CƯỠNG LƯ, ĐOẠT TỪ.

Thật may mắn khi đọc được bài này của GS. Tưởng Năng Tiến.

Trước hết, cá nhân tôi xin hết ḷng kính xin hương linh Giáo Sư Phạm Hoàng Hộ lượng thứ cho anh em chúng tôi. V́ trong những năm tù đày dưới nhà tù cộng sản những năm 1977 - 1978. Ǵ chứ, đói là chuyện không có không được. Gạo th́ mục, nước mắm là nước trà loại mạt nhất, pha muối. Canh thường xuyên rau muống không bỏ tí nào trừ những lá úa. Cá khô c̣n ḍi bó lổn ngổn. Đói triền miên, đói ră họng, đói vật vờ. Lúc nào cũng thèm ăn. Ban đêm cái bao tử nó đánh nhau với cơ thể ùng ục, ùng ục. Mới thấy ông Thạch Lam tả cái đói của anh Sinh trong Gió Đầu Mùa là người no đang tưởng tượng tới cái đói. Làm sao cảm được thế nào là đói: Đói triền miên, đói kinh niên, đói trong giấc ngủ, trong cơn mơ, mọi nơi mọi lúc. Phe ta bèn cho nhau ăn hàm thụ cho đỡ thèm thuồng. Những lúc như thế này, đừng nói lư tưởng, tư cách, sự thanh cao hay cái ǵ cao sang cho thêm tủi thêm nhục. Vấn đề tối quan trọng là kiếm bất cứ thứ ǵ thồn, nhét, tọng đầy cái bao tử cho nó đỡ phải đánh vật với nhau lúc nó trống không. Nói tới chữ ĂN sao nó cao sang quá đỗi.

Bất đồ, chúng đem chúng tôi lên Bù Gia Mập, Bù Gia Phúc ở Tỉnh Phước Long ngày xưa. Việc đầu tiên là đi chặt cây khoai ḿ mà dân chúng đă thu hoạch xong vứt lỏng chỏng ngoài rẫy ngoài vườn. Đem về chặt nhỏ từng khúc gọi là hom rồi mang ra rừng đă đốn trụi lủi nay biến thành rẫy, cuốc lên giâm xuống đất cho nó mọc cây.

Của đáng tội, khi anh em chúng tôi ăn hàm thụ th́ có anh nào đó vớ được tờ tạp chí Khoa Học Phổ Thông do Hội Trí Thức Yêu Nước chủ trương. Trước đó, thời VNCH cũng có tạp chí Khoa Học Phổ Thông, chủ trương của một nhóm giáo sư Đại Học Khoa Học. Bài vở rất giá trị, không biết làm sao không xuất hiện nữa. Nay có lẽ được tái bản. Thấy các tên tuổi phần lớn là những Giáo Sư của VNCH có uy tín lâu năm. Trong đó có một bài nhan đề là " Cây khoai ḿ cây đáng được biểu dương " Kư tên GS. Phạm Hoàng Hộ là tác giả bài viết. Ai chứ GS Phạm Hoàng Hộ th́ phàm dân có tí chữ nghĩa của VNCH ai lại không biết. Ông dạy ở Đại Học Khoa Học Saigon, tác giả bộ sách nghiên cứu đồ sộ rất giá trị là " Cây Cỏ Việt Nam " nghe đâu chưa hoàn tất, mới viết xong vài cuốn.

Đại khái trong bài viết đó tác giả phong Thánh cho cây khoai ḿ mà bọn cán binh việt công gọi là cây sắn. Bọn việt công c̣n ví nó là sâm của bộ đội. Chúng huênh hoang bao nhiêu chuyện liên quan giống như phong thần cho cây khoai ḿ trong lúc chúng trốn chui trốn nhủi máy bay bà già, các cuộc hành quân mà chúng gọi xách mé là CÀN hay B.52 trong rừng già vậy.

Lúc này các rẫy khoai ḿ đă lên cao ngang tầm người. Sau vài cơn mưa đầu mùa, vừa rừng mới đốn, đốt xong đất mới c̣n tro cùng đất đỏ bazane. Khoai ḿ mọc nhanh kinh khủng. Đại khái trong bài, giáo sư ca ngợi một kg đọt khoai ḿ có giá trị dinh dưỡng tương đương 2 kg thịt ḅ. Lại c̣n bảng phân tích gồn chó những chất nào chất nào. C̣n thịt ḅ th́ thua kém ra sao cũng được đưa vào bảng phong thần mà ngày nay ta gọi là nutrition facts. Thế là anh em tù chúng tôi bảo nhau hái đọt khoai ḿ làm đủ thứ món như xào, luộc, hấp....đọt khoai ḿ 7 món. Báo hại sau đó phe ta bị ngộ độc acide cyanhydrique dạng loăng. Anh th́ ói, mửa, anh th́ hôn mê làm nhảm, anh th́ tào Tháo rượt chạy có cờ đến độ rốc cả người. May mà chưa có ai phải mặc sơ mi gỗ. Giả như có đổi giữa thịt ḅ và đọt khoai ḿ không biết người ta nghĩ sao.

Anh em chúng tôi bèn xách mé gọi là giáo Sư Phạn Hàm Hồ.

Sau này t́m hiểu ra mới biết chúng mạo danh, lấy tên giáo Sư Phạm Hoàng Hộ tương vàobài đó cho nó có giá trị. Một h́nh thức cưỡng từ đoạt lư, bịp bợm lếu láo trơ trẽn trắng trợn.

Chẳng phải là từ lúc đó ( khoảng 1978 ) mà trước đó mấy chục năm ở miền Bắc và trong các vùng chúng chiếm đóng ở cao nguyên hay các mật khu chúng đă có những sự tuyên truyền dối trá bỉ ổi như thế từ lâu. Mà nhiều năm sau này những luận điệu đó cũng chẳng hề giảm đi hay thay đổi mà càng ngày càng lêu láo bịp bợm tinh vi hơn.

Chuyên coi đơn giản như vậy chớ như trong anh em chúng tô đă có những lời lẽ thóa mạ giáo sư.

Nay Giáo Sư đă ra người thiên cổ, trước hương linh Giáo Sư, chúng tôi thành khẩn XIN LỖI Giáo Sư về sự nông nổi, thiếu thông tin và sự dối trá bịp bợm mà chúng tôi lẩm lẫn Giáo Sư là tác giả bài viết. Sau này mới biệt bôn Tuyên Giáo việt công chuyên nghề " cưỡng lư đoạt từ ". Chúng cứ tương đại vài nhân vật có thế giá, uy tín vào mà không cần biết người ta có đồng ư không. Có sai chúng chẳng thèm đính chính v́ chúng tuyệt đối đúng mà.

Nhiều năm sau này chúng tôi mới biết đó là siêu phát kiến của anh thiến heo hoạn lợn dạo Đỗ Mười đang làm trưởng ban chiến dịch đánh Tư Sản của bọn bộ sâu Ba Đ́nh cử vào mục đích quất sập nền kinh tế thịnh vượng của miền Nam nhằm cướp sống tài sản của người dân cả miền Nam. Chỉ thị của gă là phải làm như thế như thế, được tên văn nô Tố Hữu chỉ thị cho bọn Tuyên Giáo ra lệnh cho đàn em cấp dưới phải làm ǵ, làm thế nào. Chúng chuyên môn " ném đá dấu tay " Dân chúng có oán thán căm thù lũ đàn em, tay sai, bọn Ưng Khuyển, sai nha chứ chúng vô can mà.

Chuyện thủ tiêu, cho đi ṃ tôm, vu khống những ai không đồng quan điểm với chúng trong quá khứ, hiện tại cũng như tương lai nó nhan nhản, quá nhiều, đếm không xuể. Bao nhiêu oan khuất, bao nhiêu nhân tài xuất chúng bị mai một, bị đày đọa bị thủ tiêu v́ chỉ không đồng quan điểm thôi chứ chưa nói tới chuyện chống đối chúng công khai hay ra mặt th́ hậu quả c̣n tàn khốc tới đâu. Cũng chỉ v́ một lũ vô học lên cầm quyền không những người trí thức quốc gia chân chính mà đến người dân cả nước cũng lâm cảnh điêu linh. Quả là nước mất nhà tan. " Đất nước c̣n, c̣n tất cả. Đất nước mất mất tất cả ".


Cường Quyền và Nhân Sĩ
 
Tưởng Năng Tiến

Với tất cả trân trọng và thương cảm, nhà văn Ngô Thế Vinh vừa gửi đến cho mọi người một tin buồn lớn: Giáo sư Phạm Hoàng Hộ đã từ trần vào hôm 29 tháng 1 năm 2017.
Ông để lại một sự nghiệp đồ sộ, bộ sách Cây Cỏ Việt Nam (gồm 6 quyển, hai tập) với lời đề tặng:
Những ai c̣n sống hay đă chết trong tù v́ tháng Tư năm 1975 đă quyết định ở lại để tiếp tục dâng góp cho đất nước.
Tặng giáo sư Nguyễn Duy Xuân nguyên viện trưởng Đại Học Cần Thơ, mất ngày 10/XI/1986 tại trại Cải Tạo Hà-Nam-Ninh.
Tặng hương hồn những ai trên biển Đông đă chết nghẹn ngào.
Tôi băn khoăn tự hỏi: Giáo sư Nguyễn Duy Xuân là ai? Sao một công trình nghiên cứu về thực vật học mà lại mở đầu bằng những “lời đề tặng” u ám, u uẩn và u uất thế? Chúng ta đang sống trong một thời đại, và một đất nước, bi thương đến độ này sao?
Những trang viết kế tiếp của nhà văn Ngô Thế Vinh, với nhiều dòng chữ nghẹn ngào, đã giúp cho tôi lý giải những câu hỏi vừa nêu:
Giáo sư Nguyễn Duy Xuân cũng là người Cần Thơ, sinh năm 1925 hơn Giáo sư Phạm Hoàng Hộ 4 tuổi, tốt nghiệp Tiến sĩ Kinh tế tại Đại học Vanderbilt Hoa Kỳ, trở về Việt Nam 1963, giáo sư Luật. Nhận chức Viện trưởng từ Giáo sư Phạm Hoàng Hộ, Giáo sư Nguyễn Duy Xuân đă nỗ lực phát triển Viện Đại học Cần Thơ trên mọi lănh vực từ chương tŕnh giảng dạy, đào tạo ban giảng huấn, xây cất thêm giảng đường, pḥng thí nghiệm, thiết lập kư túc xá như hệ thống campus cho sinh viên đến từ các tỉnh xa Miền Tây...
Chỉ trong ṿng 9 năm [1966 - 1975] với công lao xây dựng của hai Viện trưởng tiền nhiệm: GS Phạm Hoàng Hộ, GS Nguyễn Duy Xuân, Viện Đại Học Cần Thơ như một Ngọn Hải đăng Miền Tây, trở thành một trung tâm đào tạo và nghiên cứu khoa học, đặc biệt bước đầu ưu tiên phát triển hai lănh vực Sư phạm và Nông nghiệp, vững vàng sánh bước với các Viện Đại học lâu đời khác của Miền Nam, đóng góp cho sự thăng tiến của vùng ĐBSCL...
Chỉ mấy ngày trước biến cố 30 tháng 4, 1975, cũng như GS Phạm Hoàng Hộ, GS Nguyễn Duy Xuân như một trí thức dấn thân, quyết định ở lại và giữa cảnh dầu sôi lửa bỏng, ông vẫn can đảm nhận chức Tổng trưởng Bộ Văn hóa Giáo dục cuối cùng của Việt Nam Cộng Ḥa. Giữ chức vụ đó chưa đầy một tuần lễ th́ chính quyền Miền Nam xụp đổ, TT Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng.
GS Nguyễn Duy Xuân bị đưa vào trại tù cải tạo, sau đó bị đưa ra Bắc ... đă chết trong tù cải tạo Hà Nam Ninh ngày 10 tháng 11 năm 1986 trong đói khát và bệnh tật không thuốc men. Xác của ông được vùi nông trong nghĩa địa tù cải tạo trên triền núi phía sau trại tù Ba Sao.
Tôi đã có lần nhìn thấy tấm ảnh chụp bia thờ 626 linh hồn tử vong (từ năm 1975 đến năm 1988) của trại tù này, trên trang web của blogger Phạm Thanh Nghiên.
Có lẽ tên tuổi của giáo sư Nguyễn Duy Xuân cũng được ghi trên tấm bia này vì ông từ trần vào năm 1986, thời điểm mà giới truyền thông nhà nước vẫn xưng tụng (không tiếc lời) về sự “dũng cảm nhìn vào sự thực” và “quyết tâm đổi mới của ĐCSVN.
Nếu “dũng cảm nhìn vào sự thực” thì đây chỉ là sự quyết tâm “bẻ lái con tầu đất nước” theo hướng Trung Nam Hải – như nhận xét và cảnh báo của blogger Trần Huỳnh Duy Thức:
Trung Quốc và Việt Nam tạo ra một phiên bản khác về sự vi phạm tính toàn vẹn của các quyền con người. Hai nước này đă thừa nhận quyền kinh tế cho người dân nhưng vẫn tước đoạt không khoan nhượng quyền chính trị của họ, gây nên một kiểu tự do què quặt khác. Mặc dù mô h́nh này có thể tạo nên sự tiến bộ kinh tế và các thành tích ấn tượng về xóa đói giảm nghèo, nhưng nó cũng đồng thời nuôi dưỡng bất b́nh và suy thoái xă hội rồi nhốt chúng lại.
Khi sự trầm trọng này trở nên mục rỗng th́ nó sẽ dẫn tới việc bộ máy chính trị tự dân chủ hóa hoặc sẽ kết thúc trong sụp đổ toàn diện về kinh tế, xă hội, chính trị và một chế độ bị lật nhào. Đây là tiến tŕnh tất yếu v́ nó phá vỡ sự toàn vẹn của các quyền con người vốn thuộc về luật của Tạo hóa. Dưới tác động của toàn cầu hóa và xă hội Internet, tiến tŕnh này sẽ diễn biến rất nhanh, nhanh hơn đă từng chứng kiến trong thời gian chiến tranh lạnh dẫn đến sự tan ră của hệ thống Đông Âu và Liên Xô.
Lời cảnh báo này, tiếc thay, đã bị những người đứng đầu chế độ hiện hành coi như là một “lời nguyền” hay “trù ẻo.” Tuy mang tiếng là theo chủ nghĩa duy vật nhưng họ lại là những kẻ rất dị đoan. Vốn bệnh tật nên họ sợ “tiếng cú,” và đã vu vạ cho Trần Huỳnh Duy Thức đủ loại tội danh (trộm cắp cước điện thoại, hoạt động chính trị nhằm lật đổ chính quyền) cùng một bản án nặng nề –16 năm tù và 5 năm quản chế, vào ngày 20 tháng 1 năm 2010 – qua một phiên toà mà đại diện của Hội Ân Xá Quốc Tế đã mô tả như là “sự nhạo báng công lý.”
Hơn bẩy năm đã trôi qua nhưng chưa bao giờ người tù nhân lương tâm quả cảm này bị công luận lãng quên. Ông vẫn luôn được nhắc đến với rất nhiều trân trọng, qúi mến, cùng quan ngại:
BBC (21/01/2010) Người Có Án Nặng Nhất Nói Bị Bức Cung
BBC (21/01/2010) Các Nhóm Nhân Quyền Chỉ Trích Bản Án
RFI (30/01/2010) Bốn Nhà Bất Đồng Chính Kiến Ở Việt Nam Kháng Án
Bauxite VN (14/06/2013) Duy Thức Đã Không Ngủ Suốt 10 Ngày Biệt Giam
RFA (15/10/2013) Trần Huỳnh Duy Thức Được Vinh Danh Giải Nhân Quyền
RFA (07/05/2016) Tù Nhân Trần Huỳnh Duy Thức Bị Chuyển Trại Giam
BBC (17/05/2016) Ông Trần Huỳnh Duy Thức Sẽ Tuyệt Thực
Ba Sàm (28/05/2016) Trí Thức Tuyệt Thực Cùng Trần Huỳnh Duy Thức
VOA (31/01/2017) Ông Thức Nhất Quyết Không Lưu Vong
Tôi chưa bao có cái hân hạnh được giao tiếp với ông Trần Huỳnh Duy Thức. Tôi chỉ được biết người tù nhân lương tâm bất khuất này qua công luận. Và công luận thì đã vạch rõ sự ác độc và tính man rợ của những kẻ đứng đầu chế độ công an trị hiện hành. Họ đã gây ra không biết bao nhiêu là cái chết đớn đau và oan khuất:
Những người bị giết đều là những tinh hoa, là danh sĩ đạo cao đức trọng, yêu nước thương dân, có thành tựu văn hóa sáng giá cống hiến cho nền văn hiến nước nhà. Họ chết mỗi người mỗi cách đau xót và hàm oan: Nhà văn Lan Khai bị xô xuống vực, văn hào Ngô Tất Tố bị bức cho treo cổ tự vẫn, Khái Hưng bị bỏ rọ trắn sông, Phạm Quỳnh đối thủ đáng gờm của thực dân Pháp bị xử tử, Tạ Thu Thâu nhà yêu nước lớn bị tử bắn; nàng thơ nữ sĩ Thu Hồng bị bắn lén từ sau lưng; Nhượng Tống dịch giả tài hoa số 1 bị ám sát; Dương Quảng Hàm vị giáo sư đáng kính ra khỏi nhà đi măi không về; vị bồ tát Thiều Chửu bị bức hại nhảy xuống sông tự tận...
Đó là tất cả sự thực về những cái chết tức tưởi oan khuất của các nhà văn, nhân sĩ mà bọn gieo ác vẫn sống nhởn nhơ trên pháp luật với bộ mặt người lương thiện! Nguyên tắc bất di bất dịch nằm trong ư thức hệ tư tưởng của những kẻ sát nhân lương thiện này là: yêu nước và chính kiến là độc quyền của tao, mày không đi với tao, mày là kẻ thù của tao. Đă là kẻ thù th́ mày không có quyền tồn tại! (“Thái Doãn Hiểu – Những Cái Chết Tức Tưởi Của Nhà Văn, Chuyện Bây Giờ Mới Kể”).
Phạm Quỳnh, Ngô Tất Tố, Khái Hưng, Dương Quảng Hàm sinh vào cuối thế kỷ XIX. Lan Khai, Thu Hồng, Nhượng Tống, Nguyễn Duy Xuân sinh vào đầu thế kỷ XX. Kể từ khi cướp được quyền bính đến nay, những người cộng sản Việt Nam đã giết chết bao nhiêu là anh tài và nhân sĩ (thuộc mấy thế hệ kế tiếp nhau) rồi?
Chúng ta bắt buộc phải luôn quan ngại (và canh thức) về sinh mệnh của Trần Huỳnh Duy Thức, cùng hàng trăm tù nhân lương tâm khác, đang nằm trong vòng tay của cường quyền và bạo lực!

 

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS