LO B̉ TRẮNG RĂNG

Thưa bà, bà không lo cho con ḅ nó trắng răng th́ ai trồng khoai đất này? Theo như thiên hạ thường nói : chuyện trong nhà không lo đi lo chuyện thiên hạ sự. Lo chuyện trời ơi đất hỡi, con ḅ nó có trắng răng cũng có chết thằng tây đen nào đâu? Có chăng là dân Mít đang làm ông bà chủ đất nước chết cửa tứ, chết không kịp ngáp, chết không kịp giăy.

Phàm đă là con dân An nam th́ lọ là phải đặt vấn đề vệ sinh môi trường. Đứa nào hô phong hoán vũ bảo vệ môi trường nhiều nhất chính là những đứa đang hủy hoại tàn phá môi trường kinh khủng ghê gớm nhất.

Bao rác của chính ḿnh được hay bị quăng bất cứ nơi nào miễn là nó không ở trong nhà ḿnh là được rồi, khỏi lo rác rưởi dơ nhà. Dơ nhà hàng xóm hay bẩn nhà ai cũng thây kệ nó chứ.

Quét nhà cứ dập cả đống vào tường nhà hàng xóm miễn là nhà ḿnh không c̣n cái của nợ đó là yên chí nhớn

Nhà ḿnh sạch sẽ c̣n nhà hàng xóm nó có như thùng rác hay đống xà bần th́ mặc thây chúng nó chứ hơi dức đâu mà lo. Hoàn toàn đúng nghĩa đen : Lo cho con ḅ nó trắng răng.

Bản thân tôi đang chạy xe trên đường ( chợ G̣ Vấp ). Bất chợt nghe cái...bịch, bao rác chàm dzàm do chủ nhân nó từ một căn nhà nào đó quăng " vô tư " ra đường trúng phóc ngay ngực thằng tôi khi vừa trờ tới. Chẳng ai làm ǵ ai. Giả như có la toáng lên th́ đă làm ǵ nhau nào. Nếu có bắt tận tay day tận mặt không chừng c̣n ăn một trận đ̣n nên thân oan mạng, chẳng ra cái thể thống ǵ. Đầu chẳng phải phải tai, chẳng được vạ mà má đă sưng, răng môi lẫn lộn.

Hàng xóm tôi hàng ngày gặp nhau chào hỏi ân cần thân thiện, có tấm bánh chén gạo cũng săn sàng giúp nhau trong lúc cơ hàn nhưng ngày nào cũng như ngày nấy, trước cửa nhà tôi đều có một đống rác do nhà hàng xóm ưu ái quét dập vào, miễn là nhà họ sạch boong. Có nói phải quấy hay phân trần khuyên lơn láng cháng mặt lớn mặt nhỏ rồi chiến tranh với hàng xóm bùng nổ lúc nào chưa biết. Hay nhất là bán nhà kiếm chỗ khác yên b́nh hơn nhưng chẳng biết được bao lâu. Toàn là dân trí thức có học cả, từng hănh diện xuất thân từ ḍng dơi gia thế không đó nghen. Chớ dại đụng vào, ăn của ngon vật lạ vào mặt dễ dàng như người ta húp cháo ḷng vậy. Có những chuyện tưởng chừng như ḿnh không thuộc thế giới này. Trong mơ cũng chẳng bao giờ thấy,phàm khuất mày khuất mặt là căi lấy được.

Ấy, mới chỉ là h́nh thức, vài món ăn chơi găi ngứa thôi. Chưa đi vào nội dung, nội tâm, cách cư xử, cách sống, lời ăn tiếng nói hàng ngày. Dzậy chớ nếu nghe dạy dỗ lư thuyết th́ ôi thôi, cứ tưởng đang bước vào ngưỡng cửa thiên đàng hạ giới của thế giới cộng sản nay mai. Nhất là nghe mấy anh cán cuốc rót vào tai th́ ...đă con ráy liền một khi.

Nh́n lại quá khứ cách nay hơn 40 năm của người dân VNCH, so với bây giờ, đời sống, dân t́nh cùng mọi sinh hoạt tuy không sang trọng tiện nghi bằng ngày nay nhưng nếu được chọn, có lẽ gần như 100% dân chúng sẽ chọn đời sống của VNCH hơn 40 năn về trước trừ thiểu số bọn cán bộ đảng viên cộng sản. Nếu có ai hỏi tại sao th́ hỏi tức là đă trả lời.

Nhân t́nh thế thái, từ thượng tầng kiến trúc đất nước cho chí mọi thành phần giai tầng dân của cả dất nước ngày nay đều như vậy th́ nói làm chi ba cái chuyện bảo vệ môi trường, chống lủng tầng ozone, làm SẠCH XANH ĐẸP, tránh hay giảm thiểu ô nhiễm chỉ là khẩu hiệu cho kêu, chỉ là chuyện trong mơ, chuyện ngoài hành tinh, chuyện của người cơi trên. Nói cho Mỹ nó nghe. Kể cả mấy đứa đang ngoác mồm tuyên truyền chống ô nhiễm, bảo vệ mội trường cũng chỉ là khẩu hiệu , làm theo yêu cầu chính trị.

Chúng nói mà chẳng biết đang lảm nhảm cái ǵ. Nói cụ thể ngay trước mặt là vụ Formosa, biển nhiễm độc, vụ cá cá chết chỗ này các chết chỗ kia hàng loạt, vụ xả đập, đốn rừng....nhiều vụ vô thiên lủng kể không bao giờ hết. Chúng sẽ nói bác người cơi trên, người ta như vậy có chết ai đâu. Bác chỉ rỗi hơi lo cho ḅ nó trắng răng.

Thủ dô Bắc Kinh của thằng Tàu nhiều buổi sáng ở xa nh́n vào tưởng đang ở Luân Dôn vào những ngày có sương mù. À không th́ ra là bầu không khí bị ô nhiễm bởi khói lẫn khí độc. Dân chúng cứ vô tư hít hít thở thở. Chúng gom hàng tấn hàng tấn chất độc xả sang biển Việt Nam qua ngă khu công nghiệp Hưng Nghiệp ( nhà máy thép Formosa ) Dân Việt bị đầu độc đă đành, c̣n bọn Tàu chúng có tàu to tàu lớn sang biển Việt Nam đánh lậu ( coi như công khai ) hốt đám cá nhiễm độc vào đem về cho dân chúng của nước chúng xơi. Đâu cũng vào đó cả, chẳng qua chỉ là chạy ṿng ṿng, đứa bị trước chết trước, kẻ bị sau ra nghĩa địa sau. Kể cũng lạ thằng Tàu bị mang tiếng toàn là chuyện bỉ ổi xấu xa. Mà do chính người của chúng vạch ra chứ người ngoài mấy ai biết ma ăn cỗ chỗ nào?

Thằng việt cộng cứ nhai lại câu chúng nói là của Lénine đă dạy :" Nhiệt t́nh cộng với ngu dốt thành ra phá hoại " lấy làm hănh diện lắm. Chúng nó không biết rằng chúng nó đang đào ông bới cha chúng ra mà chửi.
Nói lắm rác tai chẳng ai nghe c̣n bị nâng quan điểm phá hoại, làm mất tinh thần đoàn kết thống nhất tiêu chí đấu tranh, sẽ tiến tới tội phá hoại thành quả cách mạng và mất đoàn kết. Quan điểm cuối cùng là : PHẢN ĐỘNG.

MƯA NGUỒN.
 


 
Lo Ḅ Trắng Răng

Lại Thị Mơ

Người ta thường nói những người lo chuyện bao đồng, chuyện viển vông, tầm phào, là những người lo ḅ trắng răng.
Quan niệm sai lầm này là điều vô cùng nguy hiểm. Nhất là trong lănh vực môi trường sinh thái.
Ngày xưa khi học về sinh môi học. Thầy của tôi cho đề thi:
“Người ta thường nói những nhà sinh môi học là những người lo ḅ trắng răng. Bạn nghĩ thế nào?”
Sinh môi là môi trường sinh sống cho muôn loài có sự sống, bao gồm con người, muông thú và thực vật.
Cây cỏ và loài vật không có trí khôn như con người. Thật trớ trêu: con người có trí khôn lại là tác nhân phá hoại môi trường sống của chính họ và muôn loài sinh vật khác.
Chặt cây phá rừng. Họ có biết: cây là cái lưới thiên nhiên lọc khí thải của con người, và khí thải trong kỹ nghệ, từ các ống khói của nhà máy, xe cộ…
Cả ngàn năm mới có những khu rừng nguyên thủy được h́nh thành. Nhưng tàn phá chỉ trong tích tắc, cháy rừng, khai thác bừa băi.
Sông biển bạt ngàn, quăng vài bịch rác xuống sông chẳng có ǵ áy náy. Nước chảy mang rác đi đâu không cần biết, miễn nhà cửa ḿnh sạch sẽ là được rồi.
Ở những nước tân tiến luật lệ bảo vệ môi sinh rất nghiêm khắc.
Bất kỳ hoạt động nào của người dân đều có qui định rơ rệt. Từ câu cá tới săn bắn. Cá nhỏ chưa tới thời kỳ sinh sản, những loài thú có nguy cơ tuyệt chủng đều phải tránh.
Giáo dục đưa tới ư thức cho mọi người cách sống văn minh lịch sự. V́ lợi ích cho tất cả mọi người. Không ai bước chân lên thảm cỏ, không ai phóng uế nơi công cộng.
Sự ngăn nắp và kỷ luật giúp đời sống của mọi người dễ dàng hơn.
Nếu bạn không tuân theo, đă có luật pháp trừng trị.
Lâu dần ư thức bảo vệ môi trường của mọi người ở các nước Âu Mỹ, như một điều tự nhiên. Chẳng cần phải học về sinh thái môi trường, ai cũng biết phải giữ ǵn sinh thái cho họ và con cháu sau này.
Tội nghiệp cho dân ở quê tôi. Những người cầm quyền đă hành động như những người mất trí. Họ đă hủy hoại tất cả, phải dùng chữ tất cả, từ vật chất đến tinh thần. Họ tự hào có rất nhiều Tiến Sĩ. Khi chuyện cá chết, biển bị nhiễm độc th́ chính cái ông tiến sĩ về tài nguyên và môi trường cứ ú ớ, đưa ra những lư do ngớ ngẩn.
“ Ông đứng làm chi đấy hỡi ông.
Trơ trơ như đá, vững như đồng”.
Tiến sĩ giấy ơi! Đừng khoe danh xưng TS ra nữa. V́ mặc cảm dốt nên lúc nào cũng phải thêm chữ tiến sĩ trước khi nói tên. Ở bên này người ta chỉ nói tên thôi: ông Bill Gates, ông Steve Jobs, ông Albert Einstein. Hai ông đầu không có TS. C̣n ông?
Tiến sĩ về tài nguyên và môi trường học được điều ǵ? Thải chất độc vào biển, theo kiểu khuất mắt trông coi, ném đá giấu tay, mà xem như chuyện đơn giản vứt rác xuống sông. Rác trôi ra khỏi tầm mắt, nước sẽ trong trở lại? Hay là gậy ông lại đập lưng ông?
Thải kim loại nặng, chất loại ra trong kỹ nghệ, mà nghĩ như quăng cục đá xuống biển. Nó sẽ nằm yên như con tàu Titanic bị nạn năm xưa. Tiến sĩ ơi! Ông chấp nhận cho họ gắn ống dẫn chất thải ra biển. Ông bỏ túi được bao nhiêu rồi? Ông không biết, nhưng họ biết. Làm sao ai biết được đó chỉ là lầm lẫn hay một mục đích khác.
Đây có c̣n là chuyện viển vông, chuyện tầm phào nữa không?
Hay ông lên xin lỗi sửa sai rồi làm sao bây giờ. Chất độc đă ḥa tan vào nước, biển ô nhiễm kéo theo bao nhiêu hậu quả.
Chất độc vào người, làm sao ta biết chừng nào phát bệnh?
Ở Mỹ người ta khuyên đừng đổ dầu dơ vào ống dẫn nước mưa. V́ cứ 1 lít dầu dơ, chính phủ tốn cả trăm ngàn mỹ kim để lọc sạch.
Bây giờ nguyên một vùng duyên hải miền Trung bị nhiễm độc. Đem bán tượng đài cũng không ai mua. Đồng tiền của dân các ông phung phí vào đâu rồi?
Từ năm 54-75, qua hai thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Ḥa, tôi không biết tổ chức thi hoa hậu được mấy lần? H́nh như chưa quá một bàn tay. C̣n nay lạm phát hoa hậu và người mẫu. Họ giúp ǵ cho người dân.
Thời Đệ Nhất Cộng Ḥa chỉ có vài vũ trường ở Saigon, mà cũng đâu được mở cửa thâu đêm. Pḥng trà ca nhạc cũng qui định tuổi vào cửa.
Đời sống của người dân miền Nam trước kia, dù không so sánh được với các nước Âu Mỹ về vật chất. Nhưng về luật lệ cũng nghiêm nhặt không kém. Có Viện kiểm lâm trông chừng chuyện khai thác cây rừng. Có Hải học Viện lo về thủy sinh vật và môi trường biển.
Bây giờ từ thành phố tới thôn quê, các cấp chính quyền lo tổ chức những lễ hội hoành tráng, tiêu tốn bao nhiêu tiền của. Xây sân golf chứ không xây trường học. Mở thêm khu nghỉ mát chứ bỏ quên người già và trẻ mồ côi.
Các cán bộ thi đua báo cáo thành tích vượt chỉ tiêu...tiền.
Phô trương, khoác lác về dự án này dự án nọ. Toàn dự án cho du lịch, chẳng lo sản xuất. Hàng nhập về thiếu ǵ, sản xuất để làm chi. Để nước khác sản xuất dùm. Ḿnh bắt chước nhanh hơn.
Người ta bắt chước bất kỳ cái ǵ các nước tiên tiến có. Cố gắng tham gia những cuộc tranh tài tầm cỡ quốc tế, để thế giới đừng quên tên VN. Hoa hậu toàn cầu cũng đă được tổ chức ở VN. Và họ cho đó là điều hănh diện, nước nhỏ nhưng cũng có đẳng cấp tiêu xài chẳng kém ai.
Đời sống của người dân chẳng hề nghĩ đến.
Sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi.
Nay đă đến t́nh trạng không c̣n mặc bay được nữa. Chủ trương ăn xổi ở th́ đă đưa tới hậu quả nghiêm trọng.
New technology giúp cho tin tức lan truyền rất nhanh. Khi tin vụ thảm sát ở trường đại học Virginia trước kia. Chi tiết về hung thủ chỉ vắn tắt là người Á Châu, đă làm người Việt ở Mỹ lo lắng vô cùng. Tới khi biết rơ, đó là một thanh niên Đại Hàn, người Việt hải ngoại đỡ mang tiếng ăn cháo đái bát. Nhưng nào hết đâu, lại tới tin người Việt (trong nước, con ông lớn) ăn cắp bên Nhật, bị cảnh cáo bằng thông báo viết bằng tiếng Việt.
Không ăn cắp th́ đưa phụ nữ qua Singapore làm gái măi dâm. Tham nhũng như con quái vật trăm đầu. Chặt đầu này mọc ra đầu khác. Không tham nhũng th́ tiền đâu họ xây nhà tư nhân như dinh thự lâu đài.
Không cần phải là ông lớn, cỡ chủ tịch huyện cũng xây dinh thự nguy nga. Chẳng ai thắc mắc tiền ở đâu ra. Bao che cho buôn lậu: ma túy? Làm sao ma túy có thể tràn lan khắp nước? Ma túy tràn lan, không đủ súng đạn để hành quyết tử tội. Chính phủ phải thay bằng chích thuốc độc cho nhanh.
Thượng bất chính, hạ tắc loạn.
Thật là táng tận lương tâm.
Cho phép thải chất độc vào biển như vất một bao rác b́nh thường. Người cho phép không phải là người dân dốt nát, mà là tiến sĩ về môi trường.
Có khi nào bạn tự đốt ngôi nhà ḿnh đang ở, mà không hề nghĩ con cháu của bạn cũng đang ở trong ngôi nhà đó.
Ngày xưa ngoài Bắc, người ta đă rỉ tai nhau câu hát:
Chú phỉnh tôi rồi chính phủ ơi!
Đó là “chân lư lừa dối” của đảng CSVN. Măi măi là điều họ từng rêu rao:
“Sông có thể ṃn, núi có thể cạn
Nhưng chân lư (lừa dối) không bao giờ thay đổi.
Bài hát năm xưa nay nghe sao năo nề chua xót.

THƯỢNG ĐẾ HỠI CÓ THẤU CHO VIỆT NAM NÀY.
Lại Thị Mơ

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS