Ai đó

Ném đá dấu tay là NGHỀ của mấy tên cs. Chẳng những chúng nó ném đá địch thủ của chúng mà chúng c̣n dấu tay với cả bạn bè đồng đội, đồng chí đồng hội đồng thuyền của chúng nữa.

Cứ xem những kỳ đại hội đảng, chúng " CƠ CẤU " ( danh từ vc dùng không bao giờ có trong tự điển tiếng Việt.) Phải hiểu là chúng dàn xếp đưa người vào chức vụ này ghế nọ ( xài chữ Cơ Cấu nghe đă cái lỗ nhĩ ). Chỗ có ăn hay dọn đường cho cái ghế sau, ghế khác. Thực tế chỉ là sắp xếp theo kiểu mày đi tiền nhiều hay không đủ tiền chi, tao cho đứa khác vào thay chỗ.

Từ ông nhạc sĩ Tuấn Khanh tới tác giả cuốn sách " Pétrus Kư, nỗi oan thế kỷ " của nhà nghiên cứu Nguyễn Đ́nh Đầu viết ra vừa ngây thơ vừa đơn sơ. Người Quốc Gia mang tính cách này nên mất nước. Bọn vc là những quân đa nghi, hèn hạ, thù dai, mang đầy tự ti mặc cảm kém cỏi dốt nát ti tiện mà cái đau của dân tộc là chúng nó chính là những tên nắm quyền sinh sát trong tay. Không biết quư ông có vừa ngây thơ vừa ngớ ngẩn hay không mà nêu câu hỏi vừa đơn sơ vừa thật thà nhưng mang đầu tính chất châm biếm nhạo báng : " AI ĐÓ" thật là xỏ lá. Không xỏ lá sao được khi cả và thiên hạ đều biết cái thằng cha căng chú kiết ai đó là AI rồi. " Chó đâu chó sủa lỗ không, chẳng thằng ăn trộm cũng ông ăn mày ". Chẳng lẽ lệnh của diêm vương hay Ngọc hoàng? Cho phép tôi đặt vài thắc mắc với tác gỉa " Pétrus Kư, nỗi oan thế kỷ " nhé.

1/ Khi viết xong một tác phẩm, ông có chịu khó bỏ thờ giờ đọc lại nói theo ngôn ngữ thời đại là " rà soát" lại tác phẩm của ông xem có vô t́nh hay hữu ư " PHẠM HÚY " ở chỗ nào không?

2/ Sống trong cái xă hội chỉ lo tiêu ḷn, tham nhũng hối lộ. Ông có biết những thủ tục đầu tiên không? Một tên làm trong nghề xuất bản của nhà nước. Lại là nhà thầy xuất nữa. Y đă từng nói thẳng thừng với tôi là VN bây giờ không có chuyện xin giấy phép xuất bản sách mà chính là bỏ tiền ra MUA giấy phép in sách để xuất bản. Nói nhỏ quư ông nghe chơi. Nếu cứ nguyên tắc thẳng thắn của việc in sách như thời VNCH th́ sách của quư vị sẽ làm thức ăn cho...mọt giấy.

3/ Một cái ải nữa phải lọt ( giống như ḷ bát quái của Thái Thượng Lăo Quân vậy ). Đó là quan quyền nào chịu trách nhiệm phần " duyệt " cuốn sách đó. Cũng phải là ...đồng tiền đi trước. Gặp tên có chút đỉnh kiến thức, đi tiền cho ngọt, nó cũng biết chút ít về văn hóa lịch sử, địa dư liên quan tới cuốn sách nghiên cứu th́ cũng tạm yên tâm một phần. V́ tên này thay mặt cho Ủy Ban Tuyên Giáo trung ương mà lại. Nó là tên cầm chịch chính sách văn hóa : chính trị, chủ trương, chính sách của đảng ( bài Ly Rượu Mừng của Phạm Đ́nh Chương là ví dụ điển h́nh ). Nó hiểu đă đành. Nó không hiểu, nhất là gặp đứa mới tốt nghiệp các lớp Bổ Túc Công Nông làm nhiệm vụ này th́ đúng là ô hô ! Tai ai ! Cuốn sách đi ô tô bương là cái cẳng.

4/ Tuy nhiên có một điều, một thứ luật bất thành văn mà sĩ tứ người trong nước dù không nói ra nhưng mọi người đều hiểu ngầm là trong t́nh trạng hiện nay. Muốn một cuốn sách ra đời ( nhất là sách nghiên cứu, không phải viết theo đơn đặt hàng theo chỉ thị ) cứ giao cho một anh chủ nhà in ( thường là môt chú Ba ) là chú ḷn lách, chạy cửa trước ḷn cửa sau mọi sự suôi rót. Từ chủ biên, chịu trách nhiệm, nhà xuất bản ..vv..và..vv..sẽ không có ǵ phải làm lớn chuyện.

Chắc mọi người chưa quên, vào khoảng giữa năm 1986 hay 1987 ǵ đó, 2 bộ phim một truyện một tài liệu của đạo diễn Trần văn Thủy đó là " Thằng Bờm " và " Chuyện Tử Tế " đă được phép tŕnh chiếu trên tivi băng tần số 9 Saigon. Chương tŕnh cũng đă được thông báo trước. Buổi tối bà con cứ dài cổ ra chờ trước cái tivi (đen trắng ). Một lúc khá lâu sau chương tŕnh được thay thế bằng một phim truyện khác thay v́ chiếu phim Thằng Bờm. Cũng do cái lệnh miệng của " Ai Đó " từ đẩu từ đâu nơi có thẩm quyền đỉnh cao chí ngu phán xuống cho thần dân phải tuân giữ pháp lệnh. Thật là chí công vô tư.

Nh́n lại cuốn sách nghiên cứu của ông Nguyễn Đ́nh Đầu đă thông qua gần như tất cả mọi ải, mọi cửa quan. In xong, đă chuẩn bị cả ngày ra mắt sách nữa cơ mà. Kết quả đă đi được 99,99% duy có cái gọi là " Ai Đó" nặc danh, dấu tên dấu mặt ( bọn khủng bố, nằm vùng, giết lén...) có thấy đứa nào xuất đầu lộ diện đâu. Ngu sao tḥi mặt ra để chúng nguyền rủa cho nát mả từ tam tứ ngũ đại đồng đường. Ắt hẳn phải là một nhân vật nào đó ghê gớm lắm có chỉ thị mật từ trên ban xuống. Không chừng chuyện này có liên quan tới đấng quan thầy bên Trung Nam Hải th́ lôi thôi to. Chẳng nói đâu xa, chỉ vài câu sơ ư đụng chạm tới ba cái suy nghĩ duy ư chí, giáo điều, lạc hậu, bảo thủ của bọn đầu gấu Ba Đ́nh quả là đang mó d...ngựa.

MƯA NGUỒN.

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS