MẸ ÂU CƠ – TIẾNG THỞ DÀI VÀ NIỀM AN ỦI

Tiếng thở dài 1:

Đến bao giờ tiếng thở dài bất tận đến vô biên mới được dừng lại! Rồi niềm an ủi kia có trở thành ước nguyện hiện thực cho đến muôn đời Mẹ, những nỗi buồn day dứt cùng đồng hành với mái tóc điểm sương ngày càng chồng chất lên tuổi đời , nhưng Mẹ sẽ không thể nào yên tâm được một khi các con của Mẹ chưa t́m được tiếng nói chung, một tiếng nói thân thiện trong cùng đàn con Mẹ. Các con thật hiếu thắng, thật ngoan cố, ở đây Mẹ Âu Cơ không binh đứa nào, không ghét đứa nào, nhưng mẹ phải là người công tâm để dạy dỗ đứa con cố chấp, bản tính độc tài,  để khuyến khích đứa con biết phân biệt phải trái, biết lắng nghe người đối diện để cải tính liền chừa, dù sao mẹ cũng biết nh́n nhận sự việc, phân tích vấn đề mà giải oan khi các con giấu diếm sự thật mà đổ tội lẫn cho nhau.

Nói đến đây Mẹ chợt nhớ đến đứa con NGUYỄN VĂN THIỆU, v́ quyền lực và danh lợi nên đă bị kẻ cường quyền thế giới ru ngủ, dụ dỗ mà đi theo con đường của những đứa đă giết người tiền nhiệm nó là đứa con NGÔ Đ̀NH DIỆM. mẹ giận lắm! nhưng biết làm sao được? có đến mấy lần khi nhận ra bộ mắt thật của những kẻ cường quyền kia, nó cũng đă từng có những ngôn từ cạnh khóe có tính phản kháng kẻ mà nó gọi là đồng minh, bằng sức cùng lực tận  cố gắng giữ cho bằng được mảnh đất đă bị chia cắt, nhưng lực bất ṭng tâm, mẹ vẩn nhớ như in là vào cuối năm 1972 trong một Thông cáo chung kư tại Thượng Hải giữa đồng minh của nó là Hoa Kỳ và Trung Cộng đă quyết định chung lưng đấu cật với nhau để đối phó với thế giới Xô viết, đến lúc này đất nước h́nh chữ S mà  Lạc Long Quân là cha các con và Mẹ đă mất bao nhiêu là công sức kể cả máu và nước mắt để tạo dựng nên không c̣n là ảnh hưởng, ngược lại c̣n thêm là gánh nặng cho họ, nên đồng minh của nó đă phủi tay mà ra đi một cách ung dung tự tại, bỏ lại anh em con với cuộc chiến tương tàn mà được gọi là ǵ nhỉ?,  mẹ quên mất!... À! Mẹ nhớ ra rồi! nó gọi là “Việt Nam hóa chiến tranh”. Giờ mẹ cho chúng con biết huynh đệ tương tàn là như thế đấy! khi trứng nở ra các con mẹ không lường được chuyện xảy đến nỗi có cám cảnh ngày hôm nay! Nếu biết trước như thế th́ ngày đó mẹ đem các con ra mà luộc để Cha con và Mẹ ăn cho xong những của nợ của mẹ.

Phía bên kia Trung Cộng cũng vứt những đứa con Căm Bốt của bà bạn láng giềng mẹ mà các con hay gọi là nàng Apsara. Các con có hiểu không?, thân phận của kẻ nghèo nàn lạc hậu là thế đấy. Các con luôn phải tâm niệm một điều là chẳng có ai tự nhiên đi cho không ai cái ǵ bao giờ? Truyền thống của người Mỹ là luôn can thiệp vào bất cứ quốc gia nào mà họ cho là có nguy cơ gây bất an ninh cho họ. C̣n Trung Cộng như các con đă từng biết, lịch sử muôn đời thời nhà Tống , Măn , Thanh cũng đă từng xâm lăng đất nước Mẹ, để đặt nền đô hộ suốt hàng ngàn năm, đơn giản nhất là khi các quan sát quốc kỳ của họ tự khắc các con thấy ngay cái tham vọng muốn làm bá chủ vùng Đông Nam Á châu với nguyên tắc các nước nhỏ phải phục tùng nước lớn, cái thâm hiểm trong tư tưởng rồi mai đây các con sẽ thấy rơ họ đang và sẽ có hành động xâm lăng này. Nếu là nhưng đứa con Rông cháu Lạc chân chính, dù bất cứ đâu các con phải có tiếng nói, hành động để cho những kẻ có tư tưởng vô thần kia và tập thể vô thánh nọ phải thực sự thấy con của mẹ Âu Cơ là thế nào?. Để đến tận bây giờ sau khi đă về bên kia thế giới đứa con NGUYỄN VĂN THIỆU cũng chưa giải oan được những lăng nhục mà anh em nó đă áp đặt lên nó nỗi oan khuất. Mẹ c̣n nhớ rất rơ sau khi nó bị áp lực để phải bỏ Mẹ và các con để mà đi sống tha phương nương nhờ nơi đất khách quê người, những đứa vừa ăn cướp vừa la làng này nói rằng nó mang đi những 16 tấn vàng  của Mẹ. Mẹ rất đỗi ngạc nhiên và tự đặt dấu hỏi? về đứa con này của Mẹ, tuy rằng có chút tham vọng ham danh thật, tuy từng có hành động dại dột mà gọi là Cách Mạng 1.11, nhưng nó vẫn c̣n những tố chất, rất có tâm huyết, ḷng nhân với anh em , nó cũng đă từng khuyến khích người đầu ấp tay gối, kêu gọi bạn bè làm một cái ǵ đó để an ủi khi anh em hoạn nạn, nỗi cơ cực v́ bệnh hoạn,một điển h́nh trước mắt mà Mẹ thấy là nó đă xây dựng  Bệnh viện lấy tên là “V́ dân” ở ngă tư Bảy hiền  đường Nguyển Văn Thoại và Lê văn Duyệt. Chẳng lẽ một đứa con như thế lại vơ vét của cải của Mẹ mà dùng cho riêng ḿnh sao?.

Là phận đàn bà  mang huyết thống của Tiên chẳng bao giờ Mẹ miệng năm miệng mười cứ nói càn nói bậy đổ tội cho người khác, thật là nhà mẹ hết phúc đến nơi rồi khi sinh ra những đứa con trai mà miệng lưỡi như loài rắn rết c̣n độc địa hơn loài ma gian quỷ dữ, nếu các chị mà các con là Bà Trưng, Bà Triệu c̣n sống th́ Mẹ biết chắc chắn rằng các chị nó không để yên chuyện này đâu! Phải t́m cho ra nhẽ! Thế th́ v́ lẽ ǵ? Hay là sự thù nghịch v́ có lần đứa con NGUYỄN VĂN THIỆU đă từng lên tiếng “ Đừng nghe cái ǵ Cộng sản nói mà hăy nh́n những ǵ Cộng sản làm”, điều này Mẹ không oán trách tư tưởng nhất quán của nó, tuy nó sống trong trong phong tục tập quán muôn đời Lạc Việt nhưng cũng đă  từng nghiên cứu về các học thuyết, đặc biệt là học thuyết “MÁC-LÊ”, có thể nó đă nh́n ra được một sự thật nào đó để cất lên lời phát biểu này. Nhưng các con phải biết rằng “Cái kim trong bọc lâu ngày cũng ḷi ra”, Cha (Ông trời) của mẹ có mắt, đă thêm sức cho một đứa con đă can đảm dám nói lên sự thật, v́ đó là sự thật không thể chối căi nên đă cho Mẹ được biết rằng 16 tấn vàng đó được lưu trữ tại Ngân Hàng Quốc Gia Việt Nam, gồm có vàng thỏi của USA, vàng thỏi của Kim Thành và đồng tiền vàng… sau ngày 30-4 nó đă bàn giao đầy đủ bằng giấy trắng mực đen. Mẹ xin cám ơn đứa con này.

Thế đấy, giờ đây Mẹ đă hiểu được bụng dạ con cái Mẹ “Miệng Nam mô, nhưng bụng th́ một bồ dao găm”. Không biết bây giờ chúng nó đem tài sản của Mẹ đi đâu?. Hay lại chia chác nhau mà xây dựng nhà cửa mất hết  rồi, nếu thế Mẹ lại phải thở dài mà nói rằng “Làm ǵ được chúng nó nào?”. Chỉ tội nghiệp cho những đứa con thấp cổ bé miệng tay làm hàm nhai, được đồng nào lại phải gom góp cho những đứa có quyền hành mà bây giờ các con gọi là người của Nhà Nước đó! Hy vọng rằng chuyện Mẹ kể lần này sẽ làm cho chúng biết thay ḷng đổi dạ mà ăn năn thống hối, cải tính liền chừa, nếu không đến một lúc nào đó có những đứa con bức xúc quá nhẫn nhịn không được, nó dám chống đối kể cả  máu đổ thịt rơi nữa, chỉ nghĩ đến đây là mẹ sợ hết vía ông bà ông vải, lúc đó chuyện xảy ra to tát không biết là dường nào?

Mẹ không thể nào hiểu hết được ḷng dạ các con Mẹ nó tham lam đến đánh mất lương tri, các con thử nghĩ xem có vài lần Ống của các con là cha của bố các con v́ giận quá ông cụ không thể nhịn nổi nữa, nên ông làm mưa làm gió, băo táp phong ba nổi lên cuồn cuộn khắp nơi  làm những đứa con sống bằng nghề đâm hà bá không được ai báo cho biết trước nên đă phải chôn vùi thân xác ngoài biển khơi. Máu chảy ruột mềm, lúc này các con đă hỗ trợ trong t́nh tương thân tương ái mà bảo nhau chắt bóp, nhịn ăn nhịn tiêu của ít ḷng nhiều để đùm bọc những đứa con rách tả tơi, thế mà! Mẹ không tưởng tượng nổi, chúng nó phát cho người ta có “năm trăm ngàn đồng” nhưng bắt phải kư giấy xác nhận là “một triệu đồng”, thế có trắng trợn, oái oăm, ngược ngạo không cơ chứ, nhưng lại làm ǵ được nó nào? Mà không những chỉ có những đứa làm công tác xă hội nhân đạo kiểu này mà cả một tập thể tụi nó sống như thế. Mẹ biết rằng Trời không dung , đất sẽ không tha chúng đâu! Mẹ sẽ đan cử một vài trường hơp cụ thể để các con nhận xét một các khách quan.

Ví như những đứa làm Công an Giao thông, Thuế vụ hay Kiểm lâm v́ phải luôn tiếp xúc với đồng tiền, với của cải vật chất mà lo vơ vét cho cá nhân được vinh thân ph́ da, gia đ́nh ngu muội cứ thấy tiền là tối mắt mà nh́n với ánh mắt thèm thuồng như loài chó hoang, hung dữ như loài linh cẩu đói khát, cho dù đó là đồng tiền nhơ nhuốc bẩn thỉu, năo bộ tăm tối những tưởng đó là sự hănh diện của thằng mán thằng mường, con cái chúng luôn ngụp lăn trọng sa đọa tội lỗi, những đứa như vậy Mẹ phải buông thiếng thở dài đă đành .

Nhưng đằng này tự muôn thuở các con của Mẹ khi làm Nhà giáo mà trong văn chương mà ta gọi bóng bảy một cách tôn trọng là Nhà Mô phạm, là Nhà Giáo dục, nay th́ đạo lư suy đồi, chúng t́m mọi cách để tham nhũng hối lộ để kiếm chác được  thật nhiều đồng tiền dơ bẩn càng tốt, bất cứ chuyện nhỏ hay lớn là phải đồng tiền đi trước mà cống nộp cho chúng mà các con và Mẹ hay gọi đùa là loại Ma giáo để châm biếm chúng, nhưng ngày nay truyền thống “Tiên học lễ, hậu học văn” đă bị chà đạp một cách thương tâm, thế hệ con cháu của Mẹ giờ đây được giáo dục trong nền tảng hỗn xược với thày giáo, ngỗ ngược với phụ huynh, xưa kia Mẹ rất cảm động khi h́nh ảnh các con đứng từ xa mà khoanh tay cúi đầu chào Thầy. C̣n bây giờ cháu, chắt của Mẹ chửi thầy đánh cô xảy ra như cơm bữa là chuyện thường t́nh trong học đường. Đó là chuyện luân lư đạo đức. c̣n chuyện học hành chữ nghĩa đồng hành với bằng cấp, không biết bây giờ các ông cụ trẻ, tiến sĩ giấy này có tiềm năng, có căn bản về mẫu tự hay không? Kể cả mất căn bản lớp năm bậc tiểu học, chữ nghĩa hay bằng cấp đều được ngă ngũ bằng đồng tiền và quyền lực, không cần biết một khi nó cầm trong tay mảnh bằng đó để làm ǵ? Hay là để bổ túc cho bộ sưu  tập giấy khen, giấy chứng nhận thêm phần mầu mè như những nhà học giả có truyền thống thực thụ, để xây dựng đất Nước Văn Lang của Mẹ sánh ngang với cường quốc Năm Châu hay chỉ để chất đầy túi tham không đáy của kẻ vô văn hóa nhân loại. Điều mà Mẹ không thể chấp nhận được là rất nhiều đứa con của Mẹ ngày xưa thời c̣n nhỏ tính khí nó đă thích đồng tiền, lêu lổng ham chơi, nghịch ngơm, quậy phá không chịu học hành chỉ thích giao tiếp thói du thủy du thực , Mẹ cũng không nhớ rơ là nó đă biết viết tṛn chữ hay chưa mà bây giờ bỗng chốc xuất hiện trước mặt Mẹ lại là ông Thạc sĩ này, Tiến sĩ nọ thế có quái thai đến gớm ghiếc không?

Một khi nhắc về chuyện này, càng nhắc mẹ càng đau ḷng lắm! thật tủi thân một khi công bố sự so sánh tŕnh độ với những chênh lệch đẳng cấp rất rơ rệt, sát nách Mẹ có đất nước ngàn voi Thái Lan, họ chỉ có khỏang 3.000 Tiến sĩ mà có đến 300 sáng kiến khoa học kỹ thuật, trong khi nước Giao Chỉ của Mẹ có đến những 5.000 ông cụ Tiến sĩ mà chỉ có mỗi một sáng kiến cỏn con bất  khả thi, như thế mà Mẹ không đau ḷng mới là lạ!, bây giờ nói ra th́ Mẹ xấu hổ với bè bạn, con cái Mẹ chẳng có tâm huyết ǵ với đất nước, nó có cả một tập đoàn được chỉ đạo của cả một guồng máy mà liếm láp cho chính thân nó thôi. Toàn là quân ăn hại đái nát chỉ biết Tu thân kiểu vơ vét, tham nhũng th́ khi Tề gia chỉ cho ra ḷ một phường trộm cắp, sa đọa chỉ biết Trị Quốc trên đầu ngọn súng th́ chuyện B́nh Thiên hạ vĩnh cửu chẳng bao giờ đạt được. Môt điều chắc chắn rằng mai này tầng lớp cháu chắt Mẹ chỉ c̣n một nước là c̣n bé th́ là phường trộm cắp, lớn lên tí nữa đi cướp của giết người, khi trưởng thành th́ phàm phu tục tử, là Mẹ  Âu Cơ của các con hề tằng Mẹ không biết nói sai, chuyện đă từng xảy ra rất nhiều rồi đấy. Mẹ rất tôn trọng những đứa con c̣n biết tôn trọng đạo lư, ḷng nhân bản và có tŕnh độ kiến thức thực thụ.

C̣n những đứa con phục vụ trong ngành y khoa, Mẹ cũng thật đắn đo khi va chạm đến lĩnh vực nhạy cảm này của các con, phải công tâm mà nói khi  đề cập đến nghề nghiệp này th́ hầu như hết thảy mọi người trên thế gian đều hết sức kính trọng, ngay khi thể hiện cách gọi là “Bác sĩ” đă toát lên sự kiêng dè kính trọng, chính tên gọi của nó đă biểu hiện cho một tầng lớp trí thức bao hàm chuẩn mực phạm trù đạo đức, là hạng bậc thầy trong Đất Nước Văn Lang, Mẹ không muốn nói là cứu nhân độ thế. Hỡi ôi! giờ đây các con Mẹ toàn làm những việc thất tâm ác đức, phi đạo đức một cách lạnh lùng kinh khủng, chỉ v́ trước khi được vào làm tại Bệnh viện th́ chúng đă phải mua bằng đồng tiền, nay đă có cơ hội th́ chúng  đă biểu lộ sự thèm thuồng của cải vật chất để mà ra sức, nhanh chóng vơ vét lại, tầng lớp này đă suy đồi trầm trọng, tha hóa phẩm chất, t́m đủ mọi cách từ trộm cắp vặt vănh tài sản cộng đồng, hành hạ thai phụ, ăn đến cả phân của thai nhi, lừa dối bệnh nhân măn tính, ḅn rút của người quá cố, hách dịch để kiếm chác thân nhân nhân người bệnh t́m mọi cách để họ phải ḷi tiền ra dù biết rằng đó là đồng tiền c̣n lại từ việc bán ve chai mấy tờ giấy rách, chúng cũng thừa hiểu được rằng vài đồng tiền lẻ thừa thăi c̣n lại  trên tay kia là những đồng tiền cuối cùng mà họ đă bán đến giọt máu không thể bán được nữa để mà có tiền dâng cho chúng, c̣n tiền đâu nữa để mà cơm nước,để mà chăm sóc cho thân nhân, chúng không cần quan tâm. Mẹ khinh bỉ những đứa con loại này lắm, chúng đă có hẳn một dây chuyền, một hệ thống ,những mắt xích của chúng hoạt động nhịp nhàng đến man rợ. Đến đầu óc của loài linh trưởng làm người cũng không bao giờ tán tận lương tâm như thế th́ c̣n ra thể thống ǵ nữa! yêu đồng bào, phụng sự Tổ Quốc là đây! Lời thề của thầy thuốc là thế đấy.

Trên đất nước Mẹ Âu cơ ngày nay không thể có bút nào tả siết hàng trăm hàng triệu những h́nh ảnh của bày kên kên đang rỉa rói một con thỏ rừng cô đơn ,yếu đuối, tuyệt vọng, tuổi già nua của Mẹ lẩm cẩm phải phân vân tính toán và chỉ c̣n nước ngửa mặt lên Trời mà gọi tên Cha của Mẹ. Trong xă hội Việt Nam ngày nay kẻ tiền rừng bạc bể do cướp bóc mà có được th́ nhiều vô kể,người giàu chân chính đếm được trên đầu ngón tay, người thiếu ăn thiếu mặc th́ nhiều hơn người nghèo khó lại thêm kẻ khốn cùng nhiều hơn người thiếu ăn thiếu mặc, thế mà không hề tằng có một Nhà Thương Thí cho trăm con của Mẹ, nói ra Mẹ  tủi thân thêm nếu một trong các con chẳng may có chuyện bất hạnh xảy đến, thân thể bị tai nạn hoặc đau ốm bắt buộc phải vào bệnh viện trước tiên th́ phải có tiền, chưa có tiền đóng th́ dù gần chết chúng cũng mặc kệ  không thể nào bước chân vào được cửa pḥng cấp cứu, nếu v́ liều mạng mà ḅ qua khỏi cửa chúng  cũng lờ tịt đi để nằm lăn lóc đó cho đến khi kiệt sức mà ĺa đời, nếu trái gió trở trời mà bệnh hoạn không có tiền  gọi là “đóng viện phí” th́ giường bệnh trong nhà thương chỉ là không tưởng, nó chỉ có trong mơ cho đồng bào ruột thịt.

Nói chung lại là các đứa con Mẹ một khi muốn bước chân vào làm bất cứ công việc ǵ trong guồng máy mà được gọi là Nhà Nước th́ hầu như phải trả một giá ṣng phẳng để rồi lại tiếp bước rau nào sâu nấy, chính v́ quan niệm bất di bất dịch là bỏ vốn ra th́ phải thu hồi ṿng quay vốn càng thật nhanh để lỡ mai này có lỡ bị bắn rơi th́ sau khi hạ cánh muốn được an toàn th́ phải để tiếp tục lo lót thuốc thang cho quan thầy, chu kỳ được khép kín 360°. Xă hội An Nam của Mẹ Âu Cơ ngày nay đang lụi tàn kiểu như thế đó!. ( Tiếng thở dài 1.)

BẤT KHUẤT


B̀NH LUẬN

Tản mạn cuối năm  
H́nh ảnh đáng ghi nhớ trong năm 
Miệng kẻ sang có gang có thép 
Hiến dâng máu ! 
Xướng xa vô loài
Khinh bỉ
Học làm người
Cái Hộ Chiếu/Thông Hành
Thất bại hay thành công
Ngân hàng quân đội
Nói chuyện với Hà Sĩ Phu
Trái khoáy cuộc đời 
Một chế độ hèn hạ 
Chữ với nghĩa 
Cơm với cá…  
Tuyên bố đầy tính sáng tạo
Chưa hết đu dây
C̣n có t́nh người không? 
Cả tin hay nghi ngờ 
Ca sĩ hải ngoại... Những kẻ bán linh hồn xho quỷ
Sợ hay không sợ trung quốc
Gây hấn!
Lại nói về lá cờ
Trớ trêu của lịch sử
Các anh, một chính phủ khốn nạn!
Xin cám ơn Tổng Thống Obama
Nổ
Nước mắt cá sấu 
Bánh ḿ Ai Cập, cá Việt Nam, khát vọng con người 
Trách niệm về đâu 
Mặc cảm dốt nát
Đâu là sự thật ?
Bệnh Nổ Ở Mỹ Rất Thịnh Hành?  
Gần 2 triệu người đă hy sinh cho cuộc chiến, v́ mục đích ǵ?  
Văn hóa "Giả Vờ"  
Tổng Thống Donald J. Trump ?
Mừng mùa Xuân dân chủ!
Tâm lư chính trị
Bắt Ls Nguyễn Văn Đài là hành động tuyệt vọng của CS
Chuyện ǵ cũng chấm hết !
Dốt như chuyện tu, Ngu như tại chức
Bài học nặng kư
Không thể tha thứ được
Em bé và những viên sỏi
Bệnh "nói dai, nói dài, nói dở, nói dô diên"
Rường cột nước nhà
Rỗng tuêch rỗng toác
Vẫn chuyện xe cán chó
Hai cái băy nguy nhiểm của "Nhớ rừng"
Giá trị của VNCH
30 Tháng Tư, cô nghệ sĩ Kim Chi dứt khoát
C̣n ǵ xấu hổ hơn nữa?
V́ sao Do Thái không dám không kích Iran?
Ông "cha" Trịnh tuấn Hoàng
Nói KHÔNG Với Cộng Sản!
Những sự thật cần phải biết  về VNCH  
Đập "b́nh" phải đập cái b́nh... phong! 
Thăm dân cho biết sự t́nh 
Cái giá của Tự Do 
Con chuột và cái b́nh  
Đàn ḅ vào thành phố 

Tranh quyền đoạt lợi
Làm từ thiện - Nên hay không

Thôi rồi... 
Chuyện biển đông 
Quả đại pháo cuối cùng  
Biển Đông dậy sống  
Vụ HD 981: Việt Nam xem xét quan hệ chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ
Thư trả lời một bạn Du Học Sinh....
Gửi các anh Quân Nhân QLVNCH đang ảo tưởng
Tổ Quốc muốn ta phải kiên cường
Đừng mắc mưu bọn Việt cộng....
Việt Cộng – Việt Cộng  
Một âm mưu thâm độc của Việt Cộng 
Họ là “ngụy”, ta là ǵ?  
Việt cộng hóa

Kinh nghiệm tạo ra kinh nghiệm
Những sự thật cần phải biết
Giọt nước mắt cho quê hương
Vơ Thị Thắng và Nguyễn Phương Uyên, bóng tối và ánh sáng
Muốn Việt Cộng sớm sụp đổ
Tổ Quốc Việt Nam - C̣n hay đă mất?
Đồng chí Ếch dốt chính tả
Đứng chàng hảng 
Thời sinh viên ở Sài G̣n  
Hăy nói trước ngày chết  
Chuyện cái sổ hưu
Thật giả, giả thật
Bất an
Nhận định về cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ 2012
Thế hệ của tôi – một thế hệ vứt đi
Người CS - Cộng sinh hay kư sinh
Miền Nam sau 37 năm dưới chế độ CS
Lẳng lặng mà xem...
Chủ nghĩa tư bàn và chủ nghĩa tư bản đỏ
Không có gí quư hơn độc lập con c...
Bản án chế độ cộng sản VN
Phản hồi về bài báo "Hành động lố bịch" trên báo QĐ...
Thân phận một tù nhân chính trị VN bi quên lăng
Hơi ấm non sông
Mẹ kiếp: Đứa nào bán nước?
Thêm lần nhắc nhớ
Hào khí Việt Nam – Đáp lời Sông Núi!  
Nhân ngày Quân Lực 19 tháng 6...  
Hai câu chuyện phụ nữ Việt Nam
Tương lai nào cho đảng cộng sản VN?
Anh hùng dân tộc
Thiên tài đảng ta
Ngọc ở trong nhà
Băi nhiệm và bất tín nhiệm
Ngày phán xét sẽ đến
Thân phận "cử tri" và "Đại biểu Nhân dân" ở Việt Nam
Sức mạnh của Cộng Đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại  
Giữa Đạo và Đời
Tiên lăng - Chuyện không đơn giăn
Triệu con tim, c̣n triệu khối kiêu hùng
Độc quyền đẻ ra đặc quyền
Những viên Đạn Hợp Âm
Đảng là tên đầy tớ phản phúc!
Cơn băo lốc
Kẻ thù nguy hiểm chính là thành phần đánh phá cộng đồng
Xuân quê hương
Nhân quyền trong rừng luật
Nhận lầm đồng hương
Vô tôn giáo
Bạo lực của cường quyền: Xưa và Nay
Nhân quyền trong rừng luật
Những người "vọng quốc"
Chó sói gởi chân
Làm thế nào để giành lại tự do?
Thử cho biết
Tin nhà nước !
Thế chân hạc mới tại Á Châu
Thời anh hùng
Đỗ Thị Minh Hạnh - Giọt nước hay mảnh thuỷ tinh
Tuyển dụng nhân tài
Nghề bán nước
Đạp vào mặt lịch sử
Cái giá của độc lập và tự do
Thêm một chiến sĩ đấu tranh bị cầm tù
Thằng dân
Người lính VNCH & vành khăn tang Tổ Quốc
Nhận định t́nh h́nh đất nước hiện nay
Núm ruột quê hương
Dép râu và nón cối của bộ đội Việt Cộng
Khủng bố: Xưa và nay
Lại viết về nổi bất hạnh của QLVNCH
Bài học 30 tháng 4
36 năm Quốc hận nghĩ về tâm trạng của tù nhân chính trị
Những ngộ nhận lịch sử
36 năm Quốc hận tôi nghĩ ǵ?
Nhớ lại nỗi bất hạnh của QLVNCH
Quốc gia thua để thắng, cộng sản thắng để thua
Chiến sĩ VNCH được giải ngũ chưa?
Người lính VNCH
Sáng mắt ra chưa?
Trí tức thổ tả
Giă từ Thiện và bệnh Mù Loà
Triển vọng chiến thắng công sản của người Quốc Gia
Tôi là ai? Việt hay Mỹ?
Xuống đường
Nằm Vùng? Ai? Ở Đâu?  
Lộn xộn tiếng Việt thời giao lưu văn hóa ở Việt Nam
Mậu Thân, Anh c̣n nhớ hay đă quên ?
Thiên đàng XHCN
Từ Tunisia, qua Yemen, đến Ai Cập, bao giờ đến công sản Việt Nam ?
Đàn cá trong ao bác Hồ và những con chó của Pavlov
Ṭm tem...
Thư gửi Nguyễn Đắc Xuân
Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng Việt...
Tự điển
Văn hoá và con người
Chuyến xe buưt và khúc hát người lính mù  
Vài suy nghĩ về biểu t́nh chống văn hóa vận tại Melbourne
Những kẻ thầy đời
Nhạc lính
Tin và không tin trong xă hội VN
Khi bài hát trở về
Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng Dương
Ḷng dân đang chuyển ?
Tứ Bất Tận - Tứ Bất Năng
Lê Thị Công Nhân
Nh́n lại đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của csvn
34 năm sau, họ là ai ?
Nh́n Tây Tạng thấy Việt Nam
Chuyện đời...
Đặc công văn hoá miền Nam
Bài viết từ một người SG
Thư ngỏ gửi những người trí thức mê sảng...
Tội nghiệp đất nước tôi
Thời thế mới, đấu tranh mới...
Bao giờ dân Việt trở thành thiểu số trên chính quê hương ḿnh
Nói với các con tôi
Phiên phiến tuổi già
Hành vi nhỏ... dă tâm lớn
Gà trống và cáo
Xin đừng lăng quên nhà dân chủ trẻ Lê Trí Tuệ
Thảm trạng người Việt tỵ nạn tại Cam-bốt
Sao anh nỡ đành quên
Thế hệ già hải ngoại nên nh́n lại
Khiếp nhược: Nhục và hèn
Tiếng nói từ Mộ Đức
Từ tiếng súng Trần Văn Bé Tư
Ca rao thời đại hcm
Những vần thơ chui
Lê Thị Công Nhân - Người con cưng của ...
Cũng bởi thằng dân ngu
Chống VC hay TC?
Cái Làn và cái L...
Trông thấy vậy mà không phải vậy
Thèm
Hăy vất bỏ khối nặng của tính ác và sự xấu
Chọn lựa
C̣n cờ đỏ sao vàng th́...
Đừng măi lợi dụng "nỗi đau da cam"...
Lạ và nhạy cảm
Chân dung người vợ lính
Việt Nam lâm nguy
Gịng sông Bến Hải vẫn c̣n
Giáo dục VN, tội ác băng hoại xă hội
34 năm nh́n lại cuộc chiến chống csVN
Nay anh, mai tôi
Chiến dịch hoa hồng đỏ của csVN
Đêm nhớ về anh
Nhớ Vơ Hoàng
Cái miệng
Từ Lê Văn Thinh đến Nguyễn Cung Thương
Chuyện phải viết
Vất chanh bỏ vỏ
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Mối nhục của một quốc gia
Lá Cờ
Mơ ước của tôi
Chim hạc và chó săn
Tường tŕnh 10 điểm, Đạo đạt lên LHQ
NK Đặng Thuỳ Trâm - Sản phẩm dối trá ...
Tóm tắt một số tội ác cs VN
Sự thực về cái gọi là "Đại thắng mùa Xuân
Bọn cs sợ quan thầy ...
Xin hăy cứu lấy Tổ Quốc
Tâm t́nh gửi đến anh chị CQN QLVNCH
Đỉnh cao cháy rụi
Mậu Thân, anh c̣n nhớ hay đă quên
Cảnh giác âm mưu "tẩy nảo" của Casula Powerhouse
Bệnh "dại" của người Việt
Chuyện Nguyễn Thái Hoàng
Niềm kiêu hănh của người Việt
Chiến dịch "tháng Tư đen"
Tổng phản công nghị quyết 36
Kép độc cứu nguy
Thăm nom và săn sóc nhau lúc c̣n sống
Giặc từ thiện
Tiền nhân...
Những ám ảnh khó tẩy xóa
Tính hay quên của người Việt tỵ nạn cs
Món nợ nên ghi nhớ
Nên đầu tư cho thế hệ trẻ
Mẹ Âu Cơ - Tiếng thở dài và niềm an ủi
Trăm trứng trăm con - Một truyền thuyết
Hai h́nh ảnh - Một sự so sánh
Ông Kỳ "Xuống Cấp"
Tôi thấy và nghe được ǵ ở Sài-G̣n ...