MỘT THỜI ĐĂ QUA.

Này, tính chuyện bẻ nạng chống giời đấy phỏng ? Không ai cho phép mà cũng không bao giờ làm được đâu đấy nhá. Nằm đó mà há miệng chờ sung, thủ châu đăi thố ( ôm gốc cây đợi thỏ ). C̣n khuya các con ạ.

Trang sử đă lật qua th́ đất nước đi tới đi tới và đi tới. Ta ấy là ta sẽ tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên CNXH. Đứa nào tính chuyện làm Bà Nữ Oa hay Khoa, Nhi lo chuyện đội đá vá trời hay bốc ḥn núi này bỏ sang chỗ khác làm đường đi cho quang đôi mắt th́ cứ việc nhào ra. Ông đây dựa vào t́nh trạng vi phạmđiều 88 bộ Luật H́nh Sự truy tố bọn bay ra ṭa về tội:
- Phá hoại nền dân Chủ.
- Âm mưu lật đổ chính quyến.
- Câu kết với thế lực thù địch nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc.
- Tự diễn biến, tự chuyển hóa với bọn phản động Việt tân..vv...và.. vv...

Sơ sơ thôi, bọn công an sẽ vừa đẻ vừa chế ra hàng trăm tội danh mà giả như có óc tưởng tượng phong phú cách mấy cũng không cách chi h́nh dung ra nổi. Toàn là những tội to hơn con trâu nái dưới mắt bọn công an, an ninh nhưng nếu đương sự thuộc phe nhóm chúng th́ coi như chẳng có ǵ xảy ra. Chỉ là chuyện hiền nhầm. Ôi nền công lư XHCN. " Les raisons du plus fort sont toujours meilleures " ( Lư kẻ mạnh baogiờ cũng thắng ) ( La Fontaine ).

Bị câu lưu hay bắt vào đồn công an , sáng hôm sau phát hiện ra đă tắt thờ từ hồi nào . Cứ vu cho là tự tử rồi dàn dựng kịch bản. Vô cớ vô bằng th́ làm chó ǵ nhau nào? Đă có đồng chí công an hay an ninh nào bị tra ṭa hay quy trách nhiệm h́nh sự về tội giết quân phản động chống đối chưa hè. Thế th́ tại sao không làm? Quân này ( sic ) phải làm như thế để ngăm đe mầm mống phản động chớ. Phải như vậy các đồng chí mới được ăn no ngủ kỹ, tiền từ nhiều nguồn chảy vào như nước, đếm không kịp. C̣n do dự nỗi ǵ?

Tác giả bài viết than thầm là thời vàng son đă mất không bao giờ có thể níu kép được mảy may. Quả thật Sáu Thiệu buông nhẹ câu nói để đời: " Đất nước c̣n, c̣n tất cả. Đất nước mất, mất tất cả...". Cũng phải thôi, trong cuộc chiến Quốc - Cộng cũng chính là cuộc chiến tranh ư thức hệ, chiến tranh giữa giàu- nghèo, no đủ và thiếu thốn. Cái thằng trên răng dưới lựu đạn th́ nó c̣n có ǵ để mất.

Đó cũng là chủ trương của bọn chóp bu cộng sản khi tuyên truyền bơm chủ nghĩa vô sản chuyên chính vào đầu óc non nới của đám trẻ con, thiếu niên Bắc Việt và các vùng nông thôn dưới sự kiểm soát và kiềm tỏa của chúng. Câu: " Vô sản, các nước hăy đoàn kết lại " Quả thật hữu hiệu vô cùng khi con người ta trong t́nh trạng " khố rách áo ôm ". Nay những núi của trong tay, quyền lực đi đôi với quyền lợi th́ cái chủ nghĩa kia chúng quăng vào sọt rác nhưng vẫn cứ cố níu kéo làm b́nh phong che đậy những dă tâm cướp của, đất đai và khủng bố giết người của bọn cầm quyền cai trị đất nước c̣n hà khắc hơn thời phong kiến bội phần. Lời lẽ hoa mỹ chỉ là đường mật che dấu bao nhiêu âm mưu bán nước của bọn hèn hạ đốn mạt.

Có thể nói không ngoa là đất nước Việt Nam hay đúng hơn là miền Nam VN sau hơn 40 năm dưới ách cai trị cộng sản. Mặc dù kinh tế phá sản, từ hữu sản trở thành vô sản trong vài tiếng đồng hồ cho tới một ngày vài ngày là lâu lắm.

Giáo dục, truyền thống cổ kính của gia đ́nh, trật tự xă hội, hành chánh băng hoại như xe đạp xuống dốc không phanh ( frein/ thắng ) mà c̣n giữ được như ngày nay không phải là do ảnh hưởng nền giáo dục khai phóng nhân bản, những truyền thống tốt lành từ gia đ́nh, học đường, trật tự nề nếp trong giao tiếp và các công việc về hành chánh được sắp xếp có quy củ là do những ǵ c̣n sót lại, ảnh hưởng của một nền văn hóa nhân bản cổ truyền của các thế hệ đi trước lưu lại không? Hỏi là đă trả lời. Hỡi ơi! Một thời vàng son đă qua, một trang sử đă được lật qua, lịch sử đă sang trang. Dân tộc này rồi sẽ đi về đâu???

MƯA NGUỒN.


Bao giờ được như…xưa?

So sánh là khiên cưỡng v́ thể chế chính trị khác nhau, tất yếu nền giáo dục cũng khác nhau. Tuy nhiên, hàng năm cứ vào cuối tháng 4, người miền Nam lại nh́n lại những năm hậu chiến với thời gian trước 1975 trong nỗi niềm luyến tiếc.

Đến cuối tháng 4 này, miền Nam Việt Nam bước sang năm thứ 43 của hậu chiến. Nh́n lại chặng đường giáo dục của miền Nam trước và sau năm 1975, người ta dễ nhận ra có sự khác biệt quá xa trong 42 năm qua. Triết lư giáo dục của Việt Nam Cộng ḥa thời trước là nhân bản, dân tộc, và khai phóng.

Linh mục Phạm Trung Thành của Ḍng Chúa Cứu Thế Sài G̣n nói rằng ông đă được hưởng một nền giáo dục khá toàn mỹ dưới thời Việt Nam Cộng Ḥa:

“ Tôi lớn lên và trưởng thành ở miền nam Việt Nam trước năm 1975. Là một học sinh trung học của một trường công lập và rồi là một sinh viên, tôi đă được thừa hưởng một cái nền giáo dục, một hệ thống giáo dục và một bầu không khí giáo dục có thể nói là khá toàn mỹ ”.

Sau năm 1975 và kéo dài đến hôm nay, nền giáo dục vẫn loay hoay trong những kế hoạch thử nghiệm, mà mới nhất là tiếp tục kêu gọi góp ư về thay đổi chương tŕnh giáo dục phổ thông. Từ thập niên đầu 90 đến nay, học tṛ đang bị buộc học quá nhiều ở lớp, và khi về nhà c̣n phải theo các lớp học thêm với những khoản chi phí, mà theo lời của phụ huynh Lê Thị Nh́n, nhiều lúc vượt khả năng của phụ huynh:

“Chương tŕnh học của mấy cháu tiểu học quá nhiều so với số tuổi của các cháu. Bởi v́ học ở trong trường xong th́ c̣n phải về học phụ đạo hoặc là học thêm tất cả các môn, chẳng hạn như Anh văn để không sợ thua với bạn bè. Ngoài chuyện học phí ra c̣n nhiều số tiền khác nữa, chẳng hạn như tiền học thêm rồi tiền phụ đạo, cảm thấy nhiều”.

Chạy tiền để cho con cái được đi học là chuyện không hề xảy ra trước năm 1975, theo lời cựu giáo sư Trần Minh Quốc:

“Nhớ thuở xưa, từ lúc tôi học lớp một cho tới lớp mười hai, tôi hoàn toàn không đóng một đồng xu nào cho nhà trường, hoàn toàn không đóng. Cái này nói thật. Không những không đóng tiền cho nhà trường, mà có những năm tôi được cấp học bổng, rồi học giỏi, rồi được phần thưởng, tập vở giấy bút này nọ phủ phê. Rồi khi lên đại học th́ tốn kém rất ít. Riêng cái ngành Sư Phạm và Văn Khoa th́ nói thiệt như các bạn biết là hoàn toàn không có đóng tiền. Giáo dục hoàn toàn miễn phí. Thật đáng ca ngợi, ưu việt mà ca ngợi trong một cái sự luyến tiếc...”.

Học sinh hiện nay tất bật đến trường, rời trường để bước vào những lớp học thêm, lớp phụ đạo. Phụ huynh cũng tất bật đưa đón con cái. Khoảng nghỉ để lứa tuổi hoa niên hồn nhiên với những tṛ chơi như nhảy dây cũng ngày càng hiếm hoi.

Cựu giáo sư Trần Minh Quốc bi quan nói rằng 42 niên học đi qua, nền giáo dục vẫn chưa có được sự yên ổn:

“Và có thể nói trong suốt bốn mươi hai năm nay th́ chưa từng ngày nào, tháng nào, năm nào nền giáo dục hiện hữu ổn định cả”.

Sự không yên ổn ấy càng khiến người ta thương tiếc về một nền giáo dục đă mất.

Linh mục Phạm Trung Thành ngậm ngùi tỏ bày ḷng tri ân:

“Xin cám ơn những con người đă hy sinh, những con người đă cố gắng để tạo dựng cho cái bầu khí của miền Nam Việt Nam trước năm bảy mươi lăm tốt đẹp. Nếu đem so sánh với các bạn trẻ ngày hôm nay, th́ chúng tôi thấy rằng chúng tôi đă được sống trong một bầu không khí khá trong lành và thuận lợi cho việc phát triển học tập. Ngày hôm nay, có thể nói rằng thế hệ của chúng tôi tủi hổ và xin lỗi thế hệ các em, các cháu v́ chúng tôi đă không tạo được một môi trường văn hóa-xă hội-giáo dục như thời chúng tôi đă được hưởng từ cha ông”.
VOA

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS