SỐNG C̉N TRONG TÙ.

Có thật không? Có tin được không? Chẳng lẽ đă bước vào thiên niên kỷ thứ ba 17 năm rồi mà cách cư xử c̣n mọi rợ bán khai tệ hơn người tiền sử lúc c̣n ăn lông ở lỗ lại vẫn c̣n tồn tại trên cái xứ tự cho là văn minh gấp vạn lần xứ tư bản giăy chết mà cư xử với người ta cho dù là phạm nhân như vậy sao? Nhất lại là tù chính trị nữa, hèn nào quanh năm suốt tháng cứ thầy hết đoàn thể này cá nhân nọ đ̣i hỏi nhân quyền, tự do dân chủ. Không phải là không có nguyên nhân, cơ sở.

Đất nước đă từng tự hào có hơn 4000 năm văn hiến, có lịch sử đấu tranh kiên cường ở cái chỗ nào mà đối xử giữa con người với con người c̣n hơn súc vật với nhau. Chợt nghĩ không chừng ngày xưa đám nô lệ da đen, cu li Tàu được đưa sang làm đường rầy xe lửa Đông- Tây có lẽ c̣n khá hơn người tù trong các trại giam của cộng sản Việt Nam. Không loại trừ thằng Tàu cộng v́ 2 thằng như 2 anh em ruột thịt môi hở răng lạnh mà cũng có lúc đánh nhau chí chết.

Phàm những ai chưa có cơ hội ( cũng đừng mong bao giờ có cơ hội này nghen ) được hân hạnh ủ tờ ở tù cộng sản có lẽ sẽ không bao giờ có thể h́nh dung cảnh tượng người phụ nữ ( đang tuổi xuân sắc ) v́ bất đồng chính kiến mà chúng xử oan khuất quăng vào tù cả chục năm. Không khác nào câu ca dao thời nhà Nguyễn ám chỉ thuế má áp bức hà hiếp những nhiễu dân chúng:

" Bộ Binh, Bộ Lễ, Bộ H́nh.
Ba bộ đồng t́nh bóp vú con tôi. " ( Ca Dao )

Đoạn viết mô tả cảnh đi vệ sinh trong tù là do FB. Kim Thu, cô ta đă từng đấu tranh về việc cướp đất đai mà chúng gọi là cưỡng chế ( hiếp dâm tiếng Việt ) cùng nhiều vụ khác như giúp đồng bào mất nhà mất đất khiếu nại, dẫn đầu đám biểu t́nh, tranh luận, căi nhau với bọn côn an...vào tù ra khám nhiều lần cộng lại cũng không dưới chục niên.

Phàm đă ở tù rồi th́ biết cảnh sinh hoat, đái ỉa trong tù nó ra sao. Có lẽ lúc này người ta sống bằng bản năng sinh tồn. Lễ nghĩa liêm sỉ trong tù là từ chết đến bị thương. Cai tù nó tra tấn, hành hạ, đánh đập dù oan hay ưng. Kế đó là tù cha ăn hiếp bắt nọn, ăn cướp đồ ăn thức uống của tù con. Bao nhiêu là thảm cảnh. Ǵ chứ ĐÓI là chuyện thường xuyên triền miên.

Một điều bọn côn an hay bọn cầm quyền ( cục Quản lư trại giam và ban tuyên giáo ) không ngờ là một khi chúng bắt kết án nhốt tù người ta cách oan khuất th́ ư chí sống c̣n, đấu tranh để chiến thắng cái gian ác, tàn bạo càng làm cho người ta nung nấu ư chí thêm mănh liệt. Không ǵ có thể khuất phục tinh thần của họ được. Hỡi bọn gian ác vô nhân tính, giờ cáo chung của chúng bay sắp điểm, lo ăn năn hối cải, đoái công chuộc tội đi là vừa.

MƯA NGUỒN.


Nhân chuyện “không đồ lót không băng vệ sinh” cuả Quỳnh

trươngduynhất

Chuyện Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh "7 tháng trong trại giam không đồ lót, không băng vệ sinh" chẳng những ngập tràn mạng, mà nhiều hăng truyền thông lớn trên thế giới cũng đă lên tiếng.
Thông tin này, từ chính Quỳnh báo cho luật sư. Tất nhiên có giám sát chặt chẽ của lực lượng quản giáo, và cả cán bộ điều tra. Quỳnh không thể xạo, dựng chuyện vu khống trước mặt họ.

Nếu không thật, tại sao đến giờ công an Khánh Hoà vẫn im lặng?
Có thể ai đó nghi ngờ. Cũng đúng thôi. Bởi khó ai có thể tưởng tượng nổi tới mức phi nhân tính vậy. Có thể do họ chưa bị bắt giam. Hoặc cũng có thể họ bị bắt giam rồi nhưng may mắn hơn Quỳnh gặp một nơi giam giữ nào đấy "nhân đức" hơn.
Tôi, thuộc trong cái số không có được sự "may mắn" đó, nên tôi tin Quỳnh.
Khi từ trại B14 của Bộ Công an (Tổng cục an ninh) chuyển vào trại Hoà Sơn (Đà Nẵng), tôi đă phát hoảng. Chẳng những không cho mặc quần lót, c̣n không được đem giấy vệ sinh vào pḥng. Tôi hỏi "vậy vệ sinh xong lấy ǵ chùi?", "tay, dội nước lấy tay quẹt thôi". "Gớm thế, tay vậy sao ăn?". Thằng tù "chim lợn" (án h́nh sự) cùng pḥng ở "kèm" tôi thản nhiên cười, chỉ vào cục xà pḥng móp sọp gắn vách tường "quẹt tay vào đấy rửa, xong!".
Kinh tởm.
Chưa kể những ngày hè, nó cúp nước một phát th́ c̣n hơn... chuồng lợn!
Đấy là án chính trị, tôi cũng có ít "tên tuổi", nên bọn trại kiêng nể. Các pḥng án h́nh sự, c̣n súc vật hơn cả súc vật.
Nhắc vậy, để chia sẻ và thương Quỳnh hơn, cũng như những phụ nữ khác đang chịu cảnh tù đày. Cũng chỉ dám kể, nhắc sơ hai chuyện không được mặc quần lót và không giấy vệ sinh. Chứ thêm nhiều chuyện nữa có người lại bảo "đến mức ấy sao vẫn sống được?". Vâng, vẫn sống và phải sống. Không ǵ có thể khuất phục Quỳnh, tôi, và những bạn tù bất khuất của tôi. Tù đày, chỉ làm chúng tôi mạnh lên chứ không khiến chúng tôi sợ hăi!

Đẻ v́ đất nước
trươngduynhất
Vừa chân ướt chân ráo trở lại TP HCM trên cương vị Bí thư, ông Nguyễn Thiện Nhân đă sốt sắng trước việc đẻ đái của phụ nữ xứ này.
Phụ nữ Hồ Chí Minh lười đẻ quá. Mà theo ông Nhân: "Sinh đẻ là v́ ḿnh, v́ đất nước, v́ thành phố chứ không là chuyện riêng. Rất nhiều nước coi việc sinh đẻ là tự do của cá nhân nhưng tự do mà sinh ít quá th́ đất nước bị thiệt hại" (Phát biểu tại phiên khai mạc kỳ họp HĐND TP sáng qua 4/7/2017, nguồn dẫn: Dân Trí).
Có lẽ, đây là điểm khác biệt nhất của ông Nguyễn Thiện Nhân, so với tất thảy những Bí thư tiền nhiệm. Sự khác biệt trong tư duy đẻ đái này, liệu có đem lại cho TP HCM sắc diện mới nào dưới triều Nguyễn Thiện Nhân?
Và với tư duy đẻ đái ấy, liệu ông Nhân có biến HCM thành một đô thị đẻ, một cái máy đẻ dồi dào cung cấp nguồn nhân lực cho các tỉnh thành khác, thậm chí cho các quốc gia lân cận?


...." LỠ CƯỚI RỒI TH̀ KHOAN ĐẺ..."

Xin thưa với ông Bí Thư Thành quỷ Thành Hồ rằng - th́ - là - mà như thế như thế. Ấy là chính sách nhất quán của nhà nước ta đă ra nghị quyết, là chủ trương lớn của đảng mà ông dám xé rào à.

Để ông khỏi quên ( nhắc tuồng ấy mà ), có lẽ trăm công ngàn việc nên ông chuyện nọ nhớ xọ chuyện kia chăng. Hay làm lớn ông quên chuyện thời thắt lưng buộc bụng: " Làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm, làm thêm giờ nghỉ...." Chắc ông đang nhớ lại dần. Xin thưa với ông, thời chống Mỹ cứu nước, đảng ta có ra chính sách khuyến cáo người dân gọi tắt là chính sách BA KHOAN. Này nhé ! Nếu chưa YÊU mà lỡ Yêu rồi th́ KHOAN YÊU. Nếu đă lỡ YÊU rồi th́ KHOAN CƯỚI c̣n nếu đă lỡ CƯỚI rồi th́ KHOAN ĐẺ. Ấy là tam khoan xin đừng lộn với tam khoang tứ đốm à nghen ( em này mần 7 món bá phát đúng nghề Th. sĩ Khôi). Hồi đó thanh niên miền Bắc chúng tôi kháo với nhau là đảng cột cờ bịt lờ đám thanh niên tụi ḿnh.

Nay ông Bí Thư thành quỷ dám phá rào vi phạm nghị quyết của đảng phỏng. Nghe đâu ( tiếng đồn từ lâu rồi đấy nhá ) rằng th́ là ông đỗ ông Nghè tận bên giời Tây lận mà tiếng nước ngoài như tiếng Tẩy, tiếng Anh tiếng em ông rành sáu câu. Ông " ngôn " tiếng Anh Em khỏi cần nghĩ. Xuất chúng thế cơ mà. Ta có một nhân tài kiệt hiệt, nổi cộm nhất là ông: nhất ông rồi đấy nhá. Cơ mà sao ông lại nói vụ đẻ đái như thế.

" Tao chưa thấy có thằng lănh đạo việt cộng nào nói câu nói NGU như thằng này " Một bác đạp xích lô phán một câu xanh rờn sau khi tợp môt ngụm riệu đế. Ông tiếp:

" Nó c̣n bày đặt nói năng có vẻ bí hiểm, quan trọng chuyện đẻ đái. Nó xưa như trái đất làm như nó phán cho phép người ta đẻ chẳng bằng....."

Lănh đạo một khi phán là câu nói phải vừa có chất lượng lẫn trọng lượng chứ, người ta làm lớn lại có ăn có học chẳng lẽ lại nói như kiểu dùi đục chấm mắm cáy sao? Câu nói người ta phải có ư nghĩa sâu xa ấy chứ, có tâm có tầm chiến lược cả đấy. Này nhá, đặt trường hợp xấu nhất, cơm không lành, canh không ngọt. Hai thằng anh em đánh nhau mà cái thằng Tàu nó ỷ đông người, nó lấy thịt đè người. Vừa đi vừa đẻ nó cũng thừa sức bù vào chỗ người chết. C̣n ta Bác đă nói " đất không rộng người không đông ...." ( nay muốn nhân măn mẹ nó rồi, cóc c̣n đất trống, phải cướp đất của dân mà cứ lải nhải bổn cũ soạn lại chứng tỏ bọn này óc sùng bái lănh tụ và nô lệ chưa rửa sạnh được cần phải tẩy năo thêm nhiền lần vào. ) Nay ta khuyến khích đẻ nhiều vào để c̣n bù vào chỗ thiếu hụt, bổ xung quân số chứ. Cái thằng bí Thư nói ngu hơn lợn. Đẻ cho lắm vào lấy ǵ nuôi. Quanh năm suốt tháng đi làm công c̣n chưa đủ ăn. Đẻ ra rồi ở đâu? nhà nó quy hoạch cưỡng chế lấy mất mẹ nó rồi. Tiền không có nuôi con, lại c̣n bệnh hoạn thuốc men, học hành... Nhà nước bỏ tiền bỏ của ra nuôi chắc? Có đi làm lao nô, ô sin hay ǵ ǵ th́ cũng phải đợi chúng lơn lớn trọng trọng đă chứ. Đúng là nói lấy được, mấy cái đầu đất th́ hiểu biết cũng chỉ tới đó thôi, có đ̣i hơn cũng chẳng được.

MƯA NGUỒN.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Sinh hoạt nhân gian  
Mơ mộng hăo huyền 
Đảng nào đang gặp nạn?  
Boléro – dấu hiệu suy tàn của chế độ CSVN  
Gian nhân hiệp đảng  
Ước mơ hoang tưởng  
Chạy đua vơ trang  
Phụ nữ phe ta quyết tâm vùng lên ! 
Tuyên truyền láo toét 
Hà Nội ngày xửa ngày xưa  
Kêu gọi cảnh tỉnh
T́nh nghĩa tỷ - muội
Sống c̣n trong tù
Tư cách văn nghệ sĩ  
Ai cho ai tự do?  
Những kẻ phản bội
Chiến lược lâu dài
Con trâu biết làm toán....
Ăn tàn ăn mạt...  
Thế này là thế nào?  
Gánh vàng đi đổ sông ngô 
Sống đời cho đáng sống  
Hối tiếc Việt Nam Cộng Ḥa  
Vàng và Cứt  
Mạng người lá rụng 
Cái nhà là nhà của ta...  
Suy nghĩ bên đèn đỏ ở Nara 
Đất nước vĩ đại mà lạ lùng !  
Cụ rùa đánh bại dă nhân
Khi người văn minh hành xử 
Thay ngôi đổi chủ  
Chúng ta đang tự lừa nhau  
Được ǵ mất ǵ ?  
Xưng hô, đối thoại 
Câu chuyện một lá thư
Ư thức dân chủ  
Viết cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh  
Tự Do nghĩa là ǵ?  
Đồng Tâm và dân trí  
Bên lề chuiyện phát minh  
Trả thù hèn hạ  
Điều trần FBI: Bạch hóa TT Trump?  
Que sera, sera - Cái ǵ đến, sẽ đến?  
Cậu phụ bếp và Tiếng Việt
Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS