, tiền nó đút túi trong đầu nó cười khi để một bọn ngu si lạc hậu, ham rẻ bị ăn hết quả lừa này tới quả, lừa khác. Ai bảo tư bổn không biết LỪA? Xin lỗi nếu nó không điếm đàng làm sao nó lại làm cha thằng cộng sản. Đă bao nhiêu năm qua thằng cộng sản có bén gót nó không hay theo đuôi, hửi khói nó đă đời. C̣n năn nỉ nó vào đầu tư, ban cho nó quá nhiều ưu đăi trong công cuộc làm ăn. C̣n lại trong nước th́ bóc lột dân chúng tàn tệ mà cứ nói thương dân yêu ṇi.

Trở lại chuyện ĐI-VỀ / VỀ-ĐI. Mít ta vốn có tánh sôi nổi nhưng cũng dễ dăi mau quên ví như lửa rơm vậy.
Đôi lúc tôi tự cật vấn chính ḿnh : " Ngoài mặt cứ nói đây là đất tạm dung nhưng phần lớn hầu như 100% sẽ bỏ thân nơi xứ này, vùi cái xác phàm ở đây . Thế th́ đây là nơi ta ĐI ĐẾN hay là nơi ta ĐI VỀ ?

Nơi chôn nhau cắt rốn ta phải bỏ đi bằng đủ mọi phương tiện. Chọn cái chết trong cái sống, bao nhiêu gian nguy ŕnh rập, bọn công an đă từng coi ta như kẻ thù ( thằng phạm, con phạm ) chúng nó làm giàu bằng cách bán bến băi. Tốn vàng mà ra đi lén lút như những tên tội phạm, bị bắt lại là tù đày hành hạ có khi c̣n tra tấn nữa. Chưa kể bao nhiêu gian nan đói khát, cướp bóc hăm hiếp trong lúc lênh đênh trên biển cả mà chiếc thuyền cùng các sinh mệnh cứ như chỉ treo mành. May mắn đặt chân lên đất liền người nhà ở VN được tin thoát nạn tới đảo mừng rỡ tạ ơn trời tạ ơn đất. Ấy là chưa được cứu xét định cư ở mợt nước thứ ba. Hầu hết bà con ta sẽ tự nhủ tự nguyện tự thề là chỉ quay lại VN khi nào không c̣n bóng dáng quân cộng sản.

Một bà theo chồng diện H.O. có con gái học thành danh bên này, tới tuổi dựng vợ gả chồng bèn cho kết hôn với một cậu ở VN sang Mỹ đi du học hầu cậu ta có lư do ở lại. Bà ta phát biểu cảm tưởng thật đơn sơ: " Dù ǵ ḿnh cũng cứu được một người." Nghe xong hết ư kiến, hết luôn cảm tưởng.

Nhiều người ở Mỹ một thời gian nói chuyện ĐI - VỀ Việt Nam nhiều lần coi như thành tích khoe khoang. Có chuyện để kể: Đi xa tha hồ nói dóc ; nào là bây giờ VN thay đổi nhiều lắm, bên này có cái ǵ, bên kia cũng có cái đó, VN có cái này, VN có cái nọ.....nó thay đổi nhiều rồi.. Tôi không ư kiến, vâng nó thay đổi tôi đồng ư nhưng cái chủ nghĩa, cái đảng cầm quyền nó có cút xéo đi hay thay đổi cái ǵ không? Đối tượng miệng ngậm hột thị.

Những chuyện tương tự nó nhiều vô thiên lủng, nói hoài c̣n hoài nói không bao giờ hết.

Một ông sau một thời gian quy cố hương, khi trở lại Huê Kỳ bèn nói là làm như tôi trở về nhà ḿnh. Th́ đă hẳn. Annam ta có cái tật đứng núi nọ trông núi kia cao. Nhiều anh già cháp rồi mà con bày đặt chơi trống bỏi. Đă không biết nhục c̣n vênh váo khoe ra làm như hănh diện lắm. Chỉ có thể kết luận bằng một câu ngắn gọn: Đồ hay quân VÔ LIÊM SỈ, nói ra chỉ muốn quai miệng chửi cho một trận. Vừa vô ơn vừa mất nết ấy thế hở ra là lại chửi quân công sản thế này thế nọ. Giả như không có bổng lộc triều đ́nh ( welfare đấy ) ban phát do tiền của bàn dân thiên hạ bị nă thuế trong đó có con cháu quư cụ đấy liệu các cụ có dám tếch về bên kia ban phát ơn huệ cho chùa chiền nhà thờ mỗi nơi một ít đô la gọi là tiền ...cúng dàng tam bảo hay công đức cho nhà thờ lấy từ khoản trợ cấp tiền....già. Hầu để kiếm chỗ trên chốn thiên đ́nh lỡ mai sau cho phiêu diêu nơi miền cực lạc hay sớm hưởng nhan thánh Chúa lại c̣n chó chỗ tiếp tục dung thân ru? Nói ra sao nó phũ phàng. ( nhiều cụ có đóng một xu teng thuế nào đâu mà cũng hưởng quyền lợi không thua ai ).

Có anh c̣n đóng kịch, khóc lóc ba giọt nước mắt cá sấu, làm như qua mặt được thằng công an chẳng bằng. Nó săn đón các anh, nó " THƯƠNG " các anh chẳng qua v́ các anh có lợi cho chúng nó về mặt tuyên truyền và những đồng xanh xanh các anh đem về giúp cho chúng nó củng cố chế độ tiếp tục đàn áp các phong trào dân chủ và làm giàu. Một mặt chúng cần tiền của các anh, một mặt chúng nó trong bụng khi dể, khinh bỉ các anh như rác rưởi.

Quả thật chuyện ĐI- VỀ / VỀ - ĐI đang diễn ra từng ngày từng giờ trên đất nước này mới thấy dù khôngmàu da ḍng máu nhưng người ta quảng đại, nhân đạo biết là dường nào.

MƯA NGUỒN.