Hợp đồng hôn nhân
Trên
quê hương
Chuyện… trăm năm
The Boat - Life: The
Journey
Tuổi thơ - Hành tŕnh
t́m tự do
Chuyến đ̣ t́nh
Tiếng trống Mê Linh
T́nh cũ không rủ cũng đến
Tản mạn cuối tuần
Ốm vợ
Một
đời nỗi trôi
Một đời bị bẻ găy -
Một đời đi t́m tự do
Bên
anh... c̣n có em
Kư sự - Ngày trở về
Đời cứ như là mơ
Mối t́nh qua hai
thế hệ
Những điều đến
muộn màng
Lời nói cứu
người .. Lời nói giết người
Nửa đường gẫy cánh
Bẫy T́nh
Nửa vầng trăng
khuyết
T́nh yêu trong
thời loạn
Kỷ niệm chuyến đi
Những giờ phút khó
quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn: Mối
t́nh đầu
Những giờ phút khó quên
Kỷ niệm dấu yêu
Thoại Sơn:
Mối t́nh đầu
Chuyện t́nh khó
quên
May mắn &
Hên xui trong đời lính chiến
Ba, bốn phát
13 người cuối cùng về
từ Tiền đồn 3&4 Kon-Tum
Passage to Freedom
Thuyền Đời - Đêm vẫn đen Audio
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân
Tết
Thuyền Đời - Cuộc đời Audio
Thuyền Đời -
Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long
Ngày oan trái! -
Audio
Đất nước tôi -
Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh -
Audio
Chuyện cuối năm -
Audio
Màu áo cũ -
Audio
Mang theo quê hương
-
Audio
Trong
âm thầm c̣n nhớ ai! -
Audio
Sài G̣n là đây sao em!
- Audio
Chuyện trăm năm -
Trên quê hương
-
Audio
Chuyện
trăm năm - Một ngày -
Audio
Trăm đắng ngh́n cay -
Audio
Chiếc áo Bà Ba -
Audio
Giữa đồng xưa -
Audio
Áo trắng -
Audio
Gửi nơi cuối trời -
Audio
C̣n nhớ mùa xuân -
Audio
Từ một chuyến đ̣ -
Audio
Dêm thánh vô cùng
-
Audio
Khi mùa đông về -
Audio
Noel năm nào -
Audio
Khúc quân hành -
Audio
Cho ngàn sau -
Audio
Ngh́n trùng xa cách
-
Audio
Rồi
lá thay màu -
Audio
Con chim
biển 3 - T́m về tổ ấm -
Audio
Con
chim biển 2 - Trên biển khơi -
Audio
Con chim biển 1 - Tung cánh chim
-
Audio
Đốt sách ! -
Audio
Đi học
Sài G̣n
-
Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về -
Audio
Làng tôi -
Audio
Sao em không đến
-
Audio
Anh đi! -
Audio
Vỉa hè đồng khởi
-
Audio
Ngày đại tang
Chuyện mất chuyện c̣n
Con chim Hoàng Yến
-
Audio
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương
tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú
-
Audio
Remember!
Cánh chim non -
Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa
Trăm đắng ngh́n cay
Con đường
tôi về
Hăy c̣n đó
niềm tin
Chiều ra biển
Những đứa con đẽ muộn
Một thời kỷ niệm
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn
Ngày anh đi
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride
We remember
Vui - Buồn … Ngày
hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72
Mùa hè đỏ lửa
Dư âm ngày hội ngộ
44 năm tại California
Có chuyến bay
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để
quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết
Một tấm vải vàng ba sọc đỏ.

Chỉ là vải, chỉ là màu, chỉ là đường chỉ may – vậy mà cả một bộ máy cầm quyền khổng lồ với quân đội, công an, ṭa án, nhà tù và hàng vạn nghị quyết phải huy động toàn lực để truy diệt nó như thể đó là kẻ thù nguy hiểm nhất c̣n sót lại trên mặt đất này.
Câu hỏi đặt ra không phải là tại sao
lá cờ ấy vẫn tồn tại, mà là tại sao" kẻ thắng cuộc" lại run sợ đến
vậy trước một biểu tượng của người đă thua trận?
Câu trả lời nằm ngay trong bản chất của quyền lực: kẻ nào càng thiếu
chính danh, kẻ đó càng sợ kư ức.
*QUY LUẬT NGÀN ĐỜI: KẺ TỰ TIN KHÔNG BAO GIỜ SỢ QUÁ KHỨ.
Lật lại mọi trang sử nhân loại từ
Đông sang Tây, từ cổ đại đến hiện đại, ta thấy một chân lư bất di
bất dịch: triều đại nào thực sự chiến thắng bằng chính nghĩa, triều
đại đó không bao giờ phải đốt sách chôn nho.
Nước Đức thống nhất không hề cấm cờ Đông Đức.
Người ta trưng bày nó trong bảo tàng, in nó trong sách giáo khoa, để
cho thế hệ sau tự phán xét bằng lư trí tự do.
Nước Nhật bại trận không bị buộc phải xóa sổ mọi biểu tượng của đế
chế cũ.
Ngay cả đế quốc La Mă khi chinh phục một dân tộc, họ vẫn giữ lại
thần miếu và phong tục của kẻ bại, bởi v́ kẻ chiến thắng thực sự
không cần phải chứng minh ḿnh chiến thắng bằng cách tiêu diệt kư ức
kẻ thua.
Nhưng ở mảnh đất h́nh chữ S này, mọi thứ diễn ra hoàn toàn ngược lại.
Lá cờ vàng bị truy lùng gắt gao hơn cả ma túy.
Một người dân b́nh thường chỉ cần giữ trong nhà một tấm h́nh có dải
màu vàng ba sọc đỏ là đủ để công an kéo đến, đủ để bị quy chụp "phản
động," đủ để cuộc đời bị nghiền nát dưới bánh xích của cỗ máy chuyên
chính.
Sự cuồng nộ ấy, sự ráo riết ấy, không phải là biểu hiện của sức mạnh
– mà là tiếng kêu tuyệt vọng của một kẻ biết rơ ḿnh đang ngồi trên
ngai vàng bằng máu chứ không phải bằng phiếu bầu.
** VNCH – MỘT QUỐC GIA CÓ THẬT, KHÔNG PHẢI MỘT BÓNG MA BỊA ĐẶT:
Bộ máy tuyên truyền có thể gào thét "ngụy
quyền" đến khản cổ, nhưng sự thật lịch sử không v́ thế mà thay đổi.
Việt Nam Cộng Ḥa là một thực thể chính trị có chủ quyền hoàn chỉnh,
được hơn 80 quốc gia trên thế giới công nhận ngoại giao, có ghế tại
nhiều tổ chức quốc tế, có hiến pháp dân chủ, có hệ thống tam quyền
phân lập, có nền giáo dục khai phóng đào tạo ra những thế hệ trí
thức lẫy lừng, có nền văn học nghệ thuật rực rỡ mà đến hôm nay – nửa
thế kỷ sau – người ta vẫn phải lén lút đọc, lén lút nghe, lén lút
thương nhớ như yêu một mối t́nh cấm.
Hàng triệu công dân của quốc gia ấy đă sống, đă yêu, đă xây dựng, đă
chiến đấu và đă chết dưới lá cờ ấy.
Kư ức của họ không phải là "tàn dư" để quét dọn.
Máu của họ không phải là "vết bẩn" để tẩy xóa. Khi nhà cầm quyền
quyết tâm triệt hạ lá cờ vàng, họ không chỉ đang cấm một biểu tượng
– họ đang tuyên bố rằng cuộc đời, kư ức, nước mắt và xương máu của
hàng triệu đồng bào miền Nam là thứ không có quyền tồn tại. Và đó,
chính xác, là hành vi của kẻ cướp đang cố phi tang vật chứng!
** TỬ HUYỆT MANG TÊN HIỆP ĐỊNH PARIS:
Nếu muốn hiểu v́ sao lá cờ vàng khiến
cộng sản mất ngủ, hăy đọc lại Hiệp định Paris 1973 – văn kiện mà
chính họ đă đặt bút kư trước mặt cả thế giới.
Hiệp định ấy nói ǵ?
Nó thừa nhận rơ ràng sự tồn tại của hai chính quyền tại miền Nam
Việt Nam.
Nó quy định tương lai thống nhất phải được quyết định bằng tổng
tuyển cử tự do dưới sự giám sát quốc tế, chứ không phải bằng đại bác
và xe tăng.
Nó cam kết ngừng bắn, rút quân, tôn trọng quyền tự quyết của nhân
dân miền Nam. Thế nhưng chỉ hai năm sau, vào tháng Tư 1975, xe tăng
T-54 húc đổ cánh cổng Dinh Độc Lập.
Không có tổng tuyển cử.
Không có giám sát quốc tế.
Không có sự lựa chọn tự nguyện của người dân.
Chỉ có xích sắt nghiến trên đường nhựa, chỉ có tiếng đạn pháo, chỉ
có hàng triệu người ùa ra biển liều chết trên những con thuyền mong
manh – bằng chứng hùng hồn nhất rằng cái gọi là "giải phóng" chẳng
qua là cưỡng chiếm bằng bạo lực, phản bội bằng lật lọng, và thống
nhất bằng máu thay v́ bằng lá phiếu.
Nếu lá cờ vàng được phép tồn tại, nếu lịch sử VNCH được phép giảng
dạy trung thực, nếu Hiệp định Paris được phép mang ra ánh sáng – th́
toàn bộ câu chuyện thần thoại về "cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước
vĩ đại" sẽ sụp đổ như lâu đài cát trước sóng triều.
Người dân sẽ nhận ra rằng cuộc chiến ấy không phải giải phóng, mà là
xâm lăng. Không phải thống nhất, mà là thôn tính.
Không phải chính nghĩa, mà là bội ước.
Đó là lư do lá cờ vàng phải chết. Không phải v́ nó nguy hiểm – mà v́
Sự Thật nó mang theo nguy hiểm hơn bất kỳ đội quân nào.
** KƯ ỨC KHÔNG CÓ NHÀ TÙ NÀO NHỐT NỔI
Nhưng đây là điều mà mọi bạo quyền
trong lịch sử đều đă học được bằng cái giá đắt nhất: Kư ức con người
là thứ bất khả xâm phạm.
Họ có thể đốt sách – nhưng không đốt được trí nhớ.
Họ có thể cấm cờ – nhưng không cấm được nỗi nhớ quê hương trong ḷng
kẻ lưu vong.
Họ có thể bỏ tù người giương biểu ngữ – nhưng không thể bỏ tù ư chí
tự do đă thấm vào xương tủy của hàng triệu con người.
Họ có thể kiểm soát mọi trang sách giáo khoa từ lớp một đến đại học
– nhưng không thể kiểm soát được câu chuyện mà bà kể cho cháu trong
đêm khuya, không thể kiểm soát được bài hát mà người cha lặng lẽ hát
khi nhớ về Sài G̣n cũ, không thể kiểm soát được giọt nước mắt rơi
trên bàn thờ người lính VNCH mỗi dịp tháng Tư về.
Và kỳ lạ thay – càng đàn áp, lá cờ ấy càng bất tử.
Ở bất cứ nơi nào trên thế giới có người Việt tỵ nạn, lá cờ vàng tung
bay.
Ở Little Saigon, ở Cabramatta, ở Quận 13 Paris, ở Berlin, ở Toronto
– nơi nào có trái tim Việt Nam tự do, nơi đó lá cờ vàng hiện diện
như một lời thề không bao giờ quên.
Nó không c̣n chỉ là biểu tượng của một chế độ chính trị – nó đă hóa
thành biểu tượng của Tự Do, của Nhân Phẩm, của Kư Ức Bất Khuất trước
bạo quyền.
Chính sự đàn áp điên cuồng của nhà cầm quyền đă vô t́nh biến lá cờ
ấy từ một tấm vải lịch sử thành một ngọn lửa thiêng không ǵ dập tắt
nổi.
** CÁI GIÁ CỦA SỰ SỢ HĂI: TỰ TRÓI M̀NH TRONG BÓNG TỐI MUÔN ĐỜI
Khi một thể chế xây dựng toàn bộ tính
chính danh trên nền tảng dối trá và bạo lực, th́ thể chế ấy măi măi
không thể ngủ yên.
Mỗi lá cờ vàng xuất hiện đâu đó trên mạng là một cơn ác mộng.
Mỗi buổi lễ tưởng niệm ngày 30 tháng Tư ở hải ngoại là một nhát dao
vào tim.
Mỗi đồng xu kỷ niệm của nước Úc có in h́nh dải băng vàng đỏ là một
cái tát vào mặt.
Họ sống trong trạng thái pḥng thủ thường trực, lo âu kinh niên,
hoang tưởng triền miên – không phải v́ kẻ thù ở ngoài quá mạnh, mà
v́ kẻ thù ở trong chính họ quá thật.
Kẻ thù đó có tên: Sự Thật.
Và sự thật th́ giản dị đến tàn nhẫn: Một chính quyền thực sự chính
danh không bao giờ phải sợ một lá cờ cũ.
Một chiến thắng thực sự vinh quang không bao giờ phải giấu nhẹm bằng
chứng.
Một nền ḥa b́nh thực sự bền vững không bao giờ được xây trên nền
móng của sự lăng quên cưỡng bức.
Lá cờ vàng ba sọc đỏ có thể không bao giờ tung bay trở lại trên nóc
Dinh Độc Lập.
Nhưng nó sẽ măi tung bay ở nơi mà không một cỗ máy chuyên chính nào
chạm tới được – trong trái tim của những con người không chịu quên,
không chịu quỳ, và không bao giờ chịu im lặng.
N10 TV.
2025
2024
2022-2023
2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013
2012
2011
Hồi ức -
Một thời chinh chiến
No Easy Day - Ngày Vất Vả
VN - TL: Ai sẽ thắng trong cuộc đua hóa rồng?
Đừng bắt tô Phở Gà gánh cả ngàn năm VH
Ngài Hung Cao, Quyền Bộ trưởng Hải quân Hoa
Kỳ
SàiG̣n
muôn năm cũ
Ông già & hộp cơm nóng
Những cảm nhận sâu sắc về sự tàn ác của CSVN
Tháng 4 ôn lại
nỗi buồn
Nén hương thơm cho 1
lời xin lỗi muộn màng
Trung Tá Long đă chọn đúng chỗ đẻ tuẩn tiết
VNCH ngày cuối cùng
April 1975, April 2026 ai c̣n nhớ ...
Tháng Tư trong tuổi thơ em bé Ấn Độ
Một chút
lan man
Tháng Tư lại về
30/4 thử nh́n lại
Tháng
Tư lại về...
Ông thầy
việt văn
Dấu tích ngàn đời không phai
Vĩnh biệt Đ/T Phan Văn Huấn
Họ vẫn sống...
Khi người ghét
chiến tranh buộc phải đánh
Thương quá Sài G̣n ơi!
So sánh hai cuộc hải chiến với TC
Người biểu t́nh Cuba cướp phá văn pḥng...
Chinh nhân ca Trần Thiện Thanh
Âm nhạc miền Nam và những ngày xưa thân ái
Mảnh vụn kư ức của Thượng Sĩ già HQ
Diễn
hành Tết tưng bừng với trống, pháo...
Duyên
tiền định
Thảm sát Mậu Thân, 1968: Một cuộc diệt chủng
Mậu Thân và thầy chùa Thiên Mụ
Cơn nước lũ
Còn đêm nào vui bằng đêm Ba Mươi
Những câu trả
lời thâm thúy
Sự khác biệt
giữa trẻ thơ & người già
Sắc không, không sắc
Nợ ân t́nh
Trời cuối đông buồn
Có
những chiều mưa
Chuyến hành quân cuối năm
Miền Tây quê tôi
Thanh Thúy - Tiếng hát khói hương chiêu niệm
Hải
Trường, Bến Đá & Đại Lộ Kinh Hoàng