Cậu phụ bếp và Tiếng Việt

Hà Việt Hùng

Năm 1911 cậu Văn Ba được 21 tuổi. Cậu c̣n “ăn chưa no, lo chưa tới”, biết ǵ mà “ra đi t́m đường cứu nước” như CS vẫn từng khoe khoag, khoác lác. Cậu cảm thấy ḿnh đă “lớn”, nhà lại nghèo, phải có công ăn việc làm giúp đỡ cha mẹ và anh chị em ở quê nhà, nhưng v́ nhỏ con, lại không có văn bằng cao, cậu thực sự không biết phải làm ǵ, chẳng lẽ lại chết đói ở nơi xó xỉnh hẻo lánh?

Thế là , tại bến Nhà Rồng (Khánh Hội), cậu xin làm nghề phụ bếp trên chiếc tàu buôn tên Amiral Latouche-Tréville (tàu Đô đốc Latouche-Tréville,) thuộc Công ty Vận tải đường biển Chargeurs Réunis (Compagnie Maritime des Chargeurs Réunis) của Pháp. May mắn, cậu được chủ tầu chấp thuận. Cuối cùng, tàu đến cảng Marseilles. Đến năm 1913, v́ không “kham” nổi những công việc nặng nhọc trên tầu, cậu xin nghỉ làm, và từ đấy, đổi tên là Nguyễn Tất Thành.

Theo GS TS (?) Hoàng Chí Bảo, Chủ tịch Hội đồng Khoa học thuộc Viện Khoa học Nghiên cứu Nhân tài (?), trước sau anh Nguyễn Tất Thành có tới 175 (!) bút hiệu, bút danh hay danh xưng (không biết GS Bảo đă tính luôn bút hiệu Tôn Dân Tiên chưa. Về sau, HCM đă dùng bút hiệu này viết bài “mèo khen mèo dài đuôi”). Điều này cũng đúng. Một người hay thay đổi, dấu diếm, lại qủy quyệt, việc thay tên đổi họ nhiều lần là phải, v́ sợ lộ tung tích, lư lịch. Cũng theo “tiết lộ” của GS Bảo, anh Nguyễn Tất Thành nói và viết được 35 thứ tiếng trên thế giới (?) (giống Engels). Ở nước ngoài được ba mươi năm (?), anh Nguyễn Tất Thành về nước, đổi tên thành HCM, và dùng tên này cho đến ngày qua đời.

HCM c̣n là học tṛ cưng (tự nhận) của Karl Marx và Lénin, nhưng lư thuyết của hai vị này sai bét và lạc hậu, không ai c̣n thèm tin nữa. Theo tin tức online, HCM đă để lại một sự nghiệp văn học, báo chí có giá trị lớn lao, với những tác phẩm đa dạng về thể loại và đặc sắc về phong cách sáng tạo”. Riêng về lư thuyết của Marx và Lénin đă giết hàng chục ngàn người ở các nước đông Âu, và ngày nay, ĐCS chỉ mang lại tai hoạ cho con người mà thôi. Tượng đài Lénin bị dân chúng Nga căm ghét, bị giật sập ở nhiều thành phố lớn. Phe XHCN mù quáng “thần thánh hoá” quá đáng lănh tụ và khóc lóc thảm thiết khi lănh tụ của họ qua đời.

GS Bảo c̣n cho biết đă bỏ ra khá nhiều năm nghiên cứu tư tưởng, đạo đức HCM và đă đánh bóng anh ta láng cóng, nhất là GS Bảo cho rằng Bản Di Chúc của HCM được xem như một quốc bảo (vật quư của đất nước). Như thế, đủ biết nó là một kiệt tác hiếm có trên đời. Theo ĐCSVN, Bản Di chúc của HCM” đề cập đến nhiều phương diện, chứa đựng những giá trị lư luận, thực tiễn sâu sắc, mang ư nghĩa nhân văn cao cả và giá trị lịch sử cho muôn đời sau.

Tháng 5/1965, nhận thấy ḿnh đă “già”, sắp “đi” theo các cụ “Các Mác và Lê Nin” nay mai, HCM bắt đầu viết Di Chúc.

Viết DC là công việc b́nh thường của người lớn tuổi, muốn nói hay để lại cái ǵ đó (nhà cửa, tiền bạc…) cho người thừa hưởng, (như nguời thân). Viết DC không cần văn hay chữ tốt, cũng không cần phải đúng ngữ pháp, chỉ cần cẩn thận, chính xác, gẫy gọn. Không được viết tắt trong DC, để tránh hiểu lầm.

Tiếc là HCM không giỏi Tiếng Việt. Bản đầu tiên viết năm 1965, bản thứ hai sửa lại năm 1969 lấy y chang đoạn mở đầu (1965) của Bản đầu tiên. Bản Di Chúc này (chỉ có một ngàn chữ), viết xong ngày 15 (có chỗ nói ngày 10) tháng 5 năm 1969 tại Hà Nội, có Bí Thư Thứ Nhất Lê Duẩn chứng kiến (không thấy kư tên và cũng không có ngày tháng), nhưng HCM đă bỏ tới 4-5 năm để viết, và sửa chữa đỏ cả lên. Mấy tháng sau th́ HCM qua đời (2-9-1969). Nhưng ĐCSVN lấy hôm sau là ngày chết của HCM (3-9-1969). Thời gian từ Bản DC thứ nhất đến Bản DC thứ hai là hơn ba năm.

DC này, cũng như những “tác phẩm” khác của HCM, tiếng Việt rất luộm thuộm, không đúng cách, không hợp lư. Viết DC dài có 4 trang, sửa tới sửa lui, đâu phải là người giỏi tiếng Việt, dù là đang bị bệnh. ĐCSVN đành gọi trại ra là bút tích (bản viết tay c̣n để lại). DC đă được đánh máy, sửa lại các lỗi về h́nh thức cũng như nội dung, nhưng bút tích này vẫn c̣n được giữ lại cho đến ngày nay để làm bằng chứng (?).

Hẳn HCM chưa bao giờ để tâm đến vấn đề này, nên có phần hơi “loạng quạng”.

Thí dụ 1: Chẳng hạn, tiếng Việt có 5 dấu giọng: dấu sắc, dấu huyền, dấu hỏi, dầu ngă và dấu nặng. Nếu kể cả không dấu th́ là 6). Năm dấu này rất quan trọng v́ có thể làm thay đổi ư nghĩa của từ ngữ, nhất là dấu hỏi và dấu ngă, không nên lẫn lộn với nhau.
(mồ) mả, (mát) mẻ…không nên viết là mă (ngựa, hàng mă), mẽ (mạnh)…

Thí dụ 2: Tiếng Việt không có trường hợp phụ âm /k/ viết thay cho /c/.
cĩu cịt (cẽo cẹt) không thể viết thay cho kĩu kịt (kẽo kẹt).
cách (thức), cách (mệnh, mạng), (kiểu) cách… không thể viết là kách.
quốc (gia,), (ái) quốc không thể viết là cuốc (bộ, xe, đất…) hay kuốc.
Nhưng, con quốc quốc (chim Cuốc).
Trong bài thơ Qua Đèo Ngang của bà Huyện Thanh Quan có câu: “Nhớ nước đau ḷng con quốc quốc, thương nhà mỏi miệng cái gia gia…” Nhớ thương nước nhà.
Nhưng con king kông (không phải tiếng Việt).

Thí dụ 3: Tiếng Việt không có phụ âm /f/, mà chỉ có âm /ph/.
(Đỗ) Phủ, pḥng (pḥng khi), phụ (các cụ phụ lăo), phục (vụ), phe (cánh)…không thể viết là Fủ, f̣ng, fải, fụ, fục, fe…

Thí dụ 4: Tiếng Việt không có phụ âm /z/, mà chỉ có âm /d/.
(nhân) dân, giúp, (tự) do…, không thể viết là zân, zúp, zo…

Thí dụ 5: Không lẫn lộn giữa ng và ngh.
nghiă (chủ), nghiêm (cấm)…, không đuợc viết ngiă…
Nhưng, ngoằn ngoèo, người, ngành (nghề)…

Thí dụ 6: Những chữ quá quen thuộc, nếu muốn viết tắt, nên viết cả “cụm từ”.
XHCN (Xă Hội Chủ Nghĩa)…, không viết XHCNgiă…

Thí dụ 7: Tiếng Việt không có nguyên âm /Ư/ hay /ư/ v́ trước đây, các máy chữ dùng ở Việt Nam không có hai âm này. Khi muốn viết tắt chữ "Trung Ương", phải viết là "TW". Đây là một thói quen (viettat.com). Viết là TƯ, người ta có thể hiểu lầm là riêng tư (private) hay của tư (private belongings), đành phải viết là TW vậy. Hơn nữa, CS làm ǵ có riêng tư hay của tư, mọi thứ rồi đây đều thuộc XH cả.

Tài liệu trên đây lấy trong “Đường Kách Mệnh” và DC v́ ở đây có nhiều chữ viết tắt nhất.

Sở dĩ phải dài ḍng như trên, mới thấy được “cái sai, cái đúng” của HCM. Trong DC, HCM có yêu cầu rất khẩn thiết: “Tôi yêu cầu thi hài tôi được đốt đi, v́ không tốn đất ruộng”… Ngay đến khi gần chết, HCM c̣n tính toán điều lợi điều hại cho dân chúng, nhưng ngày nay ĐCS lại cố t́nh làm khác. Chúng dùng mọi thủ đoạn để cưỡng chế, cướp đất của người dân, rồi bán giá cao cho bọn đầu cơ trục lợi. Dân khổ, mặc kệ dân.

HCM c̣n nói trong DC: “…Mỗi đảng viên và cán bộ phải thật sự thấm nhuần đạo đức cách mạng, thật sự cần kiệm liêm chính, chí công vô tư. Phải giữ ǵn Đảng ta thật trong sạch, phải xứng đáng là người lănh đạo, là người đày tớ thật trung thành của nhân dân” nhưng mấy ai nghe theo. Ngày nay, các cán bộ chỉ biết tham nhũng làm đầy túi tham, cướp đất của dân nghèo, xây biệt thự, “ăn trên ngồi trốc” thiên hạ, chứ đâu thèm là “đày tớ của nhân dân”.

Hà Việt Hùng
6-2017
 

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Quốc sỉ hay quốc nhục?  
Trẻ thơ ơi tin buồn...  
Lời mời gọi "Ḥa Hợp Ḥa Giải" của hội nhà văn HN  
Yêu xă hội chủ nghĩa  
Câu chuyện trẻ con di dân lậu
Không thể hoà họp - hoà giải với cs  
Oeo phe
Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS