BÁN NƯỚC BÁN NON

Chúng nó, những kẻ đánh tráo lịch sử đă không biết không thèm, không quan tâm để ư hay đếm xỉa ǵ tời hành động vong nô bán nước của tên tội đồ Hồ chí meo (râu) và tên thủ tướng (muôn năm) Phạm văn Vều ( ư quên: Đồng ). Cái ǵ có lợi cho cá nhân chúng nó ( bất kể chủ quyền, tài nguyên quốc gia) y hệt thằng quan thầy của chúng nó là thằng Tàu phù. Nghĩa là chúng vơ vào, nhân vơ tuốt tuột. Bao nhiêu tội chúng tưởng tượng ra, thằng (Ngụy ) ăn hết. Thật là tráo trở khốn nạn.

Cũng xin nhắc lại ở đây, tác giả bài viết dưới đây là Cố kư giả, cựu phát ngôn viên chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa : ông Bùi Bảo Trúc. Một kỳ tài của giới truyền thông báo chí truyền thanh truyền h́nh Việt Nam. Những ǵ ông đă từng làm trong quá khư ở hải ngoại , có lẽ nhiều người đă nhắc tới rồi. Ở đây không cần nhắc lại làm ǵ v́ như thế chỉ là h́nh thức " khen pḥ mă tốt áo " mà thôi. Chỉ xin nhắc lại một giai thoại khá ngộ nghĩnh mà Trung Tá Lê trung Hiền, phát ngôn viên quân sự của VNCH kể lại về Bảo Lâm Bùi Bảo Trúc như sau: Số là khi ( tên Do Thái, Đức Quốc xă, Ngoại trưởng cố vấn an ninh quốc gia của Nixon) Kissinger tổ chức họp báo, y cho mời các kư giả, tùy viên báo chí Ngoại Giao đoàn vào pḥng họp báo tham dự. Sau phần tŕnh bày của gă, người đầu tiên chụp micro phone đặt câu hỏi cho Kis.tự giới thiệu là đại diện chính phủ VNCH đó là ông BBT. Chỉ một câu hỏi, ông đặt rất nhiều vấn đề về quyền lợi của quốc gia VNCH cho tên kia. Hắn ta khựng lại nhiều lần ( có lẽ trong thâm tâm y vốn khinh miệt dân VN nay gặp một tên mặt non choẹt ( 29 tuổi) nói tiếng Anh không thua bất cứ tên mặt trắng nào, ông BBT đă rượt y tới ngơ cụt khiến gă ú ớ phải kiếm đường chuồn. Sau vài lần như thế gă Kít chỉ thị cho cận vệ đuổi ( nguyên văn của TT Lê trung Hiền) BBT ra khỏi pḥng họp. Nên khi nói BBT là người VN bị Kít ghét nhất cũng không ngoa.

Về ngoại ngữ Anh, Pháp Tàu, Hán, Nhật ( c̣n ǵ khác không biết ) ông đều lưu loát, biết đến nơi đến chốn. Lập trường chống cộng rất cương quyết. Không thỏa hiệp. Ông có lối lư luận sắc bén rất khó bắt bẻ. Ông mất đi cả là những mất mát quá lớn lao cho các phong trào đấu tranh chống cộng ở hải ngoại. Nhất là ngành truyền thông của người Việt hải ngoại. Tiếc thay! Xin nhắc lại một chút để tưởng nhớ tới ông: Một người Quốc Gia chân chính.

Thân phụ ông nhà giáo Bảo Vân Bùi văn Bảo. Suốt đời tận tụy với thiên chức của ḿnh. Tác giả bộ sách Việt Ngữ Tân Thư từ lớp Năm tới lớp Nhất. B́a sách có câu châm ngôn sau: NHẬT TÂN, HỰU NHẬT TÂN , NHẬT NHẬT TÂN. ( Ngày mới, ngày lại mới, mỗi ngày mỗi mới ) .

Cái khốn nạn là chúng nó bán nước, công khai bán nước có công hàm của tên thủ tướng. Hỏi tên thủ tướng này có dám kư không nếu thằng chủ tịch ( quyền hành tối cao ) không bật đèn xanh cho nó th́ thằng thủ tướng có dám viết cái công hàm ô nhục đó không. Nghĩa là giữa thằng Tàu và Hồ chí Minh ( Có người c̣n gọi là Hồ chí Râu ) đă có những mật đàm mật ước, thỏa thuận riêng với nhau từ lâu rồi mà tên Phạm văn Đồng ( Người ta bỉ thử gọi xách mé y là Phạm đồng Vều ) chỉ là kẻ đồng lơa.

Thế th́ sự hy sinh của 74 chiến sĩ Hải Quân VNCH vào tháng Giêng năm 1974 là vô ích vô nghĩa hay sao. Bộ đội Việt Nam giữ đảo Gạc Ma làm bia đỡ đạn cho lính Tàu tập bắn do lệnh của tên Lê Đức Anh (chột ) mất 84 nhân mạng là hy sinh cho tiền đồ dân tộc hay lại là những cái chết vô danh, vô lư không cần ai biết tới mà cũng chẳng được phép nhắc lại hầu âm mưu bán nước của những tên chủ mưu mau đạt kết quả.

Những cái cột mốc, bia lưu niệm do Hải Quân VNCH dựng ở Trường Sa xác nhận chủ quyền của VNCH thuộc tỉnh Phước Tuy thời Tổng Thống Ngô đ́nh Diệm đứng sờ sờ trơ gan cùng tuế nguyệt chắc nó vô hồn? Hay đó chỉ là vật vô tri vô giác. Chữ khắc trên bia đó do người ngoài hành tinh bay xuống hóa phép chăng? Hay là chính quyền VNCH có tài hô " BIẾN" như Tề Thiên mà dựng bia dựng bảng ở đó?

Chúng nó cứ ngoác miệng chửi rủa Trần Ích Tắc, Lê chiêu Thống là bọn " măi quốc cầu vinh" hay chính phủ VNCH là bọn bán nước, ôm chân đế quốc Mỹ....Vậy th́ hăy nh́n vào thực tế hiện nay đi. Từ trong ta ngoài từ trên xuống dưới. Tất cả mọi lănh vực từ Quốc Pḥng, Kinh Tế, Chính Trị ( nhất là Chính trị ) Canh Nông, Giáo dục, trường học chợ búa tất cả mọi nơi mọi chốn có nơi nào, có lănh vực nào không có bóng dáng hơi hướm của thằng Tàu phù không?

Thế th́ mả cha nó. Tiên sư bố đứa nào bán nước.

MƯA NGUỒN.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Make America great again  
The Vietnam War - Đôi điều cần phải nói  
Tội đồ hay công trạng  
Quư tộc, đại gia hay trọc phú?  
Vinh danh bà mẹ VN anh hùng  
Đầy tớ nhân dân
Người Việt với trạm xăng Nhật  
Mỹ đang toan tính ǵ? 
Vũ khí của kẻ bị trị

Quốc sỉ hay quốc nhục?  
Trẻ thơ ơi tin buồn...  
Lời mời gọi "Ḥa Hợp Ḥa Giải" của hội nhà văn HN  
Yêu xă hội chủ nghĩa  
Câu chuyện trẻ con di dân lậu
Không thể hoà họp - hoà giải với cs  
Oeo phe
Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS