CÁI NHÀ LÀ NHÀ CỦA TA....

Khi trông thấy những dinh thự, cơ ngơi, biệt phủ, lâu đài hay khiêm tốn hơn ta gọi là nhà ở, chỗ chui ra rúc vào...Tắt một lời là nơi cư ngự của một hay nhiều ai đó khả dĩ c̣n đang được gọi là.....CON NGƯỜI.

Ơ hay thế những bọn chui rúc ở trong những căn phố chợ, nhà sàn, nhà gọi là chỗ ở chỉ là cái mái cái cḥi che mưa chống nắng tạm bợ.....rất niều h́nh thức khác nhau th́ họ được gọi bằng ǵ? Không phải là con người ru?

Cách nay trên 22 năn tôi có dịp chữa bệnh con heo cho một anh cán bộ là giáo viên trường đảng Nguyễn Ái Quốc (Trường Bộ Binh cũ ). Anh ta chiếm dụng căn nhà của ÔB. Mai Trần Ngọc Tiếng một trong những Tiến sĩ Sinh vật học đầu tiên của ĐH Khoa Học Saigon. Chính bà Mai Trần Ngọc Tiếng là người phụ nữ VN đầu tiên đứng ra tổ chức Hội Nghị Giáo Dục Á Châu ở Trường Kỹ Thuật Việt - Đức, Thủ Đức năm 1973. Anh này là em ruột Cù huy Cận,vợ anh ta gọi cụ Bùi Kỷ là cậu. Y nạy gạch bông trong cái garage của người ta ra bán rồi biến cải nó thành chuồng heo. Sở dĩ tôi phải dài ḍng văn tự như rứa là v́ gă ta rất hănh diện bởi dựa hơi vào cái bóng của anh gă là nhà thơ Cù huy Cận. Gă từng tuyên bố chỉ có những người như gă mới xứng đáng ở những ngôi biệt thự như thế này v́ y là lănh đạo, là đảng viên, là trí thức ...vv..và ..vv...Hàng xóm của gă là căn biệt thự của bà Bùi Thị Lạng, nữ tiến sĩ Hải Dương học đầu tiên của VNCH ở Mỹ về dạy ở ĐH Khoa Học từ thời ông Diệm. Bị tịch thu căn biệt thự Căn này 2 gia đ́nh tên công an làm ở sở CA chiếm dụng. Chúng gia ơn cho bà Lạng ở tạm trong một nửa cái bếp của bà trước đây. Chuyện tương tự như thế xảy ra như cơm bữa ở Làng Đại Học, tôi chứng kiến hàng ngày. Biệt thự của người ta c̣n đang ở. Gần như 100% là các giáo sư ĐH, chúng vào tống khứ người ta ra rồi " tự nhiên như người Hà Nội " đem bà con, người nhà vào chiếm dụng rồi " ngự " luôn coi như nhà ḿnh. Ngoại trừ Giáo Sư Lư Chánh Trung là c̣n giữ được căn biệt thự của ông ta (số 444 Đoàn Kết ) là v́ ông ta hợp tác với chế độ mới ( đại biểu Quốc Hội, con ông ta là Đại úy trong quân đội việt cộng lại là tổng biên tập một tờ báo của đảng. Lâu quá tôi quên mất tên của tên này, nghe đâu y mới hui nhị t́ mà vợ con y đă qua sống bên Hồng Mao từ khuya )

Thế nên chẳng lạ ǵ những cái- gọi -là Biệt phủ, Biệt thự, Lâu đài, Dinh thự hay cứ gọi là nhà ở của những tên " Tư Bản Đỏ " đó. Người ta tự hỏi của cải chúng nó ở đâu mà lắm thế không biết? Hỏi là đă trả lời. Đối với chúng đó là những " Chiến Lợi Phẩm ",kết quả của những lần " đánh quả " lần này phải nhiều hơn, giá trị hơn lần trước. Dấu diếm, gởi nơi này một ít, nơi kia một tí.....tích lũy một thời gian mới ra thành quả ngày nay chớ.

" Trâu chết để da, người ta chết để tiếng " Đứa nào thắc mắc, ta đă có sẵn câu trả lời từ khuya rồi. Chấp nhận hay nghe lọt lỡ nhĩ là do chúng có tŕnh độ để hiểu hay không. Ta chỉ có bổn phận trả lời với đảng mà thôi chớ, mà đảng là ta , ta là đảng. Anh em nhà cả đứa nào đứa nấy cùng một duộc như nhau, tay tao nhúng chàm th́ tay chân chúng mày nhuốm máu, đạp trên xác bao nhiêu người. " Kẻ cắp bà già, mạt cưa mướp đắng " Ai đó rỗi hơi đi t́m nguyên ủy th́ ḷi chành ra như nhau cả, cũng chỉ là thuần một thứ ma cô gái điếm ôm nhau làm t́nh. Chẳng đứa nào tốt lành cả. Thế nên che tội cho nhau là thượng sách.

Thành quả cướp bóc, tham nhũng hối lộ, ăn cắp, ăn cướp cơm chim, sống trên mồ hôi nước mắt cả máu nữa của những lao nô, các cô gái được buôn khắp thế giới....để có những cơ ngơi đồ sộ ngày hôm nay. Đó là mặt nổi chưa kể bao nhiêu của nả ch́m trong ch́m ngoài khó có thể thống kê cho xuể. Làm lớn tham nhũng lớn, làm nhỏ tham nhũng nhỏ. Thằng A ăn được, xây dinh thự đồ sộ, tên B chẳng lẽ kém cạnh? Cứ thế đua nhau khoe mẽ. Con gà tức nhau bởi tiếng gáy, chẳng lẽ tao thua chúng mày? Chưa nói tới đêm về mụ vợ nó tỉ tê, xúi bẩy làm thế này, người ta thế nọ. Chẳng lẽ thua chị kém em? Có tiền có quyền th́ sanh tật. Rượu tây rượu ngoại thuộc loại đẳng cấp sang trọng ( độc địa ), của ngon vật lạ, ăn chơi cho phỉ chí. Em út pḥng nh́ pḥng ba tư năm sáu...Có tiền th́ có quyền tự dưng bao nhiêu tiền của nó chảy tồ tồ vào họng, có khùng có điên mới làm con chó chê c...Bao nhiêu năm cứ phải dè chừng ŕnh rập nhau. Nay có cơ ngơi này mức độ phá bĩnh nhau c̣n nguy hiểm gấp bội.

Cờ tới tay dại ǵ không phất. Của nả đó ai cung cấp? Ngu sao không xài cho nó đáng, lỡ mai kia mốt nọ đứa nào đó nó hất cẳng hay mất mẹ nó dù che, poncho lủng th́ húp cháo rùa à? Cũng phải kiếm đường binh hầu c̣n hạ cánh an toàn chớ.

Tuy nhiên, lăo giả tự hỏi: Chẳng biết những dinh cơ được tạo ra không do chính công sức lại do điếm đàng, ma giáo , tham nhũng hối lộ liệu có bền măi thiên thu không? Cuộc vuông tṛn nay c̣n mai mất, chẳng biết giấc ngủ mấy đứa này có được b́nh an chăng. Bà con thắc mắc được chúng trả giải thích thật ngụy biện. Có điên hay Alzheimer mới tin những ǵ chúng lảm nhảm.

Đất nước đến hồi mạt vận, bọn quỷ vương đội lốt người làm vương làm tướng hành hạ đày ải người dân chính là những con người thấp cổ bé họng như cái ǵ cũng vậy. Con giun xéo măi cũng oằn, điểu cùng tắc quắc, chó cùng đường cũng quay lại tự vệ. Ngày đó không xa.

Tất cả đều sai bét, toàn là đoán ṃ đoán cua trong lỗ. Ở đây người ta áp dụng chỉ thị của đảng là " hy sinh đời bố, củng cố đời con ". Có chủ trương cả thảy chứ đă là cán bộ đảng viên, thi hành đúng chức năng, nghiệp vụ, chức vụ mà đảng, nhà nước và nhân dân tín nghiệm giao phó cho nào ai dám lơ là tắc trách. Người ta làm việc đúng đắn cả đấy chứ. Chỉ có những đứa ghen ăn tức ở, chúng nó vừa lười vừa ngu vừa dốt nên chúng nó mới bé xé ra to làm nhọc ḷng phải lo đối phó. Bực cả cái ḿnh.

Khôi hài lại tức cười nhất là h́nh chụp một căn nhà ( biệt thự ), căn nhà không nói làm ǵ. Ngay góc tấm h́nh có cái bảng màu xanh biển là bảng chỉ tên đường hay địa chỉ có trong bản đồ địa chính . Bảng đó ghi thế này:

NGÁCH 01 / 06
PHỐ CHU VĂN AN

Được ghi chú là nhà của ông Khánh: Hai ṭa “lâu đài” sang trọng và lộng lẫy tọa lạc tại huyện Yên Châu – Sơn La và ở Phù Yên thuộc phố Chu Văn An, được thiết kế theo phong cách Châu Âu được cho là của ông ông Hoàng Quốc Khánh, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra tỉnh ủy Sơn La.

Toà lâu đài này ở Phù Yên. Ngay sau khi thông tin được đăng tải, ông Khánh khẳng định đây không phải là nhà của ông. Thế nhưng trước đó ông Đoàn Văn Toản – Chánh văn pḥng tỉnh ủy tỉnh Sơn La, ông Toản xác nhận: “Ngôi nhà này là của ông Khánh.”

Nhà của thằng con lợn hay đứa cha căng chú kiết nào đó th́ mặc thậy chúng nó đấu đá nhau, chạy tội, chạy thầy chạy thuốc... Điều khôi hài đáng CHỬI cho một trận là chúng mày có NGU làm ơn chừa cho người ta tí ngu làm thuốc chớ chúng mày lủm hết kiểu này th́ chơi với ai?

( Có phải ở Saigon ta quen gọi là con Hẻm đó không? ) Chúng nó nói thống nhất. Thống nhất sự cướp bóc của cải, tài nguyên người dân th́ có. Anh Bưu tín viên khi đưa thư cũng " điếc ", cũng " ngọng " luôn. Đúng ra con phố tức là con đường phải đi trước. Con hẻm ( ngách ) phải đi sau. Cái này chắc thằng cha kiều lộ cầu đường nhà đất ǵ ǵ đó nó đẻ ngược. Bảo đảm những chuyện này chỉ có ở Việt Nam. Điều này chứng tỏ hay tự khai " Lạy ông đi qua, lạy bà đi lại, con ngu con dốt. Mai kia mốt nọ nếu có đổi đời như hồi 1975 con chỉ xin ông bà thương t́nh sau bao nhiêu năm cúc cung phục vụ nhân dân. Xin ông bà gia ơn cho chúng con cái căn nhà để ở ạ, ạ ạ...."

MƯA NGUỒN.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Kinh nghiệm sống với cs  
Asean từ tham vọng biến thành tôi tớ  
Dù APEC hay dù TPP cũng không cứu được Việt Nam,
Nếu công nhơn Việt Nam không có phẩm chất.
 
Anh hùng hay tội đồ?  
Cẩm nang du lịch VN không thể thiếu  
Thời thế đảo điên  
Cát tát vào mặt VC và TC  
Melania Trump, Mẹ Nấm... 
Khỉ thành người  
Áo yếm tiếp APEC để “khoe” nét truyền thống?

Make America great again  
The Vietnam War - Đôi điều cần phải nói  
Tội đồ hay công trạng  
Quư tộc, đại gia hay trọc phú?  
Vinh danh bà mẹ VN anh hùng  
Đầy tớ nhân dân
Người Việt với trạm xăng Nhật  
Mỹ đang toan tính ǵ? 
Vũ khí của kẻ bị trị

Quốc sỉ hay quốc nhục?  
Trẻ thơ ơi tin buồn...  
Lời mời gọi "Ḥa Hợp Ḥa Giải" của hội nhà văn HN  
Yêu xă hội chủ nghĩa  
Câu chuyện trẻ con di dân lậu
Không thể hoà họp - hoà giải với cs  
Oeo phe
Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS