Rừng thiêng

Dưới đây là bài viết của một anh bộ đội.

Xét cho cùng, sống dưới chế độ nào, phải tuân theo luật pháp chế độ đó. Đọc một đoạn văn ngắn, anh ta viết về một khu đất trống trong rừng già bên Lào được rào quây lại tránh sự ḍm ngó của người lẫn thú rừng : Khu đất tạm thời được dùng để chứa những xác chết của bộ đội. Nhất là tránh tiếng có quân đội VNDCCH hoạt động bên Lào.

Bọn việt cộng làm cái ǵ cũng lén lén lút lút đúng là bản chất của những tên lưu manh. Mặc dù chúng là đa số hay chỉ có một ḿnh một chợ v́ bản chất chúng đă là như vậy trong trứng nước từ lâu.

Dù bài ngắn, rất ngắn nhưng chắc chắn anh ta viết thật. Không màu mè, tránh né hay tuyên truyền, suy nghĩ một chiều. Ta thấy bọn việt cộng sống trong rừng rất sợ bệnh sốt rét rừng hay sốt rét ác tính : " Trong số anh em nằm đây, số hy sinh do sốt rét ác tính tương đương, có khi nhiều hơn với số hy sinh v́ ḿn và đạn nhọn ".

Bọn việt cộng rất cần những thứ thuốc chống sốt rét như Quinine, Nivaquine, Chloroquine, Primaquine... Hồi hành quân ở Chương Thiện, trong U Minh đơn vị tôi cũng đă tịch thu được mấy món này trong mật khu mang mác Mỹ, chai thuốc của quân đội Hoa Kỳ. Phương tiên tản thương, vận chuyển không có. Chúng nó, bọn Bắc bộ phủ Ba Đ́nh áp dụng triệt để tính cách " cứu cánh biện minh cho phương tiện ". Bất chấp cái chết của bạn bè, anh em, đồng đội.

Đời tôi chứng kiến nhiều phen, nhiều lần: Khi một đồng đội bị thương hay nằm xuống, là chỉ huy đơn vị chúng tôi nghĩ ngay tới chuyện cấp cứu, tản thương đồng đội càng sớm càng tốt. Thậm chí có đồng đội tử trận tại chiến trường, phải lấy được xác bằng mọi cách. Có khi phải trả giá thêm vài mạng bị thương hay kể cả thêm vài cái chết của đồng đội nữa.

Rơ ràng hai chế độ, 2 cách hành xử : Tàn nhẫn - nhân đạo hoàn toàn khác nhau. Một đàng không cần biết tới mạng sống con người. Một đàng tôn trọng nhân bản và trân quư mạng sống con người. Kết quả hay hậu quả của cách giáo dục, của cách hành xử là mấy chục năm sau khi đă gom cả nước vào trong tay những tên độc tài vô nhân tính. Ta chứng kiến những ǵ đang xảy ra trong cách cư xử, hành động và làm việc của xă hội Việt Nam ngày nay. Thật trái ngược với cách hành xử của chính quyền và xă hội VNCH ngày trước. Hành chính có nghĩa Hành Dân là Chính

Xin đừng lôi cứu cánh biện minh cho phương tiện. Tôi xin nhấn mạnh thêm lần nữa.

Văn hóa người Việt Nam rất trân trọng cái chết hay người đă qua đời." Sống một ngôi nhà, chết một nấm mồ " Dù nghèo hèn, khi có thân nhân qua đời người nhà cũng cố gắng sao cho có được ngôi mộ. Thế nên mới có từ ngữ " mộ phần " là như vậy. Người ta rất tôn trọng các nơi chôn cất người quá cố. Vậy mà bọn bán khai, man rợ chẳng lư ǵ cả. Chúng v́ đồng tiền, v́ chính sách dă man, độc tài. Chúng triệt hạ các nghĩa trang, nghĩa địa, đất Thánh khắp các nơi để xây chơ búa, dinh thự, công viên.... Người chết cũng chẳng được yên nếu đă mang thân phận liên quan tới tôn giáo và chính quyền VNCH. Nói về Nghĩa trang Quân Đội Biên Ḥa đă có quá nhiều hội đoàn, đoàn thể lên tiếng, can thiệp nên ở đây chúng tôi không nhắc thêm nữa.

Trở lại nhan đề " Rừng thiêng " : À th́ ra chúng không tin có thần Phật, Chúa bà, hay linh hồn ǵ sốt cả. Duy vật biện chứng mà. Hốt được cái xác bỏ vào bao là phước là may mắn lắm rồi. Con người đôi khi cũng được coi giá trị không hơn con vật. Có điều chúng chưa mang ra xẻ thịt đấy thôi.

Thêm một điều: thân xác thằng nào tiêu hủy nhanh, chỉ c̣n trơ xương, gọn gàng nhẹ nhàng không c̣n bốc mùi thối th́ sẽ có cơ hội quy cố hương sớm khỏi phải mang tiếng chết dấm chết dúi nơi xó rừng xứ lạ quê người. C̣n các bộ xương khô có được đánh dấu ghi lại tên tuổi, quê quán, năm sinh.... th́ chỉ có nước bắc thang lên hỏi ông giời. Thế nên chuyện râu ông nọ cắm cằm bà kia là chuyện đương nhiên không thể chính xác hoàn toàn được. Tha ( mang ) được bộ cốt trở về đất nước quê hương bản quán là hên là may mắn cho gia đ́nh lắm rồi.

Không sao miễn là các cơ quan chức năng ( nói một cách bâng quơ ) làm xong nhiệm vụ. Nhà nào có con em đi bộ đội được mang về cho bộ xương khô c̣n hănh diện với hàng xóm là thân nhân tôi c̣n có một nấm mồ. Hàng năm c̣n có người thắp cho một ném nhang tưởng nhớ, lâu lâu có ban ngành đoàn thể tới thăm gọi là đền ơn đáp nghĩa. Nhân nghĩa bà tú Đễ, sao tử tế tệ.

Tác giả trích dẫn vài câu thơ của Quang Dũng trong bài Tây Tiến. Có thể anh ta cũng biết đấy nhưng cũng chỉ dám viết tới đó mà thôi. Tuy nhiên anh ta cũng thả vài câu đá gị lái quân buôn xác người ở Ba Đ́nh hay bè lũ Tuyên Giáo. Con người với con người, sao tàn nhẫn với nhau quá thế. Nhân đạo ở cái chỗ nào? Có cần phải đặt lại vấn đề các nghĩa trang liệt sĩ mọc lên khắp nơi với mục đích riêng tư ǵ không hè ? !!!

MƯA NGUỒN.


Rừng thiêng

Tay trái con đường, cách kho gạo khoảng 400m có một khoảnh rừng kỳ lạ. Những thân gỗ cao đường kính cỡ bắp tay xếp khít nhau, ken lại bằng dây rừng chôn chặt xuống đất bao quanh khu vực. Tổ chốt bảo vệ nằm cạnh chiếc cổng hẹp nâng hạ được như cổng thành trung cổ. Cánh cổng lúc nào cũng đóng im ỉm. Khu rừng cây thưa nắng lọt, được rào cách biệt giữa mênh mông đại ngàn.
Ngày nào chúng tôi cũng thồ gạo qua, nghĩ đó là khu tăng gia của trung đoàn bộ E10 nên chẳng ai để ư. Một lần cánh cổng kéo lên, tôi đi qua nh́n vào thấy anh em đang hạ huyệt mới biết đó là nghĩa trang liệt sỹ. Mùa mưa, địch vây đánh cắt đường 56 liên tục. Đưa được tử sỹ ra ngoài Pursat thường hy sinh thêm một số. Đơn vị bạn đành lập nghĩa trang tạm ngay tại chốt biên, chờ tiêu hủy sẽ đưa về đất Việt.
Đám mộ lúp xúp không thành hàng lối, chen giữa những gốc cây được đốn tỉa ngang thân lấy sáng. Trong anh em nằm ở đây, số hy sinh do sốt rét ác tính tương đương, có khi nhiều hơn với số hy sinh v́ ḿn và đạn nhọn. Tụi công binh bảo những anh em được quấn trong tăng thủng vơng rách thường chóng sạch. Bởi vậy nên trước khi liệm cứ rạch vài nhát trên tấm bó, khi bốc sẽ đỡ vất. Hồi đầu chưa làm hàng rào, những nấm mộ mới chôn chiều hôm trước, hôm sau đă bị bới toang hoác bởi hổ và chó rừng. Anh em xót nhau gài ḿn giăng bẫy, thức canh trơm mắt xua thú. Tụi ma đói bốn chân không lai văng nữa nhưng mộ vẫn bị đục xuyên bởi lũ kỳ đà. Giống ḅ sát kinh tởm chuyên móc mắt và ăn nội tạng. Đêm đêm tiếng súng cầm canh xua thú vang động rừng thiêng. Cuối cùng, phải huy động toàn trung đoàn bộ phá một khoảnh rừng, ken gỗ khít dựng thành hàng rào và chốt ngay cổng mới yên. Chống được thú lại bị giă cối. Trinh sát địch trên các mỏm cao, thấy quăng rừng quang cây có đất đào mới tưởng là căn cứ hay kho tàng, thụt cối 82mm vào tuỳ hứng. Nhiều anh em c̣n bị đạn quật trúng chỗ nằm.
Thằng Quan sợ ma, im thít nghe bạn đồng hương nói chuyện chôn người như chuyện thường ngày ở huyện. Chúng tôi vẫn thồ gạo hàng ngày qua khu rừng thiêng vào lúc mặt trời mọc, trở về lúc mặt trời lặn. Câu thơ cảm khái của Quang Dũng mà cô Hằng chủ nhiệm đọc trộm cho chúng tôi nghe trong một tiết dạy văn giờ hiển hiện trong đời thực.
Rải rác biên cương mồ viễn xứ
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh
Áo bào thay chiếu anh về đất
Sông Mă gầm lên khúc độc hành
Thời tôi đi học, bài thơ này không có trong chương tŕnh. Bài thơ bị cấm dạy v́ thể hiện cái chất hy sinh ngang ngạnh mang màu sắc tiểu tư sản, không phải cái hy sinh hào hùng của người chiến sỹ cách mạng. Tôi không biết người lính giai cấp công nông tử trận có oai hơn người lính tiểu tư sản hay trí thức tử trận không? Chết phanh thây v́ ḿn, v́ một quả đạn cối 120mm có hào hùng hơn chết v́ sốt rét ác tính, co giật đến cứng lưỡi không? Chỉ biết giờ họ đang nằm chung đây cả. Hàng mộ xanh xao dưới tán rừng xứ lạ, cái nào cũng như cái nào. Sự hy sinh không có th́ giờ phân biệt đẳng cấp hay giai cấp, trừ những kẻ có cơ hội giảng giải bao la về điều đó. Mẹ kiếp! Riêng ở đây, anh nào tiêu nhanh th́ được về nước trước, có thế thôi!

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS