Những bài viết của Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời


Ốm vợ
Một đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy - Một đời đi t́m tự do
Bên anh... c̣n có em  
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ  
Mối t́nh qua hai thế hệ  
Những điều đến muộn màng 
Lời nói cứu người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh  
Nửa vầng trăng khuyết  
T́nh yêu trong thời loạn  
Kỷ niệm chuyến đi  
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu
Những giờ phút khó quên  
Kỷ niệm dấu yêu  
Thoại Sơn: Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó quên
May mắn & Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Thuyền Đời - Đêm vẫn đen Audio
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân  
Tết  
Thuyền Đời - Cuộc đời Audio
Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

MIỀN TÂY QUÊ TÔI


Từ khi rời quê hương cuối những năm 70’s, tôi mới có dịp về lại nơi sinh ra và lớn lên trong những năm chiến tranh khói lửa . Sadec, một thị trấn nằm bên ḍng sông Tiền nơi có những người dân hiền ḥa chân chất, miền đất mà tôi luôn nhớ tiếng rao “bánh tằm b́ hôn”, “chuối nướng hôn” vào mỗi buổi sáng từ chiếc xuồng ba lá bơi trên con rạch trước nhà.

Xe Phương Trang bỏ tôi xuống quán Cây Dừa cách thị trấn Lai Vung khoảng vài cây số.

Vừa bước xuống bến xe, cái nóng với hơi đất, nó tạt vô mặt một cái… y chang như ai vỗ vai nói: “Ủa anh Hai d́a hồi nào dzậy”.

Chưa kịp thở, một anh xe ôm chạy chiếc Wave cũ bạc màu tấp vô:

– Đi đâu hôn chú Hai?

Tôi cười, cố nói với giọng địa phương để khỏi bị chém giá:

– Đi Thốt Nốt. Anh ăn bao nhiêu?

Ảnh nheo mắt, kiểu dân miền Tây tính giá mà như tính chuyện đời:

– Xa nghen, c̣n phải qua 2 cái đ̣. Mà thôi, thấy chú Hai hiền, tui lấy… giá thương lượng.

Tôi bật cười. Ở xứ này, cái ǵ cũng có thể thương lượng, trừ… chuyện mưa nắng.

Tôi hỏi:

– Mà là bao nhiêu?

Ảnh găi đầu:

– Tùy chú Hai thôi, thấy tui chạy có duyên th́ cho bao nhiêu tui lấy bấy nhiêu.

Tôi nghĩ bụng: “Ủa, tính tiền mà như đi coi mắt vậy trời”. Nhưng thôi, quê ḿnh mà, cái duyên nó c̣n quan trọng hơn cái giá.

– Hai trăm nghen.

Ảnh trợn mắt:

– Trời đất, chú Hai tính mua luôn chiếc Wave của tui hả.

Tôi đỏ mặt, biết ḿnh hố v́ chưa quen giá hối đoái giữa Việt Nam và Canada nên nói đại. Cuối cùng chốt giá… đúng kiểu miền Tây:

– Nói chơi thôi, anh lấy bao nhiêu anh chạy được th́ chạy.

Ảnh gật đầu cái rụp:

– Vậy được. Chú Hai lên đi, có ǵ ḿnh tính sau.

Xe chạy được chừng vài cây số, ảnh quay đầu hỏi:

– Chú d́a hồi nào vậy? Vợ con thế nào rồi? Bên bển sống sướng hông chú?

Tôi quá ngạc nhiên khi ảnh biết ḿnh là Việt Kiều trong khi tôi ăn mặc rất đơn giản với chiếc vali đủ vài bộ quần áo. Tôi hỏi lại sao anh biết.

– Tui chạy xe ôm mấy chục năm nay cũng có kinh nghiệm nh́n người, Việt Kiều thiệt có, Việt Kiều “hồi hộp” cũng có. Qua giọng nói và cách nói của chú là biết liền.

Tôi nói thiệt:

– Tôi ly dị lâu rồi. bên đó th́ cũng sướng thiệt nhưng cực cái ḷng. Ở bển ai nhà ai nấy ở, hồn ai nấy giữ, nhớ quê muốn chết.

Ảnh cười ha hả:

– Ở đây th́ ngược lại. Cực cái thân, mà cái ḷng th́… rảnh rang.

Buồn buồn chạy xe, ghé quán cà phê vơng nằm cái là hết buồn.

Tôi nghe mà thấy thương. Cái triết lư sống của dân miền Tây nó đơn giản mà sâu.

Ảnh kể:

– Hồi trước tui đi ghe, chở lúa. Lúa rớt xuống sông nhiều quá, tui tiếc, nhảy xuống lượm. Lượm riết chủ cho nghỉ việc. Tui buồn, nghỉ làm. Giờ chạy xe ôm, không c̣n lúa ướt không c̣n ai la hihi.

Tôi cười thông cảm hỏi:

– Rồi giờ anh sống sao?

Ảnh thở dài mà miệng vẫn cười:

– Sống tà tà. Ngày nào có khách th́ ăn cơm, hổng có khách th́ ăn ḿ gói. Mà ăn ḿ quen rồi, giờ có cơm lại thấy… lạ miệng.

Tôi nh́n cách ăn mặc đơn giản của anh, áo quần tuy bạc màu nhưng sạch. Cái sạch của người nghèo mà tự trọng.

Tới bến đ̣ tôi xuống xe và hỏi tính tiền. Ảnh khoát tay:

– Thôi, chú Hai đưa nhiêu đưa. Miễn đừng đưa hai trăm là được.

Tôi bật cười, đưa ảnh số tiền vừa phải. Ảnh nhận, gật đầu:

– Chúc chú Hai về quê vui. Ở đâu cũng được, miễn ḷng ḿnh đừng quên chỗ chôn nhau cắt rốn.

Ảnh nổ máy tính chạy đi, bổng bị tôi gọi lại:

– Nè anh, trời c̣n sớm, hai anh em ḿnh đi uống cà phê nhé, trời nóng quá. Anh có bận không?

– Dạ được chú Hai, tui cũng rảnh mà, hôm nay chú cho hơi bị nhiều nên tui không chạy thêm.

Anh xe ôm chở tôi chạy dọc con đường quê , hai bên là ruộng sen đang mùa trổ bông. Gió thổi mát rượi.

Chạy được một đoạn, ảnh quay đầu lại, nói nhỏ nhỏ như sợ gió nghe được:

– Chú Hai lớn tuổi mà c̣n độc thân hén. Để tui chở chú ghé quán cà phê quen. Cô chủ quán ngoài năm chục mà… c̣n mặn ṃi dữ lắm. Nói chuyện duyên lắm nghen.

Tôi bật cười:

– Trời, anh tính làm mai tui hả.

Ảnh gật đầu cái rụp:

– Ừ, đời cực quá mà có người bầu bạn cho đỡ buồn chứ sao chú. Ở đây ai cũng vậy thôi.


************

Đến quán cà phê ven đường, nhà cất trên ao rau muống, phía sau là cánh đồng lúa đang chín vàng. Nhà cấp 4, mái lá thấp, vài ba cái bàn gỗ cũ với những chiếc ghế nhựa nhưng sạch.

Cô chủ quán bước ra, dáng người tṛn trịa, mặc áo bà ba hơi bị chật, nước da ngâm, tóc búi gọn, nụ cười th́… thiệt t́nh.

Cô nh́n tôi, cười:

– Ủa, khách mới hén. Mời anh vô ngồi, uống ǵ để tui pha.

Tôi ngại ngùng:

– Cho ly cà phê sữa đá.

Cô liếc anh xe ôm:

– Bạn anh hả. Nh́n mặt hiền ghê.

Anh xe ôm chen vô liền:

– Việt kiều mới về đó chị Ba. Độc thân nghen.

Tôi nghe mà muốn độn thổ.

Cô Ba bật cười, tiếng cười gịn như trái ổi non:

– Trời đất, giới thiệu ǵ lộ liễu dữ vậy cha nội. Để người ta uống miếng cà phê đă.

Cô Ba ngồi xuống cạnh bàn, quạt nhẹ bằng cái quạt mo:

– Ở đây dân ḿnh cực lắm anh Hai. Mùa nắng th́ nứt đất, mùa mưa th́ ngập tới gối. Bán quán cà phê vậy chớ bữa đắt bữa ế. Nhưng c̣n khỏe là c̣n ráng.

Tôi gật đầu cười thông cảm.

Cô Ba nh́n tôi, ánh mắt hiền mà sâu:

– Người xa quê lúc nào cũng vậy. Cực mấy cũng nhớ chỗ ḿnh lớn lên. Ở đây nghèo thiệt, nhưng t́nh nghĩa th́ tràn trề.

Anh xe ôm ngồi kế bên, hớp miếng trà đá rồi nói tỉnh queo:

– Chị Ba đó chú Hai. Gái một đời chồng, nuôi hai đứa nhỏ lớn hết rồi. Giờ sống một ḿnh, vui tính, biết lo, biết thương người. Chú Hai coi được th́… nói chuyện chơi.

Cô Ba đỏ mặt, lấy khăn lau bàn lia lịa:

– Trời đất, ông này nói chuyện ǵ kỳ cục. Để người ta c̣n giữ giá chớ.

Hai ly nước đă cạn hồi nào không hay, ánh nắng chiều le lói sau hàng dừa chiếu qua mái quán nhắc tôi phải nói lời từ giă.

Khi tôi đứng dậy tính tiền, cô Ba nói:

– Ly cà phê này tui mời. Khách xa về quê, coi như chào mừng. Lần sau tính.

Tôi cảm động, gật đầu:

– Vậy mai tôi trả gấp đôi.

Tôi bước ra khỏi quán, ḷng nhẹ tênh.

Tự nhiên thấy quê hương… ấm hơn hẳn.


*************

Một tuần hạnh phúc bên người thân qua đi, tiếng cười tiếng nói của con cháu cũng tan dần, ai cũng có công việc mưu sinh nên nhà trống vắng, chỉ ḿnh tôi với con chó phèn quanh quẩn. Bất chợt tôi nhớ cái quán cà phê ngày mới đến, có lẽ tôi nhớ chị chủ
quán hơn là mùi cà phê.

Tôi trở lại quán chị Ba vào một buổi chiều trời Sa Đéc đổ nắng. Đầu giờ chiều quán vắng chỉ có tôi, người khách lạ mới quen và chị Ba, người đàn bà đă đi qua nửa đời, đủ từng trải để không c̣n bối rối, nhưng vẫn c̣n đủ duyên để làm người ta hồi hộp.

Tôi ngồi xuống bàn quen, không gọi ǵ. Chị Ba nh́n thấy, cười nhẹ, cái cười không mời mà như đă chờ sẵn.

Chị đem ra ly cà phê sữa đá, đặt xuống trước mặt tôi. Không nói ǵ. Tôi cũng không nói ǵ.

Hai người lớn tuổi gặp nhau, đôi khi im lặng lại là thứ dễ chịu nhất. Chị Ba ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hôm nay quán có điện nên chị mở cái quạt điện treo trên vách chạy vù vù.

Để phá tan cái im lặng chị kể chuyện đời ḿnh bằng giọng đều đều, như kể chuyện ai khác: Chuyện một đời chồng bỏ đi theo ghe hàng qua tận Nam Vang mà không về , có lẽ đi luôn rồi, chuyện hai đứa con lớn rồi ai cũng có cuộc sống riêng, chuyện quán cà
phê này mở ra để “có cái mà bận rộn, khỏi buồn”.

Tôi nghe, không chen vào. Chỉ thỉnh thoảng gật đầu. Ở tuổi này, người ta không cần lời khuyên, chỉ cần có người chịu ngồi nghe.

Tôi nh́n ra con đường đất trước quán, thấy bụi bay lên theo từng chiếc xe chạy qua. Tự nhiên tôi nhớ những năm tháng ở xứ người, nơi không có bụi, không có tiếng c̣i xe gắn máy, không có ai nói chuyện bằng tiếng Việt yêu thương. Ở đó, người ta sống sạch
sẽ, gọn gàng, nhưng ḷng th́ lúc nào cũng thiếu một góc quê hương. Ở đây, mọi thứ đều cũ kỹ, thô ráp, nhưng lại làm tôi thấy vừa đủ cho cuộc sống đơn giản của người miền Tây.

Chị Ba rót thêm trà đá cho tôi. Bàn tay chị rám nắng, có vài vết chai, nhưng động tác th́ nhẹ nhàng như người đă quen chăm sóc người khác cả đời.

Chị hỏi tôi định về quê bao lâu. Tôi nói chưa biết. Chị gật đầu, như hiểu. Người miền Tây quen với chuyện người ta đến rồi đi, không níu, không giữ, không thắc mắc. Chỉ có cái t́nh là ở lại.

Trời sắp tối. Tôi đứng dậy ra về, chị đến gần tôi tay ṿ ṿ vào nhau trong lúng túng như ḷng muốn nói điều chi.

“ Đi mạnh giỏi nghen” câu nói bỏ trống chủ từ nhưng nghe bùi ngùi làm sao.

Tôi quay lại, nói nhỏ – đủ để chị nghe, đủ để tôi nhớ:

“Chị nhớ giữ sức khỏe, tui hứa… sẽ quay lại.”

Chị Ba không trả lời chỉ gật đầu, nụ cười hiền nhưng héo hắt như nước sông mùa cạn.

Khi tôi bước ra khỏi quán, chị Ba đi theo tới hiên. Gió thổi nhẹ làm tà áo bà ba của chị lay lay. Chị đứng đó, tay đan vào nhau, ánh mắt nh́n theo tôi như nh́n một chiếc ghe đang rời bến.

Khi xe chạy đi, tôi ngoái người nh́n lại, quán nhỏ lùi dần, mái lá mờ sau hàng cây trứng cá. Tôi biết, một ngày nào đó, tôi sẽ quay lại, không phải v́ lời hứa, không phải v́ t́nh cảm với chị mà v́ có những nỗi buồn vui trong kỷ niệm quê nhà không thể
diễn tả, chỉ có ai xa quê hương gần nửa thế kỷ như tôi mới hiểu mà thôi.

T. Nguyen