THẾ NÀY LÀ THẾ NÀO ?

Cuộc sống con người nếu không có không biết không thèm không cần sự SO SÁNH không biết con người ta có hạnh phúc hơn như đang sống cuộc sống hiện tại không? Có người nhận xét: nếu không có sự so sánh có lẽ người ta sống b́nh an hạnh phúc hơn lúc này, hiện nay nhiều phần.

Tác giả viết Facebook dưới đây chính là nạn nhân trực tiếp của nhà cầm quyền cộng sản. Con một quân nhân QLVNCH , nhà ở Saigon bị tịch thu rồi bị tống đi Vùng Kinh Tế Mới (KTM ). Lên KTM lập nghiệp. Phá, vỡ đất hoang cả chục năm thành cơ ngơi khang trang. Dù bị chỉ định cư trú nhưng lại ở vào cuộc đất trù mật đắc địa, trước sự ḍm ngó của bao nhiêu cặp mắt thèn thuồng muốn khai thác. Chúng đẻ ra cái bản đồ chương tŕnh QUY HOẠCH để ăn cướp sống công lao người đă không bột mà gột nên hồ. Thế là cô ta bắt đầu tuyên chiến với lũ sai nha cầm quyền ăn cướp. Vào tù ra khám nhiều năm nhiều lần nên Kim Thu có rất nhiều kinh nghiệm thích ứng trong tù cũng như đối phó với bọn cướp ngày.

Cô đưa ra chủ đề Hồi Đó - Bây Giờ và ngược lại Bây giờ - Hồi Đó quả là khó trả lời cho chế độ độc đảng cai trị hiện hành. Những câu hỏi rất thực tế mà cũng thiết thực dưới con mắt một người dân b́nh thường chẳng chủ nghĩa chủ ngéo ǵ. Chẳng đao to búa lớn hay huênh hoang, phét lác, lếu láo, hoang tưởng như bọn cán bộ dốt đặc cán táu trước đây, hiện nay và cả sau này.

Nhiều cái hồi đó sao khó có câu trả lời thích đáng. Vậy th́ cải tiến hay cải lùi ?
--Hồi đó có bà mẹ có gánh Hủ tiếu bán dạo mà nuôi 5 đứa con học hành đàng hoàng. Sau khi mất nước c̣n vó vàng đóng cho con vượt biển t́m tự do. Bảo lănh cả nhà ngon lành.
-- Hồi đó chiến tranh mà người có bằng cấp thích làm tư chức hơn công chức. Lạ quá nhẩy.
-- Hồi đó quân đội Mỹ tham chiến ở Việt Nam, nhà nào có con gái lấy Mỹ lo dấu thấy mẹ. Sợ bị kêu là me Mỹ , thật là xấu hổ. Sau này có con lấy Mỹ lại hănh diện. Nó bảo lănh đi Mỹ mà.
-- Bây giờ là mua giấy xuất bản sách chớ nói tới xin giấp phép người ta cho là man man.

Góp vài ba nhận xét lam nham thêm vào những thắc mắc của tác giả nêu ra bên dưới.
Cứ nêu lên là gợi lại những tiếc nuối vô bờ. Giống như nữ thi sĩ LưThụy Ư khi bị thẩm vấn đă hỏi ngược lại tên công an chấp pháp thẩm vấn chị: " Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh ? " Tên kia ú ớ miệng ngậm hột thị.

Thực ra những vấn đề đặt ra ở đây của FB Nguyễn Kim Thu trước mỗi câu là có thể tạo ra một luận đề cho biết bao nhiêu Tiến sĩ ( giấy ) của đảng càm quyền hiện nay. Chỉ cần trích ra một câu thôi là có thể nghiên cứu vừa lịch sử, bối cảnh xă hội, sinh hoạt chính trị, kinh tế, nhân sinh....cho một luận án tiến sĩ rồi ( chưa biết tiến sĩ ǵ. Văn chương hay khoa học. Có điều bọn tiến sĩ của đảng chúng nó dốt qua. Làm ǵ có tổ chức thi làm bài để đậu tiến sĩ nhưTú Tài, Cử Nhân mà lại bị bắt khi mang tài liệu vào pḥng thi copy? Tiến sĩ là một đề tài có thể là văn chương, khoa học kỹ thuật như y khoa, cơ kí, hóa học, vật lư... một công tŕnh nghiên cứu nhiều năm mà thường th́ một người một cá nhân không thể thực hiện được. phải suy nghĩ t́m hiểu nghiên cứu đề tài ḿnh muốn làm, muốn phát minh, muốn khai phóng có khi mất vài ba, năm bảy hay cả chuc đến vài chục năm. Có khi cả đời người chưa chắc đă hoàn thành. Ai đời có chuyện đi thi Tiến Sĩ mà học có 1 tuần hay vài ba tháng rồi thi được cấp bằng. Một tiếng một câu tiếng ngoại quốc cũng ngậm hột thị. Vậy chớ tiến sị ở VN quơ đâu cũng dính, lấy rổ hớt như hớt bèo cũng sàng được vài chục đứa. Chưa thời nào cái học ở VN bị rẻ rúng như thời cộng sản lên ngôi nắm quyền bởi chúng nó toàn là lũ vô học thôi.

Đúng là " cũng cờ, cũng biển cũng cân đai " cho rậm đám.

Dù sao, lịch sử cũng đă sang trang. " một trang sử đă lật qua " đó là lời b́nh luận của đài BBC trong một buổi tốí cách nay tṛm trèm 42 năm. Lúc đó mọi người lao xao, lo lắng, hoang mang c̣n hơn cảnh gà con mất mẹ. Không phải ngồi đó mà than khóc tiếc nuối than thân trách phận mà phải nuôi ư chí vươn lên, ư chí quật cường đề chờ một vận hội thay đổi đất nước sáng sủa tươi đẹp hơn lên. Ai như rông lớn, hùng cường như đế quốc La Mă đến nỗi đă có một câu châm ngôn " mọi con đường đều dẫn về La Mă -Tous les chemins conduisenh à Rome ". Vậy mà đế quốc La Mă cũng đă lụi tàn. Đế quốc Đỏ rồi cũng chung số phận thôi. Duy chỉ c̣n vài ba nước ông sản côi cút trong đó có cộng sản Việt Nam. " Cà cuống chết đến đít c̣n cay ". Trung kiên trung thành, ôm ba cái chủ thuyết giáo điều cho cố vào mà lại đẻ ra cái lư thuyết " XHCN mà nền kinh tế thị trường " Sao không nói huỵch toẹt ra là đang đạp cứt theo tư bản. Nói ra như vậy phải chăng thú thật " lạy ông con ở bụi này sao " Chẳng lẽ nhổ ra liếm lại hoài hoài măi sao. Thôi th́ rán níu kéo được tới đâu hay tới đó. Kinh tế thị trường muôn năm.

MƯA NGUỒN.


Hồi Đó và Bây Giờ

Hồi đó một người đạp xích lô kiếm đủ tiền để nuôi 4 người con ăn học đầy đủ. C̣n bây giờ cả nhà đi làm mà vẫn không đủ ăn.

Hồi đó đi bệnh viện tốn rất ít hoặc không tốn. C̣n bây giờ cái phong b́ luôn đi trước.

Hồi đó cảnh sát xa lộ được gọi là “bồ câu trắng.” C̣n bây giờ được gọi là “chó vàng.”

Hồi đó cái con mẹ bán bún hay phở thôi mà vàng đeo chói cả tay. C̣n bây giờ bán bún hay phở nghèo chết bà ra.

Hồi đó ai biết ngày Nhà Giáo là ǵ tôi chết liền. C̣n bây giờ đó là ngày tặng giáo viên cái phong b́.

Hồi đó làm cho chính quyền toàn là người tài, ai cũng phải biết ít nhất tiếng Anh hoặc Pháp. C̣n bây giờ toàn đám thất học, chạy chọt cả trăm triệu để vô biên chế.

Hồi đó mấy cô cậu sinh viên trẻ trâu tha hồ ra đường biểu t́nh chửi chính quyền. C̣n bây giờ mở miệng nói chính trị sẽ bị chửi là phản động, đuổi học ngay.

Hồi đó muốn đi đâu đi, ở đâu ở. C̣n bây giờ chuyển nhà là phải đi đăng kư tạm trú.

Hồi đó đi du học xong là về. C̣n bây giờ cố t́m mọi cách để ở lại.

Hồi đó chửi tục là điều cấm kỵ. C̣n bây giờ phải chửi mới là người sành điệu.

Hồi đó dân Bắc rất gia giáo, đúng nghĩa người Tràng An. C̣n bây giờ nhắc tới Bắc Kỳ th́ ai cũng ghét, cái thứ dân ǵ mà thô lỗ mất dạy.

Hồi đó cặp với Tây bị gọi là đĩ điếm. C̣n bây giờ cặp với Tây được lên đẳng cấp khác.

Hồi đó đàn ông ít nhậu nhẹt, lâu lâu lai rai. C̣n bây giờ nhậu là văn hóa không thể thiếu như không khí vậy đó.

Hồi đó đội bóng đá Việt Nam là “Barcelona” của Đông Nam Á, c̣n bây giờ là “banana” của Đông Nam Á, dựa theo nhận xét của một cổ động viên Thái.

Hồi đó nói về t́nh dục là một điều hết sức cấm kỵ. C̣n bây giờ trai tự do, thoải mái.

Hồi đó yêu nhau nắm tay c̣n không dám. C̣n bây giờ mấy đứa nhóc mới 14-15 tuổi đă tự nhiên dắt vô nhà nghỉ.

Hồi đó con gái Việt mặc áo dài nh́n thật xinh. C̣n bây giờ mấy em ấy mặc quần áo bó khoe của trời cho, nh́n nhức mắt quá.

Hồi đó vào mùa mưa chỉ ngập chút xíu mắt cá. C̣n bây giờ mới mưa chút xíu th́ đường phố biến thành sông.

Hồi đó xuất bản sách có cần xin giấy phép ǵ đâu. C̣n bây giờ xin từ ngày này qua ngày khác mà vẫn không được.

Hồi đó thi vô để làm giáo viên khó vô cùng, khó không thể tả được. C̣n bây muốn làm giáo viên phải chạy vài trăm triệu.

Hồi đó trường sư phạm thu hút sinh viên giỏi nhất. C̣n bây giờ thu hút sinh viên dốt nhất.

Hồi đó cảnh sát phụ bà con dọn dẹp để giữ ǵn trật tự đường phố. C̣n bây giờ bà con thấy là chạy mất dép.

Hồi đó dân Hàn Quốc chạy qua Việt Nam đánh lính thuê, làm thuê. C̣n bây giờ th́ dân Việt chạy qua Hàn làm gái, lấy chồng siêu nhanh, lao động, cư trú bất hợp pháp.

Hồi đó dân Việt đi ra nước ngoài được đối xử như bao công dân khác. C̣n bây giờ dân Việt bị coi như mọi.

Hồi đó mỗi bài nhạc được sáng tác là một tác phẩm nghệ thuật. C̣n bây giờ t́m mỏi mắt mới ra một bài ra hồn.

Hồi đó Việt Nam c̣n sản xuất được xe hơi, nước Châu Á duy nhất làm được là Nhật Bản. C̣n bây giờ Việt Nam không làm nổi con ốc vít.

Hồi đó sinh viên Campuchia và Lào ao ước được sang Việt Nam du học. C̣n bây giờ dân Việt t́m cách chạy sang Lào và Campuchia làm ăn.

Hồi đó sĩ quan cấp tá trở lên là phải biết tiếng Anh, đơn giản v́ phải làm việc với quân đồng minh . C̣n bây giờ đến thủ tướng cũng không thể nói được chữ "made".

Hồi đó chạy xe hoài mà chẳng bao giờ thấy trạm thu phí. C̣n bây giờ cứ 30-40km là một trạm.

Hồi đó làm đường xe chạy 40 năm vẫn c̣n nguyên. C̣n bây giờ làm đường xong 1 ngày là bị hư.

Hồi đó các danh lam thắng cảnh được biến thành thơ. C̣n bây giờ chỉ là mấy băi rác.

Hồi đó Sài G̣n là Ḥn Ngọc Viễn Đông. C̣n bây giờ Sài G̣n là cái chợ bầy nhầy siêu lớn.

Hồi đó cán bộ viên chức cư xử với dân lễ phép. C̣n bây giờ cán bộ coi dân chẳng ra ǵ.

Hồi đó cơ quan hành chính phục vụ người dân. C̣n bây giờ cơ quan hành chính “hành là chính”.

Hồi đó tôi tự hào v́ tôi là người Việt Nam, ai cũng vậy. C̣n bây giờ mỗi lần nói tự hào người ta sẽ cười vô mặt và nghĩ ḿnh bị khùng.

Hồi đó Việt Nam là chỗ đến của nhiều người. C̣n bây giờ Việt Nam chỉ là chỗ dừng chân.

Hồi đó tôi đă có một Việt Nam khiến tôi tự hào. C̣n bây giờ tôi có một Việt Nam khiến tôi hổ thẹn.

“Ờ hồi đó vậy đó. C̣n giờ th́ vậy đó"

TẠI SAO VẬY?

Fb Nguyễn Kim Thu

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Kinh nghiệm sống với cs  
Asean từ tham vọng biến thành tôi tớ  
Dù APEC hay dù TPP cũng không cứu được Việt Nam,
Nếu công nhơn Việt Nam không có phẩm chất.
 
Anh hùng hay tội đồ?  
Cẩm nang du lịch VN không thể thiếu  
Thời thế đảo điên  
Cát tát vào mặt VC và TC  
Melania Trump, Mẹ Nấm... 
Khỉ thành người  
Áo yếm tiếp APEC để “khoe” nét truyền thống?

Make America great again  
The Vietnam War - Đôi điều cần phải nói  
Tội đồ hay công trạng  
Quư tộc, đại gia hay trọc phú?  
Vinh danh bà mẹ VN anh hùng  
Đầy tớ nhân dân
Người Việt với trạm xăng Nhật  
Mỹ đang toan tính ǵ? 
Vũ khí của kẻ bị trị

Quốc sỉ hay quốc nhục?  
Trẻ thơ ơi tin buồn...  
Lời mời gọi "Ḥa Hợp Ḥa Giải" của hội nhà văn HN  
Yêu xă hội chủ nghĩa  
Câu chuyện trẻ con di dân lậu
Không thể hoà họp - hoà giải với cs  
Oeo phe
Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS