Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô.

Mặc dù là người theo Phật Giáo, không cùng tôn giáo với cựu TT VNCH – Ngô Đ́nh Diệm nhưng tôi rất kính trọng ông và coi ông là tấm gương mà người Việt Nam cần nh́n vào. TT Ngô Đ́nh Diệm luôn coi trọng tinh thần dân tộc và tính tự chủ. Chính v́ thế, ông chỉ coi Mỹ là Đồng Minh chứ không phải là “bề trên”. Ông đă muốn người dân Việt Nam phải tự đứng trên đôi chân của ḿnh, tự giải quyết cộng sản thay v́ để Mỹ nhúng tay vào. V́ vậy, ông đă ngăn Mỹ vào Việt Nam.

Tính cách con người của ông cũng thật giản dị và mang đậm tính dân tộc. Có người nói ông c̣n Phong Kiến. Điều đó không sai nhưng cũng không hoàn toàn đúng. TT Diệm coi trọng lễ giáo dân tộc từ trang phục cho đến tư cách. Đó không hẳn là phong kiến mà giữ lấy bản sắc dân tộc. Ngô TT luôn biết và luôn muốn lo lắng cho toàn bộ dân tộc Việt Nam.

Cách trừng trị và bày tỏ tính cách quyết liệt với cộng sản của ông Diệm cũng là điều đáng học. Ông dứt khoát không nước đôi với cộng sản, không cần ḥa giải với cộng sản như một số “lănh tụ” dân chủ “3 rọi” hiện nay. Ông Diệm chọn cho ḿnh chủ nghĩa quốc gia, dân tộc để rồi chết v́ giữ khí tiết của một người con đất Việt.

Hẳn chúng ta c̣n nhớ những lời của ông Diệm và nay nó vẫn c̣n nguyên giá trị. Ông từng nói với – New York Times, ngày 12 tháng Năm, 1957 rằng, “Mục đích duy nhất của tôi là nước Việt Nam độc lập thật sự”. Tại Hội đồng Thương mại và Công nghiệp Viễn Đông, Mỹ ở Detroit về chương tŕnh cải cách ruộng đất qua đó ruộng đất được cấp cho những nông dân không có ruộng, TT Ngô Đ́nh Diệm đă nói: “Qua chương tŕnh này, chúng tôi đáp lại những lời tuyên bố dối trá của cộng sản về cải cách ruộng đất. Chúng tôi cấp ruộng đất cho nông dân và chúng tôi thực hiện được điều này mà không cần đến những cách thức cưỡng chế và tịch thu vô nhân đạo.”– Harrison E. Salisbury, New York Times, ngày 15 tháng Năm, 1957. Và TT Ngô Đ́nh Diệm đă phát biểu nhân dịp khánh thành Đập Đồng Cam ở Tuy Ḥa vào ngày 17 tháng Chín, 1955 mà cho đến nay nó đă trở thành hiện thực: “Chúng ta hiện nay đang tiếp tục cuộc chiến đấu lớn lao để hoàn thiện nền độc lập của quốc gia chúng ta và để đảm bảo tự do của nhân dân chúng ta. Cuộc đời của chúng ta, tự do của chúng ta, hạnh phúc của chúng ta và cuộc đời, tự do, và hạnh phúc của con cháu chúng ta đều phụ thuộc vào cuộc chiến đấu này. Nếu Việt Minh thắng trong cuộc đấu tranh này, quốc gia thân yêu của chúng ta sẽ biến mất và nước chúng ta sẽ chỉ được đề cập đến như là một tỉnh phía nam của Trung Cộng. Hơn nữa nhân dân Việt Nam sẽ măi măi sống dưới ách độc tài do Mạc Tư Khoa tạo ra và sẽ bị tước mất tôn giáo, tổ quốc và gia đ́nh.”

TT Ngô Đ́nh Diệm cũng đă từng nói nói: “Cuộc giải phóng chính trị mà dân tộc ta đang hoàn thành ở miền Nam tự do ngày nay, sẽ mất hết ư nghĩa nếu không đi đôi cùng một cuộc giải phóng về kinh tế, nhất là giải phóng nông dân, thành phần căn bản của Dân tộc (trích Diễn văn trong dịp khánh thành Trường Quốc Gia Lâm Mục Blao, ngày 03/01/1956). Và: “ Đời tôi, cũng như những cố gắng hằng ngày của tôi, chỉ nhằm một mục đích, là cải thiện đời sống của đồng bào…” (trích Lời hiệu triệu Quốc dân, ngày 17/11/1954)…

Coi Mỹ là một người đồng minh th́ không sai, nhưng chỉ nhăm nhăm chờ Mỹ vào Việt Nam, nhăm nhăm kêu ca CSVN vi phạm nhân quyền với Mỹ là điều không cần thiết. Mỹ có quyền lợi và lợi ích chính trị riêng của họ. Họ cũng chơi với CSVN theo cách làm chính trị có lợi cho nước Mỹ. Chúng ta chỉ có thể coi Mỹ là một đồng minh trong từng hoàn cảnh mà thôi. Nếu đấu tranh dân chủ chỉ chờ Mỹ lên tiếng, chờ Mỹ cho tiền, chờ Mỹ trao tặng giải thưởng vv…là một cuộc đấu tranh đi vào ngơ cụt. Có những cá nhân xứng đáng với những sự tôn vinh đó. Nhưng không ít trong số đó chỉ là mưu đồ chính trị cho Mỹ và có lợi cho cả CSVN.

Tấm gương chiến đấu của cụ Diệm, tấm gương vươn lên nhờ tự lực cánh sinh của người Nhật đă chứng tỏ rằng một dân tộc không biết tự chủ th́ dân tộc đó măi măi chỉ là một con dê tế thần cho các nước lớn. Muốn học cụ Diệm, muốn dân tộc Việt Nam đứng lên bằng đôi vai của chính chúng ta th́ mỗi người đấu tranh phải làm công việc kêu gọi người dân đứng lên bằng chính đôi chân của họ. Chỉ có đứng thẳng làm người, không dựa hơi vào bất cứ ai, coi những nước lớn là đồng minh thay v́ “quỵ lụy” họ th́ mới mong mảnh đất h́nh chữ S có sự đổi thay toàn diện được.

Tấm gương ái quốc và tinh thần dân tộc của Cụ Ngô là cuốn sách lớn cho dân tộc Việt học tập. Con người chẳng ai hoàn thiện, Cụ Ngô cũng không là ngoại lệ. Nhưng nếu nh́n tổng thể, con người của ông Cụ chính là một con người thật sự cả đời v́ nước v́ non. Mong lắm dân tộc Việt hăy tỉnh táo trước khi tất cả đă là quá muộn…

Đặng Chí Hùng

 


B̀NH LUẬN

Năm 2016

Năm 2017

Quà tặng cấp quốc gia  
Giải trí trong giờ làm việc  
Trả nớ hay quỵt nợ  
Lầm đường hay đúng đường  
Gia đinh trị 
Chuyến đi phó hội  
Chính trị là như thế! 
Chuyến công du của TT. Donald Trump  
Vẫy tay, vẫy tay, chào nhau....  
Cuốc chiến sinh tử  
Lạm phát
Cỡi ngựa xem hoa
Một thời đă qua  
Khi tôi chết, (hăy) xô tôi xuống địa ngục  
Thế này là thế nào? 
Miệng kẻ sang có gang có thép! 
Động đất tại ṭa Bạch Ốc?  
Hăy học theo tinh thần dân tộc của cụ Ngô  
Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến... 
Có hay chăng ta? 
Hy sinh

Có một thời như thế đó!  
Vang bóng một thời 
Sau ngày giải phóng 
Xin đừng trở thành cái loa tuyên truyền cho chế độ CS 
Quyết định anh minh 
Một bóng ma đang ám ảnh Việt Nam  
Bao giờ được như…xưa?  
Đă từng có đàn ông Việt như thế !  
Phát xuất từ Tàu cộng  
Nước chảy qua cầu
Khái niệm định hướng xă hội chủ nghĩa
Nhổ ra, liếm lại  
Cá mè một lứa  
Tắm biển, ăn cá ở vũng áng  
Bệnh viện tâm thần Mai Hương
Phản ứng cấp thời của người dân

Tĩn nước mắm
Quân tử và kẻ tiểu nhân  
Đổi đời hay đời đổi?  
Tháng 4 của những xót xa  
Giữa Cừu và Sói  
“Về” hay “không về”
Nhạc vàng - Tại sao cấm?  
Hậu quả của giáo dục phóng túng... thân cộng ở Mỹ  
Khổ lắm! Nói măi!!!  
Rừng thiêng  
Cưỡng lư, đoạt từ  
Hộ khẩu hay hậu khổ
Đào thải theo thời gian  
Nói chuyện với đầu gối

Ai đáng khinh hơn ai?  
Cấm - không cấm - cấm  
Gọi tên cuộc chiến  
Đóng cửa trái tim  
Con đường xưa
Nói với các cựu cán binh cộng sản  
Cái sẹo "Gạc ma" 
Không c̣n ǵ để nói!  
Đức Thánh Trần đối đầu Tập Cận B́nh  
Quyết chiến với dân  
Người khôn của khó  
Chuyện lăng tẩm và tượng đài của các lănh tụ CS
Tôi đậu bằng … lái xe ở Mỹ  
Thư viện lưu động  
Cái loa phường chèo  
Giết người có ba - tăng  
Quân tử bẻm mép  
Ăn cháo đá bát  
Lo ḅ trắng răng  
Tôi và bạn

Gánh vàng đi đổ sông ngô
Lá mặt lá trái ... cuộc đời
Hai bố con cùng làm Tổng Thống  
Kịch bản hạ màn  
Lại nói về lá cờ  
Nói như chó liếm nước

Phú quư giật lùi, văn minh thời đại  
Nước đổ lá khoai  
Lưu manh tráo trở  
Số phận bài hát "Ly Rượu Mừng"  
Văn hóa phong b́  
TT Trump làm việc  
B́nh dân học vụ  
Ai đó  
Tiếng nói từ Mộ Đức về nhân vật Phạm Văn Đồng
Tiêu thổ kháng chiến chống Trump
Cái khó ló cái khôn
Bán nước bán non
Cáí ṿng lẩn quẩn  
Chuyện b́nh thường  
Không c̣n cái nhục nào hơn
Ngoan cố / Bé cái lầm  
Buỗi chào cờ khônc có lá Quốc Kỳ... 
Mẹ kiếp : Đứa nào bán nước?
Cứ tưởng bở
Bệnh lười dưới chế độ CS