Trên
quê hương
Chuyện… trăm năm
The Boat - Life: The
Journey
Tuổi thơ - Hành tŕnh
t́m tự do
Chuyến đ̣ t́nh
Tiếng trống Mê Linh
T́nh cũ không rủ cũng đến
Tản mạn cuối tuần
Ốm vợ
Một
đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy -
Một đời đi t́m tự do
Bên
anh... c̣n có em
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ
Mối t́nh qua hai
thế hệ
Những điều đến
muộn màng
Lời nói cứu
người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh
Nửa vầng trăng
khuyết
T́nh yêu trong
thời loạn
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó
quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn: Mối
t́nh đầu
Những giờ phút khó quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn:
Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó
quên
May mắn &
Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về
từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Thuyền Đời - Đêm vẫn đen Audio
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Thuyền Đời - Cuộc đời Audio
Thuyền Đời -
Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long
Ngày oan trái! -
Audio
Đất nước tôi -
Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh -
Audio
Chuyện cuối năm -
Audio
Màu áo cũ -
Audio
Mang theo quê hương
-
Audio
Trong
âm thầm c̣n nhớ ai! -
Audio
Sài G̣n là đây sao em!
- Audio
Chuyện trăm năm -
Trên quê hương
-
Audio
Chuyện
trăm năm - Một ngày -
Audio
Trăm đắng ngh́n cay -
Audio
Chiếc áo Bà Ba -
Audio
Giữa đồng xưa -
Audio
Áo trắng -
Audio
Gửi nơi cuối trời -
Audio
C̣n nhớ mùa xuân -
Audio
Từ một chuyến đ̣ -
Audio
Dêm thánh vô cùng
-
Audio
Khi mùa đông về -
Audio
Noel năm nào -
Audio
Khúc quân hành -
Audio
Cho ngàn sau -
Audio
Ngh́n trùng xa cách
-
Audio
Rồi
lá thay màu -
Audio
Con chim
biển 3 - T́m về tổ ấm -
Audio
Con
chim biển 2 - Trên biển khơi -
Audio
Con chim biển 1 - Tung cánh chim
-
Audio
Đốt sách ! -
Audio
Đi học
Sài G̣n
-
Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về -
Audio
Làng tôi -
Audio
Sao em không đến
-
Audio
Anh đi! -
Audio
Vỉa hè đồng khởi
-
Audio
Ngày đại tang
Chuyện mất chuyện c̣n
Con chim Hoàng Yến
-
Audio
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương
tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú
-
Audio
Remember!
Cánh chim non -
Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa
Trăm đắng ngh́n cay
Con đường
tôi về
Hăy c̣n đó
niềm tin
Chiều ra biển
Những đứa con đẽ muộn
Một thời kỷ niệm
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn
Ngày anh đi
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride
We remember
Vui - Buồn … Ngày
hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72
Mùa hè đỏ lửa
Dư âm ngày hội ngộ
44 năm tại California
Có chuyến bay
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để
quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết
Nguyễn Đại Thuật
Cha tôi tên là Pranay. Chị tôi tên là Ahana. Tôi tên là Vihaan. Nghe
chị tôi kể lại mẹ tôi chết khi tôi được sinh ra chưa tṛn một năm.
Chết v́ bị dê húc ngă xuống vùng śnh-lấy hồ Kỳ-Ḥa, lúc mẹ tôi chăn
giữ mấy con dê sữa. Hai con dê đánh nhau, mẹ tôi ngăn cản chúng, một
con say máu húc mẹ tôi. Không ai nh́n thấy. Không ai cứu. Gia-đ́nh
tôi hoàn-toàn gốc Ấn-độ.Tôi không biết tại sao cha mẹ tôi không ở
Ấn-đố mà sống ở nước Việt-nam, tại thành-phố Sài-g̣n. Nhà cha mẹ tôi
ở khu Chuồng Ḅ ngă bảy, không xa rạp chiếu bóng Long-Vân bao nhiêu.
Gia-đ́nh tôi nuôi đâu chừng mười con dê để lấy sữa. Hàng ngày cha mẹ
tôi vừa chăn dê vừa cắt cỏ cho dê ăn. Mỗi sáng sớm cha mẹ tôi vắt
sữa dê. Mẹ tôi để những chai sữa dê vào hai cái giỏ treo hai bên,
sau cái ghế chở người của xe đạp, đem đi bỏ mối những nơi quen biết
.Lúc mẹ giao, bán hết sữa về lại nhà th́ cha mẹ lùa dê đi ăn cỏ
những nơi c̣n śnh lầy không xa khu Chuồng Ḅ nhiều.
Chị Ahana kể cho tôi nghe, lúc mẹ chết, chị phải bỏ học ở nhà phụ
giúp cha săn-sóc tôi và đi giao sữa mỗi buổi sáng. Mọi việc c̣n lại
trong ngày cha làm hết. Tôi được đi học. Bát đầu lớp mẫu-giáo trong
phường. Trước đây chị Ahana học trường Việt, nay tôi cũng được học
trường Việt. Trong xóm tôi ở, có ba gia-đ́nh người Ấn-độ đều có con
học trường Việt. Hồi đó, con cái những gia-đ́nh người Ấn-độ khá giả
đều học trường dạy Tiếng Pháp. v́ Việt-nam không có trường dạy tiếng
Ấn. Ở nhà, buổi tối cha thường dạy cho hai chị em tôi học nói tiếng
Hindu. Ông bắt buộc chị em tôi phải nói chuyện bằng tiếng Hindu
trong nhà và với những người Ấn-độ khác trong xóm.
Chị Ahana lúc nầy đă lớn. Mỗi khi chị mặc áo-quần may theo kiểu mấy
cô tài-tử đóng phim Ấn-độ xuất hiện trong máy truyền-h́nh, tôi thấy
chị đẹp lắm. Áo dài Saree. Mỗi khi chị mặc y-phục Ấn-độ, tôi vui vô
cùng, tôi biết, chị chuẩn bị đi xem phim Ấn-độ ở rạp chiếu bóng
Long-Vân...chị phải dẫn tôi theo, không th́ tôi khóc, chạy theo chị.
Khi đến trước rạp, tôi đă thấy anh Báu đang chờ chị. Anh mua vé cho
hai chị em tôi cùng anh vào xem. Hôm nay anh Báu mặc áo-quần lính.
Bộ áo quần treillis Dù ôm sát người anh, làm nổi bật cơ-thể anh...một
lực-sĩ. Anh Báu không ở cùng phường với tôi. Anh ở khu Vườn Lài gần
rạp hát. Cha mẹ anh tiêu-thụ sữa dê hàng ngày của gia-đ́nh tôi. Chị
tôi giao sữa. Không biêt duyên-nợ nào ghép t́nh-yêu của hai người.
Cha anh làm thầy dạy vơ. Mẹ anh buôn bán thực-phẩm khô trong chợ
Bến-Thành. Anh học trường Trung-học Trương-vĩnh-Kư. Ngoài giờ học ở
trường, anh phụ cha anh dạy vơ trong câu-lạc bộ ở vườn Tao-Đàn.
Thinh-thoảng anh hay đến nhà tôi chơi. Anh hay mua bánh Cay của một
người Ấn-độ bán ngoài đầu hẽm cho tôi.Tôi ăn nhiều lần đâm ghiền.
Cha tôi lúc nào cũng vui-vẻ nói chuyện với anh mỗi khi anh đến chơi.
Anh thường gọi tôi: " thằng cả-ri nị " Mấy anh con trai trong xóm
thấy chị tôi quen với anh, không biết có phải họ ghen-tỵ với anh,
mỗi khi anh đến gặp chị Ahana, họ hay nói to nhỏ với nhau: " thằng
nầy dân ở khu nào mà cua được con gái lăo chà-dà nuôi dê ở xóm ḿnh
? ". Nghe mấy thanh-niên nầy nói như vậy. Một hôm anh nắm cổ áo của
một anh thanh-niên, anh chỉ tay vào người nầy: " tại sao bạn gọi
người ta là lăo Chà-dà, giọng bạn đầy âm-điệu xấc-xược, kỳ-thị..? ".Mấy
thanh-niên khác binh bạn. Lời qua tiếng lại xẩy ra xô-xát. Cảnh-sát
phải can-thiệp....Gần một năm sau, anh xuất-hiện tại nhà với bộ
quân-phục binh chủng nháy Dù, hai vai anh điểm hai nụ-hoa chuẩn-úy
màu vàng đậm. Anh và chị Ahana ôm nhau. Chị Ahana khóc. Tôi nắm tay
anh sung-sướng v́ gặp lại anh. Anh vắng mặt khá lâu. Trong gia-đ́nh
không ai rơ lư do. Chị Ahana suốt ngày sầu thảm. Đôi lúc chị không
ăn uống. Ngồi khóc.
Cha nói chuyện với anh, hỏi anh có thương chị Ahana thật không . Anh
trả lời: " con đă thưa với cha mẹ con rồi. xin bác nửa năm tới, cha
mẹ con sẽ xin gặp bác để nói về chuyện thương nhau của cháu và Ahana
".
Đầu năm học của năm 1973, tôi không c̣n học lớp mẫu-giáo trong
phường, tôi được học trường tiểu-học Bàn-cờ. Lúc nầy cha mua cho chị
Ahana chiếc xe Honda để chị đi giao sữa và đưa đón tôi đi học, nhờ
vậy tôi biết nhà anh Báu. Người ta gọi nhà của cha mẹ anh Báu là
"villa ", nó khác hơn nhà người xung quanh, nhà của cha mẹ anh có
tường thấp bao quanh, có trồng hoa và nhiều cây ăn trái.
Ra trường, tốt-nghiệp binh-chủng nhảy dù, anh Báu được biệt-phái từ
tiểu-đoàn Dù về làm việc tại Quân-vụ thị-trấn Sài-g̣n Gia-định, làm
sĩ-quan cận-vệ cho một ông Đại-tá, nên cuối tuần anh thỉnh-thoáng có
phép đến thăm chị Ahana. Một thời gian sau, anh từ-nhiệm cận-vệ, trở
lại đơn-vị chiến đấu nhảy Dù. Anh nói anh thích nghe tiếng súng đạn
nổ hơn là ngồi văn-pḥng nghe tiếng chuông điện-thoại reng hay theo
ông đại-tá đi họp-hành rồi sau đó ăn-uống, chuyện tṛ của mấy ông
lớn làm anh mệt mỏi, nhàm chán..
Tháng hai năm 1975,cha chuẩn-bị cho chị Ahana làm dâu nhà anh Báu .
Lúc nầy đơn vị dù của anh Báu đang chiến đấu mặt-trận Quảng-tri...
Trận đánh lớn chưa từng thấy từ khi cuộc chiến khởi sự những năm
trước đó. .Anh Báu không về phép được.Tiệc cưới vẫn được tiến hành,
nhưng nghi-thức lễ cưới đón dâu và đưa dâu không có. Chị Ahana không
có dịp măc chiếc áo dài Saree màu đỏ của cô dâu mà trước đó chị hay
măc thử, đứng soi ḿnh trước tấm kính cửa tủ áo quần, mặc dầu theo
giao-ước giữa hai họ, anh Báu ở rể.
Một tuần sau lễ cưới của chị Ahana và anh Báu, trong xóm người dân
gặp nhau nói với nhau trong sự lo-âu về cuộc chiến đang lan ra
dữ-dội trong cả nước. Thành-phố bắt đầu nhận thiệt hại nhân-mạng và
cơ-sở vật chất hàng đêm và đôi khi cả ban ngày do những viên đạn
122ly.từ vùng ven thành-phố bắn vào. Dân trong xóm làm hầm trú-ẩn
chống đạn pháo-kích. Cha, chị Ahana và tôi cùng nhau đào hầm bằng
một cây xà-beng mượn được của người nhà bên cạnh. Chị Ahana dùng xe
Honda đi chở những bao cát mua ở vựa bán vật-liệu xây dưng từ trong
Chợ-lớn để làm trần hầm. Đêm về, cha trải chiếu ngũ cạnh miệng hầm,
hai chị em tôi ngũ trong hầm. Ngủ dưới hầm được vài hôm, th́
thành-phố lại bị pháo-kích, xe của sở cứu-hỏa hụ c̣i suốt đêm. Nằm
dưới hầm tôi vẫn thấy những tia sáng lóe lên trước khi những tiếng
nổ rung chuyển làm trần hầm rung rung. Tôi sợ. Tôi ôm chị Ahana, tôi
khóc.
Vào trường học, lớp tôi thiếu vắng mấy đứa. Thằng Trí, bạn thân ngồi
canh nhau cũng vắng mặt. Có đứa trong lớp nói với tôi nhà thằng Trí
ở bên cạnh nhà nó bị trúng đạn pháo-kích cháy trong đêm. Tôi không
biết có chuyện ǵ không may đến với thằng Trí ? Tôi cảm thấy buồn.
Buổi chiều đi học về, chị Ahana ngồi khóc . Chị nói với tôi trong
đau đớn: " Toàn gia-đ́nh anh Báu đêm qua bị trúng hỏa-tiển, hầm bị
sập, không c̣n ai sống sót...cha mẹ và hai em anh ấy...lính cứu-hỏa
đă đưa xác họ vào quàng ở bịnh-viện B́nh-Dân. Sáng nay chị đem sữa
qua giao, chị thấy phân nửa cái nhà bị sập. Mùi khói chưa tan hết.
Nói xong chị ôm tôi. Chị lại khóc. Tôi khóc theo chị.
Ngày 25 tháng tư, tôi nhớ ngày nầy v́ là ngày sinh của tôi. Chị
Ahana chở tôi cùng đi giao sữa, ngày hôm đó không có lớp học. Chị
nói với tôi, giao sữa xong, chị sẽ chở tôi xuống chợ Bến-Thành mua
tặng tôi bộ áo quần mới mừng sinh-nhật. Lúc chạy ngang qua nhà
gia-đ́nh anh Báu, chị dừng xe. Trên cánh cửa ngơ nhà, có dán một tờ
giấy bằng giấy vỡ học tṛ: " chuẩn-úy Lê-huy-Báu, số-quân../ .thuộc
tiểu-đoàn..../sư-đoàn nháy dù đang dưỡng-thương tại Tổng-y-viện
Cọng-ḥa, xin báo cho thân-nhân đến thăm gặp. ". Chị Ahana đứng yên
như một pho tượng. Từ hai mắt chị long-lanh những giọt nước. Tôi
phải nắm tay chị giật giật mấy cái...chị lấy cánh tay quệt mắt rồi
chở tôi đi giao tiếp phần sữa c̣n lại. Giao hết sữa, chị chở tôi về
nhà; chị không chở tôi xuống chợ Bến-Thành.
Về đến nhà, chị bảo tôi ở nhà, chị vào tổng-y-viện t́m thăm anh Báu.
Tôi không chịu xuống xe. Tôi đ̣i cùng đi thăm anh Báu. Trên đường
vào tổng-y-viện, chị lái xe chạy, nhiều lúc tôi tưởng xe chị và xe
người khác tông vào nhau...người ta hét lên: " con nầy chạy xe bạt
mạng...nghĩa địa không ai tranh chỗ đâu... con điên ! "
Không khó khăn lắm để t́m ra nơi anh Báu nằm điều-trị. Thời gian lúc
bấy giờ bịnh-viện rất đông thân-nhân đến thăm viếng thương-bệnh-binh.
Nhiều thương-binh nằm trên xe cáng được nhân-viên bịnh-viện đẩy qua
lại trong các hành lang. Anh Báu nằm pḥng hồi-sức. Anh vừa được
giải-phẩu cưa một chân phải. Anh bị thương ở mặt-trận Quảng-trị,
được đưa vào tổng-y-viện Duy-Tân ở Đà-nẵng. Tại đây bị quá tải, anh
được máy bay C.130 đưa vào Sai-g̣n cùng nhiều thương-binh khác. Anh
bị cắt bỏ một phần chân hai ngày trước. Tôi đứng lặng câm nh́n chị
Ahana hai tay ôm một cánh tay anh ép vào ngực chị. Người chị rung
lên.trong thổn-thức. Anh Báu cười không che được khuông mặt đau
thương của anh.... Chị Ahana vừa mở miệng , nghẹn-ngào chưa thốt ra
lời, anh Báu rút bàn ray khỏi hai bàn tay của chị Ahana, anh nắm
cánh tay chị: " anh biết rồi... anh biết hai ngày rồi. Một nhân-viên
trong bịnh-viện được cử đến nhà anh báo tin của anh. Anh ấy trở về
báo cho anh biết gia-đ́nh anh đă bị đạn pháo kích chết không c̣n ai,
anh ta viết giấy dán vào cửa báo tin và để t́m thân nhâna.Anh biết
thế nào em cũng đến..anh c̣n gia-đ́nh người chú, em của ông già
nhưng ở ngoài Huế...đang lúc nầy làm sao mà liên lạc được, người dân
di-tản khắp nơi.. ! ".Anh bật khóc như đứa con nít. Tôi, chị Ahana
cùng khóc theo anh.
Cha đứng ra nhận làm tang-lễ cho cho gia-đ́nh anh Báu. Cha có đạo
Hindu, gia-đ́nh anh Báu đạo Phật nên mọi chuyện tang lễ nhờ nhà đ̣n
lo. Người trong xóm tôi và người trong khu vườn Lài theo đưa tang
rất đông. Chỉ có duy-nhất chị Ahana mặc tang phục theo phong-tục
Việt-nam. Giữa đám người đưa-tiển, chỉ có ḿnh chị Ahana khóc. Tro
cốt bốn người trong gia-đ́nh anh Báu được gởi ở chùa Già-Lam bên
G̣-vấp.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, người dân trong xóm tôi gặp nhau mặt người
nào cũng đượm buồn. Họ nh́n nhau trong im-lặng và lo âu. Có nhà
người ta đánh chó, tiếng chó kêu đau tru lên lạnh người. Có người
đánh con, tiếng trẻ con vừa khóc vừa phân bua: " con có làm ǵ đâu
mà cha đánh con ? ".Tiếng bà mẹ bảo-vệ con: " anh nầy vô-lư, sợ mấy
ông trong rừng ra...con nó làm ồn một chút, đổ lo sợ trên đầu thằng
nhỏ ! "
Vào buổi trưa, ông Dương-văn-Minh nói trên đài-phát-thanh tuyên-bố
đầu-hàng, hai bên đánh nhau ngồi lại cùng nói chuyện ḥa-hợp ḥa
giải dân-tộc.. Mấy anh thanh-niên trong xóm đi lính không chết nay
lần lượt trở về. Anh đi chân không, trên người chỉ c̣n cái quần
xà-lỏn. Anh th́ trên thân băng bó vết thương. Anh th́ chống nạng.
Chị Ahana chạy xe Honda vào Tổng-y-viện Cọng-ḥa t́m anh Báu nhưng
không thấy. Người dân nguyền-rủa những người thắng trận vào
tổng-y-viện đuổi tất cả thương-bệnh-binh ra ngoài là lũ tàn-ác
rừng-rú. Tôi lang-thang ra ngoài Ngă Bảy, mặt đường nhiều áo quần
lính, mũ sắt, có cả súng nằm rải-rác khắp nơi. Có vài nhà treo cờ
xanh đỏ có ngôi sao vàng. Nhiều tốp người già, trẻ, trai gái, tay
quấn vải đỏ, tay cầm gậy, dao đi đầy đường, miêng hoan-hô, đă đảo.
Sự b́nh-an hàng ngày ngoài đường đă biến mất. Sự xáo-trộn thay-thế.
Tôi cảm thấy lạc-lơng cô-đơn như chưa bao giờ có.
Mấy anh lớn trong xóm, có thời kỳ trước đây gây-gỗ với anh Báu v́
ghen không chiếm được trái tim của chị Ahana hay có lời kỳ-thị gọi
cha là chà-dà, có anh đi lính thương tật trở về, có anh thua trận
mới về hôm nay, có anh không bị đi lính, họ tụ tập với nhau đốt
những lá cờ vàng ba sọc đỏ mà mấy anh gom từ nhà đem đến. Mấy anh
im-lặng trang-nghiêm nh́n ngọn lửa lim dần trên nền đất.
Thấy tôi đứng bên cạnh, có anh để tay xoa đầu tôi: " hăy nhớ h́nh
ảnh màu sắc lá cờ nầy trong tim..mai sau có may lại phải y chang như
vậy nghe cưng ! ". Tôi làm-lũi đi vào nhà mà cảm thấy đôi chân tôi
như bị níu lại.
Sữa dê không c̣n bán được. Những mối nhà hàng nhận sữa hàng ngày đă
không mua nữa. Thời thế đang thay đổi. Ai cũng nín thở chờ qua sông.
Không ai ăn uống.phí-phạm.như trước. Tư-gia th́ thay đổi nơi ở. Sữa
vắt ra không có phương-tiện bảo quản, phải phân-phát tặng cho lối
xóm. Có người thông-cảm cho lại chút ít tiền.
Trong ngày, chị Ahana lái xe Honda đi từ sáng đến tối mới về. Mặt
mày thỉu-năo. Mấy con dê chị dành hết phần cho cha lo. Chị nói với
cha chị đi t́m anh Báu. Chị nói tôi lớn rồi, có thể giúp cha lo
trông chừng mấy con dê ăn cỏ ngoài vùng śnh lầy hai bên bờ kinh đào.
Trường vẫn c̣n đóng cửa. Tôi nghe lời chị, đi chăn dê.
Tháng 5...ngoài đường đă gới-nghiêm, chị Ahana về nhà chở theo anh
Báu. Chị nói, trên đường về nhà, sau một ngày chạy ṿng ṿng t́m anh
Báu, chạy ngang qua nhà anh Báu, nh́n thấy anh ngồi như một con chó
đói trước cửa nhà. Tôi mừng, cầm tay anh Báu. Cha mừng, đỡ anh Báu
xuống xe rồi d́u anh vào nhà
Tôi nghe anh nói với cha: " người ta vào, người ta đuổi ra ngoài hết
những ai đang nằm điều-trị trong quân-y-viện...những người đang nằm
trên bàn mỗ, bác sĩ đang giải-phẩu cũng bị đuổi. Anh bị đuổi, chưa
có nạng được cung-cấp...bác-sĩ nói sẽ làm chân giả cho anh...nên anh
phải ḅ ra đường ...ḅ không nổi v́ đau đớn, phải nằm bên đường...người
dân thương t́nh đưa vào nhà săn-sóc...chờ cho vết cắt nơi chân hết
chảy máu...hôm nay họ thuê xích-lô nhờ chở anh về nhà. Đến nhà,
không có cách nào vào nhà : nhà bị sập nên ngồi bên ngoài ...".Sao
con không bảo người ta chở thẳng về đây , " Tiếng cha hỏi . Anh trả
lời: " con là sĩ-quan VNCH, đang lúc cơm canh lẫn lộn, về đây sợ
người ta khó dễ cha, tố cáo gia-đ́nh cha chứa-chấp sĩ-quan VNCH...nhà
có sĩ-quan Ngụy…!"
"Trời ơi, sao con nói vậy, con là rể của cha, là con của cha...họa,
phước có đến, cả nhà đều cùng chia sẻ...! " Giọng cha ngừng lại. Máy
radio nhà ai đó vang lên lời của ông nhạc-sĩ Trịnh-công-Sơn: " anh
em hăy cùng nhau hát bài nối ṿng tay lớn " Trời đang tháng tư, nghe
bài hát, người tôi tự nhiên thấy lạnh. Ngày nay, đang ghi lại chuyện
nầy tôi vẫn c̣n thấy lạnh.
Vết thương của anh Báu nhiễm trùng, anh nóng sốt cao độ. Vết thương
bị rĩ máu. Nhà thuốc tây đóng cửa. Nhà thuốc nào mở cửa th́ không có
thuốc trụ-sinh để mua. Chị Ahana phải đi t́m mua ở quanh khu Chợ-cũ
mới có. T́m được thuốc, t́m y-tá. Trong xóm có bác y-tá già, mời bác,
bác lắc đầu, bác nói:" chồng cháu là sĩ-quan Cong-ḥa...bác mà
săn-sóc chích thuốc cho chồng cháu, người ta tố-cáo, nói bác chữa
thương cho sĩ-quan Ngụy th́ đi tù không biết ngày nào về lại với vợ
con.! " Chi Ahana năn-nỉ. Bác lên giọng đuổi chị Ahana về. Nhưng vài
giờ sau đó, lúc đèn trong xóm vừa được thắp sáng...có tiếng bác y-tá
gọi cửa, bác nói lớn như cho nhiều người nghe: " ông Pranay, nhà c̣n
sữa không, bán cho tôi một chai....thằng cháu ngoại tôi cần sữa...mẹ
nó không biết lo sợ ǵ mà tắt sữa cả hai ngày nay ! " Tôi mở cửa.
Bác bước nhanh vào bên trong. Bác cúi sát tai tôi, bác hỏi: " chồng
chị con ở đâu ? ".vừa lúc chị Ahana mở cửa pḥng của chị. Bác để
ngón tay của bác lên miệng. Hai mắt chị Ahana mở lớn.
Tôi mở của cho bác y-tá rời nhà.. Trên tay bác cầm một chai sữa. Tôi
vừa khép cửa lại, tôi nghe tiếng bác : " ông Pranay, nhớ đừng quên
để dành cho thằng cháu cưng tôi một hai sữa nữa, ngày mai tôi qua
nhận. ".
Bác y-tá qua nhà tôi liên-tiếp ba buổi chiều. Mỗi khi bác ra về trên
tay bác lđều có một chai sữa. Anh Báu không c̣n nóng, sốt và anh có
thể xê-dịch trong nhà. Cha đem về cho anh một cặp nạng bằng kim loại
nhôm. Cha nói cha thấy cặp nạng nằm bên bờ kênh, bên cạnh, dưới nước
có một xác người nổi, mặc áo quần lính, trên đầu quấn băng trắng đầy
máu đen sẩm. Cha báo cho mấy người tay mang băng đỏ, cầm dao, gậy
đang đi gần đó. Mấy người nầy dùng dây kéo cái xác lính đi dọc bờ
kênh, không biết kéo đi đâu. Cha lượm cặp nạng. Nhờ có cặp nạng, anh
Báu đi lại,sinh-hoạt b́nh thường.
Trong khu Chuồng Ḅ bắt đầu có chính-quyền mới. Xóm tôi có bà Tư hốt
rác làm tổ trưởng dân phố. Bà không chồng con. Có người trong tổ
muốn yêu cầu bà chứng giấy di-chuyển hay xin chính-quyền mới việc ǵ
cần, bà đều nhờ tôi đọc đơn cho bà nghe hoặc viết tên bà vào giấy
chứng-nhận để bà kư Cha tôi thường hay tặng bà sữa vài ba ngày một
chai. Người trong xóm nói cha tôi có t́nh-ư với bà. Nhưng tôi nghĩ
ngược lại, bà có t́nh-ư với cha tôi đúng hơn. Không biết ai đúng, ai
không đúng. Từ khi bà làm tổ-trưởng tổ dân phố, tôi không c̣n thấy
cha tôi tặng sữa cho bà. Chị Ahana tôi thắc-mắc, cha nói: " hồi
trước khác, bây giờ khác. Hồi bà ấy c̣n cực, thiếu-thốn ḿnh cho,
ḿnh giúp, bây giờ tặng sữa, người ta nói gia-đ́nh ḿnh nịnh
cách-mạng, nịnh bà tổ-trưởng ! ".
Ngày 19 tháng 5. có một toán bộ-đội đến đóng chốt ở khu Chuồng Ḅ.
Người ta nói bộ-đội đến giữ an-ninh trật-tự cho ngày mừng sinh-nhật
bác Hồ. Ngày hôm đó nhà nào cũng treo cờ hai màu xanh đỏ có ngôi sao
vàng và cờ đỏ sao vàng. Ngoài đường lớn, người tham-dự biểu-t́nh hô
vang " Hồ-chí-Minh muôn năm ". Trong khi đó ba người bộ-đội, anh
công-an khu Chuồng Ḅ và mấy người làm việc cho chính-quyền
cách-mang ở khu Chuồng Ḅ cùng bà tổ trưởng dân phố đến nhà tôi.
Người ta hỏi cha tôi ủng-hộ cho ủy-ban cách-mạng chính-phủ lâm-thời
khu Chuồng Ḅ hai con dê để ăn mừng sinh-nhật bác Hồ. Tôi nh́n thấy
cha há-hốc miệng khi nghe người ta nói như vậy. Một hồi lâu cha nói:
" Mấy con dê là nguồn sống của gia-đ́nh ba cha con tôi. Nếu tôi
ủng-hộ th́ gia-đ́nh tôi sẽ không c̣n phương-tiện.sống.! Gia-đ́nh tôi
sẽ ủng-hộ tiền để ủy-ban cách-mạng lâm-thời đi mua dê nơi khác thay
thế ! ". " Có tiền chúng tôi không biết t́m dê ở đâu để mua. Gần đây
chưa có hợp-tác xă bán dê ".Một người trong nhóm nói .Cha tôi lắc
đầu thở ra, lo âu. Anh công-an khu Chuồng Ḅ lại nói: " Ông Pranay
khó đễ chúng tôi, thiếu tinh-thần cách-mạng, không nhiệt-t́nh ủng-hộ
ủy-ban cách-mạng lâm-thời khu Chuồng Ḅ để ăn mừng sinh-nhật Hồ
chủ-tịch ! " Lời anh công-an cắt từng chữ, như lời cha tôi răn đe
tôi mỗi khi tôi làm ǵ sai trái để cảnh báo, tôi không tuân lời sẽ
bị phạt..Họ kéo nhau đi. Cha tôi nắm tay bà tổ trưởng, dúi tiền vào
tay bà. Cha năn-nỉ: " bà giữ tiền nầy giúp tôi mua dê nơi khác hay
mua thứ ǵ khác để mấy ông ăn mừng ngày sinh bác Hồ...! "
Sáng sóm hôm sau, đang ngủ , tôi tỉnh dậy v́ nghe tiếng cha tôi nói
với chi Ahana : mất hai con dê. Chị nói hai con dê chắc sẩy chuồng
chạy quanh đâu đó. Tôi nghe tiếng cha tôi giả tiếng dê kêu:" be he "
để t́m dê. Không thấy dê. Cha tôi nói như khóc: " người ta làm thịt
ăn rồi ! ". Tôi chạy ra chuồng dê. Mặt cha bơ-phờ, tiếc hai con dê
bị mất. Nghe cha bị mất dê, vài người lối xóm gần nói vọng qua: "
ông Dranay nên đi báo công-an...từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ, trong khu
Chuồng Ḅ nầy đâu có ai nghe chuyện mất trôm ǵ đâu...!" .Một chút
yên-lặng, rồi tôi nghe cha tôi cười kh́ giọng mũi. Không biết có
phải cha tôi trả lời người hàng xóm tốt bụng đă khuyên cha ?
Ủy-ban cách-mạng lâm-thời khu Chuồng-Ḅ lập hợp-tác-xă. Người ta kêu
gọi cha tham-gia bằng cách nuôi dê sửa. Người ta hứa sẽ mua thêm dê
để bầy dê đông hơn. Cha làm chủ chăn, hợp-tác-xă quản-lư. Cha nói để
cha hỏi ư ṭa đại-sứ Ấn-độ v́ cha là người Ấn. Trước nay cha nuôi dê
theo luật-lệ của thời chính-quyền VNCH, nay chính quyên mới, luật-lệ
cha chưa biết, nên cha phải hỏi ṭa đại-sứ.
Người ta lại bắt mọi gia-đ́nh phải khai lại hộ-khẩu. Phần đông không
ai biết hộ-khẩu là ǵ. Bà tổ-trưởng phải giải thích cho từng nhà "
khai báo lại hộ-khẩu là khai lại tờ khai gia-đ́nh." Bà tổ-trưởng lại
nhờ tôi viết, sao lại tên những người trong tờ khai gia-đ́nh vào tờ
khai hộ khẩu của những gia-đ́nh trong tổ của bà.
Cha tôi xin khai tên anh Báu vào tờ hộ-khẩu. Bà tổ trưởng do-dự. Cha
tôi nói với bà: " thằng Báu là rể của tôi, lúc tôi gả con gái tôi
cho nó, tôi có mời bà dự cưới, bà quên rồi sao ? Gia-đ́nh thằng rể
tôi bị hỏa-tiển 122ly giết chết cả nhà, chết không toàn thây...nhà
của nó đâu c̣n mà về để khai hộ-khẩu ? " Không nghe bà nói ǵ, tôi
nh́n bà. Dường như bà không biết tôi đang nh́n bà để hỏi ư bà...Tôi
hơi lo... viết tên anh Báu vào tờ khai hộ khẩu....
Ủy-ban quân-quản thành-phố Sài-g̣n la-lệnh cho những sĩ-quan,
viên-chức chính quyền cũ tŕnh-diện học-tập mười ngày. Anh Báu chống
gậy đi tŕnh-diện ở trường trung-học Trương-vĩnh-Kư, nơi anh đă trăi
qua những năm học-trung học không âu-lo .Và từ ngôi trường cũ nầy và
từ ngày anh đến để được đi học mười ngày...cả gia-đ́nh tôi không
thấy anh trở về và cũng không biết anh học tập trường nào và ở
phương trời nào.? Chị Ahana buồn thảm theo ngày tháng từ khi vắng
anh.
Anh Báu đi tŕnh-diện được vài ngày....mấy con dê c̣n lại trong
chuồng biến mất. Những người hàng xóm chia buồn sự mất dê của cha,
hỏi : " ông Pranay này, ông có nghi ai ban đêm giờ giới-nghiêm dám
vào đây bắt dê của ông không ? ". Cha lại buông tiếng thở dài trong
lặng câm.
Cha phá sập chuồng nuôi dê, thay vào đó là một vườn rau nhỏ. Suốt
ngày cha cứ lẫn-quẩn ngoài vườn.
Một hôm cha kéo về một chiếc xe ba-gác hai bánh có càng kéo phía
trước. Cha nói của một gia-đ́nh bạn cho cha trước khi đi vượt-biển
ra nước ngoài. Người bạn có giới thiệu mối cũ cho cha buôn bán ngoài
chợ Cầu muối. Chị Ahana theo phụ cha lên hàng, xuống hàng cho khách.
Đôi khi xe chở nặng chị theo đẩy phía sau. Cái bụng của chị ngày
càng lớn, cha không cho chi theo phụ cha. Cha bảo chị phải nghĩ để
dưỡng cái thai. Thỉnh-thoảng, biết ngày hôm đó có hàng nặng, cha bảo
tôi theo giúp đẩy xe.
Trường học mở cửa lại. Tôi đi học. Cô giáo cũ không c̣n dạy. Bạn học
cùng lớp vắng mặt cũng nhiều. Cô giáo đă đi vượt biển, bị bắt đang
bị giam tù. Học tṛ cùng lớp có đứa theo gia-đ́nh vượt biển, có đưa
theo gia-đ́nh về lại quê-quán. Cô giáo mới có giọng nói tôi không
nghe được, nghe không quen. Bạn đồng lớp cũng nói như vậy. Có đứa
nói giọng cô giáo mới, nghe như mấy ông thầy chùa đoc kinh, thần-
chú bằng tiếng Phạn.
Tôi được ghép vào đội thiếu-nhi quàng khăn đỏ...làm cháu ngoan bác
Hồ. tập hát nhiều hơn học chữ. Buổi sáng vào lớp học, cô giáo gọi
từng đứa học tṛ lên bảng hát bài " Dường như có bác Hồ trong ngày
vui đại thắng ".. Nhiều đứa không thuộc lời, trong đó có tôi. Cô
giáo lại bắt cả lớp hát lại. Không chỉ có lớp tôi mà những lớp khác
đều hát. Chắc những lớp khác cũng có nhiều đứa không thuộc lời ?. Cô
giáo kể chuyện bác Hồ đi làm cách mạng cứu nước v́ yêu nước thương
dân cho cả lớp nghe. Tôi không biết làm cách-mạng là ǵ. Tôi chưa
thấy bác Hồ bằng xương bằng thịt đi cứu nước.Tôi chỉ nh́n thấy h́nh
ông già râu dài treo nơi tường bên trên tấm bảng đen trong lớp học,
không nhúc-nhích. Tôi lại nhớ hồi c̣n chiến-tranh, đêm ngũ nghe đạn
pháo kích nổ, làm chết người, ngày hôm sau truyền-h́nh chiếu, ông
tổng-thống Nguyễn-văn-Thiệu đến thăm viếng giúp đỡ những gia đ́nh bị
nạn.....ông c̣n đi ra nơi lính hai bên đang đánh nhau để thăm phe
ḿnh...không biết ông có yêu dân yêu nước như bác Hồ không ?. Tự
nhiên tôi hỏi chị Ahana lúc chị ngồi rầu-rĩ sau bếp...có lẽ chị đang
nhớ thương anh Báu. Chị kéo tai tôi, tôi đau, may mà tai tôi không
bị sứt. Chị nói, chị hăm tôi th́ đúng hơn: " về sau, có nghe ai nó
ǵ về ông già nầy, im-lặng mà nghe... để giữ thân...nghe rồi th́ bỏ
ngoài tai...em muốn nhà ḿnh bị đốt cháy ...rồi ra đường ngũ ?
Những ngày trước ngày 3 tháng 2 năm 1976, người ta làm một lễ đài
trước hẽm Chuồng-Ḅ để kỹ-niệm ngày thành-lập đảng Cộng-sản. Người
ta kêu gọi cha tôi ủng-hộ công-sức đi chỡ tre gỗ và vật liệu
linh-tinh về làm lễ đài. Vật-liệu được giao từ cầu chữ Y. Cha bảo
tôi nghĩ học theo phụ cha. Tôi đẩy xe. Trên đường về, bị trạm
kiểm-soát chận lại xét giấy tờ. Cha không có giấy chứng nhận
chuyên-chỏ vật-liệu nầy. Người ta không tin lời cha khai báo là chở
vật-liệu về làm đài kỹ-niệm lễ 3 tháng 2 ở khu Chuồng-Ḅ. Cha không
hiểu tại sao ban tổ-chức làm lễ-đài không đưa giấy phép chuyê-chở
cho cha. Tôi phải chạy về gặp bà tổ-trưởng báo lại sự việc, yêu cầu
bà cấp giấy chứng nhận .Bà đi đâu gần hai giờ sau mới đưa giấy chứng
nhận. Tôi lại chạy trở lại trạm kiểm-soát. Đèn đưỡng lúc nầy đă thắp
sáng, nhưng có những đoạn hai bên đừơng có trụ-điện nhưng không có
ánh sáng, tối om. Nơi nầy tai-nạn xẩy ra. Một xe chở bộ-đội tuần tra
tránh một xe xich-lô máy, lệch tay lái, đẩy xe ba-gác hai bánh có
càng của cha tôi lật nhào một bên. Xe chở bộ đội chay luôn. Người
lái xe xích-lô máy nằm giang tay chân trên đường không động-đậy.
Không biết đă chết hay c̣n sống ?. Hai cha con tôi bị thương nhưng
c̣n gắng sức kéo xe vật-liệu về khu Chuồng-Ḅ .Lúc nầy tôi kéo càng
xe. Cha tôi đẩy xe. Người đi đường nh́n hai cha con tôi. Có lẽ họ
nh́n tôi : thằng bé cao chưa qúa một thước hai đang đu càng xe hơn
là kéo xe.!
Cha tôi phải nghĩ kéo xe gần hai mươi ngày ví tay và chân bị chấn
thương. Ở nhà tự chữa-trị bằng gừng pha muối và nước ấm. Ban tổ chức
lễ đài không thấy ai ghé nhà thăm hay thưởng công chuyên-chở. Một cũ
khoai ḿ cũng không có . Vết thương nơi trán của tôi không nặng,
nhưng vết sẹo vẫn c̣n, chưa biến mất lúc tôi ghi lại câu chuyện.
Hy-vọng về già, vết sẹo sẽ bị những vết da nhăn-nheo che bớt, đánh
lừa được cái nh́n của người khác.
Chị Ahana chuyển bụng đẻ vào lúc nửa đêm. Cha chở chị Ahana trên xe
ba-gác, tôi theo sau đẩy xe. Đang gị giới-nghiêm. Trên đường đi đến
xưởng đẻ Từ-Dũ, đến trước rạp hát Đại-Đồng trên đường Cao-Thắng th́
bị mấy anh mấy chị đeo băng đỏ chận hỏi giấy phép đi trong giờ
giới-nghiêm. Cha tŕnh-bày với họ: " con gái tôi đau đẻ...tôi phải
chở nó đi đẻ...đêm khuya đâu có ai làm việc mà xin giấy đi đường
trong giờ giới-nghiêm...mấy anh mấy chị thông-cảm.. xưởng đẻ Từ-Dũ
cũng gần đây..! " Người ta chần-chừ chưa cho đi. Chị Ahana than đau.
Chị vừa ôm bụng vừa van-xin: " mấy anh mấy chị cho chúng tôi đi..tôi
đau quá...sợ không kịp đến...". Chị Ahana rú lên v́ đau...có tiếng
con nít khóc. Chị Ahana đă sinh con trên chiếc xe ba-gác. . Cha vội
nắm hai càng xe kéo chạy. Tôi rán hết sức đẩy xe. Có lẽ v́ thương
tính mạng con gái và cháu, cha bất cần lời van-xin...Có nhiều tiếng
gọi: " ông già đứng lại...ông già đứng lại." Làm như không nghe. Tôi
cố sức đẩy.. cha tôi hết sức kéo. Cha chạy quá nhanh, tôi chạy theo
đôi lúc không kịp để hai tay chạm vào xe.
Chị Ahana cho ra đời một đứa con gái trên đường đi đến xưởng đẻ. May
mắn hai mẹ con được b́nh-an. Chị khai-sinh cho con là Lê
Amyra.Vườn-Lài, có nghĩa em bé công-chúa Vườn-Lài họ Lê. Cha luôn
miệng-cám ơn Brahma, thường-đế tối-cao đă thương-yêu, đă che-chở, đă
cứu hai mẹ con chị Ahana.
Tôi bỏ học phụ cha đi chở hàng.thuê. Chị Ahana không phụ cha được,
phải lo nuôi con. Trong gia-đ́nh thiếu hụt đủ thứ...không có gạo, ăn
bo-bo và khoai ḿ. Chị Ahana cần bổ dưỡng để có sữa cho Amyra Vườn
Lài bú. Phải có tiền.
Khi Amyra được một năm tuổi, chị Ahana xin phép cha bán chiếc xe
Honda để có tiền đi t́m anh Báu. Từ khi anh Báu được gọi đi học tập
mười ngày, đến nay , hai năm rồi không biết anh ở đâu, không tin-tức,
không biết hỏi ai. Cha hỏi chị: " đă nghĩ kỹ chưa. Chồng con như kim
ch́m đáy biển biết đâu mà t́m ? ".Chị nói: " mấy bạn con có chồng đi
học tập cải-tạo như anh Báu chồng con, không có tin-tức...nay họp
nhau cùng đi t́m chồng...nếu cha cho phép con cùng đi với họ, cha
cho phép con bán xe..? ". " Ḷng cha không muốn con đi như vậy, bồng
con theo...con bé c̣n nhỏ quá, trên đường đi nếu có chuyện ǵ không
may....cố.chờ thêm một thời gian nữa , may đâu có tin của chồng con
? ". Lời cha khuyên chị. Chị lại thổn-thức khóc: " hai năm rồi có
tin-tức ǵ đâu..cha ơi ! ".Mấy ngày chị Ahana cứ xin cha được bán xe
đi t́m chồng, chị năn-nỉ cha, chị khóc .Cha cầm ḷng không được: "
con không nghe cha, xe đó cha đă cho con, nay con muốn làm ǵ tùy
con.! ".
Một buổi sáng, như thường lệ, trước khi kéo xe đi làm, cha và tôi
đến pḥng chị Ahana nói vài lời ǵ với chị rồi nh́n cháu Amyra. ..sáng
nay pḥng chị trống trơn. Cha đứng lặng yên. Tôi hỏi: " chị Ahana
đâu rồi ? ".Chỉ có tiếng tic-tắc của đồng hồ trên tường trả lời. Tôi
kéo tay cha: " cha ơi, ḿnh đi chở hàng cho kịp người ta bày bán
trong chợ " Tôi đẩy chiếc xe chưa có hàng mà thấy nặng như đang chất
đầy hàng. Cha cầm càng xe...có lẽ cha bước đi không nổi ?
Đâu chừng một tháng sau, chị Ahana bồng con trở về. Mặt chị bơ-phờ
hốc hác, hai mắt quầng thâm, sâu không thấy tṛng trắng.. Toàn thân
chị khẳng-khiu như cây khô nước. Chỉ có bé Amyra vẫn bụ-bẩm. Cha
mừng. Tôi mừng. Chi Ahana khóc nghẹn-ngào. Không t́m được tin-tức
anh Báu. Bé Amyra nói được tiếng ba...ba...Tôi nựng cháu: " Amyra
nói ba..;ba, cậu Vihaan nghe như cháu gọi ..Báu...Báu.. ". Con nhỏ
cười, giống nụ cười anh Báu..
Chính quyền đă bắt đầu có lệnh cho hồi-hương những cư-dân có
quốc-tịch nước ngoài . Người dân có quốc-tịch Ấn-độ không ngoại lệ.
Chị Ahana bồng con đi t́m chồng ở các trại cải-tạo trở về, khoảng
hai tháng sau th́ ṭa lănh-sự Ấn-độ ở thành-phố Hồ-chí-Minh gởi giấy
mời họp cư-dân chuẩn bị hồi hương. Cha không bán nhà. Cha tặng cho
bà tổ trưởng dân-phố với ao-ước, một ngày nào đó anh Báu được trở về
từ trại cải-tạo, bà cho anh ấy tá-túc và địa chỉ nhà là cầu nối giữa
anh và gia-đ́nh bên Án-độ.
Giữa năm 1978 gia-đ́nh tôi rời Việt-nam về Ấn-độ. Thành-phố gia-đ́nh
được trở về là Pondischery, thành phố trước đây là thuộc-địa của
nước Pháp. Là dân thuộc-địa, hai năm sau, cha xin định-cư ở Pháp.
Tôi đi vào Pháp hành-trang mang theo là sổ thông hành với tuổi lên
chín, con số chín là con số mà mấy người Tàu trong khu Chuồng-Ḅ t́m
mua hàng số sau cùng của vé số kiến-thiết quôc-gia giúp đồng bào ta
giấy dựng cửa nhà, giàu sang mấy hồi !.
***
Máu của tôi là máu Ấn-độ, nhưng trong tận cùng trái tim của tôi, tôi
là người Việt-nam, nơi tôi được sinh ra và được sống ở đó một thời
thơ-ấu bảy năm.. Tang-thương đă đến với gia-đ́nh tôi sau ngày 30
tháng 4 năm 1975, cũng không làm sao đánh mất trong tôi những
kỹ-niệm yêu thương mà người dân trong khu Chuồng-Ḅ dành cho
gia-đ́nh tôi và tôi. Tôi trở về sống ở Ấn-độ chỉ hai năm, thời gian
quá ngắn, nên quê hương nước Ấn của tôi như chỉ là bóng mây trôi rực
nắng rồi lặn theo mặt trời chiều. Chị Ahana, từ khi đến Pháp, cứ hai
năm một lần chị lấy những tuần lễ nghĩ phép dẫn con gái về Việt-nam
để thăm, t́m tin-tức anh Báu nhưng không lần ra dấu vết. Chị không
lập gia-đ́nh, chị vẫn xinh-đẹp, có nhiều người Pháp thích chị, chị
chỉ nhận họ là bạn, không phải là vợ.
Những sĩ-quan tù cải-tạo tập-trung đă lần lượt được thả, có người đă
đến Mỹ theo chương-tŕnh HO.
T́nh cờ, một buổi chiều đi làm về, nơi trạm chờ xe điện ngầm; tôi
gặp lại Trí người bạn học cũ ỏ trường tiểu-học Bàn-cờ,. Sau tháng 4
năm 1975, tôi bỏ học phụ cha đẩy xe ba-gác nay gặp lại nó. Trí từ Mỹ
qua du-lịch nước Pháp cùng cha và mẹ. Giờ đi làm về, xe đông người,
tôi mời Trí và cha mẹ nó đến nhà tôi chơi để có dịp chuyện tṛ . Tôi
ghi địa chỉ Khách-sạn gia-đ́nh Trí đang ở và hẹn cuối tuần sẽ đem xe
đến chở.
Tôi không biết cha của Trí trước đây là trung-úy quân-lực VNCH. Sau
tháng 4 năm 1975, ông đem lương khô, áo quần, đi tŕnh diện học tập
mười ngày theo lời kêu gọi của ủy-ban quân-quản thành-phố Sài-g̣n.
Trí khôi hài nói với tôi :" Cha nó đi học mười ngày, nhưng cha nó
học quá kém, nên kéo dài đến bảy năm, trải qua nhiều trường : trường
Long-Giao, trường Z.30 D, trường Z.30 C và cuối cùng là trường A.20
Đồng-xuân, Xuân-Phước.Phú-yên. Người dân nói đây là ngôi trường
địa-ngục, nung người tù có tinh-thần sắt, đá tan thành nước, thành
người cải tạo tốt..nhưng cha của Trí vẫn là sắt, là thép, là đá...chẳng
tan thành ǵ hết..cuối cùng người ta cũng để cho về..nuôi tốn bo bo,
tốn khoai ḿ và rau muống...Về với xă-hội, cha Trí được xă-hội
trọng-thưởng cái bằng HO để xây dựng cuộc sống mới.".
Được nghe chị Ahana kể về sự việc anh Báu không có tin-tức về với
gia-đ́nh sau khi tŕnh-diện học-tập cải tạo. Ba của Trí ngồi
đâm-chiêu một lúc, ông nói: " Tôi biết có một chuẩn-úy binh-chủng
nhảy dù tên Lê-huy-Báu lúc tôi được chuyển đến trại tù A.20
Xuân-Phước năm 1978. Khi đến trại được vài ngày, một đêm có tiếng
kêu la uất-nghẹn từ nơi biệt-giam : đả-đảo cọng-sản man-rợ tàn
ác..hày đem thằng chuẩn-úy Báu này bắn đi...bọn bây đă nă đạn 122ly
giết chết cả gia-đ́nh nó bốn người...nay lại bắt nó giam-tù...bọn
bây nói giải-phóng Miền Nam là giải-phóng như vậy sao ? . Giải-phóng
bằng cách giết người dân vô-tôi, giải-phóng bằng cách trả-thù
giam-giữ người thua cuộc ?...đả-đảo Cọng-sản ! . Anh em trong trại
đến trước, có người phạm kỹ-luật bị biệt-giam chung với anh Báu kể
lại: chuẩn-úy dù Lê-huy-Báu, lúc tŕnh-diện học-tập mười ngày ở
trường-trung-học Trương-vĩnh-Kư, khi bị phân-phối lên xe để chuyển
đến các trai cải-tao, v́ bị thương mất một chân, lúc leo lên xe rất
khó khăn. Chuẩn-úy Báu quơ cặp nạng lấy thế giữ cân bằng, một cái
nạng đập vào đầu một bộ-đội, vết thương làm chảy máu. Bộ đội nói anh
Báu đánh họ, anh Báu cướp chính-quyền. Người bộ đội đánh lại anh Báu.
Hai bên xô-xát nhau. Vài bộ-đội khác cùng tấn-công anh Báu. Anh Báu
có vơ nên mấy bộ-đội né tránh, bỏ chạy. Anh Báu bị dẫn đi ... qua
nhiều trại cải-tạo, anh Báu đều bị biệt-giam v́ biết anh có vơ, họ
sợ anh, nhưng không biết họ sợ ǵ ở anh. Họ không tin vào những cây
súng của họ ?...Không ai biết anh Bấu được đưa đến nhốt biệt-giam ở
A.20 từ lúc nào. Cứ vài ba đêm lại vang lên tiếng kêu la nguyền-rủa
của anh Báu.. Cho đến một đêm lại vang lên tiếng của anh Báu: đả-đảo
cọng-sản tàn ác dă man...cha mẹ ơi !. Các em ơi !.Ahana..Ahana .;vợ
tôi ơi .tiếng của anh như được ánh lửa của những ngọn đuốc
chuyên-chở đưa lên cao và cao vút làm sáng rơ những ngọn cây...không
ai biết sao đêm hôm đó nơi nhà biệt-giam có vài ánh đuốc như vậy..
Có giọng nói của một cha tuyên-úy công-giáo: hôm nay ngày 15 tháng
8, ngày Đức mẹ lên trời....của năm 1978..Sau lời cha tuyên-úy...lại
có tiếng súng .Yên-lặng được trả về cho những người tù t́m lại
giấc-ngũ sau một ngày mệt rũ người, đào ao nuôi cá.
Ngày hôm sau, trên đường từ trại giam ra nơi đang đào đất làm ao
nuôi cá, những người tù nh́n thấy một góc bên chân đồi có một cái mă
mới mà chiều hôm trước, cũng trên con đường nầy từ nơi đào ao nuôi
cá trở lại trại giam không một ai nh́n thấy."
Chị Ahana gục người trên ghế salon. Toàn thân chị rung lên...toàn
thân chị lạnh cứng. Tôi phải gọi xe cấp-cứu.
Năm 1994, tôi được hai mươi sáu tuổi. Cháu Amyra tṛn mười tám.
Chúng tôi cùng hẹn gặp ba của Trí ở Sài-g̣n. Ông không c̣n thân-nhân
gần gũi ở Việt-nam, ông về, trước để thăm những người lính ngày xưa
do ông chỉ-huy, cùng chiến đấu, bị thương, nay c̣n ở lại quê nhà,
sau hướng dẫn chị Ahana đi t́m mộ anh Báu.
Theo đề-nghị và hướng-dẫn của ba Trí, chúng tôi thuê xe đi
Xuân-Phước. Hơn nửa ngày ngồi trên xe, chúng tôi đến ngă ba
Chí-Thạnh...xe tiếp-tục chay vài cây số, đường trở nên khó đi, mặt
đường lún sâu, đầy vết đào xới của những bánh xe chở nặng đá,đất,
bụi bay mù mịt...Một trạm gác chận xe chúng tôi lại. Người bảo-vệ
bảo chúng tôi quay xe lại, xe không được chạy sâu vào bên trong, chỉ
dành cho người đi bộ, chính-quyền địa-phương đang xây đập nước.
Chúng tôi phải trở ra ngă ba Chí-Thạnh ngũ qua đêm. Sáng hôm sau,
chúng tôi đi bộ hường về trại giam A.20 Xuân-Phước; Trại giam cũ vẫn
c̣n đó. Nhưng không gian bên ngoài đă thay đỗi nhiều theo lời của ba
Trí. Đường sá, nhà dân khang-trang , biến vùng rững núi mất đi vẻ
hoang-dă rùng-rợn và chết chóc. Người ta đă phá đồi, đào đất xây đập;
Người dân cho biết chính-quyền địa-phương đang làm con đập Phú-xuân,
Xuân-phước, Đông-xuân, Phú-yên.để lấy nước và lưu-trử nước từ con
sông Trà-Bương và hai con suối Cối và suối Đá-Cầu. Khu đất được dùng
làm nơi chôn tù cải-tạo nơi góc dưới chân đồi không c̣n nh́n thấy.
Người dân cho biết trước đây, một vài mồ mă đă được người thân di
dời, số c̣n lại, có lẽ người thân không biết, thời gian mưa gió soi
ṃn, người dân thương t́nh đắp đất, đá sửa lại...Gần đây bắt đầu xây
đập .. người dân không c̣n thấy những ngôi mồ nữa. Người ta nói
chính-quyền địa-phương đă di dời .Mọi người đều nh́n nhau với đôi
mắt đồng lơa, không ai trả lời, khi được hỏi có biết những ngôi mộ
c̣n lại được chính-quyền địa phương di dời ở đâu ? Chị Ahana ngồi
xuống đất, chị khóc. Amyra cũng ngồi xuống ôm mẹ, cùng khóc với mẹ.
Trên đường về, đi theo con đường ven sông Trà-Bương, chúng tôi ngừng
lại nơi băi đất trống cạnh bờ sông. chị Ahana lấy nhang ra thắp, cắm
bên bờ , âm-thầm khấn, vái . Amyra lấy bó hoa đem theo để cắm trên
mộ cha ḿnh ..đưa lên môi hôn với vài lời th́-thầm... nước mắt chảy
dài hai bên má..Trời nắng chói chang, mang theo cơn gió nhẹ đưa làn
khói hương lên cao, tỏa mùi hương. Con nước sông lặng-lờ chảy cuốn
nhẹ bó hoa trôi xa dần bờ.
Anh Báu ơi, anh đang ở một nơi nào đó, anh hăy đón nhận mùi hương
khói ấm mà chị Ahana, vợ anh đă ấp-ủ dành cho anh...chị vẫn nuôi ấm
t́nh anh trong tim của chị...và những bông hoa từ Amyra con gái anh,
gởi đến cho anh bằng trái tim trong sáng, nuôi trong tâm cái chết
của cha là một cái chết can-đảm , bất khuất.. cái chết của một
anh-hùng, Amyra gởi theo ḍng sông bó hoa để tặng cho người anh-hùng,
bất-khuất. Anh Báu có nghe lời của Vihaan, thằng em Ấn-độ của anh ?
– Nguyễn-đại-Thuật
Ile de France Garges-lès-Gonesse
* Ghi chú:
Chà-dà tức Java, người Ấn-độ ở Đảo Java bên Nam-dương.
2025
2024
2022-2023
2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013
2012
2011
Hồi ức -
Một thời chinh chiến
No Easy Day - Ngày Vất Vả
Tháng 4 ôn lại nỗi
buồn
Nén hương thơm cho 1
lời xin lỗi muộn màng
Trung Tá Long đă chọn đúng chỗ đẻ tuẩn tiết
VNCH ngày cuối cùng
April 1975, April 2026 ai c̣n nhớ ...
Tháng Tư trong tuổi thơ em bé Ấn Độ
Một chút
lan man
Tháng Tư lại về
30/4 thử nh́n lại
Tháng
Tư lại về...
Ông thầy
việt văn
Dấu tích ngàn đời không phai
Vĩnh biệt Đ/T Phan Văn Huấn
Họ vẫn sống...
Khi người ghét
chiến tranh buộc phải đánh
Thương quá Sài G̣n ơi!
So sánh hai cuộc hải chiến với TC
Người biểu t́nh Cuba cướp phá văn pḥng...
Chinh nhân ca Trần Thiện Thanh
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mảnh vụn kư ức của Thượng Sĩ già HQ
Diễn
hành Tết tưng bừng với trống, pháo...
Duyên
tiền định
Thảm sát Mậu Thân, 1968: Một cuộc diệt chủng
Mậu Thân và thầy chùa Thiên Mụ
Cơn nước lũ
Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi
Những câu trả
lời thâm thúy
Sự khác biệt
giữa trẻ thơ & người già
Sắc không, không sắc
Nợ ân t́nh
Trời cuối đông buồn
Có
những chiều mưa
Chuyến hành quân cuối năm
Miền Tây quê tôi
Thanh Thúy - Tiếng hát khói hương chiêu niệm
Hải
Trường, Bến Đá & Đại Lộ Kinh Hoàng