“Nhật Kư Đặng Thùy Trâm”: Sản Phẩm Dối Trá, Phản Bội

THIÊN ĐỨC

1.- NGUỒN:

Cuốn nhật kư Đặng Thùy Trâm của nhà xuất bản hội nhà văn được độc giả trong và ngoài nước chú ư, toàn bộ hệ thống báo chí Việt Nam thậm chí cả guồng máy chính quyền đều đề cao tán dương như là một điển h́nh anh hùng cho thế hệ trẻ Việt Nam, trong lúc đó lại có nhiều tranh cải tính xác thật của nhật kư trên các diễn đàn BBC, Talawas, Đàn Chim Việt.... Đâu là sự thật? người viết bắt đầu đi t́m nguồn tài liệu ở diễn đàn BBC, mở bài “Không xuyên tạc Nhật Kư Đặng Thùy Trâm” bấm vào tựa bên phải “Nhật kư Đặng Thùy Trâm bản gốc và bản in”. ( có thể trực tiếp vào trang web: http://annonymous.online.fr/Upload/Nhat%20ky%20Dang%20Thuy%20Tram/

Sau cùng, người viết đă có đầy đủ 3 tập tài liệu sau đây:

1)- Bản sao viết tay Nhật Kư quyển 1
2)- Bản sao viết tay Nhật Kư quyển 2

Hai bản này gọi là bản GỐC (viết tắt BG)

3)- Bản in thực tế của NXB Hội Nhà Văn. Viết tắt nkdtt .
(Chú ư bản in ở trên internet chỉ là những trích đoạn, không có giá trị để đối chiếu)

Mở đầu nhật kư bản in, nhà xuất bản cho biết (tr. 7): Trong quá tŕnh biên soạn và chỉnh lư, chúng tôi cố gắng tôn trọng nguyên bản câu văn cũng như những thói quen dùng từ và ngữ pháp của tác giả - chỉ sửa lại một số từ địa phương hoặc lược bớt những từ trùng lặp..

Theo đài BBC, ông Vương Trí Nhàn, xác nhận ông chỉ tham gia ở khâu cuối cùng và về mặt kỹ thuật nhiều hơn nội dung. Bà Đặng Kim Trâm, em út của bà Đặng Thùy Trâm là người chủ biên, quyết định nội dung phần ra mắt công chúng. Theo ông Nhàn rằng bà Kim Trâm khẳng định bà dám chịu trách nhiệm và không sợ thách thức của dư luận.

Bà Đặng Kim Trâm đă tái xác nhận trong cuộc phỏng vấn với đài BBC ngày 15-10-2005 “ Ban đầu tôi e ngại là các ư nghĩ quá đỏ có thể không phù hợp với giới trẻ bây giờ. Nhưng khi tự tay đánh máy cuốn sách tôi thấy không thể bỏ đi một câu nào....”

Kết quả đối chiếu sau đây đă cho thấy lời nói không đi đôi với việc làm.

2.- ĐỐI CHIẾU:

2.1- BẢN GỐC:

Bản viết tay quyển 1 có 118 trang quyển 2 có 28 trang.

Nhật kư được viết từ ngày 8-4-68 đến ngày 20-6-70. Một ngày viết một đoạn ngắn, nhật kư có được 276 đoạn. Nhật kư bản gốc được tŕnh bày theo thứ tự thời gian và diễn tiến sự việc.

2.2.- BẢN IN của Nhà Xuất bản Hội Nhà Văn (nkdtt)

Bản in gồm 322 trang, đặt mua tại nhà sách lớn của quận Cam , Cali vào giữa tháng 11-2005, sau khi chờ đợi 3 tuần mới có được quyển sách từ Việt Nam gởi sang. Trang đầu ghi Đặng Kim Trâm chỉnh lư, Vương Trí Nhà giới thiệu. Trang cuối ghi Biên tập : Vương Trí Nhàn. In 20.000 cuốn, Số đăng kư..... cấp ngày 5.7.2005... nộp lưu chiểu quư IV-2005. Không thấy ghi lần tái bản. Như vậy từ khi cuốn sách xuất bản vào tháng 7 cho đến nay khoảng 4 tháng chưa có tái bản lần nào (?).

Cảm nhận đầu tiên khi so sánh, đối chiếu bản in nkdtt với bản gốc, người viết có cảm giác cuốn sách được xuất bản một cách vội vàng phục vụ nhu cầu chính trị hơn là phục vụ độc giả v́ rằng trong cuốn sách có những lỗi sơ đẳng nhất là đánh máy lộn ngày tháng hay những đoạn trên đưa xuống đoạn dưới mà người đánh máy biết rơ mà không chịu sửa chữa v́ với máy computer hiện nay dùng lệnh cut, past điều chỉnh rất dễ dàng khi người đánh máy bị nhầm lẫn. Nhưng tại sao lại không làm?

2.2.1.- NHẦM LẪN NGÀY THÁNG: Nhiều ngày ghi nhật kư đă bị đổi thay hay sáp nhập với nhau nên khó so chiếu với bản gốc.

... 68 là ngày 15-4-68 (bg), 27-7- 68 là 28-7-68 (bg), 19-11-68 là 11-11-68 (bg), 8-3-69 là 3-3-69 (bg), 9-3-69 là 9-3-69 cọng thêm 11-3-69 (bg), 8-1-70 là 3-1-70(bg), ngày 29-3-70 gộp 2 ngày 28-3-70 và 29-3-70 (bg)

2.2.2.- ĐOẠN VĂN BỊ XÁO TRỘN VÀ CẮT XÉN

9-3-69 (tr. 132)

..... Những người giải phóng quân ấy đáng yêu biết chừng nào, họ kiên cường dũng cảm trong chiến đấu và ở đây trên giường bệnh họ cũng đă kiên cường dũng cảm vô cùng.

Đó là cậu liên lạc với má núng đồng tiền, lúc nào cũng cười dù vết thương trên tay sưng và đau buốt

Đó là người cán bộ với sức chịu đựng kỳ lạ, đau đớn đă làm anh tràn nước mắt mà miệng vẫn cười, vẫn một câu trả lời: “Không sao đâu”. Những lúc ngồi bên cạnh anh, cầm bàn tay anh nóng hổi trong cơn sốt, nghe anh thở hổn hển, mệt nhọc ḿnh thương anh vô cùng mà chẳng biết nói sao. H́nh như ngoài t́nh thương của một người thầy thuốc c̣n có cả t́nh thương của một người bạn gái cùng quê hương. Nhưng ḿnh không muốn để lộ điều đó trên lời nói, có chăng chỉ là trong cái nh́n tŕu mến mà anh không thể nào biết được đâu.

Hôm nay các anh lại lên đường hành quân, một cuộc hành quân chiến thắng. Chúc các anh lên đường thắng lợi, gửi lời chào tạm biệt người bộ đội có đôi mắt đen ngời.

[(bg) ngày 11-3-69

..... Những người giải phóng quân ấy đáng yêu biết chừng nào, họ kiên cường dũng cảm trong chiến đấu và ở dây trên giường bệnh họ cũng đă kiên cường dũng cảm vô cùng.

Đó là người cán bộ với sức chịu đựng kỳ lạ, đau đớn đă làm anh tràn nước mắt mà miệng vẫn cười, vẫn một câu trả lời: “Không sao đâu”. Những lúc ngồi bên cạnh anh, cầm bàn tay anh nóng hổi trong cơn sốt, nghe anh thở hổn hển, mệt nhọc ḿnh thương anh vô cùng mà chẳng biết nói sao. H́nh như ngoài t́nh thương của một người thầy thuốc c̣n có cả t́nh thương của một người bạn gái cùng quê hương. Nhưng ḿnh không muốn để lộ điều đó trên lời nói, có chăng chỉ là trong cái nh́n tŕu mến mà anh không thể nào biết được đâu.

Đó là cậu liên lạc với má núng đồng tiền, lúc nào cũng cười dù vết thương trên tay sưng và đau buốt

Đó là một người thương binh nặng, bàn tay dập nát mà vẫn cười lạc quan tin tưởng.

Hôm nay các anh lại lên đường hành quân, một cuộc hành quân chiến thắng. Chúc các anh lên đường thắng lợi, gửi lời chào tạm biệt người bộ đội có đôi mắt đen ngời.]

2.3.3.- NHỮNG ĐOẠN VĂN BỊ CẮT XÉN

Ngoài những sửa chữa thay đổi vài từ ngữ có tính cách kỹ thuật, người viết t́m thấy có đến 21 đoạn nhật kư bị cắt xén, ảnh hưởng đến nội dung như sau:

2-6-68 Mất đoạn cuối

Tr.53 tiếp theo ḍng cuối trang .... đó là một cuộc đấu tranh giữa hai luồng tư tưởng lạc hậu và tiến bộ. [”bg): Tư tưởng lạc hậu là của những người c̣n mang những tàn dư của tư tưởng phi vô sản và tư tưởng tiến bộ là của những người đang phấn đấu v́ sự nghiệp chung. Quy luật đó là lẽ tất nhiên. “]

12-5-69 thiếu đoạn cuối

Tr.151 tiếp câu cuối .... nhưng với anh Long th́ đúng như vậy. [(bg) Nằm nói chuyện với anh nghe anh kể về những ngày công tác của anh ḿnh thốt lên “Giá mà em được ở gần anh em sẽ học được bao nhiêu điều hay” được về công tác với anh đó là một mong ước rất thành thực. Nếu vừa rồi không có sự thay đổi trong biên chế chắc điều đó đă thực hiện rồi.]

18-5-69

Tr.152 ... chừng nào ... [ (bg) ... Cả miền Nam đang tấn công, trên suốt dải đất mênh mông này ở đâu lại chẳng có các anh? Đâu chẳng có bàn chân những người trai dũng cảm.

Tôi biết trong các anh có rất nhiều và rất nhiều người quê ngoài XHCN . Các anh có nhiều người cũng mới từ những ngày ḥa b́nh bước vào cảnh lửa đạn này. Hôm nọ, gặp mấy chàng trinh sát trẻ măng nước da trắng dưới lớp lông măng trên má, chắc rằng đó là những học sinh cấp hai mới rời cây bút để nhận khẩu súng lên đường đi chống Mỹ cứu nước.]

.... Vậy đó, cả nước đă lên đường,[ (bg) cả nước đang lăn ḿnh trong cuộc chiến đâu nhất định phải dánh thắng giặc Mỹ xâm lược nhất định phải trả về cho chúng ta những ngày độc lập tự do.]

25-6-69 thiếu 2 câu

tiếp ḍng thứ 2 trang 162... như Paven trong trường hợp đó . [(bg) Cuộc chiến này biết mấy gian lao, chúc Th. đứng vững bên cương vị của người Cộng Sản...]

16-7-69 16-7-69 thiếu đoạn cuối

Tr.168...” Lối đó là lối bà già vợ thằng Hùng đó”. [(bg) Ôi! những người dân Việt Nam anh hùng, có lẽ trên trái đất này không ai chịu nhiều khổ đau như mỗi người dân miền Nam anh dũng.]

26-7-69 thiếu đoạn cuối

Tr.172 cuối trang.... mà chị đêm ngày thương nhớ thiết tha. [(bg) Con đường em đi những bước đi c̣n chập chững nhưng chông gai gian khổ đầy nước mắt. Chúc em đi những bước vững vàng.]

6-8-69 thiếu đoạn cuối

Tr.179 cuối trang.... Chắc không thể có nụ cười và tiếng đàn sôi nổi ấy. [(bg) Ôi! Cuộc cách mạng ở mảnh đất này mới kỳ lạ làm sao, đau thương tang tóc ở đâu bẵng và lạc quan sôi nổi cũng không đâu bằng.]

1-9-69 thiếu đoạn cuối
\
Tr.187 cuối trang .... Không hiểu anh Sơ có biết rằng trong câu gửi gắm ấy có t́nh người anh lo cho đứa em gái hay không. [(bg) Anh Năm ơi, anh đi b́nh an nhé, em sẽ đón anh trở về trong niềm vui và t́nh thương sâu dậm của một đứa em gái.]

1-11-69 thiếu một hàng cuối

Tr.195 ... Anh đi b́nh an và mau về nghe anh. [(bg) người anh thân thương rất đỗi!]

5-11-69 thiếu đoạn cuối

Tr.196 .... con cháu nheo nhóc ở vào đâu? [(bg) Ôi! Giặc Mỹ chồng bao tội ác của bay đă chất đầy như núi. C̣n sống ngày nào tao thề chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để trả được mối thù vạn kiếp đó.]

26-02-70 Thiếu đoạn cuối

Tr. 228 ... T́nh thương của ḿnh bỗng dột xuất mà sôi nổi lạ lùng. [(bg) Tuy nhiên lúc em ra về ḿnh cũng chỉ căn dặn em cảnh giác cố gắng tập cho cánh tay mau b́nh phục rồi nh́n em bằng đôi mắt tŕu mến. Thôi, đi nghe em, chúc em khỏe mau trở về với đội ngũ chiến đấu.]

27-02-70 Thiếu mất hai đoạn

Cuối Tr.228. Phải chăng v́ Thuận đă làm được những điều trên?

[(Bg) Tất nhiên trong bước đường đi không ai không vấp phải khuyết điểm. Ḿnh không hề sợ khuyết điểm, cái ǵ sai th́ cố gắng khắc phục, cái ǵ đúng cố gắng phát huy không theo đuôi quần chúng, không độc đoán quan liêu, không v́ sợ mất ḷng mà bỏ nguyên tắc. Trước khi làm một việc ǵ phải cân nhắc kỹ không hướng ḿnh đang đứng trong vai tṛ của một diễn viên trên sân khấu bao nhiêu đôi mắt khán giả đang nh́n, ḿnh làm được điều đó là dĩ nhiên v́ ḿnh là một diễn viên, họ chỉ khen khi nào ḿnh thật xuất sắc (mà điều đó th́ ḿnh chưa thể làm được). Nếu ḿnh làm c̣n thiếu sót họ sẽ chê, chê nhiều, vậy mà cũng đ̣i làm diễn viên, dở quá vv và vv...]

Tr. 229 Bao nhiêu năm thoát ly vào sinh ra tử trên chiến trường miền Nam bây giờ lại để nó chỉ huy!...”

[(bg) Không các đồng chí ơi!, tôi làm việc cũng chỉ v́ sự nghiệp của cách mang, Đảng giao phó cho tôi, nhưng trách nhiệm quan trọng cũng chỉ v́ Đảng muốn tận dụng hết khả năng sức lực của tôi để phục vụ cho Đảng nhiều nhất. Tôi vinh dự v́ được tin cậy nhưng không v́ vậy mà tôi kiêu căng. Tôi hiểu lắm chứ tuy rằng được học tập trang bị nhiều lư luận trong nhiều năm trên ghế nhà trường nhưng có nhà trường nào lớn bằng trường đại học thực tế đâu? Tôi mới vào đây 3 năm dĩ nhiên không thể bằng những đồng chí đă trải qua 10 năm, 20 năm trên chiến trường gian khổ, cho nên hăy đến với tôi bằng t́nh thân của những người cùng chung giọt máu để đổ xuống cho đất nước tự do, bằng t́nh thương của những kẽ xa nhà lấy gia đ́nh cách mạng làm chỗ dựa duy nhất trong cuộc sống. Hăy chỉ bảo giúp đỡ tôi để tôi trở thành một đồng chí phục vụ đắc lực cho Đảng. Phần tôi, tôi tự biết tôi phải làm ǵ, tự biết năng lực của ḿnh và tự nhủ ḿnh phải khiêm tốn học hỏi thật nhiều mọi người xung quanh.]

8-3-70 thiếu một câu cuối

Tr.233 Phải như Paven, như Ruồi Trâu, hay như M của ḿnh đó. [(bg) Nhất định phải vậy nghe Th.!]

30-3-70 thiếu câu cuối

Tr. 237 ... hăy mạnh dạn mà đi, vững bước mà đi nghe. [(bg) người con gái XHCN trên đất miền Nam]

5-5-70 thiếu hai đoạn

Tr.241 Nhưng tao đă thề cùng các đồng chí của tao rồi, dù có chết cũng quyết đánh cho đến cùng [ (bg) để đánh giập đầu con rắn độc hiếu chiến].

Ôi! Căm thù đến bầm gan tím ruột. Tại sao cũng là con người mà lại có những con người độc ác tàn tệ muốn lấy máu đồng bào để làm nước tưới cho gốc cây vàng của nó như vậy.

[(bg) bao nhiêu cũng không đủ túi tham, bao nhiêu cũng không thỏa măn cái cuồng vọng của bọn quỷ khát máu.]

13-5-70 Thiếu đoạn cuối

Tr.243 những ḍng chữ của ḿnh vẫn theo em trên khắp chặng đường chiến đấu. [(bg) Em ơi, hăy bồi đắp cho t́nh cảm chị em măi măi thắm thiết như ngày xưa ta sống cùng nhau trên quê hương Phổ Hiệp. Thực ra trong những ngày qua cũng có đôi nét mờ đi trong bức tranh tuyệt đẹp của mối t́nh cảm ấy v́ không biết giữ ǵn, lỗi đó ở em hay ở ḿnh.]

19-5-70 Thiếu đoạn cuối.

Tr.246 Vậy ra anh cũng hiểu ḿnh đấy chứ. [(bg) nhưng tại sao vậy hở anh? Tại sao nỗi lo cho ḿnh trước lúc ra đi “là điều lo anh để lên hàng đầu” mà anh lại cũng làm thinh không nói? Tại sao lúc chưa gặp anh mong chờ da diết mà lúc em đến anh lại cũng làm thinh? Ôi người anh thân thiết, anh rất gần mà lại cũng rất xa. Em hiểu anh hết mà rồi lại cũng không hiểu hết (mà chính anh cũng thắc mắc với anh nữa kia mà!) Sao vậy hở anh? ]

4-6-70 thiếu đoạn cuối

Cuối Tr. 247. v́ sao ta không thể đến với nhau trong mối quan hệ tốt đẹp và chính đáng đó?

[(bg) Cách mạng miền Nam! Nhiều cái anh hùng, nhiều chuyện lịch sử mà cũng c̣n nhiều phức tạp, nhiều rác rưởi trong xă hội, cũng dễ hiểu thôi, v́ tất cả cho sự nghiệp đánh Mỹ cứu nước nên ta chưa thể tập trung sức lực để xây dựng con người XHCN, những con người toàn diện, biết sống v́ mọi người, biết cách ăn ở và nếp sống có văn hóa.]

2.2.5.- CHÍN NGÀY BỎ SÓT

10-11-68 :

[(bg) Những hoạt động xă hội ngày một mở rộng đối với ḿnh. Đại hội phụ nữ tỉnh mời dự, hội thanh niên giải phóng mời dự nhưng ḿnh không có điều kiện tham gia. Trong cách bố trí sắp xếp kể ra cũng có những điều kiện chưa hợp lư. Một lần nữa ḿnh hiểu thêm về ḷng ghen tỵ của người đời, vẫn c̣n những người không vui khi thấy đồng chí ḿnh tiến lên.

Những phút giây lịch sử trong t́nh chị em, trong đời người. Hăy nhớ trọn đời nghe em!]

7-12-1968

[(bg) Gặp Thường, rất lâu rồi mới được ngồi bên em nói chuyện cùng em như những ngày công tác dưới đồng bằng. Một năm qua trong xa cách, chị vui sướng thấy rằng mỗi chị em ḿnh đều bước đi những bước trưởng thành và t́nh chị em cũng đă lớn lên dày dạn với thời gian. Vũng vàng trước sóng gió. Hăy vun xới cho t́nh cảm ấy lớn lên và lớn măi lên nghe em!]

23-5-69

[(bg) Về công tác Phổ Cường. Đêm mờ biết bao ở nhà chị Hạnh: “Không bao giờ tự cầm dao cứa đứt mạch máu trong cơ thể ḿnh” Không, thực tế th́ có vậy nhưng em th́ không có. ]

26-10-69

[(bg) Những ngày sống bên anh có cái ǵ làm ḿnh cảm thấy quên đi những ngày gian khổ đang đe dọa bên ḿnh. Có phải v́ bàn tay ấm áp của anh đă nắm chặt tay ḿnh truyền cho ḿnh sức mạnh để đánh bạt mọi gian khổ hay không? Có phải những ngón tay nhỏ nhắn của anh đă vuốt trên mái tóc ḿnh thân thiết truyền cho ḿnh t́nh thương ruột thịt làm ḿnh quên đi cái cô đơn của một kẽ xa nhà? Và có phải đôi mắt đen anh đă nh́n ḿnh qua bóng đem và qua cả những phút giây ngắn ngủi giữa mọi người đă nói với ḿnh rằng: “Hăy vững bước nghe em, trên con đường gian khổ nhưng vinh quang mà em đă chọn, bao giờ cũng có các anh giúp đỡ em với t́nh đồng chí và có anh d́u dắt em trong cánh tay của một người anh”

Cảm ơn anh nghe anh, em sẽ sống xứng đáng làm một đứa em và một người đồng chí của anh, có nghe em nói không hở anh Năm thân thương của em?]

19-01-70

[(bg) Cám ơn anh, người đồng chí thân thương. Anh đă đến với mẹ bằng t́nh thương chân thành ruột thịt, anh đă là một chỗ dưa trong cuộc sống của em. Cuộc đời thật phức tạp, không biết ở sao cho vừa ḷng tất cả được, cũng như anh đă nói: “Đó là lẽ dĩ nhiên, em không bao giờ bi quan khi gặp trở ngại trong bước đường đi lên của ḿnh”. Như bao lần em đă nói cuộc sống là một bức tranh đủ màu sắc, bên cái màu chủ đạo là màu đỏ chiến thắng và mà xanh ước mơ vẫn có thêm màu đen trong tóc màu xám lạnh lùng nham hiểm. Dù sao em cũng vẫn yêu cuộc sống, cuộc sống của những người cách mạng tha thiết t́nh thương và cháy bỏng niềm tin vào sức mạnh của ḿnh. Anh Năm thân thương, anh tin em chứ? Tin ở đứa em gái của anh nghe anh.]

15-02-70

[(bg) Những ngày sống bên anh, sung sướng cảm thấy t́nh anh em ngày thêm gắn bó trưởng thành. Em tin anh như tin chính bản thân em. niềm tin ấy giúp em đi lên, đạp bằng mọi chông gai trở lực vươn lên làm chủ cuộc sống của ḿnh. Sung sướng biết bao khi trong bước đi gian khổ, luôn có anh d́u dắt, anh lo cho em từng ly từng tư, anh dạy bảo em với t́nh một người anh trai với đứa em gái, anh xây dựng cho em với trách nhiệm một bí thư huyện ủy với một đồng chí mới làm công tác Đảng, anh săn sóc em với t́nh đồng đội cùng chung trong cuộc chiến đấu sinh tử này. Hăy giữ tṛn măi măi “...trong ngần thiết tha” nghe anh Năm!]

24-3-70

[(bg) Đọc những lá thư của anh càng hiểu càng thương anh vô cùng, anh Năm ạ. Quả thực anh đă lo, đă thương em với t́nh thương sắt son ruột thịt, anh em ta thường nói với nhau rằng: Dù trong hoàn cảnh nào cũng giữ trọn t́nh anh em thủy chung như nhau. Đâu có phải em không tin anh, em thường nói với chính em rằng em tin anh như tin bản thân ḿnh nhưng ngay cả bản thân ḿnh em cũng nhiều lúc không hiểu rằng xử trí như vậy đă đúng chưa. V́ vậy anh đừng trách khi em giận anh. Thực ra cũng có một t́nh thương sâu đậm nên em mới cảm thấy giận anh, nếu không, một lá thư như vậy, những câu nói như vậy hết sức b́nh thường với những người khác nhưng với em lại là khác, em đ̣i hỏi ở anh một sự quan tâm, đ̣i hỏi ở anh những biểu hiện của một t́nh thương đằm thắm trong sạch của một người anh trai với đứa em gái cưng của anh. Đ̣i hỏi ấy có cao không nhỉ? “Anh đă dành tất cả t́nh thương duy nhất, độc nhất cho em gái anh” Th́ như vậy đâu phải là cao. Vậy đó anh à, hăy hiểu em nhiều hơn nữa nghe anh, hiểu cái đứa em gái có trái tim đầy nhiệt t́nh, đầy ưu ái, niềm tin ở cuộc đời. Em c̣n dại lắm, em tin người ta dễ dàng mà cuộc đời lại chưa phải đáng để tin như vậy. Mong anh sẽ là người d́u dắt em đi vững bước một trên con đường chông gai nguy hiểm nhưng rất đỗi vinh quang mà anh em ḿnh đă chọn.]

01-4-70

[(bg) Kỷ niệm 10 năm ngày vào Đoàn, 10 năm qua từ một thiếu niên bây giờ Th. đă là một cán bộ dày dạn trong khói lửa. Th. không thể tự hào mà chỉ thấy rằng ḿnh đă làm đúng như lời thề dưới cờ Đoàn trong ngày hôm ấy.

Những đêm dài suy nghĩ, Th. ơi, hăy nghiêm khắc với bản thân hơn nữa, đừng để một câu hỏi làm đau nhói trong Th. Tại sao mọi người không hiểu Th? Mà hăy hỏi: Tại sao Th. lại để mọi người không hiểu ḿnh? Đành rằng có những người không tốt: nhỏ mọn, ghen tuông, kèn cựa nhưng dù họ với tính cách như vậy vẫn có một số người họ không thể nói được. Vậy th́ hăy làm như những người đó. Đừng khóc Th. ơi, nước mắt hăy giành cho ngày gặp mặt những người thân yêu. Đêm khuya nằm bên những người đồng đội, họ đă ngủ, hơi thở đều đều, ngoài kia từng tràng pháo nổ dậy trời. Ơi những người đồng chí của tôi, ta đang cùng chung hơi thở giữa chiến trường lửa khói, hăy thương yêu đùm bọc lấy nhau, sống chết kề một bên, ghen tuông ḱn cựa để làm ǵ?]

05-4-70

[(bg) Có phải ḿnh cô đơn mà cảm thấy nhớ thương đến vô cùng hay không hở người anh thân thiết của em? Chiều nay Cúc lên đường về cơ quan phục vụ, bỗng nhiên nỗi buồn nhớ như tăng lên bội phần. Cuộc sống sao mà phức tạp mà sao ḿnh lại làm một con bé sống với trái tim giàu t́nh cảm như thế này? Tại sao ư? V́ từ nhỏ đến giờ nó là như vậy. Nghe những ư kiến của chị Hạnh cảm thấy buồn lạ lùng. Con người vẫn có những kẻ sống với tầm mắt nhỏ hẹp, họ không thể có được những t́nh cảm trong sáng chân thành như một số người khác. Với họ chỉ có vật chất, chỉ có xác thịt!! Ôi ghê tởm làm sao. Anh trai của em ơi, có đúng như lời anh đă nói đó không? “T́nh anh em ta sẽ tồn tại măi măi dù thời gian, không gian biến động thế nào” nghĩa là ta sẽ đàng hoàng thanh bạch mà sống, đạp qua mọi rác rưởi gai góc cản trở đường đi của ta. Em cũng sẽ làm như anh, sẽ thực hiện đúng như lời em đă hứa cùng anh.]

3.- TÁC GIẢ:

Bàn về một tác phẩm mà không t́m hiểu tác giả là một điều thiếu sót không thể tha thứ được cho dù người đó đă nằm xuống. Trong bản gốc của nhật kư không có ghi tiểu sử của tác giả, nhưng theo lời kể của gia đ́nh và nhân chứng trong sách in có thể sơ lượt như sau:

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26-11-1942

1960-1961: Học sinh lớp 10C trường trung học Chu Văn An Hà Nội.

Năm 1966: Tốt nghiệp bác sĩ mắt Đại học y khoa Hà Nội (?)loại ưu.

Năm 1967: Vào Nam chiến đấu, phụ trách một trạm xá nhỏ ở Đức Phổ Quảng Ngăi.

Chết lúc 17g20 ngày 22-6-1970.

Nhiều người đă đặt nhiều nghi vấn về chức danh bác sỹ của DTT, bởi nguyên do thời gian theo học đại học y khoa khá ngắn ngủi(?)v́ vậy người viết phải làm cuộc so sánh như sau:

3.1.- THỜI GIAN: Trước 1975 tại miền Bắc, hệ giáo dục trung học là 10 năm. Đào tạo bác sĩ chỉ có 5 năm (?).Trong khi ở miền Nam hệ trung học là 12 năm, và đại học y khoa thường là 7 năm.

Như vậy ở miền Bắc, một người bác sĩ chỉ mất 15 năm học ở nhà trường. Ở miền Nam phải mất 19 năm.

3.2.- HỌC TR̀NH: Học sinh Miền Nam chỉ thuần túy học về chuyên môn và văn hóa trong suốt thời gian, hoàn toàn không học chính trị hay sinh hoạt đảng phái đoàn thể.

Trong khi đó học sinh miền Bắc phải tốn ước chừng khoảng 1/3 thời gian để học tập chính trị từ sơ cấp đến trung cấp Mác Lê ở bậc đại học, xây dựng chủ nghĩa cộng sản khoa học, đây là những môn thi bắt buộc. Ngoài ra c̣n phải phấn đấu sinh hoạt ngoại khóa trong phong trào, tranh thủ để trở thành cháu ngoan bác Hồ, đối tượng Đoàn, đối tượng Đảng.

Nếu so sánh một cán sự y tế, hay cán sự điều dưỡng miền Nam được đào tạo 3 năm chuyên môn, với tŕnh độ trung học, tổng cọng thời gian học cũng từ 12 năm trở lên ( 9 năm bằng trung học đệ nhất cấp + 3 năm chuyên môn).Nếu căn cứ vào học tŕnh để kết luận, th́ người bác sĩ miền Bắc bị nhồi sọ về chính trị Mác Lê hơn miền Nam. Nhưng chuyên môn và văn hóa người bác sỹ miền Bắc chỉ có tŕnh độ tương đương với một người cán sự y tế trung b́nh mà thôi, không thể so sánh bằng với bác sỹ miền Nam được. (Trước 1975)

3.3.- CÔNG TÁC THỰC TIỄN: Với tŕnh độ chuyên môn như trên, tốt nghiệp loại ưu (Tr.305) chắc là DTT sẽ đạt nhiều thành tích xuất sắc trong hoạt động chuyên môn của ḿnh. Sau đây là những thành tích của một bác sĩ XHCN rất đáng để chúng ta suy gẫm và đánh giá.

08.04.68 (tr.33)

Mỗ một ca ruột thừa trong điều kiện thiếu thốn, thuốc giảm đau chỉ c̣n vài ống Novoraine nhưng người thương binh trẻ không hề kêu la một tiếng, anh c̣n cười để động viên ḿnh, nh́n nụ cười gượng trên môi khô v́ mệt nhọc, ḿnh thương anh vô cùng.

Rất đau xót rằng sự nhiễm trùng trong ổ bụng không do ruột thừa vỡ. T́m kiếm gần một giờ đồng hồ không thấy nguyên nhân đành đóng lại cho đặt dẫn lưu và đổ kháng sinh trong ổ bụng.

Nỗi băn khoăn của một người thầy thuốc cộng nỗi thương xót mến phục người thương binh ấy làm ḿnh không thể yên ḷng, vuốt nhẹ mái tóc anh ḿnh muốn nói với anh rằng: với những người như anh mà tôi không cứu chữa được th́ đó sẽ là nỗi đau xót khó mà phai đi trong cuộc đời phục vụ của một người thầy thuốc.

Bác sỹ định bệnh sai, đưa đến chết người

22.04.68 (Tr.41)

... Một ngày mệt nhọc vô cùng, ba ca thương nặng vào một lúc, suốt một ngày đứng bên bàn mổ, đầu óc căng thẳng v́ những vết thương, v́ tiếng khóc xé ruột của chú Công (cha Hường) và v́ những tin buồn dồn dập ...

DTT là bác sỹ mắt nhưng làm công việc giải phẫu là chính.

20.07.68 (Tr.64)

... Những ngày bận rộn công tác dồn dập, thương nặng, người ít, mọi người trong bệnh xá đều hết sức vất vả. Riêng ḿnh trách nhiệm càng nặng nề hơn bao giờ hết, mỗi ngày làm việc từ sáng tinh mơ cho đến đêm khuya khối lượng công việc quá lớn mà người không có nên một ḿnh vừa phụ trách bệnh xá vừa lo điều trị, vừa giảng dạy. Vô cùng vất vả cũng c̣n nhiều khó khăn trong công việc nhưng hơn bao giờ hết ḿnh cảm thấy rằng ḿnh đă đem hết tài năng, sức lực của ḿnh để cống hiến cho cách mạng....

27.08.68 (Tr.75)

Một ca mổ quan trọng đă kết quả. Thận dập nát đă được may lại, máu ngừng chảy nước tiểu người bệnh nhân ấy đă trong lại b́nh thường. Lẽ ra niềm vui ấy sẽ tràn trề, một mạng người được cứu sống nhưng sao ḿnh rất b́nh thản trước nụ cười và đôi mắt cảm phục của người bệnh nhân ấy. Một ḍng máu ngừng chảy nhưng bao nhiêu ḍng máu đă chảy và đang chảy? ...

05.10.68 (Tr.84)

Một ca tử vong sau phẫu thuật cắt đoạn. Đó là một bệnh nhân gần 66 tuổi nhưng sức c̣n khỏe, đó là một Đảng viên già đă 23 năm trời liên tục chiến đấu. Gia đ́nh và bệnh xá đă tận t́nh cứu chữa mà cũng không sao cứu thoát cho ông già. Riêng ḿnh dù tập thể và chính bản thân con trai ông già đă xác định và thừa nhận ḿnh không có lỗi mà chỉ có ḷng tận t́nh cứu chữa nhưng ḿnh vẫn xót xa.

V́ sao ông ta chết? V́ kỹ thuật? Cũng không phải tuy là ca đầu tiên cắt cụt nhưng ḿnh vẫn b́nh tĩnh vẫn đảm bảo thời gian và kỹ thuật. Vậy th́ v́ sao? V́ không truyền được lọ plasma? Nhưng sự việc này cũng không biết nói sao, cứ truyền vào đúng ven lại trật ra do ông già quẫy cựa. Buồn vô cùng! Một ca tử vong không đáng tử vong mà lại không rút ra được bài học ǵ đích đáng cả.

Lần đâu tiên giải phẫu cắt cụt, gây chết người, mà không rút ra được bài học nào cả.

24.10.68 (Tr.91)

Một ca mổ cancer dạ dày ở giai đoạn cuối. Với điều kiện thô sơ ḿnh cũng đă mỗ thăm ḍ nhưng rất tiếc rằng cancer đă sang giai đoạn di căn. Không thể làm ǵ hơn đành đóng ổ bụng lại và đau xót nh́n người bệnh nhân đi dần đến cái chết....

Lại mổ ung thư, gây chết người.

09.01.69 (Tr.115)

... Hôm nay Bốn lại vào viện, da xanh mướt, em nằm im ĺm không rên la, một chân đă bị ḿn tiêu cụt tơi tả, máu thấm ướt hết áo quần. Bằng tinh thần trách nhiệm cộng với t́nh thương, ḿnh đă cùng các đồng chí hết sức cứa chữa cắt cụt chân xong, Bốn cười và nói: “Bây giờ chắc sống 80% rồi đây“

Riêng ḿnh vẫn lo lắng v́ Bốn mất máu quá nhiều, mạch vẫn rất nhanh 140-150 nhưng cũng nhiều hy vọng.

Cuối cùng Bốn đă không vượt qua nổi, máu ra nhiều quá nên em không c̣n đủ sức. Bốn ơi máu em đă thấm đầy trên mảnh đất quê hương, máu em đă chảy dài trên đường em đi chiến đấu....

Cũng cắt cụt gây chết người

15.03.69 (Tr.133)

Một đồng chí bộ đội nữa hy sinh, anh bị một vết thương xuyên thấu bụng. Sau cuộc mổ t́nh trạng không tốt mà xấu đến có lẽ v́ một sự chảy máu trong do miến mảnh không t́m thấy cọ xát làm đứt một mạch máu nào đó. Sau hội chẩn, ư kiến chung không đồng ư mổ lại. Riêng ḿnh vẫn băng khoăn lưỡng lự.

Cuối cùng anh đă chết. Cái chết của anh làm ḿnh suy nghĩ đến đau đầu. Anh chết v́ sao? V́ sự thiếu cương quyết của ḿnh chăng? Rất có thể là như vậy. Nếu ḿnh kiên quyết, ít ra 100% th́ hy vọng cứu sống anh có thể có 10%. Ḿnh đă theo đuôi quần chúng, bỏ qua một việc làm nên làm.”

DTT là người có chuyên môn duy nhất trong bệnh xá mà không có quyền quyết định về chuyên môn bằng lănh đạo quần chúng? Giá trị của lănh đạo tập thể?

29.07.69 (Tr.174)

Chiến tranh thật tàn khốc hết mức, sáng nay người ta đem đến cho ḿnh một thương binh toàn thân bị lân tinh đốt cháy, đến với ḿnh sau cả giờ đồng hồ kể từ lúc bị nạn mà khói vẫn c̣n nghi ngút cháy trên người nạn nhân....

Tóm lại DTT là một bác sỹ mắt mà đi làm công việc giải phẫu chửa đủ các loại bịnh theo kiểu “không có chó, bắt mèo ăn cứt” từ cắt cụt chân, mổ ruột thừa, vá thận, mổ ung thư dạ dày, chửa bỏng c̣n nhiều nữa chưa kể hết trong nhật kư này (?)

Trong hơn một năm làm phẫu thuật, gây chết 5 người mà vẫn được khen tặng như sau:

06.10.68 (Tr.85)

Có những lời nữa đùa nữa thật ghen với t́nh thương mà mọi người đă giành cho ḿnh. Ḿnh cũng suy nghĩ về những lời đùa đó nhưng suy ra cho cùng đâu phải mọi người thương ḿnh v́ hai chữ “Bác sỹ”...

1.11.68 (Tr.92)

Tổng kết năm qua, bệnh xá Đức Phổ được báo cáo điển h́nh trong toàn tỉnh về thành tích điều trị và các mặt khác, và trong số những người xuất sắc ấy có cả ḿnh. Đó là một thắng lợi chung trong đó có ḿnh một chút.

07.04.1969 (Tr.138)

Được rất nhiều thư, niềm vui tràn ngập thư mẹ, thư em, thư bè bạn từ trên khu, trên tỉnh, trên huyện, dưới xă ai ai cũng gửi đến ḿnh ḷng thương mến thiết tha.

Những lời khen ít nhiều cũng làm ḿnh sung sướng: “Thùy Trâm đă được mọi người thương, bạn mến, Đảng tin...”, “Thật là một người trí thức toàn diện...”

Không biết bao nhiêu lần ḿnh tự hỏi phải làm ǵ đây để xứng đáng với ḷng tin của mọi người.

Đây là niềm hănh diện của Đặng Thùy Trâm, người trí thức XHCN toàn diện(?)

Với thành tích trên đă khơi động sự ṭ ṃ của người viết phải đi t́m lại dấu tích con đường học vấn của tác giả. Qua lời kể bà mẹ DTT:

Bà cụ nói: “Gia đ́nh không tưởng tượng được là ngay ở Đức Phổ, Quảng Ngăi mà Thùy c̣n gây dựng được một vườn thuốc và người dân vẫn giữ ǵn đến tận bây giờ”. Chị Kim Trâm tiếp lời: “Vốn kiến thức về dược liệu mà chị Thùy có đấy là được mẹ truyền cho từ ngày c̣n nhỏ. Trường y đâu có dạy chị về dược liệu, nhất là thuốc nam. Hồi bé, chúng tôi ở với cha mẹ ngay trong khu tập thể Bộ Y tế, đằng sau là một vườn thực vật rộng mênh mông. Ngoài giờ học và làm việc nhà, mấy chị em toàn chạy vào vườn thuốc chơi.

Chúng tôi lấy những lá chuối to che lại làm lều, “cắm trại” ngay trong vườn thuốc, tṛ chơi yêu thích nhất của chúng tôi là “đố cây đố lá”, lá này của cây ǵ, dùng để làm ǵ. Không biết th́ về hỏi mẹ. Cứ như thế mà chúng tôi biết được tên gọi và công dụng của các cây thuốc trong vườn”.

Bà cụ lại tiếp: “Thùy nó học nhiều hơn ở cha. Thùy học chuyên khoa mắt, không học ngoại, nhưng hằng ngày sau khi học ở trường y về Thùy vẫn đến bệnh viện của cha để theo dơi cha mổ, để học thêm những kinh nghiệm điều trị của cha. Tối đến, hay vào các ngày nghỉ, hai cha con lại say sưa cùng nhau vẽ. Ông ấy không dạy Thùy vẽ tranh phong cảnh mà dạy con vẽ người trên các bức h́nh giải phẫu. Ông ấy vẽ đẹp lắm, Thùy nhờ cha cũng vẽ rất khá, và cũng từ các bức vẽ “anatomie” ấy, cùng với những lần theo cha đi trực giải phẫu mà sau này khi vào chiến trường, nó có thể bắt tay làm phẫu thuật thương binh được, dù học chuyên khoa mắt”. (Báo Tuổi trẻ 4-8-2005 bài ngọn nến vẫn cháy măi)

Tóm lại DTT học tây y chuyên khoa mắt, nhưng ra làm chuyên viên giải phẫu đủ các loại bệnh và chữa trị bằng thuốc Nam cây nhà lá vườn, chẳng khác ǵ các thầy thuốc lang băm. Một kỷ lục đáng hănh diện ghi vào lịch sử phát triển y tế CNXH Việt Nam(?)

Đọc tiếp nhật kư (tr.314-315) “ Ai biết liệt sĩ Đặng Thùy Trâm? ... Chúng tôi đă hỏi trường Đại học Y khoa. Sở Lao động Thương binh-Xă hội, hỏi Ban liên lạc họ Đặng Việt Nam, đến cả Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam cũng không ai biết”.

DTT tốt nghiệp loại ưu là một vinh dự cho nhà trường và gia đ́nh tại sao không có tên trong danh sách tốt nghiệp? Tại sao gia đ́nh không có giữ một bằng chứng nào như văn bằng tốt nghiệp, h́nh ảnh lễ măn khóa, tiệc mừng gia đ́nh lúc DTT tốt nghiệp? Trong khi gia đ́nh vẫn c̣n giữ h́nh ảnh những ngày cuối cùng trước khi vào Nam chiến đấu. Điều này chứng tỏ DTT không có làm lễ măn khóa ra trường, không có đem văn bằng tốt nghiệp về cho gia đ́nh lưu giữ (?)Chỉ có một câu trả lời hợp lư là DTT chưa bao giờ tốt nghiệp đại học y khoa. và DTT đă khai man lư lịch trước khi vào Nam chiến đấu?

Hăy nghe lời nhân chứng trong nkdtt (tr.319) lời của ông Ngô Sơn Huy (nguyên phó hiệu trưởng trường PTDL Đinh Tiên Hoàng) là bạn thân của Đặng Thùy Trâm như sau: “ Qua lời Trâm kể, tôi biết Trâm được tốt nghiệp trường Đại học Y khoa Hà Nội sớm một năm để đi chiến trường.”

Tại sao DTT lại tốt nghiệp sớm một năm? Theo thông lệ miền Nam sinh viên ra trường sớm hơn học tŕnh đào tạo chỉ rơi vào những trường hợp học kém hay bị kỷ luật bị sa thải mà thôi. Sinh viên ở miền Bắc th́ sao? chắc không ra ngoài thông lệ đó?

Hăy nghe DTT tự thú trong nhật kư:

23-07-69 (Tr.170)

Một chiếc bật lửa Mỹ có khắc tên ḿnh cạnh tên người đồng chí thân yêu. Anh Đáo đưa nó cho ḿnh và hỏi ai khắc. Ḿnh cười vô tư rồi trả lại anh nhưng lúc ra về ḿnh cảm thấy nao nao. M. ơi! Anh khắc tên em cạnh anh v́ sao? V́ những ngày xưa thơ mộng v́ t́nh thương yêu đằm thắm nơi anh vẫn c̣n hay v́ đó là một động tác b́nh thường của anh? Thực ra không ai làm việc ǵ mà không có ư nghĩ. M. lại càng không phải là loại người như vậy nhưng M. ơi, anh hăy nói đi anh, v́ sao anh khắc tên em bên cạnh tên người bộ đội giải phóng quân mà anh thường nói rằng không phù hợp với cô sinh viên y khoa ấy?

M là người yêu của DTT từ 8 năm trước, vẫn xem DTT là một sinh viên y khoa dù DTT đă làm việc với chức danh bác sĩ đă 3 năm qua, đây là điều nghịch lư trong nhật kư. Chỉ có thể lư giải một điều bí mật chỉ có giữa M. và DTT biết rất rơ mà thôi đó là : DTT là một sinh viên y khoa và chưa bao giờ tốt nghiệp và măi măi vẫn là một sinh viên y khoa trong ḷng M. DTT đă chấp nhận sự thật đó! DTT không hề phản kháng hay hờn giận.

4.- NHỮNG NGHI VẤN XUNG QUANH CUỐN NHẬT KƯ:

Đây là phần nội dung biên soạn trong sách in do những người chỉnh lư biên soạn và nhân chứng liên quan hoàn toàn không có trong bản gốc nhật kư.

4.1 NGƯỜI LƯU GIỮ NHẬT KƯ:

Câu chuyện xuất phát từ ông tiến sĩ FREDERIC WHITEHURST, 35 năm về trước là một người lính trinh sát Hoa Kỳ có lưu giữ hai tập nhật kư của ĐTT, và ông đă có ư định t́m lại gia đ́nh DTT để tính đến chuyện xuất bản tập nhật kư trên, phần sau là một trong những thư trao đổi đầu tiên giữa ông Frederic Whithurs với gia đ́nh DTT.

Chủ nhật, 1.5.2005

Thưa bà Trâm,

Tôi mong rằng lá thư này sẽ không đem đến cho bà nỗi buồn mà chỉ là niềm tự hào của một người mẹ đă sinh ra một người con gái rất đặc biệt. Tôi cần phải nói lại với bà điều mà bao năm qua tôi vẫn tin đó là cái chết của con gái bà. Tôi ngồi chờ một trận đánh cùng một quân đoàn Mỹ. Ngồi bên cạnh tôi là một người lính và chúng tôi nói với nhau về những trận đánh trong quá khứ.

Người lính đó kể cho tôi nghe về một trận chiến đấu lạ lùng giữa đơn vị gồm 120 người đàn ông với một người phụ nữ. Đơn vị của anh gặp nhiều lều trại trong rừng sâu trên vùng núi phía tây huyện Đức Phổ. Ngay lập tức có người nổ súng vào họ. Người lính thấy rơ nhiều người đang chạy trong rừng để trốn thoát và muốn bắt họ, v́ thế họ kêu gọi người đang bắn đầu hàng, nhưng đáp lại lời kêu gọi là thêm rất nhiều viên đạn bắn vào họ.

Đây là một người rất anh hùng bởi v́ lính Mỹ được trang bị rất nhiều vũ khí và họ chỉ cần tích tắc để chặn một tay súng lại. Khi thấy bị bắn tiếp lính Mỹ bèn bắn trả và tay súng kia trúng đạn. Nhưng toán lính Mỹ không bắt được ai khác nữa. Khi đến được nơi người kia nằm toán lính Mỹ nhận thấy rằng người đó chết trong khi bảo vệ các bệnh nhân của một bệnh viện. Trên xác người phụ nữ đó có một khẩu SKS và một cái túi vải bạt đựng vài cuốn sổ và sách vở.

Fred (Di sản của DDT-Talawas)

Bức thư trên đă được chỉnh lư sửa đổi. Người biên tập đă ngang nhiên sửa đổi nội dung thư từ riêng của một luật sư tiến sĩ (có sự đồng ư của tác giả bức thư không?) đây là một điều xúc phạm nặng nề, khó chấp nhận được. Sau đây là bức thư bị sửa đổi:

20g27, chủ nhật 1-5-2005

Thưa bà Trâm.

Tôi mong rằng thư này sẽ không đem đến cho bà nỗi buồn mà chỉ là niềm tự hào của một người mẹ đă sinh ra một người con gái rất đặc biệt. Tôi cần phải nói lại với bà điều mà bao năm qua tôi vẫn tin: đó là trường hợp hi sinh của con gái bà. Tôi đang ngồi chờ một trận đánh cùng một đơn vị lính Mỹ. Ngồi bên cạnh tôi là một người lính và chúng tôi nói với nhau về những trận đánh đă từng tham dự.

Người lính đó kể cho tôi nghe về một trận chiến đấu lạ lùng giữa đơn vị của anh ta gồm 120 người đàn ông với một người phụ nữ. Đơn vị của anh ta gặp nhiều lều trại trong rừng sâu trên vùng núi phía tây huyện Đức Phổ. Ngay lập tức có một người nổ súng vào họ. Người lính thấy rơ nhiều người đang chạy trong rừng để trốn thoát và muốn bắt họ, v́ thế họ kêu gọi người đang bắn hăy đầu hàng, nhưng đáp lại lời kêu gọi đầu hàng là thêm rất nhiều viên đạn bắn vào họ.

Đây là một người rất anh hùng bởi v́ lính Mỹ được trang bị rất nhiều vũ khí vậy mà phải khá lâu mới có thể chặn lại một tay súng duy nhất. Khi thấy bị bắn tiếp, lính Mỹ bèn bắn trả và tay súng kia trúng đạn. Nhưng toán lính Mỹ không bắt được ai khác nữa. Khi đến được nơi người kia nằm toán lính Mỹ nhận thấy người đó đang bảo vệ các bệnh nhân trong một bệnh viện. Trên xác người phụ nữ đó có một khẩu CKC và một cái túi vải bạt đựng vài cuốn sổ và sách vở.

Fred (Tr.259)

Phải chăng ông Fred sợ rằng gia đ́nh không tin câu chuyện kể của ḿnh , nên ông Fred đă cẩn thận nhấn mạnh lần thứ hai qua bức sau:

9g44, thứ hai, 2-5-2005.

Thưa bà Trâm.

Và giờ đây thắc mắc của tôi đă được giải đáp. Trận đánh mà người lính nọ tả lại cho tôi đúng là điều đă xảy ra. Con gái bà đă một ḿnh chiến đấu với 120 lính Mỹ để bảo vệ các bạn ḿnh.

Ở bất cứ đất nước nào trên thế giới điều đó đều được gọi là ANH HÙNG và những người anh hùng đều được tất cả mọi người tôn kính, dù người đó là đàn ông hay đàn bà. Thế giới phải được biết về sự dũng cảm của con gái bà và măi măi học hỏi được điều ǵ đó từ t́nh yêu và những suy nghĩ của chị. Fred (tr. 261)

Thưa ông tiến sỹ Frederic Whithurs qua nội dung bức thư tự giới thiệu:

Thứ Ba, 3.5.2005

Hiền và Hồ thân mến,

.... Khi trở về nhà sau chiến tranh, thân thể tôi chỉ bị thương chút ít nhưng trái tim tôi bị tổn thương. Ngay sau khi trở về tôi quay lại trường đại học và tiếp tục học môn hóa. Học xong đại học tôi tiếp tục làm tiến sĩ về hóa học ở đại học Duke trong năm năm rưỡi. Tôi nhớ đó là một thời gian rất khó khăn. Khi làm luận án tiến sĩ tôi cần có người tài trợ, và giáo sư hướng dẫn của tôi chọn người tài trợ là quân đội Mỹ.

Nhưng họ muốn tôi nghiên cứu về các vật liệu có chứa phốt-pho. Những nghiên cứu như thế có thể giúp phát triển một cuộc chiến tranh khí hóa học. Tôi tức giận từ chối và nói với giáo sư là tôi sẽ thôi không nghiên cứu nữa. Tôi sẽ không để cho người ta sử dụng ḿnh để giết người một lần nữa. Giáo sư nói với tôi rằng một ngày kia tôi sẽ hiểu bất cứ điều ǵ do con người sáng tạo ra sẽ có một kẻ t́m cách sử dụng nó với những mục đích hủy hoại, đồng thời sẽ có người khác t́m cách sử dụng nó với mục đích tốt đẹp. Dẫu thế tôi vẫn từ chối và cuối cùng đề tài nghiên cứu của tôi là hóa học các-bon. Sau khi nhận được bằng tiến sĩ hóa học vào năm 1980 tôi tới Texas để tiếp tục học tập và nghiên cứu, nhưng chẳng bao lâu tôi nhận thấy không thỏa măn. Vậy là tôi lại làm việc cho chính phủ Mỹ một lần nữa và trở thành một nhân viên của FBI. Suốt bốn năm, mặc dù là tiến sĩ hóa học nhưng tôi lại làm một thám tử đặc biệt của FBI chuyên điều tra các vụ cướp nhà băng, bắt cóc trẻ em, các vụ ma túy có liên quan đến heroin, cần sa, cocain và các chất gây nghiện khác. Sau đó tôi chuyển tới làm ở một pḥng thí nghiệm về các tội phạm h́nh sự của FBI, Washington D.C. Chính ở đó tôi đă trở nên nổi tiếng cả ở trong nước lẫn quốc tế. Các bạn thử gơ tên tôi trên Internet và xem người ta đă viết những ǵ. Cuối cùng tôi đă kiện Tổng thống Mỹ, Tổng Luật sư, Giám đốc FBI, Cơ quan FBI, Bộ Tư pháp Mỹ và Chính phủ Mỹ.Đó là cả một câu chuyện dài về một người đàn ông không làm ngơ trước những sai trái.Năm 1998, sau khi thắng tất cả các vụ kiện, tôi về hưu sớm, quay về sống ở cái xóm nhỏ Bethel để tiếp tục công việc và chăm sóc cha mẹ tôi.Năm 2000 cha tôi qua đời nhưng mẹ tôi c̣n sống và là một kho báu đối với gia đ́nh tôi cũng như đối với tôi.V́ tôi có học luật trong những năm từ 1992 đến 1996 ở Đại học Georgetown ở Washington DC cho nên từ khoảng hai năm rưỡi nay tôi bắt đầu hành nghề luật. ... Fred (Di sản DTT - Talawas)

Ông là người có nhiều kinh nghiệm thực tế và kiến thức uyên bác như trên th́ tôi không nghĩ là ông không biết (trừ phi ông cố t́nh không muốn biết) câu chuyên của người lính vô danh cách đây 35 năm chỉ là DỐI TRÁ, là HƯ CẤU. Thế mà ông vẫn cố t́nh tin là sự thật(?)để tạo dựng nên một mẫu anh hùng ĐẶNG THÙY TRÂM th́ người viết đành phải đặt nghi vấn về sự trong sáng của cá nhân ông trong công việc lưu trữ nhật kư này bởi những nghịch lư sơ đẳng như sau:

4.1.1.- Quân số và đơn vị: Trước 1975 hệ thống binh quyền của lính Mỹ và VNCH được tổ chức theo lư thuyết là đơn vị nhỏ nhất là tiểu đội gồm 12 người, 3 tiểu đội gộp lại thành một trung đội, và ba trung đội thành một đại đội và 3 đại đội thành 1 tiểu đoàn. Và lệnh tác chiến phân bổ theo đơn vị chứ không theo số người dù rằng trên thực tế quân số đơn vị luôn luôn thiếu do hao hụt bởi cuộc chiến không bổ sung kịp. Như vậy con số 120 người lính nói trên thuộc bao nhiêu đơn vị?. Một đại đội quá thừa, mà hai đại đội quá thiếu quân số không phù hợp với thực tế . Như vậy chỉ có thể kết luận đây là con số 120 lính Mỹ chỉ là con số phóng đại trong cuộc hành quân nói trên. Phóng ảnh tr.290 báo cáo quân sự cho thấy chỉ có một trung đội hành quân lúc bấy giờ tức là dưới 36 người.

4.1.2.- Vũ khí, hỏa lực: Sau cuộc tổng tấn công năm Mậu Thân, không kể các loại súng cộng đồng, hay đại liên, vũ khí cá nhân của hai bên cuộc chiến đă hoàn toàn thay đổi. lính miền Bắc sử dụng AK.47, riêng lính Mỹ và VNCH sử dụng súng M.16, M.15 đây là những loại súng tự động, bắn liên thanh hằng loạt với tốc độ nhanh, sát thương nhiều. C̣n những loại súng bán tự động như carbin M.1, M.2, garant M.1, CKC không c̣n được dùng trong trực tiếp chiến đấu nữa v́ hỏa lực yếu, tốc độ bắn chậm, dễ trở ngại tác xạ, các loại súng này chỉ được sử dụng canh gác thứ yếu ở những đơn vị pḥng thủ cơ sở, hay nhát ma mà thôi.

Do vậy với hỏa lực SKS(?)chỉ có khả năng bắn tỉa bắn lén rồi chạy trốn làm ǵ có trực diện chiến đấu với 120 lính Mỹ. V́ chỉ cần nổ phát súng, lộ mục tiêu là banh thây ngay tích tắc chứ làm sao mà có thể cầm cự khá lâu. Đây là một sự hoang tưởng.

4.1.3.- Thực tế hành quân: Đội h́nh hành quân căn bản ở quân trường đă dạy, nhất là lính Mỹ lại càng được huấn luyện kỹ lưỡng hơn nữa, để tránh nhiều thương vong th́ khi hành quân thường dùng đội h́nh quả trám hay đội h́nh hàng ngang và luôn luôn có toán trinh sát đi đầu. Như vậy DTT bất quá chỉ đụng phải toán trinh sát nhỏ này là đă chết bởi hỏa lực yếu kém của ḿnh, đâu c̣n thời gian chờ 120 lính Mỹ đàng sau đi tới để chiến đấu trở thành anh hùng.

4.1.4.- Trở lại lời văn viết trong thư : “Ngay lập tức có người nổ súng vào họ. Người lính thấy rơ nhiều người đang chạy trong rừng để trốn thoát và muốn bắt họ, v́ thế họ kêu gọi người đang bắn đầu hàng, nhưng đáp lại lời kêu gọi là thêm rất nhiều viên đạn bắn vào họ.

Đây là một người rất anh hùng bởi v́ lính Mỹ được trang bị rất nhiều vũ khí vậy mà phải khá lâu mới có thể chặn lại một tay súng duy nhất. Khi thấy bị bắn tiếp, lính Mỹ bèn bắn trả và tay súng kia trúng đạn”

Trong hành quân tác chiến, địch nổ súng vào ḿnh tại sao không bắn trả theo phản xạ chiến trường, theo qui luật bất thành văn bắn chậm là chết, mà lại kêu gọi đầu hàng? Tại sao thấy người chạy trốn lại không bắn hay đuổi theo, trong khi muốn bắt họ? tại sao súng SKS lại có thể bắn được nhiều viên đạn bắn vào lính Mỹ mà 120 tay súng bắn lại khá lâu mới chặn được? Cũng là những điều nghịch lư.

4.1.5.- Đặng Thùy Trâm chiến đấu như một ANH HÙNG?

Chúng ta hăy nghe lời tự thuật của DTT trong nhật kư:

27-7-69 (Tr.173)

Bây giờ rất khó đi v́ pháo bắn nên chị không thể dẫn đi được. Quả nhiên chưa nói dứt lời pháo đă nổ chát bên tai, lửa rực sáng cả khu vực ḿnh ở. Đành phải ở lại nhà chị Thịnh đem nay một đêm đầu tiên ḿnh phải sống bơ vơ không có ai đảm bảo cho ḿnh ngoài những người dân đối với ḿnh chỉ có một t́nh thương b́nh thường gần 3 năm nay đi đâu ḿnh cũng vô tư mặc dù giữa t́nh h́nh rất căng thẳng ḿnh vẫn yên tâm v́ đă có người bảo vệ ḿnh chu đáo, dựa vào họ ḿnh không phải lo lắng ǵ cả. Đêm nay chỉ một ḿnh ḿnh lần đầu tiên kể từ ngày bước chân vào Nam ḿnh phải suy nghĩ, địch càn xuống ḿnh sẽ chạy đi đâu, nếu chúng tập kích vào đêm nay th́ phải xử trí thế nào? Cần liên hệ với ai để có công sự ở

Tính vào thời điểm tháng 7-69, sau 3 năm vào Nam, DTT chưa một ngày trực tiếp chiến đấu, chưa hề cầm súng, đi đâu có người bảo vệ, chưa biết phản ứng ra sao khi địch tấn công.

Trong thư ông mô tả DTT một ḿnh chiến đấu như là anh hùng, có phải DTT đă tự nguyện hay là bị bắt buộc chiến đấu? bị bỏ rơi không lối thoát? và đây là câu trả lời từ trong nhật kư DTT:

8.4.69 (Tr.139)

Địch càn, vào gần đến máng nước, c̣n một chút xíu nữa là cơ đồ của bệnh xá tan hoang. Biết địch gần sát bên nách mà sao ḿnh b́nh tĩnh lạ lùng. Sau khi đưa thương binh đến chỗ trốn rồi ḿnh quay lại đứng trong pḥng mổ. Ḿnh muốn thử xem nếu địch vào đến đây ḿnh có đủ can đảm và linh hoạt giải quyết như những người thường hay ở lại hay không. Cuối cùng địch không vào và đêm đó ḿnh lại ngủ ngon lành trong căn pḥng trống trải lộn xộn giữa cảnh chạy càn.

28.4.69 (Tr.145)

Dù đă dự kiến trước nhưng khi t́nh huống xảy ra vẫn có những cái lận đận vất vả vô cùng. Sáng nay theo tinh thần cuộc họp ban lănh đạo bệnh xá đêm qua, toàn bộ số thương binh nặng và đi lại khó khăn chuyển sang trường Đảng v́ thấy địch có khả năng lùng sục vào bệnh xá.

Chưa đến 6 giờ ḿnh giục anh em chuyển thương binh đi rồi cũng tay xách nách mang theo anh em. Khiêng lên khỏi dốc trường Đảng, mồ hôi ai nấy chảy dài trên mặt nhưng không thể chần chừ nghỉ cho ráo mồ hôi được, ḿnh đành động viên anh em quay lại khiêng nốt ba ca thương c̣n lại ở sau.

Chưa đầy một giờ ba mươi phút sau, mấy loạt súng nổ gần bên tai, ḿnh nghĩ thầm chắc địch đă đến trạm trực nên quay vào báo cho thương bệnh binh chuẩn bị tư thế. Chưa kịp làm ǵ th́ anh em du kích dân tộc hốt hoảng chạy vào báo địch đă vào đến máng nước rồi và tất cả nhân dân hối hả chạy.

Tất cả lực lượng khiêng thương binh đều chưa về đây, nh́n lại c̣n năm cas phải khiêng mà chỉ có ḿnh, Tám và mấy đứa học sinh đợt I đang chuẩn bị đi về. “Không thể bỏ thương binh được, phải cố gắng hết sức ḿnh khiêng thương binh, các đồng chí ạ!”. Ḿnh nói mà ḷng thấy băn khoăn khi trước mặt ḿnh chỉ là mấy đứa thiếu nhi gầy ốm, mảnh khảnh. T́nh thế nguy nan, Tám và Quảng hớt hải chạy đến báo tin địch đă vào đến suối nước chỗ tắm rồi.

Mấy cas thương được chuyển đi, c̣n lại Kiệm - một thương binh cố định găy xương đùi. Không biết làm sao ḿnh gọi Lư - con bé học sinh - lại cùng khiêng. Kiệm lớn xác, nặng quá hai chị em không thể nào nhấc lên được. Ráng hết sức cũng chỉ lôi được Kiệm ra khỏi nhà được một khúc, ḿnh đành bỏ đó đi gọi anh em đến chuyển giùm. May quá lại gặp Minh, Cơ - hai đứa vừa thở vừa báo tin địch đă bắn chết đồng trí Vận - thương binh. Mấy chị em khiêng Kiệm chạy xuống hố trốn tạm một nơi.

Một giờ sau mới tập trung đông đủ được số thương binh lại, chỉ thiếu một ḿnh Vận, c̣n cán bộ th́ vắng chín đồng chí.

DTT đă bị bỏ rơi một ḿnh với 5 thương binh nặng. Một giờ sau 9 cán bộ vẫn chưa về.

Hăy đọc tiếp trang nhật kư cuối cùng:

20.6.70 (Tr.255)

Đến hôm nay vẫn không thấy ai qua. Đă gần 10 ngày kể từ hôm bị bom lần thứ hai, mọi người ra đi hẹn sẽ trở về gấp đến đón bọn ḿnh ra khỏi khu vực nguy hiểm mà mọi người nghi là Điệp đă chỉ điểm nay. Từ lúc ấy, những người ở lại đếm từng giây phút, 6 giờ sáng mong chờ đến trưa, trưa mong cho đến chiều... Một ngày, hai ngày.. rồi chín ngày đă trôi đi mọi người vẫn không trở lại! Những câu hỏi cứ xoáy trong đầu óc ḿnh và những người ở lại. V́ sao? lư do v́ sao mà không trở lại. Có khó khăn ǵ? Không lẽ nào mọi người lại đành đoạn bỏ bọn ḿnh trong cách này sao?

Không ai trả lời bọn ḿnh cả, mấy chị em hỏi nhau, bực bội, giận hờn rồi lại bật cười, nụ cười qua hai hàng nước mắt long lanh chực tràn ra trên mi mắt.

Hôm nay gạo chỉ c̣n ăn một bữa chiều nay là hết. Không thể ngồi nh́n thương binh đói được. Mà nếu đi, một người đi th́ không đảm bảo, đường đi trăm ngh́n nguy hiểm c̣n nếu đi hai người th́ bỏ lại một người nếu có t́nh huống ǵ xẩy ra th́ sao? Và không nói ǵ xa xôi, trước mắt trời sẽ ập nước xuống, một ḿnh loay hoay lam sao cho kịp, chăng nilon trước th́ sợ máy bay! Cuối cùng phải hai người đi chị Lănh và Xăng ra đi, ḿnh đứng nh́n hai người chị quần xắn tṛn trên vế, lăn lội qua ḍng suối nước chảy rầm rầm, tự nhiên nước mắt ḿnh rưng rưng.

Qua những trang thư trên có thể kết luận rằng DTT chưa hề có một ngày trực tiếp cầm súng chiến đấu, DTT làm công tác hậu cần săn sóc thương binh, và đă từng bị bỏ rơi một ḿnh khi có t́nh huống địch càn, và không có có kinh nghiệm úng xử lúc lâm trận th́ làm ǵ có chuyện anh hùng chống 120 lính Mỹ. Cũng giống như h́nh ảnh những cán binh mặt c̣n búng ra sửa, không biết lư do v́ sao mà phải đi chiến đấu, bị xích lại trong xe tăng lầm lũi tiến đến trong lửa đạn v́ số lùi đă bị phá hỏng trong tết Mậu Thân tại thành Nội Huế. Cũng được ca ngợi là anh hùng?

DTT chết trong hoàn cảnh bỏ rơi một ḿnh chỉ là trường hợp vắt chanh bỏ vỏ mà thôi.

4.1.6.- Thương binh ở đâu:? Theo mô tả t́nh huống trong lá thư ngày 17-06-70 (Tr.253)

“Ngày này Moran không quân, không khí im lặng thỉnh thoảng từng đợt những chiếc HU1A quần sát trên đồi, chắc chắn địch ở quanh khu vực này. Chỉ có ba chị em gái ở nhà cùng với năm thương binh cố định”

Ngày 20.6.70 hai người đi t́m lương thực, chỉ c̣n lại một ḿnh DTT và 5 thương binh nặng nằm một chỗ.

Ngày 22.6.70 DTT chết tại sao không bắt được người nào? Vậy 5 thương binh ở đâu? Không lẽ 120 lính khỏe mạnh không chạy kịp 5 thương binh nằm tại chỗ ?

4.1.7.- Tiếng chân người? Với t́nh huống hiện trường như trên, th́ một nghi vấn đặt ra là tiếng chân người chạy là ai? ở đây có nhiều kịch bản xảy ra trong ngày 21 và 22 như sau:

•KB1: Đoàn người không về. DTT phải chiến đấu cản đường với cây súng SKS để cho thương binh trốn thoát? Những thương binh nằm liệt giường mà c̣n khả năng chạy tạo nên tiếng chân th́nh thịch cho lính Mỹ nghe thấy? Với khoảng cách giữa địch và lính Mỹ phải rất xa? Nếu gần th́ đă bị bắt v́ chạy chậm hoặc đă chết v́ nằm trong tầm hỏa lực của súng Mỹ.

•KB2: Đoàn người đi, đă trở về, nhưng trước t́nh huống địch tới đă bỏ chạy, bỏ rơi DTT một ḿnh, với 5 thương binh.

•KB3: Đoàn người đă trở về cứu 5 thương binh, th́ tại sao DTT lại không đi theo để săn sóc đó là nhiệm vụ chính của ḿnh. Tất cả đi hết rồi, DTT ở lại chiến đấu làm ǵ?

Ba kịch bản trên đây đều là nghich lư. Và DTT đă nghi ngờ trong nhật kư là hợp lư theo kịch bản 4:

•KB: Tiếng chân người chạy là hư cấu v́ thực tế trong t́nh h́nh nóng bỏng vào thời gian đó, không có ai về, để đem thương binh và DTT đi cả. Lời DTT đă nghi ngờ là bị bỏ rơi là đúng sự thật.

4.1.8.- Vết thương nạn nhân: Theo mô tả DTT nằm chết với cây súng, không thấy mô tả hầm trú ẩn, cho thấy DTT nằm chết trên mặt đất. Chỉ có một dấu đạn duy nhất trên trán nạn nhân (lời xác nhận của gia đ́nh DTT). Đây là một điều nghịch lư v́ với một người chiến đấu trên mặt đất trước hằng trăm viên đạn của 120 cây súng liên thanh tự động mà chỉ có một vết thương duy nhất?

Những ai đă từng tập bắn bia ở xạ trường sẽ biết rơ chỉ cần một tiểu đội bắn vào một tấm bia nhỏ (chứ đừng 120 cây súng bắn vào một con người) sẽ biết có bao nhiêu dấu đạn.

Với vết thương này chỉ có thể kết luận là bị lạc đạn chết mà thôi. Chứ không thể là vết thương của người trực tiếp chiến đấu trước số đông người được.

4.1.9.- Súng SKS hay CKC ? Trong thư ông Fred xác nhận cây súng trên ḿnh DTT là súng SKS và ông đă giải thích:

Thứ Sáu, 6.5.2005

Em gái Kim,

... Kim hỏi về súng SKS. Em Kim ạ, tôi tin chắc câu chuyện mà người lính Mỹ nọ kể cho tôi nghe chính xác là về chị của các bạn. Người Mỹ gọi đó là súng trường SKS, đó không phải là AK47 mà là một khẩu súng bán tự động bắn từng phát một. Nhưng dù cho đó là súng ǵ th́ cũng không khiến chúng ta phải ngờ ngợ về những giây phút cuối cùng của cuộc đời chị Thùy cũng như những hành động cuối cùng của chị. Mọi chi tiết khác quá giống nhau qua những câu chuyện bạn chị kể lại cũng như câu chuyện của người lính Mỹ kia.

Anh trai Fred. (Di sản DTT - talawas )

Với lời giải thích này ông đă xác quyết rằng trên xác DTT có cây súng SKS là loại súng bán tự động.

Nhưng thực tế trên chiến trường Việt Nam không hề có loại súng nào tên SKS cả mà chỉ có loại súng CKC hoặc SKZ mà thôi. Người biên tập đă sửa đổi súng SKS thành CKC như một lời xác nhận sự thật này. Không thể có sự lầm lẫn được, mà có thể giải đáp là không có cây súng đó hay chỉ là sự bịa đặt.

4.2.- THƯỢNG SĨ NGUYỄN TRUNG HIẾU:

Đây là nhân chứng thứ hai mà ông Fred đă kể ra trong thư với gia đ́nh DTT:

5.2.1-Thứ bảy, 30.4.2005

Hiền và Kim,

Tôi nhớ rơ cái ngày đó tựa như hôm qua. Người lính đó là thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu, là phiên dịch cho đơn vị tôi. Anh ấy là một người bạn rất thân của tôi. Hôm ấy chúng tôi nhận được rất nhiều tài liệu, và sau khi đă t́m kiếm các tài liệu có giá trị quân sự chúng tôi bèn đem chất đống chúng lại để đốt. Trong khi tôi đang đốt các tài liệu th́ Hiếu chặn tôi lại. Tay Hiếu cầm cuốn sổ nhật kư của chị các bạn và nói: “Fred, đừng đốt cuốn sổ này. Bản thân trong nó đă có lửa rồi.” Tôi vô cùng cảm động thấy Hiếu có thể kính trọng một kẻ thù nên làm theo lời anh. Nhiều đêm sau đó chúng tôi đă ngồi bên nhau và bắt đầu dịch cuốn nhật kư.

Nhưng chẳng được bao lâu, chiến tranh khiến tôi phải gác cuốn nhật kư qua bên. Khoảng một năm sau đó, trong khi tôi dịch thêm một số tài liệu với Hiếu th́ anh lại một lần nữa nói với tôi rằng đây là cuốn nhật kư thứ hai của cô bác sĩ.

Fred (Di sản DTT - talawas)

Những nghi vấn trong câu chuyện này như sau:

•Tại sao Nguyễn Trung Hiếu biết quyển nhật kư của DTT có lửa? Trong khi tài liệu do chính tay ông Fred nhận được, đích thân tuyển chọn, số c̣n lại sửa soạn đốt đi.

•Ông Hiếu đă đọc tài liệu lúc nào? Tại sao lúc đọc phát hiện nhật kư có lửa lại không để riêng hay báo cho ông Fred biết để lưu ư, mà phải chờ lúc ông Fred đem thiêu hủy mới ngăn cản?

•Tại sao ông Hiếu biết quyển nhật kư (1970) là của Đặng Thùy Trâm trong khi trên bản nhật kư này ở trang đầu trang cuối không có ghi tên họ người viết nhật kư?

•Tại sao một năm sau, Hiếu lại có quyển nhật kư thứ hai (1968-1969)? Tại sao ông Fred không đặt ra nghi vấn về cuốn nhật kư này trong tay Hiếu? Đây là một trong hai cuốn nhật kư mà DTT đă bị ăn cướp theo như đă ghi trong nhật kư ngày 15-01-70 (Tr.216). Tính từ thời gian này đến ngày DTT chết 22-6-70 là hơn 5 tháng cọng thêm một năm sau tính từ ngày Fred nghe lời Hiếu nói nhật kư có lửa. Như vậy là cuốn nhật kư 68-69 đă lưu lạc trên dưới 18 tháng mới xuất hiện trong tay Hiếu đễ đưa cho ông Fred. Ở đây có 4 kịch bản xảy ra:

-KB.1: Cuốn nhật kư thất lạc trong rừng, 18 tháng sau Hiếu nhặt được ? Đây là chuyện hy hữu khó xảy ra v́ sau 18 tháng tập sách phơi mưa nắng ở khó có thể c̣n nguyên vẹn và Hiếu cũng khó có thể t́nh cờ may mắn như vậy được.

-KB.2: Cuốn nhật kư này bị lính Mỹ hay lính VNCH tịch thu th́ với thời gian này đă bị xử lư hoặc thiêu hủy rồi.

-KB.3: Đơn vị của Fred đă tịch thu từ lâu mà Hiếu đă ém lại để 18 tháng sau mới đưa ra lại càng nghịch lư.

Tóm lại ba kịch bản trên đây không có tính xác thực và khả thị. Vậy chỉ c̣n duy nhất kịch bản sau đây là hợp với t́nh huống trên mà thôi:

-KB.4: Cuốn nhật kư thực tế không bị ăn cướp, mà chính ban phản gián hay chính trị của đơn vị Thùy Trâm ăn cướp mà không cho DTT biết. Hành động này nằm trong kế hoạch đă được dàn dựng sẵn(?)(Sẽ có kết luận ở phần sau)4.2.2.- Theo báo Tuổi trẻ số 21.10.2005 - bài hành tŕnh đi t́m Nguyễn Trung Hiếu kỳ cuối:

Ông Hiếu đă tiết lộ một t́nh tiết thú vị liên quan đến bài thơ Núi Đôi: Khi cuốn nhật kư lọt vào tay Nguyễn Trung Hiếu, một mảnh giấy rời chép nguyên văn bài thơ Núi Đôi được kẹp giữa những trang viết.

Nguyễn Trung Hiếu mê mẩn những câu thơ và đă đánh liều giữ lại nó cho ḿnh trước khi đưa cho Fred cuốn sổ nhỏ. Tiếc là đến giờ ông không c̣n giữ được trang giấy viết tay mà ông cho đó là của người bạn tên MINH mà chị Thùy Trâm nhắc tới trong nhật kư đă chép tặng chị.

Tại sao trong nhật kư không kể lại chuyện M tặng bài thơ Núi Đôi? Một sự kiện quan trọng trong đời sống t́nh cảm của DTT. Trong nhật kư ngày 14.8.1968 (Tr.72) DTT chỉ ghi là Khiêm cũng rất thích bài “Núi đôi”. “Quê hương”.. mà không hề nhắc nhở ǵ đến M. cả.

Tại sao Nguyễn Trung Hiếu biết rơ tên Minh người yêu của Thùy Trâm là tên hoàn toàn viết tắt M. trong nhật kư?

4.3.- NHÂN CHỨNG CHÍNH QUYỀN::

Anh Tâm bí thư huyện ủy Đức Phổ hiện nay, cho biết anh được nghe kể lại trước khi hi sinh chị c̣n hô vang: “Hồ Chí Minh muôn năm. Đả đảo đế quốc Mỹ” (Tr.258)

Lời hô này xảy ra trước hay sau khi bị bắn? Trước khi chết không lo chiến đấu, mà hô khẩu hiệu để lộ mục tiêu ẩn núp cho địch bắn chết? Nếu sau khi bị bắn với viên đạn vào trán th́ có c̣n thở được không chứ đừng nói là hô to. Viên đạn ở trán cũng giống như phát súng ân huệ của người chỉ huy bắn vào đầu tội phạm nơi pháp trường.


5. Nét bút thật của Đặng Thùy Trâm

5.1.- NÉT BÚT:

Dựa vào sự khác biệt của lối bỏ dấu, sự khác biệt của chữ G, chữ N, phong cách viết, người viết t́m thấy có sáu nét chữ khác biệt trong nhật kư như sau:

Nét bút của người thứ hai

5.1.2. Người thứ hai: có nét chữ nắn nót, chữ G thường đá cao lên đầu, có chữ kư cũng khác biệt chữ kư của DTT. Mặc dù đương sự cố bắt chước theo nhưng vẫn thấy rơ nét khác biệt, sau đây là toàn bộ nét chữ và vị trí viết của người thứ hai.

5.1.3. Người thứ ba: Xem lại BT7 có chữ XHCN được viết ở dưới địa chỉ trang cuối của quyển 1. Đặc biệt nét nút này viết cẩu thả, chữ g đi thẳng xuống không hề đá lên như của DTT và người thứ hai.

5.1.4 Người thứ tư: là người vẽ h́nh b́a trang đầu quyển 2. Chữ T hoa (Xuân Canh Tuất) của người này hoàn toàn khác các người trên. Nét chữ c̣n vụng về, không vững chải).

5.1.5 Người thứ năm: Nét bút của lá thư Khiêm dán vào Nhật Kư

5.1.6 Người thứ sáu: Nét bút lá thư của Thuận dán vào Nhật kư.

5.1.7.- DTT: Tác giả đă viết nội dung chính của nhật kư và câu đầu tiên của trang thứ nhất quyển 1

BT.1 Nét bút DTT ở trang 1 quyển 1

BT2 Nét bút DTT ở những trang trong nhật kư

BT.3: trang 1 quyển 2: Cùng nội dung với (BT1) nhưng nét bút và chữ kư hoàn toàn khác.

BT.4: bên trái trang 1 quyển 1

BT.5: trang 2 quyển 1

BT.6: trang 3 quyển 1

Loại ra nét chữ của DTT và hai lá thư được dán vào, c̣n lại 3 nét chữ của ai?

NGƯỜI THỨ HAI là ai? Đây là người đă 7 lần viết vào nhật kư DTT

Người viết dùng phương pháp loại suy và đi ngược thời gian đi t́m dấu vết của người thứ hai như sau:

•Chữ kư ở trang ngày 1.2-.70 (BT.8) chỉ có thể kư sau ngày này khi trang nhật kư đă được viết.

•Những ḍng địa chỉ ở trang cuối quyển 1 (BT.7) phải được ghi sau ngày kết thúc nhật kư 04-12-69 và trước ngày 15-01-70 (là ngày bị mất nhật kư) (Điểm suy luận này sẽ được xét lại ở phần sau)

•Ḍng chữ “Đời phải trải qua giông tố nhưng chớ cúi đầu trước giống tố ở trang 3 quyển 1 (BT.6) giống câu DTT ghi nhật kư ngày 30-6-1968. Vậy ai đă sao chép của ai? Ở đây có thể phân tích hai trường hợp:

-Trường hợp 1: DTT sao chép của người thứ hai, tức là nét chữ ở trang 3 quyển 1 (BT.6) phải được viết trước ngày 30-6-68 là ngày ghi nhật kư.

-Trường hợp người thứ hai sao chép của DTT, tức là nét chữ này ghi sau ngày 30-6-68 và trước ngày mất nhật kư 15.01.70

•Ḍng chữ “Những ngày rực lửa, vui buồn tràn ngập giữa tim ta” của DTT (BT.1) trang 1 quyển 1 được người thứ hai chép sai lại ở trang 1 quyển 2 (BT.3)

•Người thứ hai đă 4 lần viết vào nhật kư, với nội dung vay mượn của Hoàng văn Thụ (BT.9), N.A. OSTROTSKY (BT.5), và DTT (BT.3 và BT.6). Chứng tỏ người thứ hai không có bản lĩnh sáng tạo hay nói cách khác tŕnh độ rất kém xa DTT. Chỉ có khoa trương bề ngoài qua nắn nót chữ viết thôi.

•Tên DTT (BT.4) có thể viết cùng một ngày viết địa chỉ (BT.7).

•Quyển 2 nhật kư luôn luôn ở bên ḿnh DTT từ ngày viết cho đến khi chết thế mà đă có nét bút người thứ hai. Vậy người thứ hai viết lúc nào. Có hai giả thiết:

-Được thêm vào sau khi DTT đă chết th́ người thứ hai là lính Mỹ hay Nguyễn Trung Hiếu. Nhưng hai người này làm sao biết được tên cha, mẹ và địa chỉ của DTT để viết vào trang cuối quyển 1 (BT.7). V́ nét chữ địa chỉ và nét chữ trang đầu quyển 2 đều của người thứ 2. Vậy giả thiết này không vững.

-Người thứ hai đă viết vào nhật kư lúc DTT c̣n sống, và biết rơ lư lịch DTT không ai khác hơn là người trong đơn vị, có thẩm quyền đọc nhật kư, kiểm tra mọi hành vi của DTT. Đây có phải là một sự xúc phạm nhân phẩm xen vào đời tư người khác không?

Ngoài ra c̣n một nghi vấn nữa, tại sao DTT khi viết nhật kư lại chừa 7 trang giấy trắng (tức là 4 trang đầu của bản copy) ? là một điều bất thường trong t́nh h́nh khan hiếm giấy mực của thời chiến tranh. Trong khi quyển thứ 2 chỉ chừa lại 2 trang đầu như thường lệ.

NGƯỜI THỨ BA và THỨ TƯ chỉ xuất hiện một lần trong nhật kư, không đóng vai tṛ quyết định, cũng không loại trừ hai người này là một. Họ là ai mà có thể ghi vào nhật kư?

Như vậy chỉ có người thứ hai đă nhiều lần đọc nhật kư DTT, nhiều lần ghi chép vào nhật kư, thậm chí lại c̣n biết rơ tên cha mẹ, địa chỉ của từng người để viết vào nhật kư. Trong thời gian này DTT không có người yêu, cũng không có người thân gia đ́nh. Th́ chỉ có thể kết luận người thứ hai là người có thẩm quyền nắm sinh mạng chính trị của DTT. Đó là bí thư chi bộ hay chính trị viên đơn vị. Và người này đă cho lệnh DTT viết nhật kư với điều kiện chừa lại 7 trang đầu để đơn vị kiểm duyệt, và mỗi lần ghi vào nhật kư là đánh dấu một lần kiểm tra?

Tổng hợp nội dung hai phần 4 và 5.1 người viết có thể tạm đúc kết câu chuyện dàn dựng như sau: Vào thời kỳ sau 1968 phong trào phản chiến Mỹ lên cao, các đơn vị Việt Cọng được mật lệnh khuyến khích viết nhật kư (theo xác nhận của Thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu với báo Tuổi Trẻ là có 40% lính CS viết Nhật kư), dưới sự giám sát theo dơi của Đảng. Sự kiện viết nhật kư này có ba tác dụng : 1- Kiểm soát tư tưởng đảng viên . 2- Nếu đảng viên chết th́ đem nhật kư này về động viên gia đ́nh . 3- Nếu nhật kư có giá trị tuyên truyền phản chiến th́ được Mỹ ăn cướp(?)sau khi đă cắt xén hoặc thêm bớt theo nhu cầu cuộc chiến.

Nhật kư DTT đă từng bị kiểm duyệt và được đánh giá có thể sử dụng theo tác dụng thứ ba là làm tài liệu tuyên truyền. Do vậy đơn vị (Đảng) đă đánh cắp nhật kư DTT, gởi thượng cấp phê duyệt, nghiên cứu hơn một năm sau mới được chấp thuận cho làm tài liệu tuyên truyền. Sau đó người đạo diễn chính là người thứ hai viết tên địa chỉ nơi làm việc cha mẹ DTT vào nhật kư trước khi bố trí cho Hiếu nhặt được cuốn nhật kư này? Trước đó Hiếu đă từng bị lợi dụng Hiếu được rỉ tai là nhật kư có lửa, rồi Hiếu báo lại cho Fred biết về nhật kư của DTT, chứ thật sự Hiếu chưa hề đọc trước nhật kư DTT.

Ở đây c̣n có một nghi vấn nữa tại sao lại không ghi địa chỉ cư trú của gia đ́nh DTT, mà lại ghi rỏ tên cha, mẹ và hai địa chỉ làm việc của họ? Theo lời khai của gia đ́nh Cha DTT tiểu tư sản lư lịch không rơ ràng, đến chết chưa được vào đảng dù là chuyên viên giải phẫu xuất sắc. Mẹ là dược sĩ, đối tượng đảng sau 30 năm mới được kết nạp. Vào thời điểm DTT vào miền Nam cha mẹ của DTT ở trong diện lư lịch không rơ ràng, nằm trong thành phần nghi ngờ, (thành phần có vấn đề). V́ thế sự tiết lộ tên cha mẹ địa chỉ làm việc trong nhật kư đă được tính toán kỹ như là một cái bẩy chờ bắt cá cả ổ, nếu cha mẹ DTT có sơ hở ǵ sau khi nhật kư DTT rơi vào tay địch mà thôi.

5.2.- NHẬT KƯ LÀ G̀?:

Với tự điển trên tay bạn đọc có thể t́m thấy câu trả lời dễ dàng, thế nhưng đối với DTT nhật kư lại mang ư nghĩa khác. Và sau đây có thể là một trong những câu trả lời đó:

5.2.1.- LÀ NHỮNG CHUYỆN HƯ CẤU

Theo Nguyễn B́nh “Đọc Nhật kư DTT” - Đàn Chim Việt:

Trước hết về cái chết của Khiêm. Trong nhật kư đề ngày 14.8.68 DTT viết “ Khiêm đă chết rồi! Trong một buổi càn giặc Mỹ đă t́m thấy công sự của Khiêm. Chúng mở nắp công sự, Khiêm vọt lên dùng quả lựu đạn duy nhất trong tay quăng vào lũ giặc. Bọn quỷ khát máu sợ hăi nằm rạp xuống. Khiêm chạy được một đoạn nhưng quả lựu đạn chó chết đă câm, bọn giặc chồm dậy đuổi theo Khiêm và đến băm nát người Khiêm. Khiêm chết rồi, đôi mắt đen dịu hiền giờ đây mở trừng căm giận. Mái tóc đen xanh của Khiêm giờ đây đẫm máu và bụi cát.. Chiếc áo Ninfan màu xám giờ đây rách nát và loang lổ máu“Đọc đoạn trên chúng ta có cảm tưởng là DTT đang trốn ở đâu đó, gần nơi Khiêm bị giết. DTT đă mô tả rất rơ ràng từng chi tiết.

Nhưng đọc tiếp th́ ḿnh mới thấy “nghe tin..” tức là do người khác kể lại! Vậy ai đă khiếp nhược nằm trốn để chứng kiến cảnh “đồng chí” của ḿnh bị giết, hay đó là óc tưởng tượng của DTT. V́ chỉ có DTT th́ mới có thể nh́n và nhận ra chiếc áo “ Ninfan màu xám” đầy ắp kỷ niệm “Chiếc áo ấy Khiêm đă mặc hôm đầu tiên gặp ḿnh, cũng chiếc áo ấy Khiêm đă cùng Th. len lỏi trên con đường nhỏ hẹp đầy gai lưỡi hùm&.. Và cũng chiếc áo ấy một đêm trăng đẹp từ Phổ Khánh trở về. Gió lạnh từ biển thổi vào làm Kh. Khẽ run.Th. đă đưa chiếc áo của Quế cho Khiêm mặc, trên nền áo xám giản dị nổi bật màu đỏ đậm đà như lời nói Khiêm hôm ấy: “ Thùy ơi! Trên đời này trừ ba má, Khiêm không thương ai hơn Thùy, kể cả người yêu Khiêm”.

Chúng ta phải đợi đến 13 ngày sau (17.9.68) khi “ Nghe chị Cấp kể lại ngày hy sinh càng thương Khiêm đến đứt ruột”. Điều này chứng tỏ nhật kư ngày 14.8.68 là không có thật, đó là sản phẩm của óc tưởng tượng của DTT ( hay của ai đó). Ngoài ra chúng ta hăy nghe chị Cấp kể tiếp “ Cha Khiêm hai tay bị trói chặt, vai ṛng ṛng máu v́ vết thương. Khi nh́n thấy xác Khiêm ḍng nước mắt ông tuôn trào, trong đôi mắt rực lửa căm thù và đau xót ấy người ta đă thấy t́nh thương vĩ đại của người cha”. Chúng ta thấy ngay cảnh bọn lính Mỹ đă bắt được cha của Khiêm, và dẫn đến để nh́n xác con !?.

Người kể lại cảnh này phải là một cán binh CS, bị bắt cùng với cha của Khiêm, nên mới có thể nh́n rơ “ đôi mắt rực lửa căm thù”. Như vậy người đó được thả ra lúc nào để kể lại cho chị Cấp nghe?

Câu chuyện thứ 2:

19-02-69 (Tr.126)

:... Một buổi sáng trên đường hành quân cũng rừng cây cao im lặng cũng ánh nắng hồng chói chan trên đỉnh núi... một buổi sáng dưới đồng bằng nắng xuyên qua rặng tre len lỏi chiếu lên chiếc bàn sau khung cửa...

DTT đă đi hành quân diệt Mỹ với tâm hồn của nhà văn? Đọc đoạn sau là lời tự thú của DTT

27-7-69 (Tr.173)

Đêm nay một đêm đầu tiên ḿnh phải sống bơ vơ không có ai đảm bảo cho ḿnh ngoài những người dân đối với ḿnh chỉ có một t́nh thương b́nh thường gần 3 năm nay đi đâu ḿnh cũng vô tư mặc dù giữa t́nh h́nh rất căng thẳng ḿnh vẫn yên tâm v́ đă có người bảo vệ ḿnh chu đáo, dựa vào họ ḿnh không phải lo lắng ǵ cả. Đêm nay chỉ một ḿnh lần đầu tiên kể từ ngày bước chân vào Nam ḿnh phải suy nghĩ, địch càn xuống ḿnh sẽ chạy đi đâu, nếu chúng tập kích vào đêm nay th́ phải xử trí thế nào? Cần liên hệ với ai để có công sự ở.

DTT đă tự tố cáo vẫn c̣n vô tư trước t́nh h́nh căng thẳng th́ làm sao có thể xảy ra cảnh DTT đi hành quân ở đoạn trên. Như vậy chuyện đi hành quân ở trên là chuyện hư cấu để viết văn chơi mà thôi chứ không có thật.

5.2.2.- LÀ LỜI NÓI DỐI HOANG TƯỞNG:

26.07.69 (Tr.172)

Đoàn du kích đi cơng đàn về qua Khe Sanh bị phục kích tại núi cửa, mấy thằng Mỹ đi phục mà nằm ngủ như chết, mấy đồng chí của ḿnh đi sát đến nơi mới nhận ra những thằng Mỹ nằm ngổn ngang trên những tảng đá. V́ vội vàng, một đồng chí lọt chân rơi xuống vực sâu may mà vướng một mỏm đá nên mắc lại, bọn Mỹ liệng ḿn ra nhưng không gây thiệt hại ǵ.

Cả toán lính Mỹ phục kích mà lại nằm ngủ ngổn ngang trên những tảng đá? Tại sao đoàn du kích (đông người?) không giết lính Mỹ lúc ngủ để lấy vũ khí lập thành tích cá nhân cơ hội ngàn năm một thủa, mà để Mỹ liệng ḿn chạy trối chết như vậy? Một đồng chí rơi xuống vực thẳm kẹt vào mỏm đá bị ḿn không chết? mà c̣n leo lên được thoát khỏi sự phục kích của Mỹ? Phải chăng cả bọn Mỹ c̣n nhắm mắt ngũ sau khi liệng ḿn?

5.2.3.- LÀ NƠI BÁO CÁO THÀNH TÍCH TUYÊN TRUYỀN

19.9.68 (Tr.83)

Em Hằng, 14 tuổi trong 6 tháng đần năm giết được 6 tên Mỹ, đánh lật được hai xe bằng vũ khí tự tạo, lấy được bảy súng giặc trong có hai cối cá nhân và các loại khác. Em Phổ Châu lấy năm súng có hai cối cá nhân, một đài RC. Các em đă anh hùng từ trong trứng nước. Đáng tự hào thay dân tộc của ta!

30.08.1969 (Tr.186)

Trong một tuần chiến đấu liên tục ta diệt 14 tăng, 1 HU1A, 15 xe nhà binh, diệt 150 tên Mỹ, một du kích hy sinh, 2 đồng chí bị thương.

Chỉ có lính Mỹ chết, c̣n lính VNCH không chết trong các cuộc hành quân hỗn hợp(?).

5.2.4.- LÀ SỔ TAY LÀM VIỆC HỘI HỌP HẰNG NGÀY:

29.11.68 (Tr.100)

Chỉnh huấn Đảng:

Ưu:

•Tập thể kiên định, không sợ ác liệt, không ngại hy sinh hoàn thành nhiệm vụ

•Ư thức tổ chức cao

•Ḥa nhă được quần chúng yêu mến

•Lo lắng cảm thông với thương binh tốt

•Công tác huấn luyện tốt

Khuyết:

•Lănh đạo không quán xuyến hết

•C̣n thiếu linh hoạt trong công tác có lúc chưa tranh thủ hết sự lănh đạo tập thể

•Tác phong c̣n tiểu tư sản

•Công tác bảo mật pḥng gian c̣n yếu

•Kiểm tra đôn đốc thực hiện c̣n yếu.

16.03.69 (Tr.134)

Chỉnh huấn Đảng, học tập 3 xây, 3 chống. Ư kiến đóng góp của chi bộ

Ưu:

•Lănh đạo có nhiều tiến bộ, quán triệt nhiệm vụ, quán xuyến các mặt công việc.

•Làm trọn nhiệm vụ nặng nề trên giao phó

•Lập trường tư tưởng kiên định, ư thức tổ chức cao

•Kế hoạch sát sao, có kiểm tra đôn đốc

Khuyết:

•C̣n có lúc có nơi chưa sâu sát công việc

•Chưa tận dụng hết khả năng nghiên cứu rút kinh nghiệm kịp thời trong công tác điều trị

•Chăm lo cải thiện đời sống cho cán bộ c̣n yếu

5.2.5.- LÀ NƠI THỀ TRẢ THÙ DIỆT MỸ MÀ DTT KHÔNG CẦN ĐI HÀNH QUÂN.

10-01-69 (Tr.117)

:... Biết nói thế nào đây... một ngày c̣n bóng giặc Mỹ, một ngày c̣n đau thương tang tóc. Ôi! Mối thù này bao giờ mới trả hết đây.

28-4-69 (Tr.148)

Không có con đường nào khác hơn là phải đánh cho không c̣n một tên đế quốc Mỹ nào trên đất nước chúng ta lúc đó mới có thể có hạnh phúc

05-11-69 (Bản in cắt bỏ)

[BG: Ôi! Giặc Mỹ chồng bao tội ác của bay đă chất đầy như núi. C̣n sống ngày nào tao thề chiến đấu đến giọt máu cuối cùng để trả được mối thù vạn kiếp đó.]

05-05-70 (Bản in cắt sửa đổi)

[BG: Cuộc chiến tranh lan rộng trên dải đất Đông Dương, thằng chó đểu Nickson đă liều lĩnh điên cuồng mở rộng thêm cuộc chiến, chúng ta sẽ phải đương đầu với một khó khăn ghê gớm hơn nữa đấy. Nhưng tao thề cùng những đồng chí của tao rồi, dù có chết cũng quyết định đánh cho đến cùng để đánh giập đầu con rắn độc hiếu chiến.

Ôi! Căm thù đến bầm gan tím ruột, tại sao cũng là con người mà lại có những con người độc ác tàn tệ muốn lấy máu đồng loại để làm nước tưới cho gốc cây vàng của nó, như vậy, bao nhiêu cũng không đủ túi tham, bao nhiêu cũng không thỏa măn cái cuồng vọng của bọn quỷ khát máu.]

Đối với lời thề rất sắt máu nhưng không trực tiếp cầm súng giết địch.

5.2.6.- LÀ NƠI CÓ THỂ LÀM TRÁI LỆNH ĐẢNG.

Hồ Chí Minh đă ra lệnh chiến đấu “Đánh cho Mỹ cút đánh cho Ngụy nhào” thế mà DTT chỉ có đánh Mỹ qua nội dung 5.2.5 chứ không căm thù đánh Ngụy. Trong báo cáo thành tích cũng không có xác ngụy. Như vậy DTT đă không chấp hành nghiêm túc lệnh Đảng. DTT ngang nhiên không chấp hành đúng mệnh lệnh của Đảng mà vẫn được tuyên dương điển h́nh toàn tỉnh.

5.2.7.- LÀ NƠI CA TỤNG LƯ TƯỞNG CS VÀ XHCN TỐT ĐẸP. Để cho ai đọc?

08-10-68 (Tr.86)

:... Người Cọng Sản rất yêu cuộc sống nhưng khi cần có thể nhẹ nhàng mà chết được.

01-9-68 (Tr.78)

Biết sống sao đây, tốt hơn hết là Thùy hăy ngẩng cao đầu mà sống, sống với t́nh cảm trong trẻo, với lư tưởng cao đẹp của ḿnh: “Hăy giữ vững t́nh cảm của người Cộng Sản, tinh thần sáng suốt như pha lê, cứng rắn như kim cương và chói lọi muôn ngh́n hào quang của ḷng tin tưởng...”

24-07-69 (Tr.172)

Sang ơi, ra miền Bắc có nói cho những người đang sống trên mảnh đất XHCN rằng miền Nam c̣n đau khổ, chỉ khi nào hết giặc Mỹ lúc đó mới thực sự có cuộc sống mà thôi!

5.2.8.- LÀ NƠI CHÔN GIẤU ƯU TƯ THẦM KÍN, KHÔNG VIẾT ĐƯỢC TRÊN GIẤY

25.05.68 (Tr.49)

Những ngày u uất của tâm hồn. Cái ǵ đè nặng trên trái tim ta? Đâu phải chỉ có một nỗi buồn của vết thương rỉ máu của con tim do đâu? Mà c̣n những ǵ nữa kia? Những sự thiếu công bằng vẫn c̣n trong xă hội vẫn diễn ra hằng ngày, vẫn có những con sâu, con mọt đang gặm dần danh dự Đảng, những con sâu mọt ấy nếu không bị diệt đi nó sẽ đục khoét dần ḷng tin yêu của Đảng. Rất buồn rằng ḿnh chưa được đứng trong hàng ngũ Đảng để đấu tranh cho đến cùng có lẽ v́ thế mà những người đó cứ chần chừ không dám kết nạp ḿnh mặc dù tất cả Đảng viên trong chi bộ, và rất nhiều người có trách nhiệm trong huyện, trong tỉnh này đều đôn đốc thúc giục việc giải quyết quyền lợi chính trị cho ḿnh. Càng nghĩ càng buồn, muốn tâm sự với những người thân về những bực tức ấy nhưng với ḿnh lại lặng thinh. nói ra liệu có ai hiểu hết cho ḿnh hay không? Có ai phải sống những ngày nặng nề u uất như ḿnh hay không? Sống giữa yêu thương mà không hề cảm thấy hạnh phúc bởi v́ luôn có người ghen ghét trước ḷng yêu thương mà nhiều người đă dành cho ḿnh. Đă đành rằng đời bao giờ cũng có hai mặt tốt và xấu, không bao giờ có toàn mặt tốt, vậy mà sao Thùy cứ xót xa cay đắng măi hở Thùy?

23-12-68 (Tr.107)

Chiều nay, Th. đă biết dẹp mọi nỗi bực dọc lại, tươi cười cầm quyển vở đứng lên giảng bài, tối nay Th. đă biết mỉm cười b́nh tĩnh trước những phản ứng của một kẻ bị đụng chạm đến quyền lợi cá nhân vậy th́ cớ sao bây giờ bên ngọn đèn khuya với trang sổ nhỏ Th. lại rưng rưng nước mắt? Đừng khóc Thùy ơi! Hăy b́nh tĩnh vững vàng khi biết ḿnh là kẽ đúng đắn. Có khóc th́ hăy đợi khi cầm bàn tay của một người thân yêu nào đó mà kể mọi nỗi niềm. C̣n trước mọi chông gai cay đắng của cuộc đời, trước mọi gian nguy thử thách mong Thùy hăy giữ vững nụ cười như bấy lâu nay Thùy vẫn giữ được. Dù đă che dấu đằng sau nó biết bao nhiêu nước mắt. Nước mắt hăy để dành riêng cho những người thân yêu thôi, nghe không hở Thùy?

Với trang giấy riêng tư mà cũng không dám kể hết uất ức của ḿnh cho nhẹ ḷng mà phải chôn chặt trong ḷng chờ bộc lộ với người thân yêu thôi(?)

5.2.9 LÀ NƠI KHÔNG PHẢI VIẾT CHO RIÊNG M̀NH:

Đây chính là câu trả lời chính thức của Đặng Thùy Trâm

20-10-69 (Tr.191)

Rất lâu rồi không ghi nhật kư, cuộc sống lẽ nào lại để mất dần những suy tư của một con người biết suy nghĩ hay sao? Không ḿnh không muốn như vậy nhưng công việc đè nặng bên ḿnh và hàng ngày trong cái chết đau xót của anh em đồng chí làm minh quên đi những cái thuộc về bản thân ḿnh nhưng quyển nhật kư này đâu phải chỉ là cuộc sống của riêng ḿnh mà nó phải là những trang ghi lại những mảnh đời rực lửa chiến đấu và chồng chất đau thương của những con người gang thép trên mảnh đất miền Nam này.

Đây là h́nh thức chối bỏ minh thị thân phận DTT trong nhật kư. DTT đă khéo léo giấu giếm nỗi niềm thật sự của ḿnh khi viết nhật kư? DTT đă biết nhật kư của ḿnh thường bị kiểm duyệt nếu nói những suy nghĩ của ḿnh chắc chắn cũng sẽ nhận lấy hậu quả như tác giả Trần Vàng Sao người cùng thời, “Hồi ức của một người tù không bị giam vào ngục” (Talawas)

Và nhật kư chỉ là bản tường tŕnh công khai những câu chuyện chiến đấu chung chung chứ không phải riêng cá nhân Đặng Thùy Trâm. Với tầm giới hạn của nhật kư như vậy có đáng để Vương Trí Nhàn so sánh với nhật kư của Anne Frank hay không? Tr. 13 Anne Frank thú nhận: “Điều tuyệt diệu nhất là tôi có thể viết ra tất cả những cảm nghĩ bằng không sẽ chết ngạt mất”. “Những người nào không viết, không biết được những kỳ ảo của nó. Ngày xưa tôi luôn luôn đau đớn v́ không biết vẽ, nhưng bậy giờ ḷng tôi phơi phới v́ ít ra tôi đă có thể viết.”

6.- KỶ LỤC CỦA NHẬT KƯ BẢN IN:

Hội Nhà Văn Việt Nam nên chuẩn bị báo công với Đảng và Nhà nước nhân kỳ Đại hội Đảng X sắp đến, về kỷ lục của nkdtt đạt được như sau

6.1.- TỐC ĐỘ XUẤT BẢN

Kỷ lục đầu tiên đáng ghi nhận đối với sách truyện Việt Nam đó là thời gian chưa đầy một tháng mà hội nhà văn, nhà Xuất bản đă chỉnh lư, ra mắt dộc giả tác phẩm nhật kư DTT. Hiên ngang đi bằng cửa chính, không bị kiểm duyệt, không lót tay hay làm thủ tục “Đầu tiên”.

Trong khi một bản thảo b́nh thường muốn được ra mắt độc giả phải đi qua cửa ải “Đầu tiên” phải mất hết từ sáu tháng đến một năm hay lâu hơn nữa là măi măi đợi chờ.

6.2.- SỐ LƯỢNG ẤN BẢN:

Theo lời ông Vũ Hoàng Giang, Phó giám đốc Cty Nhă Nam đợt in đầu tiên là 1.500 cho một tác phẩm thuộc loại truyền thống được bán hết trong một thị trường có 2 triệu đảng viên CS và trên 83 triệu dân. Chưa kể Việt kiều Hải ngoại là một con số đáng tự hào(?).Nếu so sánh cảnh người xếp hàng rất lâu mới được mua sách “Khi Đồng Minh tháo chạy” của Tiến Sĩ Nguyễn Tiến Hưng, với 300 cuốn sách không đủ cung ứng trong buổi ra mắt sách đầu tiên ở thành phố Westminster, chỉ có 300.000 Việt Kiều th́ số lượng bản in đầu tiên nhật kư DTT không đáng kể ǵ.

Điều kỷ lục nói ở đây là theo báo Tuổi trẻ 7-10-2005 trong bài “Âm hưởng từ chuyến đi đánh động lương tri” cho biết tác phẩm này đă bán hơn hai trăm ngàn cuốn chỉ hơn trong vài tháng là một điều đáng mừng. V́ con số này đúng sự thật th́ nó đă vượt qua mặt các tác phẩm truyền thống khác kể cả tác phẩm nói về Hồ Chí Minh xuất bản kiểu “T́nh cho không biếu không” mà cũng không đạt được số lượng trong cùng thời gian đó.

Đối chiếu thực tế cuốn sách người viết mua được vào thời điểm 15-11-2005 là bản in trong số 20.000 cuốn của lần xuất bản đầu tiên. Vậy đâu là sự thật? Có hai cách trả lời

•Báo Tuổi Trẻ đă dối trá thổi phồng số lượng bản in ḥng quảng cáo lường gạt độc giả?

•Nếu báo Tuổi trẻ nói sự thật, th́ nhà xuất bản đă làm ăn gian dối không nói rơ số lượng bản in cũng như lần tái bản?. Ta thử làm bàn tính với một lần in 20.000 cuốn. nếu bán đúng theo số lượng của báo Tuổi Trẻ th́ nhà xuất bản đă tái bản hơn 10 lần trong ṿng 4 tháng Tại sao một bản in đă tái bản nhiều lần, lại không hiếu đính, vẫn vi phạm những lỗi sơ suất kỹ thuật cơ bản như đă tŕnh bày ở phần đầu. Phải chăng NXB đă làm ăn cẩu thả, xem thường độc giả.

6.3.- CHI PHÍ QUẢNG CÁO:

Cũng là một kỷ lục lớn lao cho một cuốn sách tư nhân (nhà xuất bản Nhă Nam) lại được sự quảng cáo chùa của 600 tờ báo trong nước, tất cả đài truyền h́nh, phát thanh ( nếu tính mỗi tỉnh một đài, mỗi huyện một đài th́ cả cũng lên đến vài trăm đài, cũng may hiện nay không c̣n đài phát thanh xă, phường. Nếu c̣n, th́ có lẽ DTT sống lại sẽ giàu to nhờ chuyển nghề bác sĩ mắt thành bác sĩ tai chữa điếc cho nhân dân). Lại được chính quyền ngầm hổ trợ bằng cách chỉ thị cơ quan đoàn thể mua để học tập nhân điển h́nh anh hùng Đặng Thùy Trâm. Như vậy theo kinh tế thị trường mà nói chi phí quảng cáo số không, sách in ra bán hết nhà xuất bản được lợi nhuận tối đa, một cách làm ăn mới trên bước đường hội nhập WTO. Vái trời đừng có kẽ thối mồm nào vác chiếu ra ṭa thưa về tội cạnh tranh không công bằng như vụ kiện cá ba sa th́ thật là cảnh “ biết rồi! khổ lắm nói măi!”.

6.4.- LẬP THÀNH TÍCH DÂNG ĐẢNG SỚM NHẤT:

Thật vậy đại hội Đảng X sắp tới c̣n vấn vương nhiều vấn đề nhân sự nóng bỏng, thế mà hội Nhà Văn đă nỗ lực lập thành tích sớm nhất hoàn thành vượt bực chỉ tiêu xuất bản ngoài dự kiến khi gấp rút cho xuất bản nhật kư DTT tạo chiến dịch rầm rộ nhằm ru ngủ tầng lớp thanh niên trong hào quang anh hùng mới, nhằm quên đi vấn đề thời sự hiện tại. Để cho Đảng CS và nhà nước rảnh tay đối phó với những tiếng nói dân chủ, nhân quyền. Thật là một công hai ba cái lợi, chẳng đáng ghi kỷ lục cho hội nhà văn hay sao?

6.5.- TẬP SÁCH SỚM ĐI VÀO HIỆN THỰC NHẤT:

Nhật kư xuất bản chưa đầy hai tháng, mà những kẽ bảo hoàng hơn vua đă tâng bốc, nâng bi đă đề nghị gây quỹ lập bệnh viện DTT, đề nghị lập tên đường DTT giữa ḷng Hà Nội. Lại c̣n có hăng phim dự định xây dựng thành phim bộ nhiều tập.( Báo Tuổi trẻ 12-8-2005 bài đưa nkdtt lên màn ảnh). Một tác phẩm văn học đi vào hiện thực c̣n nhanh hơn những tác phẩm đoạt giải Nobel thế giới... Và đây cũng là lần đầu tiên một cuốn sách Việt Nam được đánh gia sớm nhất, ngang tầm cỡ sách văn học quốc tế: Nhật kư Anne Frank(?)

6.6.- SÁCH TRUNG THỰC NHẤT SO VỚI BẢN GỐC(?)

Đây là cuốn sách được đảm bảo công khai bởi người biên tập và chỉnh lư đúng theo bản gốc. Chỉ cần đọc lại phần đầu bạn đọc có thể tự đánh giá kỷ lục này.

6.7.- KỶ LỤC CUỐI CÙNG LÀ CUỐN SÁCH DỐI TRÁ VÀ PHẢN BỘI NHẤT:

Phần dối trá đă tŕnh bày ở trên từ nội dung nhật kư đến câu chuyện hư cấu đưa nhật kư từ tay DTT đến chiến trường, lưu giữ và xuất hiện vào thời điểm nóng bỏng hiện nay. Phần phản bội xem tiếp phần sau.

7.- TIỂU SỬ ĐẶNG THÙY TRÂM:

Nhằm mục đích giúp cho thế hệ trẻ Việt Nam dễ đọc thuộc ḷng, dễ nhớ, học tập phấn đấu theo gương anh hùng Đặng Thùy Trâm.

Nhằm tiếp tay với Đảng CS và Nhà Nước quảng bá sâu rộng cho toàn thế giới biết mẫu “Anh hùng XHCN Việt Nam“

Dựa vào nhật kư, lời xác nhận của gia đ́nh, nhân chứng liên quan, báo chí của Đảng, Nhà nước. Cuộc đời hoạt động của Đặng Thùy Trâm có thể tạm đúc kết rơ ràng như sau:

Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26-11-1942 trong một gia đ́nh trí thức tiểu tư sản. Cha, Đặng Ngọc Khuê, là một chuyên gia giải phẫu có tiếng theo kháng chiến cho đến khi về hưu vẫn không được vào Đảng v́ lư lịch không rơ ràng. Mẹ, Dược sĩ Doăn Ngọc Trâm, sau 30 năm cảm t́nh đảng mới được kết nạp, năm nay 81 tuổi, có một em trai Đặng Hồng Quang em trai út (đă chết ở Nga) và ba chị em gái là Đặng Kim Trâm em gái út, Đặng Hiền Trâm, và Đặng Phương Châm.

Từ nhỏ đă là cháu ngoan bác Hồ. Ngày 01.04.1960 kết nạp Đoàn. Năm 1960-1961 học sinh lớp 10C trường Chu Văn An Hà Nội. Sau đó học đại học y khoa chuyên về mắt. Trong 5 năm đại học, hằng ngày DTT học chính trị, học chuyên môn, hoạt động đoàn viên c̣n theo cha vào pḥng mổ học lóm mổ xẻ, theo mẹ và chị em ra vườn đố vui học cây lá thuốc Nam, tối về theo cha học vẽ “anatomice”.

Năm 1966 DTT ra trường sớm một năm, loại ưu(?).Nhà trường không có hồ sơ lưu trữ, không có tên trong danh sách đă tốt nghiệp. Gia đ́nh không lưu giữ văn bằng tốt nghiệp, hay h́nh ảnh kỷ niệm ngày ra trường. Năm 1967 đă khai man lư lịch là bác sĩ mắt để được làm công tác chuyên môn ở một bệnh xá nhỏ tại Đức Phổ Quăng Ngải. Ngày 17-9-1969 kết nạp Đảng.

Đă lập thành tích xuất sắc:

VỀ CHUYÊN MÔN: là bác sĩ mắt nhưng làm công việc của chuyên gia giải phẫu đủ các bệnh ruột thừa, ung thư dạ dày, cắt cụt chân tay, vá thận, chửa bệnh bằng thuốc Nam cây nhà lá vườn. Tổng kết hoạt động trong một năm chết 5 người. Được tuyên dương diễn h́nh toàn tỉnh ngày 1.11.1968. Hănh diện với hai chữ “Bác Sỹ”. Người trí thức toàn diện XHCN.

VỀ CHIẾN ĐẤU: Chưa một ngày cầm súng trực tiếp chiến đấu, đi đâu đều có người bảo vệ như là vốn quư của Đảng. Từng bị bỏ rơi một ḿnh khi lính Mỹ càn quét, và không biết xử trí ra sao. Hăng say thề trả thù rất sắt máu, chiến đấu đánh đuổi đế quốc Mỹ trên giấy. Đă từng bị đế quốc Mỹ đánh cướp hai quyển nhật kư. Những ngày cuối cùng DTT bị đơn vị bỏ lại một ḿnh với năm thương binh giống như một vỏ chanh đă vắt hết nước. DTT một ḿnh chống lại 120 lính Mỹ như là một chuyện cổ tích vậy.

Lúc 17g20 ngày 22-6-1970 bị một viên đạn duy nhất bắn vào trán chết. Đặc biệt trước khi chết c̣n hô to khẩu hiệu “Hồ Chí Minh Muôn năm, đă đảo đế quốc Mỹ”. Khi chết để lại một cây súng SKS và một túi vải trong đó có sổ tay. Đó là nhật kư không phải là chuyện riêng của DTT.

Cuốn nhật kư được thông dịch viên Nguyễn Trung Hiếu cho là nhật kư có lửa, và được luật sư tiến sĩ FRED WHIDERICST lưu giữ 35 năm.

•Nay trước t́nh h́nh chính trị phức tạp sau chuyến đi Mỹ, Canada và Nhật Bản của Thủ tướng Phan Văn Khải.

•Nay trước t́nh h́nh Việt Nam vuốt ve Mỹ để được dễ dàng gia nhập WTO.

•Nay thực hiện lời kêu gọi của Thủ Tướng sau 30 chiến tranh “Xếp lại quá khứ hướng về tương lai”. Kêu gọi Việt kiều hải ngoại trở về xây dựng đất nước.

•Nay trước t́nh h́nh nóng bỏng về nhân sự tiền Đại Hội Đảng X

•Nay định hướng mới về lư tưởng tương lai cho thế hệ trẻ Việt Nam.

Nhật Kư Đặng Thùy Trâm được cấp tốc chỉnh lư, xuất bản nhằm phục vụ các nhu cầu chính trị nói trên. Câu chuyện này được Thủ tướng đích thân viết thơ khen tặng, cựu bí thư Đảng Lê Khả Phiêu, Đại tướng Chu Huy Mân, Đại Sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ đến gia đ́nh thăm hỏi, chúc tụng, nhiều nhân vật khác nữa. Sáu trăm tờ báo Đảng, toàn bộ hệ thống truyền thanh truyền h́nh quảng cáo xây dựng chiến dịch tôn vinh DTT thành mẫu anh hùng thời đại đối với thế hệ trẻ Việt Nam, ngang hàng với Paven trong “Thép đă tôi thế đấy!”. Qua các hoạt động họp báo quốc tế, đồng hành thắp sáng, triển lăm bán tranh, hội thảo, hội thoại. Lập nhiều kỷ lục sáng chói cho nền văn học Việt Nam.

Để đền ơn đáp nghĩa, Đảng và nhà nước hô hào toàn dân lập quỹ xây dựng bệnh viện DTT, lập con đường DTT giữa ḷng thủ đô Hà Nội. Trong chiều hướng phát triển tương lai đưa nhật kư vào phim bộ nhiều tập để chiếu khắp thế giới.

Và c̣n ǵ nữa, phần sau để dành cho Đảng và Nhà nước viết tiếp.

Ôi! Nhục nhă thay! Ê chề thay! Một thần tượng của tuổi trẻ thanh niên XHCN Việt Nam!

Một cú lừa vĩ đại vô tiền khoáng hậu của một nữ du kích tiểu tư sản, đă chết mà vẫn c̣n lừa được Đảng, Nhà Nước và báo chí truyền thanh truyền h́nh Việt Nam. Khâm phục! khâm phục!

Người lính già này xin ngả nón chào. Nếu có ǵ c̣n thiếu sót xin linh hồn Đặng Thùy Trâm linh thiêng báo mộng để điền khuyết nhất là những điều ấm ức chưa nói rơ trong nhật kư, cũng như tên tuổi người dàn dựng chưa xuất hiện trong câu chuyện anh hùng vĩ đại này.

8.- LỜI KẾT: SỰ PHẢN BỘI.

Thưa luật sư tiến sĩ Frederic Whitehurst,

Người đă lưu giữ và đọc đi đọc lại nhật kư DTT rất nhiều lần suốt 35 năm nay. Người viết xin nghiêng ḿnh ngưỡng mộ ḷng kiên nhẫn của ông. Ông cũng là người biết rơ và tôn trọng ư nguyện sau cùng của người viết nhật kư là gởi về cho gia đ́nh.

05-06-69.:... Đêm rất khuya rồi, không ai chợp mắt. Th. ngồi lặng thinh bên ḿnh, em không nói một lời nào măi đèn lúc chia tay em mới nói một câu ngắn: “Chị làm sao chứ em lo quá đi...” và ḿnh th́ không nói hết một câu: “Chị gửi ba lô cho em trong đó có quyển sổ...” muốn nói tiếp rằng: “nếu chị không về nữa th́ em giữ quyển sổ đó và sau này gửi về cho gia đ́nh” (Tr.157)

Thế mà ông lại có ư định phổ biến công khai nhật kư DTT cho toàn thế giới biết trước khi trao lại cho gia đ́nh. Phải chăng dự kiến hành động này là một sự phản bội lại ư nguyện của người đă chết?. Cũng giống như Đảng Cộng Sản Việt Nam đă phản bội lại di chúc Hồ Chí Minh, ướp xác, chôn nổi giữa Ba Đ́nh Hà Nội. Hành động của Đảng CS là một sự phản bội lănh tụ, lịch sử sẽ phê phán. Riêng ư định của ông có thể châm chước, khoan dung khi mà ông đă thành tâm viết thư cho gia đ́nh:

Thứ Sáu, 6.5.2005

Em gái Kim,

Bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một anh hùng đối với toàn thế giới. Đó không phải một lời khoa trương mà hoàn toàn là sự thật. Anh Robert và tôi đă nghĩ rằng nếu không t́m được gia đ́nh chị th́ chúng tôi sẽ xuất bản một cuốn sách về chị Thùy, qua đó, nếu c̣n sống th́ gia đ́nh em sẽ biết về chị. Ư tưởng của em về một cuốn sách cũng trùng với ư tưởng của chúng tôi. Chúng tôi nghĩ phần đầu của cuốn sách sẽ viết về Thùy bằng tiếng Việt và sẽ bao gồm cả những trang nhật kư. Phần giữa cuốn sách sẽ là những bức ảnh gia đ́nh và các chiến sĩ giải phóng ở Đức Phổ, những người đă được Thùy che chở chăm sóc, rồi những bức ảnh do người phóng viên người Hà Nội đă hy sinh mà tôi đă kể cho em nghe. Phần cuối cuốn sách sẽ là bản tiếng Anh dịch phần thứ nhất sang. Cuốn sách sẽ được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới trong một thời gian ngắn. Thùy đă cho chúng ta mọi hy vọng về tương lai. Chị nhận thấy cái đẹp ngay giữa cuộc chiến tranh, điều đó quá đặc biệt, mọi người phải cùng biết tới. Đó là ư tưởng của chúng tôi. Đó là ư tưởng của chúng tôi. Fred (Di sản DTT - Talawas)

Giờ này ông đă cầm trên tay bản in của NXB Hội Nhà Văn, do gia đ́nh DTT đích thân kư tặng. V́ thế tôi rất vững tin rằng: Hơn ai hết ông đă đọc kỹ và biết rơ ràng bản in nhật kư đă cắt xén và chỉnh lư, sửa đổi và bóp méo nội dung. Trong đó có cả những bức thư của ông cũng bị sửa đổi. Thế mà cho đến nay ông vẫn im lặng! Và sẽ măi măi im lặng(?).Sự im lặng khó hiểu này có thể giải tŕnh theo hai trạng thái đối nghịch như sau:

8.1.- IM LẶNG LÀ MỘT H̀NH THỨC ĐỐI KHÁNG KHÔNG THÀNH LỜI:

tŕnh hoạt động của ông theo thư ông tự giới thiệu. Lại đi chọn một giải pháp thuận theo thời thế của một người hèn nhát trước bất công, áp lực, dối trá và phản bội. Đây là một việc rất khó xảy ra đối với ông(?)

8.2.- IM LẶNG LÀ BẰNG L̉NG :

Nếu ông chấp nhận sự im lặng theo ư nghĩa này, cũng là có nghĩa ông đă phản bội ư nguyện tác giả nhật kư chỉ viết cho gia đ́nh đọc chứ không phải cho thế giới đọc (Như đă tŕnh bày trên). Ngoài ra ông đă phản bội lại ước mong của ông, cuốn nhật kư được xuất bản phải in toàn bộ các trang nhật kư bản gốc, thế mà giờ đây bản in trên tay ông chỉ là sản phẩm què quặt, méo mó so với bản gốc. Và ông cũng phản bội lại chính ông khi mà thư của ông bị chỉnh lư sửa đổi mà ông vẫn không có lời than phiền hay đính chính.

Theo luật học, sự im lặng trong trường hợp này phải chăng là một bằng chứng của sự đồng lơa? Là bằng chứng của đồng bọn? Thưa ông Frederic Whitehurst có phải thế không nhỉ?

Riêng bà Đặng Kim Trâm người đại diện cho gia đ́nh đă đọc nhật kư DTT không những bằng lư trí của người biên tập mà c̣n bằng con tim của người em út đối với người chị đă tức tưởi nằm xuống. Hơn ai hết bà phải hiểu cuốn nhật kư đó không phản ảnh trung thực con người của Đặng Thùy Trâm. Thế mà bà vẫn làm công việc đóng góp phần ca tụng giả dối con người DTT theo nhật kư đă viết.

Chắc bà cũng đă hiểu rơ bề sâu của những trang nhật kư cuối cùng DTT nằm xuống trong hoàn cảnh bỏ rơi không lối thoát. Lời DTT ngày 20-6-70 ... Những câu hỏi cứ cứ xoáy trong đầu óc ḿnh và những người ở lại. V́ sao? Lư do v́ sao mà không trở lại. Có khó khăn ǵ? Không lẽ nào mọi người lại đành đoạn bỏ bọn ḿnh trong cách này sao?”. (Tr.255)

Đây là lời trăng trối của DTT. Là lời trăng trối chưa bao giờ nói hết. Với con tim chảy cùng ḍng máu của bà, người viết tin rằng bà đă hiểu. Cuốn nhật kư không phản ảnh đúng cuộc đời thật của Đặng Thùy Trâm. Thế nhưng bà vẫn biên tập, đành đoạn cắt xén chỉnh lư nội dung bản gốc, sai lạc hết ư nghĩa đích thật nhật kư mà DTT đă viết. Như vậy bà đă lợi dụng nhật kư của chị bà như là một cái phao nổi trong xă hội. Hành động này chính là một tội lỗi khó tha thứ được đối với người đă chết. Nói một cách nào đó cũng là sự phản bội. Phản bội chính người chị ruột của bà.

Và bà vẫn xác định trên đài BBC bà đă biên tập lại hoàn toàn không bỏ sót câu nào(?)Trong khi bản in và bản gốc đă nằm trong tay bạn đọc như là một bằng chứng dối gạt của bà. Bà đă phản bội ḷng tin yêu của độc giả đến với DTT như là một biểu tượng thời đại theo cách nói của Đảng và nhà Nước. Lời của bà “dám chịu trách nhiệm và không sợ thách thức của dư luận” có c̣n ư nghĩa nào không thưa bà Đặng Kim Trâm?

Bài viết trên đă dài, thế nhưng vẫn chưa nói hết những điều c̣n thắc mắc trong ḷng người viết như là động cơ trong sáng nào đưa nhật kư DTT đến với độc giả? Đàng sau sự dàn dựng câu chuyên anh hùng là cái ǵ? Đảng và Nhà Nước CS đề cao Nhật kư DTT trong t́nh h́nh xếp lại quá khứ hương về tương lai là nhằm vào mục đích ǵ? c̣n nhiều nữa... người viết không nhớ hết xin dành cho độc giả viết tiếp vậy.

THIÊN ĐỨC

 


B̀NH LUẬN

Tản mạn cuối năm  
H́nh ảnh đáng ghi nhớ trong năm 
Miệng kẻ sang có gang có thép 
Hiến dâng máu ! 
Xướng xa vô loài
Khinh bỉ
Học làm người
Cái Hộ Chiếu/Thông Hành
Thất bại hay thành công
Ngân hàng quân đội
Nói chuyện với Hà Sĩ Phu
Trái khoáy cuộc đời 
Một chế độ hèn hạ 
Chữ với nghĩa 
Cơm với cá…  
Tuyên bố đầy tính sáng tạo
Chưa hết đu dây
C̣n có t́nh người không? 
Cả tin hay nghi ngờ 
Ca sĩ hải ngoại... Những kẻ bán linh hồn xho quỷ
Sợ hay không sợ trung quốc
Gây hấn!
Lại nói về lá cờ
Trớ trêu của lịch sử
Các anh, một chính phủ khốn nạn!
Xin cám ơn Tổng Thống Obama
Nổ
Nước mắt cá sấu 
Bánh ḿ Ai Cập, cá Việt Nam, khát vọng con người 
Trách niệm về đâu 
Mặc cảm dốt nát
Đâu là sự thật ?
Bệnh Nổ Ở Mỹ Rất Thịnh Hành?  
Gần 2 triệu người đă hy sinh cho cuộc chiến, v́ mục đích ǵ?  
Văn hóa "Giả Vờ"  
Tổng Thống Donald J. Trump ?
Mừng mùa Xuân dân chủ!
Tâm lư chính trị
Bắt Ls Nguyễn Văn Đài là hành động tuyệt vọng của CS
Chuyện ǵ cũng chấm hết !
Dốt như chuyện tu, Ngu như tại chức
Bài học nặng kư
Không thể tha thứ được
Em bé và những viên sỏi
Bệnh "nói dai, nói dài, nói dở, nói dô diên"
Rường cột nước nhà
Rỗng tuêch rỗng toác
Vẫn chuyện xe cán chó
Hai cái băy nguy nhiểm của "Nhớ rừng"
Giá trị của VNCH
30 Tháng Tư, cô nghệ sĩ Kim Chi dứt khoát
C̣n ǵ xấu hổ hơn nữa?
V́ sao Do Thái không dám không kích Iran?
Ông "cha" Trịnh tuấn Hoàng
Nói KHÔNG Với Cộng Sản!
Những sự thật cần phải biết  về VNCH  
Đập "b́nh" phải đập cái b́nh... phong! 
Thăm dân cho biết sự t́nh 
Cái giá của Tự Do 
Con chuột và cái b́nh  
Đàn ḅ vào thành phố 

Tranh quyền đoạt lợi
Làm từ thiện - Nên hay không

Thôi rồi... 
Chuyện biển đông 
Quả đại pháo cuối cùng  
Biển Đông dậy sống  
Vụ HD 981: Việt Nam xem xét quan hệ chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ
Thư trả lời một bạn Du Học Sinh....
Gửi các anh Quân Nhân QLVNCH đang ảo tưởng
Tổ Quốc muốn ta phải kiên cường
Đừng mắc mưu bọn Việt cộng....
Việt Cộng – Việt Cộng  
Một âm mưu thâm độc của Việt Cộng 
Họ là “ngụy”, ta là ǵ?  
Việt cộng hóa

Kinh nghiệm tạo ra kinh nghiệm
Những sự thật cần phải biết
Giọt nước mắt cho quê hương
Vơ Thị Thắng và Nguyễn Phương Uyên, bóng tối và ánh sáng
Muốn Việt Cộng sớm sụp đổ
Tổ Quốc Việt Nam - C̣n hay đă mất?
Đồng chí Ếch dốt chính tả
Đứng chàng hảng 
Thời sinh viên ở Sài G̣n  
Hăy nói trước ngày chết  
Chuyện cái sổ hưu
Thật giả, giả thật
Bất an
Nhận định về cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ 2012
Thế hệ của tôi – một thế hệ vứt đi
Người CS - Cộng sinh hay kư sinh
Miền Nam sau 37 năm dưới chế độ CS
Lẳng lặng mà xem...
Chủ nghĩa tư bàn và chủ nghĩa tư bản đỏ
Không có gí quư hơn độc lập con c...
Bản án chế độ cộng sản VN
Phản hồi về bài báo "Hành động lố bịch" trên báo QĐ...
Thân phận một tù nhân chính trị VN bi quên lăng
Hơi ấm non sông
Mẹ kiếp: Đứa nào bán nước?
Thêm lần nhắc nhớ
Hào khí Việt Nam – Đáp lời Sông Núi!  
Nhân ngày Quân Lực 19 tháng 6...  
Hai câu chuyện phụ nữ Việt Nam
Tương lai nào cho đảng cộng sản VN?
Anh hùng dân tộc
Thiên tài đảng ta
Ngọc ở trong nhà
Băi nhiệm và bất tín nhiệm
Ngày phán xét sẽ đến
Thân phận "cử tri" và "Đại biểu Nhân dân" ở Việt Nam
Sức mạnh của Cộng Đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại  
Giữa Đạo và Đời
Tiên lăng - Chuyện không đơn giăn
Triệu con tim, c̣n triệu khối kiêu hùng
Độc quyền đẻ ra đặc quyền
Những viên Đạn Hợp Âm
Đảng là tên đầy tớ phản phúc!
Cơn băo lốc
Kẻ thù nguy hiểm chính là thành phần đánh phá cộng đồng
Xuân quê hương
Nhân quyền trong rừng luật
Nhận lầm đồng hương
Vô tôn giáo
Bạo lực của cường quyền: Xưa và Nay
Nhân quyền trong rừng luật
Những người "vọng quốc"
Chó sói gởi chân
Làm thế nào để giành lại tự do?
Thử cho biết
Tin nhà nước !
Thế chân hạc mới tại Á Châu
Thời anh hùng
Đỗ Thị Minh Hạnh - Giọt nước hay mảnh thuỷ tinh
Tuyển dụng nhân tài
Nghề bán nước
Đạp vào mặt lịch sử
Cái giá của độc lập và tự do
Thêm một chiến sĩ đấu tranh bị cầm tù
Thằng dân
Người lính VNCH & vành khăn tang Tổ Quốc
Nhận định t́nh h́nh đất nước hiện nay
Núm ruột quê hương
Dép râu và nón cối của bộ đội Việt Cộng
Khủng bố: Xưa và nay
Lại viết về nổi bất hạnh của QLVNCH
Bài học 30 tháng 4
36 năm Quốc hận nghĩ về tâm trạng của tù nhân chính trị
Những ngộ nhận lịch sử
36 năm Quốc hận tôi nghĩ ǵ?
Nhớ lại nỗi bất hạnh của QLVNCH
Quốc gia thua để thắng, cộng sản thắng để thua
Chiến sĩ VNCH được giải ngũ chưa?
Người lính VNCH
Sáng mắt ra chưa?
Trí tức thổ tả
Giă từ Thiện và bệnh Mù Loà
Triển vọng chiến thắng công sản của người Quốc Gia
Tôi là ai? Việt hay Mỹ?
Xuống đường
Nằm Vùng? Ai? Ở Đâu?  
Lộn xộn tiếng Việt thời giao lưu văn hóa ở Việt Nam
Mậu Thân, Anh c̣n nhớ hay đă quên ?
Thiên đàng XHCN
Từ Tunisia, qua Yemen, đến Ai Cập, bao giờ đến công sản Việt Nam ?
Đàn cá trong ao bác Hồ và những con chó của Pavlov
Ṭm tem...
Thư gửi Nguyễn Đắc Xuân
Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng Việt...
Tự điển
Văn hoá và con người
Chuyến xe buưt và khúc hát người lính mù  
Vài suy nghĩ về biểu t́nh chống văn hóa vận tại Melbourne
Những kẻ thầy đời
Nhạc lính
Tin và không tin trong xă hội VN
Khi bài hát trở về
Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng Dương
Ḷng dân đang chuyển ?
Tứ Bất Tận - Tứ Bất Năng
Lê Thị Công Nhân
Nh́n lại đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của csvn
34 năm sau, họ là ai ?
Nh́n Tây Tạng thấy Việt Nam
Chuyện đời...
Đặc công văn hoá miền Nam
Bài viết từ một người SG
Thư ngỏ gửi những người trí thức mê sảng...
Tội nghiệp đất nước tôi
Thời thế mới, đấu tranh mới...
Bao giờ dân Việt trở thành thiểu số trên chính quê hương ḿnh
Nói với các con tôi
Phiên phiến tuổi già
Hành vi nhỏ... dă tâm lớn
Gà trống và cáo
Xin đừng lăng quên nhà dân chủ trẻ Lê Trí Tuệ
Thảm trạng người Việt tỵ nạn tại Cam-bốt
Sao anh nỡ đành quên
Thế hệ già hải ngoại nên nh́n lại
Khiếp nhược: Nhục và hèn
Tiếng nói từ Mộ Đức
Từ tiếng súng Trần Văn Bé Tư
Ca rao thời đại hcm
Những vần thơ chui
Lê Thị Công Nhân - Người con cưng của ...
Cũng bởi thằng dân ngu
Chống VC hay TC?
Cái Làn và cái L...
Trông thấy vậy mà không phải vậy
Thèm
Hăy vất bỏ khối nặng của tính ác và sự xấu
Chọn lựa
C̣n cờ đỏ sao vàng th́...
Đừng măi lợi dụng "nỗi đau da cam"...
Lạ và nhạy cảm
Chân dung người vợ lính
Việt Nam lâm nguy
Gịng sông Bến Hải vẫn c̣n
Giáo dục VN, tội ác băng hoại xă hội
34 năm nh́n lại cuộc chiến chống csVN
Nay anh, mai tôi
Chiến dịch hoa hồng đỏ của csVN
Đêm nhớ về anh
Nhớ Vơ Hoàng
Cái miệng
Từ Lê Văn Thinh đến Nguyễn Cung Thương
Chuyện phải viết
Vất chanh bỏ vỏ
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Mối nhục của một quốc gia
Lá Cờ
Mơ ước của tôi
Chim hạc và chó săn
Tường tŕnh 10 điểm, Đạo đạt lên LHQ
NK Đặng Thuỳ Trâm - Sản phẩm dối trá ...
Tóm tắt một số tội ác cs VN
Sự thực về cái gọi là "Đại thắng mùa Xuân
Bọn cs sợ quan thầy ...
Xin hăy cứu lấy Tổ Quốc
Tâm t́nh gửi đến anh chị CQN QLVNCH
Đỉnh cao cháy rụi
Mậu Thân, anh c̣n nhớ hay đă quên
Cảnh giác âm mưu "tẩy nảo" của Casula Powerhouse
Bệnh "dại" của người Việt
Chuyện Nguyễn Thái Hoàng
Niềm kiêu hănh của người Việt
Chiến dịch "tháng Tư đen"
Tổng phản công nghị quyết 36
Kép độc cứu nguy
Thăm nom và săn sóc nhau lúc c̣n sống
Giặc từ thiện
Tiền nhân...
Những ám ảnh khó tẩy xóa
Tính hay quên của người Việt tỵ nạn cs
Món nợ nên ghi nhớ
Nên đầu tư cho thế hệ trẻ
Mẹ Âu Cơ - Tiếng thở dài và niềm an ủi
Trăm trứng trăm con - Một truyền thuyết
Hai h́nh ảnh - Một sự so sánh
Ông Kỳ "Xuống Cấp"
Tôi thấy và nghe được ǵ ở Sài-G̣n ...