Những ám ảnh khó tẩy xoá

Mai Loan

Những chiến thuật thổi phồng sự kiện để đánh bóng về ḿnh hoặc để tấn công đối phương là những tṛ chơi mà các chính trị gia thường đem ra sử dụng mỗi khi đến mùa vận động bầu cử. Đa số người dân có hiểu biết và kiến thức cũng đều chấp nhận tṛ chơi v́ họ cũng biết sức mạnh của tuyên truyền có thể làm lung lạc được niềm tin hay ư chí của một số thành phần cử tri không hiểu rơ vấn đề hoặc có thành kiến hay dị ứng với một số đề tài nào đó. Thế nhưng khi có một số những người thuộc thành phần khoa bảng, hoặc tệ hơn nữa là những người làm trong ngành truyền thông mà cũng không nhận định được sự khác biệt giữa những ǵ gọi là sự kiện và những lời lẽ tuyên truyền th́ đó là một dấu hiệu đáng buồn. Nó cho thấy tŕnh độ nhận thức của những người này c̣n chưa trưởng thành, nói ǵ đến đa số quần chúng c̣n lại, thường là không có cơ hội để t́m hiểu vấn đề cho rơ ràng và dễ bị ảnh hưởng và lầm tin, nhất là nếu như họ đă có một quá khứ bị ám ảnh bởi một vài sự kiện đặc biệt.

Trong cộng đồng người Việt gốc tị nạn cộng sản, từ ngữ “xă hội chủ nghĩa” có lẽ để lại nhiều ấn tượng không mấy tốt đẹp do bởi những chính quyền độc tài như Việt Cộng, Trung Cộng hoặc Liên Sô đă lạm dụng để nguỵ biện cho một chủ nghĩa vô sản. Do đó, nhiều người dễ đồng nghĩa “xă hội chủ nghĩa” là cách nói khéo để che đậy chủ nghĩa cộng sản cho dù là nhiều người đă sinh sống lâu năm tại các nước tự do ở phương Tây mà không có dịp để hiểu hoặc chứng kiến những chính quyền theo mô h́nh xă hội chủ nghĩa của hầu hết các quốc gia kỹ nghệ giầu mạnh như Anh, Gia Nă Đại, Pháp, Đức v.v. Đó là chưa kể tại các nước vùng Bắc Âu như Thuỵ Điển, Na Uy và Đan Mạch, chính sách theo xă hội chủ nghĩa được áp dụng chặt chẽ với mức đóng thuế rất cao nhưng đồng thời đă đem lại rất nhiều quyền lợi về dân sinh và dân trí cho người dân mà người dân tại Hoa Kỳ, tính trung b́nh, c̣n phải thèm thuồng để mong hưởng được cho bằng với cư dân tại đó.

Trong đêm đếm phiếu 4 tháng 11 vừa qua, sau khi kết quả đă cho thấy là ông Barack Obama đă thắng cử để trở thành vị tổng thống thứ 44 của Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, các phóng viên trong ban biên tập của đài phát thanh Việt Nam Hải Ngoại đă làm một ṿng phỏng vấn một số các cộng tác viên của đài tại nhiều địa phương để xem phản ứng khác nhau ra sao. Dĩ nhiên, cũng có những lời lẽ nhận định rất khách quan, chấp nhận kết quả chung cuộc v́ cho rằng đó là ư kiến của đa số mà mọi người phải và nên tôn trọng, giống như nhận định chấp nhận thua cuộc và chúc mừng đối thủ của ông John McCain, đúng với truyền thống “fair play” cao đẹp của các chính trị gia ở Hoa Kỳ. Tuy vậy, cũng có những lời lẽ b́nh phẩm khá kỳ lạ đáng chú ư. Tại thủ phủ Austin ở tiểu bang Austin, một cộng tác viên được giới thiệu là giáo sư Hồng Trần nói lên cảm nghĩ của bà là tuy một mặt chấp nhận kết quả chung cuộc nhưng mặt khác th́ vẫn lo ngại cho tương lai của nước Mỹ không biết sẽ đi về đâu(!), nhất là với chủ trương kinh tế của ông Obama đi theo con đường “xă hội chủ nghĩa”, xuyên qua câu nói “phân chia sự sung túc” (spread the wealth) mà ông này đă nói với cử tri Joe the Plumber và sau đó đă bị phe ông McCain dùng để tấn công.

Người viết bài này muốn bật cười khi nghe những lời nói như vậy, không ngờ lại có những người thuộc giới khoa bảng -- được giới thiệu là một giáo sư, di dân từ Gia Nă Đại sang Mỹ, và hiện đảm trách chương tŕnh t́m hiểu chữ nghĩa tiếng Việt -- lại có thể lo ngại đến “tiền đồ” của đất nước Hoa Kỳ đến thế. Và không hiểu v́ sao mà vẫn c̣n nhiều người luôn bị ám ảnh bởi những từ ngữ như “xă hội chủ nghĩa” để rồi từ đó tự suy diễn rộng lớn để lo sợ về một viễn tượng hắc ám khi mà chủ nghĩa cộng sản sẽ lần lần xâm chiếm nước Mỹ này cũng giống như đă xâm chiếm Việt Nam hoặc Trung Hoa.

Có lẽ cũng cùng phản ứng bật cười như vậy nên nhà báo Nguyễn Văn Khanh, điều hợp viên của chương tŕnh, đă vội xen vào để đưa ra thí dụ và lời giải thích rằng điều đó không có nghĩa là ông Obama sẽ lấy căn nhà của một nhà tư phú để mang về chia lại cho người nghèo. Ông Khanh cho biết là tuy ông đă bỏ phiếu ủng hộ cho ông McCain nhưng không v́ thế mà ông đồng ư với những lập luận tố cáo là chính sách của ông Obama, cũng như của đảng Dân Chủ, sẽ đưa Hoa Kỳ đi vào xă hội chủ nghĩa theo kiểu các nước độc tài như Việt Cộng hoặc Trung Cộng.

Qua ngày hôm sau, trên một đài phát thanh lớn tại Houston , bà chủ đài cũng thực hiện một chương tŕnh đón nghe tiếng nói của thính giả gọi vào để cho biết phản ứng và cảm nhận. Cũng có một thính giả chia sẻ sự lo ngại tương tự như của bà giáo sư Hồng Trần ở Austin, và c̣n khoe rằng v́ bà đă sống ở dưới chế độ của Việt Cộng rồi nên bà không thể ủng hộ những chính sách như vậy. Thay v́ dùng cơ hội này để giải thích lại cho rơ hầu mở mang kiến thức của người nghe, như trường hợp của nhà báo Nguyễn Văn Khanh đă làm, bà chủ đài này -- một người lúc nào cũng thích khoe về thành tích làm truyền thông lâu năm của ḿnh từ hồi c̣n ở Việt Nam, -- c̣n vui cười biểu lộ sự đồng t́nh của ḿnh bằng cách ví von rằng chỉ có những người dân Mỹ thiếu kinh nghiệm sống với Cộng sản nên mới dễ bị lầm lẫn bởi những luận điệu tuyên truyền như vậy, c̣n những người Việt như chúng ta th́ kinh nghiệm có thừa!

Nếu những vị khoa bảng và những người làm trong nghề truyền thông tiếng Việt lâu năm mà c̣n có những luận điệu và ư tưởng như vậy th́ chẳng trách sao mà thế hệ đàn em lớn lên sau này không thể hiểu nổi và cũng khó ḷng muốn tham dự sinh hoạt chung với thế hệ đi trước. Trong một chương tŕnh tranh luận hào hứng diễn ra trước ngày bầu cử cũng được phát thanh trên làn sóng của đài Việt Nam Hải Ngoại, ông giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, cựu trưởng ban Việt-ngữ của đài RFA là người bênh vực cho ông McCain và đă giới thiệu về bà Sasha Gong, một nhà báo gốc Tàu cũng đă từng làm việc cho đài này. Bà nhà báo gốc Tàu này cho rằng bà chống ông Obama mặc dù trước đó bà bỏ phiếu cho phe Dân Chủ v́ bà lo sợ và không muốn Hoa Kỳ này sẽ đi vào con đường xă hội chủ nghĩa nghèo nàn và độc tài của chính quyền trung ương như đă xảy ra tại Trung Cộng, vùng đất mà bà đă trốn thoát được để xin tị nạn tại Mỹ. Người đối chất với ông Bích là ông Tạ Văn Tài, giáo sư đại học về luật ở Việt Nam cũng như ở Hoa Kỳ, có lẽ cũng không ngăn được tiếng bật cười để nói rằng: “Như vậy th́ cái bà nhà báo Tầu này nó ngu quá đi thôi, chẳng hiểu ǵ hết về cái xă hội ở Mỹ này và những tranh luận giữa các ứng cử viên tổng thống.”

Trong lúc đi vận động tranh cử vào những ngày chót, ông McCain đă tấn công đối thủ khi nói rằng ḿnh đang cổ động để trở thành vị “tổng tư lệnh quốc gia” (commander-in- chief) trong khi ông Obama th́ muốn trở thành người “tư lệnh tái phân chia tài sản quốc gia” (redistributionist- in-chief). Lập luận này không những không đúng, và v́ thế đă không có sức thuyết phục cử tri cũng như không được giới truyền thông mất công để mổ xẻ thêm, mà nó c̣n nói lên tính chất đạo đức giả của kẻ buộc tội. Bởi v́ theo như nhà báo Jacob Weisberg, chủ bút của Nhóm Truyền Thông Slate, trong một bài viết đăng trên tạp chí Newsweek đề ngày 10/11/08, th́ chính ông McCain và đa số những người ủng hộ ông cũng đều ủng hộ chính sách tái phân phối sự sung túc.

Thật ra th́ vai tṛ của bất cứ một chính phủ nào cũng là tái phân phối sự sung túc, thịnh vượng, trong một quốc gia đến nhiều tầng lớp quần chúng, bởi v́ không ai có thể trông đợi rằng mọi người dân đều sẽ tự ư thức để đóng góp hay thừa hưởng những sự sung túc này với tỉ lệ đồng đều. Và bất cứ lúc nào mà xă hội này có chính sách thu thuế và chính phủ chi tiền ra để trang trải cho hạ tầng cơ sở như đường xá, cầu cống hay trường học, th́ thế nào cũng có vài thành phần được hưởng lợi nhiều hơn những thành phần khác. Câu hỏi đáng bàn căi là hăy xét xem chính phủ có chủ ư hay không trong việc tái phân chia sự sung túc, phân chia làm sao và theo chiều hướng nào.

Khi nói đến việc tái phân phối tài sản, tức là người ta phải nói đến một đầu là nguồn gốc từ đâu (từ tiền đóng thuế) để đi đến đầu kia là nơi nhận (tức là những món chi tiêu công cộng của nhà nước). Việc chính phủ dùng chính sách thu thuế để mong làm giảm bớt những sự bất công trong xă hội không phải chỉ là khái niệm mà chỉ có Karl Marx mới chủ trương. Adam Smith, một học giả gốc Tô Cách Lan của thế kỷ 18 và được coi như là ông tổ của ngành kinh-tế-học hiện đại, đă từng nhận định về chính sách thu thuế trong cuốn sách ‘The Wealth of Nations’ như sau: “Mọi công dân trong một nước đều phải đóng góp vào việc hỗ trợ cho chính phủ tuỳ theo khả năng của mỗi người. Bằng không, th́ đó là điều bất công.”

Cho đến đầu thế kỷ 20 th́ đa số các nguồn thu nhập của chính phủ đều đến từ tiền thuế đánh trên các món hàng nhập cảng hoặc xuất cảng. Chính sách này mang tính chất thụt lùi bởi v́ nó tái phân chia lợi nhuận xa rời khỏi người nghèo, v́ không được hưởng lợi. Một chính sách cấp tiến hơn chỉ có thể hiện hữu kể từ ngày chính phủ Mỹ thiết lập hệ thống thuế lợi tức và thuế tài sản trên toàn liên bang. Một trong những vị nguyên thủ ủng hộ mạnh mẽ cho chính sách này không ai khác hơn là lănh tụ thần tượng của ông McCain, đó là tổng thống Ted Roosevelt. Tuy là lănh tụ của đảng Cộng Hoà, nhưng ông này là người có chủ trương cấp tiến, không tin tưởng những nhà đại tài phiệt và đă dẹp tan hàng chục tổ hợp nắm độc quyền kinh doanh trong nước. Ông Ted Roosevelt cũng là vị tổng thống đầu tiên kêu gọi việc thiết lập một hệ thống bảo hiểm phổ thông cho mọi người dân trong nước. Nhờ những chính sách cấp tiến này mà Hoa Kỳ mới có Tu Chính Án số 16, ra đời vào năm 1913, ấn định chính sách đóng thuế lợi tức theo nguyên tắc luỹ tiến (tức là người có lợi tức cao th́ sẽ phải đóng với thuế suất cao hơn). Và đến năm 1916 th́ chính sách thu thuế từ tài sản cũng được ban hành, và có hiệu lực cho đến ngày nay. Theo đó th́ những người giầu có th́ khi chết đi tài sản của họ sẽ phải bị đóng thuế cho nhà nước một phần khá quan trọng để bổ sung vào ngân quỹ chung.

Ông McCain luôn trung thành với những chủ trương của vị lănh tụ thần tượng của ḿnh. Khác với Tổng thống Bush, ông McCain ủng hộ việc duy tŕ thuế gia tài, tuy rằng ông muốn giảm thuế suất thấp xuống vào khoảng 15% cho những ai có gia tài trên 5 triệu Mỹ-kim. Những người bảo thủ, không ủng hộ th́ cho rằng gia tài của họ th́ họ có quyền để lại tất cả cho con cháu. Những người cấp tiến th́ cho rằng với gia tài kếch xù như vậy để lại cho con cháu, cho dù có phải đóng thuế th́ con cháu họ vẫn c̣n có quá dư để xài và sống sung sướng, trong khi nhà nước có thể dùng tiền thuế này để chi phí cho nhiều công tác hữu ích và cần thiết khác cho xă hội. Ông McCain cũng là người chống đối chính sách đóng tiền thuế nhất định (flat tax) v́ nó đi ngược lại với nguyên tắc luỹ tiến. Ông cũng là người đă từng chống đối mạnh mẽ hai kế hoạch giảm thuế to lớn mà TT Bush đă chủ trương trong hai năm 2001 và 2003 và cho rằng nó chỉ có làm lợi cho những tay giầu có. Về sau này, v́ muốn lấy ḷng thành phần bảo thủ cực đoan để mong giành lấy chiến thắng trong ṿng bầu cử sơ bộ, nên ông McCain đă thay đổi lập trường và quay sang ủng hộ kế hoạch giảm thuế này.

Về phía nơi nhận của chính sách tái phân phối lợi nhuận, các chính sách công chi cho chiều hướng này cũng được hiện thực dưới thời một vị tổng thống Roosevelt khác, đó là ông Franklin Roosevelt. Một trong những chương tŕnh phân chia quan trọng và to lớn nhất là chính sách bảo hiểm hưu bổng (Social Security), tức là chính phủ thu thuế từ tiền lương của những người đang đi làm, thu vào quỹ và sau đó phân phát lại cho người dân khi về già, pḥng khi họ không có tiền để dành riêng. Tuy vậy, v́ biết rằng nếu chỉ đ̣i hỏi người đi làm có lương và phải đóng tiền thuế cho quỹ hưu bổng th́ sẽ khó có sự ủng hộ của đa số để thông qua đạo luật này, nên ông Roosevelt đă điều chỉnh chính sách này để cho mọi người có đóng góp tiền thuế th́ lúc về già cũng được hưởng tiền trợ cấp hưu bổng. Tuy vậy, chương tŕnh này cũng đă gián tiếp chuyển nhượng một phần lợi nhuận của những người giầu có sang những người nghèo khó hơn, bởi v́ mọi người gần như đều nhận những món tiền trợ cấp hưu bổng ngang hàng, cho dù trước đó có đóng góp với mức độ khác nhau.

Ngay cả những kinh tế gia của trường phái bảo thủ cũng đồng ư tinh thần cấp tiến của chủ trương tái phân chia sự sung túc, theo kiểu như anh hùng Robin Hood lấy của từ nhà giầu đi phân phát cho dân nhà nghèo. Đó là trường hợp của ông Milton Friedman, kinh tế gia nổi tiếng của trường Đại học Chicago và đoạt giải Nobel về kinh tế học năm 1976, được coi như là cha đẻ của chủ thuyết đóng thuế âm (negative tax), tức là những người nghèo hay có lợi tức thấp th́ thay v́ phải đóng thuế th́ lại được chính phủ trả thêm tiền để xài. Vào năm 1973, một tổng thống của đảng Cộng Hoà cũng chủ trương như vậy, đó là TT Richard Nixon, khi cho rằng việc kư chi phiếu gửi tiền thẳng cho người dân c̣n có hiệu quả hơn là những chính sách trợ cấp dân sinh (như welfare) rắc rối và tốn th́ giờ. Một trong những thí dụ điển h́nh cho chủ trương tái phân phối lợi nhuận qua thuế khoá là chương tŕnh trợ cấp thuế cho người có lợi tức thấp, thường được biết đến là Earned Income Tax Credit (EITC) mà những người có lợi tức thấp mỗi năm khi khai thuế lợi tức cho chính phủ liên bang đều được hưởng. Chính sách này đă đước kư bởi TT Gerald Ford và sau đó đă được nới rộng thêm hơn bởi TT Ronald Reagan, cả hai vị tổng thống đều là người của đảng Cộng Hoà. Nguyên tắc EITC là để giúp cho những người tuy có đi làm nhưng v́ không kiếm đủ lợi nhuận nên chính phủ phải cần giúp đỡ để họ thoát khỏi ṿng nghèo khó. Chính ông McCain cũng ủng hộ chương tŕnh EITC này và những kế hoạch tái phân phối lợi nhuận khác do chính ông đề nghị, như kế hoạch trừ tiền thuế (tax credit) để giúp cho người dân có thể mua bảo hiểm y tế.

Có thể ông McCain hay những người ủng hộ ông biện minh rằng họ không chống đối cái nguyên tắc của việc tái phân phối lợi nhuận, mà cái họ muốn chống là mức độ nới rộng của chính sách này theo như chủ trương của ông Obama. Chẳng hạn như những mô h́nh của các nước ở Bắc Âu, nơi mà những người trung lưu phải đóng thuế ở mức khá cao khiến cho sự khác biệt trong lợi tức của người dân rất ít ỏi. Những người chống đối ở Hoa Kỳ th́ chỉ trích rằng chính sách này có thể dẫn đến t́nh trạng làm thui chột đi ư chí sáng tạo và siêng năng cần mẫn, v́ người dân lư luận rằng nếu có đi làm để kiếm tiền nhiều th́ cũng sẽ bị đóng thuế cao nên cuối cùng cũng chẳng được lợi. Hăy lấy thí dụ như tại Thuỵ Điển, một nước Bắc Âu theo xă hội chủ nghĩa với thuế suất rất cao nhưng đồng thời các chương tŕnh trợ cấp dân sinh như bảo hiểm về sức khoẻ và hưu bổng cũng rất tốt cho mọi người dân. Tại đây, tổng số ngân sách các chương tŕnh dân sinh đă chiếm đến 55% của tổng sản lượng quốc gia (GDP), trong khi tại Hoa Kỳ nó chỉ chiếm vào khoảng 30%.

Cho đến nay, không có điều ǵ trong những kế hoạch đề ra hoặc trong những điều mà ông Obama đă viết trong quá khứ để có thể tiên đoán rằng ông sẽ ôm mộng đẩy đất nước Hoa Kỳ đi vào mô h́nh của các nước theo xă hội chủ nghĩa như tại Thuỵ Điển. Một trong những chương tŕnh chi tiêu công cộng tốn kém mà ông đề ra có lẽ là kế hoạch nới rộng bảo hiểm y tế, tuy rằng chưa bao gồm cho mọi công dân như nhiều người bên đảng Dân Chủ mong muốn, và v́ thế cũng ít tốn kém hơn, cho dù nó có thể tốn hơn kế hoạch của ông McCain trong cùng hồ sơ này. Nhiều phần là ông sẽ phải giữ mức chi tiêu công cộng, so với tỉ lệ của mức GDP, không thay đổi ǵ mấy so với mấy thập niên qua theo như tinh thần thoả thuận lưỡng đảng mà ông thường hô hào.

Chỉ có điều khác biệt là trong mấy thập niên qua, việc tái phân phối lợi nhuận đă đi theo một chiều hướng bất lợi cho những người nghèo khó, tức là những người nghèo th́ càng vất vả hơn và khó có cơ hội để vượt qua những khó khăn trong khi người giầu th́ lại càng nhiều cơ hội để kiếm giầu hơn. Ông Obama, giống như các chính trị gia khác theo lư tưởng cấp tiến, muốn đi t́m những chính sách để đảo ngược lại chiều hướng này, nhưng đồng thời cũng không làm thui chột đi những sáng kiến hoặc tinh thần cố gắng để duy tŕ mức tăng trưởng kinh tế mà Hoa Kỳ vẫn nổi tiếng từ lâu. Có lẽ chính ông McCain cũng có cùng nỗi lo như vậy.

Cho nên, nếu chỉ nghe đến từ ngữ “phân chia lợi nhuận” mà đă vội nghĩ ngay đến những mô h́nh “xă hội chủ nghĩa” mà nhiều người đă bị ám ảnh do bởi sống dưới chế độ Việt Cộng th́ cũng là điều tự nhiên, dễ hiểu đối với những người dân b́nh thường, ít hiểu biết và không có thời giờ theo dơi thời sự để thu thập kiến thức cho được sáng suốt. Nhưng đối với những thành phần khoa bảng, hay những người làm trong ngành truyền thông, cho dù là trong làng truyền thông tiếng Việt nhỏ bé của người Việt tại hải ngoại, th́ việc không hiểu rơ sự khác biệt này quả là một điều kém cỏi đáng chê trách.

Mai Loan

 


B̀NH LUẬN

Tranh quyền đoạt lợi
Làm từ thiện - Nên hay không

Thôi rồi... 
Chuyện biển đông 
Quả đại pháo cuối cùng  
Biển Đông dậy sống  
Vụ HD 981: Việt Nam xem xét quan hệ chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ
Thư trả lời một bạn Du Học Sinh....
Gửi các anh Quân Nhân QLVNCH đang ảo tưởng
Tổ Quốc muốn ta phải kiên cường
Đừng mắc mưu bọn Việt cộng....
Việt Cộng – Việt Cộng  
Một âm mưu thâm độc của Việt Cộng 
Họ là “ngụy”, ta là ǵ?  
Việt cộng hóa

Kinh nghiệm tạo ra kinh nghiệm
Những sự thật cần phải biết
Giọt nước mắt cho quê hương
Vơ Thị Thắng và Nguyễn Phương Uyên, bóng tối và ánh sáng
Muốn Việt Cộng sớm sụp đổ
Tổ Quốc Việt Nam - C̣n hay đă mất?
Đồng chí Ếch dốt chính tả
Đứng chàng hảng 
Thời sinh viên ở Sài G̣n  
Hăy nói trước ngày chết  
Chuyện cái sổ hưu
Thật giả, giả thật
Bất an
Nhận định về cuộc bầu cử Tổng Thống Mỹ 2012
Thế hệ của tôi – một thế hệ vứt đi
Người CS - Cộng sinh hay kư sinh
Miền Nam sau 37 năm dưới chế độ CS
Lẳng lặng mà xem...
Chủ nghĩa tư bàn và chủ nghĩa tư bản đỏ
Không có gí quư hơn độc lập con c...
Bản án chế độ cộng sản VN
Phản hồi về bài báo "Hành động lố bịch" trên báo QĐ...
Thân phận một tù nhân chính trị VN bi quên lăng
Hơi ấm non sông
Mẹ kiếp: Đứa nào bán nước?
Thêm lần nhắc nhớ
Hào khí Việt Nam – Đáp lời Sông Núi!  
Nhân ngày Quân Lực 19 tháng 6...  
Hai câu chuyện phụ nữ Việt Nam
Tương lai nào cho đảng cộng sản VN?
Anh hùng dân tộc
Thiên tài đảng ta
Ngọc ở trong nhà
Băi nhiệm và bất tín nhiệm
Ngày phán xét sẽ đến
Thân phận "cử tri" và "Đại biểu Nhân dân" ở Việt Nam
Sức mạnh của Cộng Đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại  
Giữa Đạo và Đời
Tiên lăng - Chuyện không đơn giăn
Triệu con tim, c̣n triệu khối kiêu hùng
Độc quyền đẻ ra đặc quyền
Những viên Đạn Hợp Âm
Đảng là tên đầy tớ phản phúc!
Cơn băo lốc
Kẻ thù nguy hiểm chính là thành phần đánh phá cộng đồng
Xuân quê hương
Nhân quyền trong rừng luật
Nhận lầm đồng hương
Vô tôn giáo
Bạo lực của cường quyền: Xưa và Nay
Nhân quyền trong rừng luật
Những người "vọng quốc"
Chó sói gởi chân
Làm thế nào để giành lại tự do?
Thử cho biết
Tin nhà nước !
Thế chân hạc mới tại Á Châu
Thời anh hùng
Đỗ Thị Minh Hạnh - Giọt nước hay mảnh thuỷ tinh
Tuyển dụng nhân tài
Nghề bán nước
Đạp vào mặt lịch sử
Cái giá của độc lập và tự do
Thêm một chiến sĩ đấu tranh bị cầm tù
Thằng dân
Người lính VNCH & vành khăn tang Tổ Quốc
Nhận định t́nh h́nh đất nước hiện nay
Núm ruột quê hương
Dép râu và nón cối của bộ đội Việt Cộng
Khủng bố: Xưa và nay
Lại viết về nổi bất hạnh của QLVNCH
Bài học 30 tháng 4
36 năm Quốc hận nghĩ về tâm trạng của tù nhân chính trị
Những ngộ nhận lịch sử
36 năm Quốc hận tôi nghĩ ǵ?
Nhớ lại nỗi bất hạnh của QLVNCH
Quốc gia thua để thắng, cộng sản thắng để thua
Chiến sĩ VNCH được giải ngũ chưa?
Người lính VNCH
Sáng mắt ra chưa?
Trí tức thổ tả
Giă từ Thiện và bệnh Mù Loà
Triển vọng chiến thắng công sản của người Quốc Gia
Tôi là ai? Việt hay Mỹ?
Xuống đường
Nằm Vùng? Ai? Ở Đâu?  
Lộn xộn tiếng Việt thời giao lưu văn hóa ở Việt Nam
Mậu Thân, Anh c̣n nhớ hay đă quên ?
Thiên đàng XHCN
Từ Tunisia, qua Yemen, đến Ai Cập, bao giờ đến công sản Việt Nam ?
Đàn cá trong ao bác Hồ và những con chó của Pavlov
Ṭm tem...
Thư gửi Nguyễn Đắc Xuân
Về chuyện “trong sáng hóa” tiếng Việt...
Tự điển
Văn hoá và con người
Chuyến xe buưt và khúc hát người lính mù  
Vài suy nghĩ về biểu t́nh chống văn hóa vận tại Melbourne
Những kẻ thầy đời
Nhạc lính
Tin và không tin trong xă hội VN
Khi bài hát trở về
Từ buổi chiều trên nghĩa địa Hàng Dương
Ḷng dân đang chuyển ?
Tứ Bất Tận - Tứ Bất Năng
Lê Thị Công Nhân
Nh́n lại đống rác lịch sử đánh Mỹ cứu nước của csvn
34 năm sau, họ là ai ?
Nh́n Tây Tạng thấy Việt Nam
Chuyện đời...
Đặc công văn hoá miền Nam
Bài viết từ một người SG
Thư ngỏ gửi những người trí thức mê sảng...
Tội nghiệp đất nước tôi
Thời thế mới, đấu tranh mới...
Bao giờ dân Việt trở thành thiểu số trên chính quê hương ḿnh
Nói với các con tôi
Phiên phiến tuổi già
Hành vi nhỏ... dă tâm lớn
Gà trống và cáo
Xin đừng lăng quên nhà dân chủ trẻ Lê Trí Tuệ
Thảm trạng người Việt tỵ nạn tại Cam-bốt
Sao anh nỡ đành quên
Thế hệ già hải ngoại nên nh́n lại
Khiếp nhược: Nhục và hèn
Tiếng nói từ Mộ Đức
Từ tiếng súng Trần Văn Bé Tư
Ca rao thời đại hcm
Những vần thơ chui
Lê Thị Công Nhân - Người con cưng của ...
Cũng bởi thằng dân ngu
Chống VC hay TC?
Cái Làn và cái L...
Trông thấy vậy mà không phải vậy
Thèm
Hăy vất bỏ khối nặng của tính ác và sự xấu
Chọn lựa
C̣n cờ đỏ sao vàng th́...
Đừng măi lợi dụng "nỗi đau da cam"...
Lạ và nhạy cảm
Chân dung người vợ lính
Việt Nam lâm nguy
Gịng sông Bến Hải vẫn c̣n
Giáo dục VN, tội ác băng hoại xă hội
34 năm nh́n lại cuộc chiến chống csVN
Nay anh, mai tôi
Chiến dịch hoa hồng đỏ của csVN
Đêm nhớ về anh
Nhớ Vơ Hoàng
Cái miệng
Từ Lê Văn Thinh đến Nguyễn Cung Thương
Chuyện phải viết
Vất chanh bỏ vỏ
Tổ Quốc - Danh Dự - Trách Nhiệm
Mối nhục của một quốc gia
Lá Cờ
Mơ ước của tôi
Chim hạc và chó săn
Tường tŕnh 10 điểm, Đạo đạt lên LHQ
NK Đặng Thuỳ Trâm - Sản phẩm dối trá ...
Tóm tắt một số tội ác cs VN
Sự thực về cái gọi là "Đại thắng mùa Xuân
Bọn cs sợ quan thầy ...
Xin hăy cứu lấy Tổ Quốc
Tâm t́nh gửi đến anh chị CQN QLVNCH
Đỉnh cao cháy rụi
Mậu Thân, anh c̣n nhớ hay đă quên
Cảnh giác âm mưu "tẩy nảo" của Casula Powerhouse
Bệnh "dại" của người Việt
Chuyện Nguyễn Thái Hoàng
Niềm kiêu hănh của người Việt
Chiến dịch "tháng Tư đen"
Tổng phản công nghị quyết 36
Kép độc cứu nguy
Thăm nom và săn sóc nhau lúc c̣n sống
Giặc từ thiện
Tiền nhân...
Những ám ảnh khó tẩy xóa
Tính hay quên của người Việt tỵ nạn cs
Món nợ nên ghi nhớ
Nên đầu tư cho thế hệ trẻ
Mẹ Âu Cơ - Tiếng thở dài và niềm an ủi
Trăm trứng trăm con - Một truyền thuyết
Hai h́nh ảnh - Một sự so sánh
Ông Kỳ "Xuống Cấp"
Tôi thấy và nghe được ǵ ở Sài-G̣n ...