Những bài viết của Bất Khuất

Tập Truyện Thuyền Đời  
Passage to Freedom
Thuyền Đời - Đêm vẫn đen Audio
Đất nước tôi!
C̣n nhớ mùa xuân  
Tết  
Thuyền Đời - Cuộc đời Audio
Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

XUÂN Ở NƠI NÀO?!


Tôi ngồi nh́n qua khung cửa sổ, ngắm bông tuyết đang nhẹ bay. Bên kia đường là công viên với những hàng cây trơ cành, trụi lá. Mọi vật đang phủ một màu trắng xám. Đợt flurries đầu ngày chỉ là phần "mở màn" v́ tin tức khí tượng cho biết tuyết nhẹ xuống rải rác vào buổi sáng, chiều tối tuyết sẽ rơi nhiều hơn. Mùa đông ở xứ người là vậy: ảm đạm và giá băng! Cơn lạnh đủ cho bên ngoài thêm vắng lặng. Thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chậm răi lăn bánh qua khu phố vốn đă rất yên tĩnh vào những ngày cuối tuần. Trong nhà cũng lắng đọng không kém. Trên chiếc bàn con kề bên cửa sổ là tách cà phê c̣n đang ấm khói. Tôi nhấp từng ngụm để thưởng thức mùi thơm và tận hưởng hương vị khi cà phê tan dần vào vị giác. Cứ như thế mà tôi ngắm nh́n mùa đông đang thả tuyết ngoài sân để sau đó hướng ḷng về nắng ấm của mùa Xuân nơi quê nhà.

Xuân?! Nơi này đang đi vào giai đoạn cuối của thời tiết bốn mùa. C̣n trên quê hương th́ đang bắt đầu một ṿng quay mới của chu kỳ nhật nguyệt. Ở xứ người với cơm no, áo ấm, mà sao ḷng cứ canh cánh về mùa Xuân trên phần đất đă gần 50 năm rơi vào tay giặc! Những mùa Xuân thanh b́nh, những cái Tết đích thực của miền Nam chỉ hiện hữu trước khi phần đất của Tự Do thay đổi chủ. Nói tới Xuân thanh b́nh là nói tới hạnh phúc và hy vọng của người dân khi đón Tết trong những năm đầu lập quốc tại miền Nam Việt Nam. Nhưng hạnh phúc không kéo dài và hy vọng càng ngày càng thêm mong manh khi chinh chiến tràn lan và an ninh thị thành rối loạn triền miên, chỉ sau đôi ba năm cả nước hưởng được chút hương thanh b́nh.

Ngày Xuân, ngoài những hoa trái muôn màu, hương nhang cúng bái, c̣n có "Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ, cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh" cùng vài cách thức đón Xuân khác, vốn là những phong tục, tập quán được ǵn giữ và truyền lại từ ngàn xưa. Trong đó có múa lân, đốt pháo. Pháo Tết ḍn tan tiếng nổ, tươi tắn sắc màu, rộn ràng t́nh tự. Tiếng pháo làm tăng thêm sự hưng phấn trong ḷng người và tô điểm thêm cho không gian vốn đă náo nhiệt và tất bật nhứt trong năm. V́ tiếng pháo- cũng như tiếng ḷng ḥa điệu với hoan ca của vạn vật mỗi độ Xuân về- chính là âm thanh của hạnh phúc tràn trề và sức sống sung măn.

Tiếc thay, trong 20 năm tồn tại của Việt Nam Cộng Ḥa, những lần dân chúng có cơ hội tận hưởng một mùa Xuân tươi thắm chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nền Đệ Nhứt Cộng Ḥa chưa thật sự ổn định được bao lâu th́ xảy ra binh biến 11/11/1960. Chỉ vài tháng sau đó- v́ lư do an ninh- các loại pháo lớn, nhỏ đều bị cấm đốt trong dịp Tết Tân Sửu ( 15/2/1961 ). Năm đó, tiếng pháo rải rác đó đây trong đêm giao thừa không đủ mang lại hạnh phúc trọn vẹn, v́ ḥa lẫn trong không khí Tết là sự bất an và tiếc rẻ trong ḷng người dân Sài G̣n. Đón Tết mà chỉ có lân, không có pháo th́ chẳng khác nào nhâm nhi cóc, ổi mà không có muối ớt!
Cũng v́ muốn tận hưởng hạnh phúc đón mừng Xuân mới, mà trong các hẻm nhỏ nhiều người đă liều mạng đốt lén một vài phong pháo, bất chấp sự rượt đuổi hay ŕnh bắt của cảnh sát và công an. Họ, quả đă rất nặng t́nh với không khí Tết! Ngày Xuân ngay tại thủ đô Sài G̣n, hay trong các thị thành và những vùng thôn quê th́ vẫn đậm đà xuân sắc. Hoa vẫn đẹp, nắng vẫn tươi nên phố phường hay làng, xóm cũng không bỏ lỡ cơ hội...xum xuê với lụa là y phục. Có điều...không có tiếng pháo đêm giao thừa, không có sắc hồng khai xuân sáng ngày Mùng Một, th́ ngày vui rơ ràng đă mất đi một phần sinh khí của ngày Xuân!

Phải đến mùa Xuân năm Đinh Mùi ( 9/2/1967 ), ngày Tết mới thật sự hồi sinh qua lệnh cho đốt pháo mừng Xuân của Hội Đồng Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa, sau hơn hai năm nỗ lực mang lại khí thế chống Cộng của toàn Dân và tái tạo sự đoàn kết trong Quân Đội. Đó cũng là pháo mừng sự ổn định về nhiều mặt của Quân và Dân miền Nam sau những cơn binh biến và tao loạn.
Năm đó, pháo Tết lại nổ gịn tan cho phố xuân thêm khởi sắc trong bầu không khí sôi nổi, rộn ràng. Ḷng người hân hoan. Hồn Xuân lai láng. T́nh Xuân chứa chan. Nàng Xuân lại mang đến cho đời những đường hoa, phố hội và hạnh phúc tràn đầy trong những ngày im tiếng súng nhờ thỏa thuận hưu chiến đă được hai phe lâm trận loan báo một tháng trước Tết nguyên đán. Ngày Xuân dù mong manh và tạm bợ, vẫn khoe sắc thắm trong hoàn cảnh chiến tranh c̣n lăng văng khắp nơi.

Nhưng...
Thật khốn kiếp thay cho bọn Cộng Sản vô thần! Đáng thương và năo nùng thay cho phần đất của miền Nam tự do! Chỉ không đầy một năm sau, nàng Xuân của năm Mậu Thân ( 31/1/1968 ) đă bị cộng phỉ "hiếp dâm tập thể" khi tiếng AK của bọn khát máu nổ thay cho tiếng pháo ngay từ lúc giao thừa. Để thực hiện mưu đồ xâm lăng và bất chấp sinh mạng của người dân vô tội, Hà Nội đă viện dẫn nhiều lư do láo khoét (1) để vi phạm hiệp ước hưu chiến khi bất ngờ xua quân tấn công hơn 100 thành phố và thị xă trên khắp lănh thổ của Việt Nam Cộng Ḥa. Ngày Xuân của truyền thống, ngày thiêng liêng nhứt của Dân Tộc đă bị bọn quỷ đỏ biến thành cơ hội gây tiếng vang về mặt quân sự lẫn chính trị. Tết Mậu Thân! Xuân tang thương và cũng là điểm khởi đầu cho đại họa mà miền Nam sẽ phải gánh nhận sau này!

Nàng Xuân, một lần nữa, lại gượng khoe hương sắc trong những năm c̣n lại của nền Đệ Nhị Cộng Ḥa. Bài học Mậu Thân đă làm cho không khí thêm căng thẳng đằng sau bộ mặt hớn hở đầy màu sắc của phố phường. " Vui Xuân không quên nhiệm vụ " là thí dụ điển h́nh nhứt để nói lên tâm trạng bất an lúc bấy giờ. Trong những ngày đầu Xuân Qúy Sửu ( 3/2/1973 ) ai cũng tưởng Ḥa B́nh đă thật sự trở lại trên quê hương miền Nam khi Hiệp Định Paris được kư kết đúng một tuần trước đó. Nhưng mọi người đều thất vọng để rồi lại trở về với trạng thái âu lo, mặc dù báo chí khắp nơi ca ngợi cuộc ḥa đàm đă có kết quả như mong đợi.
Cái mà mọi người mong đợi là một nền ḥa b́nh chân chính. Đằng này, làm sao vui Tết khi mà đám Bắc Bộ Phủ lại cố t́nh lợi dụng ngày Xuân để cắm cờ, giành dân, lấn đất ở khắp mọi nơi!? Từ Cửa Việt ( Quảng Trị ), Đức Dục, Hiếu Đức ( Quảng Nam ) Đức Lập, Kiến Đức ( Quảng Đức ) Đức Phổ, Sa Huỳnh ( Quảng Ngăi ) cho đến Định Tường, Kiến Phong, Chương Thiện, chiến cuộc vẫn c̣n là mối hăm dọa cho nền ḥa b́nh non trẻ.

Nếu như trận chiến ở Quảng Nam, Quảng Đức hay trong miền Tây Nam Phần chỉ mang tính cách quấy rối th́ tại Sa Huỳnh ( Quảng Ngăi ) địch đă có âm mưu chiếm đất và cắt đứt giao thông giữa hai Quân Khu ( I và II ). Đó cũng là ư đồ của địch nhằm cô lập vùng duyên hải trung phần của Việt Nam Cộng Ḥa. Một khi lọt vào tay Cộng Sản, th́ Sa Huỳnh sẽ là một phần đất quan trọng về mặt chính trị, đồng thời cũng là một hải cảng quân sự có tính cách chiến lược.
Thêm một lần nữa, CSBV công khai thực hiện ư đồ thôn tính miền Nam và đă làm điều này ngay khi văn bản của cuộc ḥa đàm Paris c̣n chưa ráo mực. Tết Nguyên Đán năm Quư Sửu (1973) đi vào lịch sử Việt Nam như là một mùa Xuân thanh b́nh, nhưng trên thực tế, đó là phần mở đầu cho một vở bi kịch, khi chiến tranh đang tiếp diễn và mùa Xuân vẫn c̣n đậm nét tang thương. Không c̣n ǵ trơ trẽn và khôi hài cho bằng máu vẫn đổ, người vẫn phải bồng bế và gánh gồng nhau lánh nạn ngay lúc tin tức về một nền ḥa b́nh vừa được giới truyền thông công bố trên toàn thế giới!

Do đó, người dân Việt Nam chỉ c̣n có nước ...hy vọng! Nhưng hy vọng để rồi tuyệt vọng v́ chiến cuộc lại leo thang khi người lính đồng minh cuối cùng vừa rời khỏi phần đất của VNCH vào tháng 3/1973. Hai cái Tết cuối cùng là những mùa Xuân ảm đạm khi Việt Nam Cộng Ḥa ngậm ngùi nh́n Hoàng Sa rơi vào tay Tàu Cộng sau một trận thủy chiến lịch sử ( 19/1/1974 ) và để tang cho tỉnh Phước Long khi bị CSVN đánh chiếm đúng một năm sau đó (1/1/1975 ).
Bỏ qua việc Hoa Kỳ cắt giảm rồi cúp hẳn viện trợ quân sự cho miền Nam Việt Nam, th́ hai sự kiện trọng đại này có thể xem như là những vết thương trí mạng dẫn tới cảnh VNCH phải lần hồi lui binh, bỏ đất trong 3 tháng đầu năm 1975. Sau cùng th́ việc ǵ đến, phải đến: phần đất tự do, tiền đồn ngăn chặn làn sóng Cộng Sản tại Đông Nam Á mang tên Việt Nam Cộng Ḥa biến mất trên bản đồ thế giới sau gần 21 năm tồn tại! Lịch sử của dải đất h́nh chữ S lại sang trang! Trang sử của hai nền Cộng Ḥa đă khép lại vào lúc 11h30 sáng ngày 30/4/1975! Nàng Xuân cũng từ ngày đó không c̣n khoe hương sắc trên toàn cơi Việt Nam dù hai miền đă được gom lại làm một!

Bởi v́...
Làm sao vui được khi chỉ sau một thời gian ngắn, người dân phía bên kia vĩ tuyến 17 đă ngỡ ngàng nhận ra là ḿnh đă bị nhà cầm quyền cộng sản bịt tai, bụm mắt và lừa bịp một cách ngoạn mục về chuyện..."giải phóng" miền Nam!? C̣n những người vừa thua cuộc th́ lại càng thê thảm hơn khi Nước đă mất, Nhà đă tan mà c̣n phải hứng chịu đ̣n trả thù của phe thắng trận! Hà Nội trả thù bằng mọi cách và bằng đủ mọi thủ đoạn.
Nổi bật nhứt là việc gom Quân, Cán, Chính của VNCH vào các trại tù lao động khổ sai từ nam chí bắc. Kế đến là vụ đổi tiền, đúng 4 tháng sau khi chiếm được miền Nam. Rơ ràng đây là ư đồ thâm độc nhằm đưa toàn cơi miền nam vào thế suy sụp toàn diện về Tài Chánh và Kinh Tế, khi mà 500 Đồng của miền Nam chỉ trị giá bằng 1 đồng của miền Bắc, và mỗi gia đ́nh trong Nam chỉ được sở hữu không quá 200 Đồng tiền mới! Sau đó là việc đánh tư sản và bức bách người dân- đặc biệt là gia đ́nh của những ai đă từng phục vụ trong thể chế Cộng Ḥa- phải đi đến những nơi khỉ ho, c̣ gáy mà chúng gọi là vùng Kinh Tế Mới.

Mới vừa bị bức tử, th́ đă trở thành nạn nhân của chiến dịch " Vơ, Vét, Về " của Hà Nội; nên chỉ sau vài năm, miền Nam đă trở thành một cái xác không hồn, một ngôi nhà trống hoắc với tiền, của lần hồi " bốc hơi" để đổi lấy cơm áo mà sinh tồn. Gia tài, sự sản của những ai khá giả th́ bị tịch thu khi nhà cầm quyền gán cho cái "Tội" là tư sản mại bản; hoặc chui vào hồ bao của cán bộ từ địa phương tới trung ương để đổi lấy một chỗ vượt biên bán chính thức, tức là dùng sinh mạng của chính ḿnh để thử thời vận trên bao la biển cả.
Ba thế kỷ trước, con cháu của Nguyễn Kim c̣n được cụ Trạng Tŕnh Nguyễn Bỉnh Khiêm tặng cho câu " Hoành Sơn nhất đái, vạn đại dung thân" để xuôi Nam lập nghiệp tại đất Thuận Hóa, rồi mở ra vương triều của ḍng họ Nguyễn. C̣n năm 1975, con dân của thể chế Việt Nam Cộng Ḥa chỉ biết liều chết vượt biển và vượt biên, để t́m một cuộc sống tự do thay v́ ngộp thở trong nhà tù khổng lồ mang tên Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa. Thê thảm như vậy đó!

V́ vậy, tiếng pháo mừng Xuân năm Bính Th́n ( 31/01/1976 ) và những năm kế tiếp chỉ mang lại hạnh phúc thật sự cho những kẻ trục lợi trên máu xương của người dân cả nước. Đảng và Nhà Nước cộng sản hớn hở cụng ly v́ đă đạt được mục đích. Trong khi đó th́ Người Dân ngậm ngùi tưởng tiếc một thời ấm no, thịnh vượng , hoặc thở dài cho số phận hẩm hiu của phần đất vừa bị nhuộm đỏ. Miền Bắc bị nhồi sọ bằng những tuyên truyền có tính cách mị dân của chế độ độc tài toàn trị trong suốt 30 năm. C̣n sau khi rơi vào tay Cộng Sản, miền Nam Việt Nam đă phải nhẫn nhục chịu đựng sự ngược đăi qua những chính sách trời ơi đất hỡi của Hà Nội vốn chỉ nhằm mục đích "...đưa miền Nam xuống để nâng miền Bắc lên về mọi mặt !"
Đói, khổ, lo, buồn, phẫn hận là trạng thái tâm lư của người dân khi bị "đỉnh cao trí tuệ của loài người" vừa siết tḥng lọng vào cổ vừa buộc, thắt cả đến bao tử vốn đă xẹp lép v́ thiếu ăn. Đó cũng là cảnh đón Tết trong thời kỳ- mà bạo quyền Hà Nội gọi là- bao cấp!

Mùa Xuân, hiểu theo nghĩa niềm vui và hạnh phúc đích thực của đời người, dường như đă không có "duyên" với Dân Tộc Việt! Trải qua 1000 năm làm nô lệ giặc Tàu, gần 100 năm bị giặc Pháp đô hộ, qua không biết bao lần nội chiến và nhiễu nhương của các thời đại, có khi nào Xuân thắm, đời tươi?!. Phải chăng- theo như Lịch Sử đă ghi nhận- Dân tộc Việt chỉ thật sự được hưởng thái b́nh trong 38 năm dưới thời vua Lê Thánh Tôn!? Nếu đúng như vậy th́ con số quả thật là quá khiêm nhường so với thời gian lập quốc!
Là định phận bởi trời hay v́ nhân quả- như theo lời nhiều người yếm thế thường rên rỉ- mà Việt Nam phải chịu tai ương hồng thủy rồi rơi vào t́nh trạng nghèo, đói, tụt hậu so với lân bang? Chắc chắn không phải như vậy! Mà là Việt Nam không may bị cai trị trong suốt 80 năm qua bởi những kẻ ngạo mạn với Đời, hay vối chính Dân Tộc ḿnh, nhưng lại hèn yếu trước bạo cường phương bắc. Những kẻ "Hèn với giặc, Ác với Dân" đó chính là Đảng và phỉ quyền Cộng Sản VN!

Nhớ xưa, khi đoàn người di cư ( năm 1954 ) đón Xuân xa xứ, th́ nỗi buồn lo và tâm trạng ly hương vẫn c̣n được ṿng tay nồng ấm đầy thạnh t́nh của chánh phủ và nhân dân miền Nam ôm ấp, vỗ về. Họ, những người cương quyết lánh xa bọn Cộng Sản vô thần, có niềm tin vững vàng vào chánh thể Cộng Ḥa, cộng với một niềm hy vọng vào tương lai nhờ ngọn đuốc tự do soi đường, mở lối. C̣n sau 1975, người dân phải lây lất sống và trở thành những kẻ lưu vong ngay trong đất nước v́ những chính sách ngu dân và độc tài toàn trị của bạo quyền CS.
V́ vậy, những lần đón Xuân đều kèm theo một nỗi buồn dấu kín tận đáy ḷng của những người đang c̣n lây lất sống trong ngục tù bao la ngay trên quê hương ḿnh. Trong khi đó th́ từ bên kia đại dương, những ai may mắn sống c̣n sau những chuyến vượt biên kinh hoàng trên biển sóng và đă an cư lạc nghiệp tại xứ người, cũng khắc khoải trong niềm hoài niệm cố hương. Do đó mỗi năm họ cứ ngân nga hoài câu " ...Ngày máu xương thôi tuôn rơi. Ngày ấy quê hương yên vui. Đợi anh về trong chén t́nh đầy vơi...Ước mơ hạnh phúc nơi nơi. Hương thanh b́nh dâng phơi phới"! (2) Đối với Hà Nội, th́ những lời này chẳng khác nào như là những lời châm chích chế độ, kèm theo câu hẹn ḥ trong sự mong đợi một ngày mai quang phục, nên phỉ quyền đă ra sức cấm đoán suốt mấy mươi năm và chỉ cho phép tŕnh diễn mới lúc gần đây: 2016 mà thôi!

Người dân Việt Nam- trong nước lẫn hải ngoại- đón Xuân như vậy đó: buồn, nhớ, miên man, vời vợi...! Cách xa ngàn trùng nên mỗi năm, nỗi đau thầm chỉ tăng chứ không suy giảm. Ḷng đă không an th́ tâm làm sao tịnh? Người đă cách chia th́ Xuân chỉ gượng vui hoặc chỉ tạm bợ mặc dù năm nào, bạo quyền trong nước cũng đều cố khoác lên những bộ mặt đầy màu sắc, hoa ḥe trên mọi phố phường, mọi thôn xóm.
Những thứ này chỉ thu hút được những kẻ ham vui, hay thích không khí sôi nổi, náo nhiệt tại quê hương. Trong khi đó th́ đa số những người tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại đều hướng ḷng về tổ quốc, qua những sinh hoạt mừng Xuân có tính cách cộng đồng như chợ đêm, diễn hành cộ hoa, biểu diễn văn nghệ, múa lân, đốt pháo...v/v...để thỏa ḷng hoài vọng cố hương. Chắc chắn những người phải ngậm hờn qua ải nơi quê nhà- dù đang hít thở của Đất, Trời đang mở hội- cũng man mác và bùi ngùi không kém.

Xuân đến muôn nơi. Xuân mang nét đẹp thiên nhiên ḥa vào hạnh phúc nội tại của con người. Xuân làm cho người ta yêu đời v́ mang lại gương mặt trẻ trung cho vạn vật. Nhưng với những người "xa quê hương nhớ Mẹ hiền" và những ai c̣n bí rị trong nội địa, th́ Xuân có ǵ vui khi mọi thứ đều bỏ lại sau lưng, hoặc đă là quá khứ!?

Với những người đă, hoặc sắp thành..." đồ cổ ", th́ mỗi độ Xuân về là một lần mênh mang niềm nhớ, là ray rứt khôn nguôi về những dấu ái đă nhạt nḥa. Xuân xưa đă là kỷ niệm. Có chập chờn giữa đôi bờ đại dương hay lăng đăng đâu đó trong tâm hồn lăng tữ th́ cũng là Xuân! Tuy vậy, trên quê hương sẽ có ai đó hỏi: " Em ở nơi nào? Có c̣n mùa Xuân không em ?" (3), c̣n nơi tha phương cũng có người bâng khuâng và trĩu ḷng trong lúc đón chờ năm mới: "Ở đây không có hoa Mai, không có hoa Đào trang điểm trần ai... Chỉ thương em gái quê hương trong sớm Xuân hồng thiếu hẳn người thương..." (4).
Người đó là tôi, một kẻ lưu vong đang đón chờ Xuân qua màn sương tuyết và mượn hương ḷng nâng ly cà phê thay rượu, rồi trầm ngâm buông tiếng thở dài " ...Ôi nhớ xuân nào thuở trời yên vui. Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi ..." (5) Trên quê hương, ngay lúc này đây, chắc hẳn cũng có nhiều người đang ch́m đắm trong trũng buồn v́ qua hơn 40 năm, vẫn là một cái Tết chia phôi, một mùa Xuân ly tán, một nỗi đau thầm. Xuân ở nơi nào và v́ đâu nên nỗi?!

HUY VĂN

(1) Trích từ Wikipedia (:https://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_T%E1%BA%BFt_M%E1%BA%ADu_Th%C3%A2n )
(2) LY RƯỢU MỪNG- Phạm Đ́nh Chương 1952
(3) NHỚ NHAU HOÀI. Thơ Thiên Hà, ra đời tại xóm Vườn Chuối ( Quận 3, Sài G̣n ) trong mùa Xuân 1966. Anh Việt Thu phổ nhạc.
(4 ) MÙA XUÂN LÁ KHÔ- Trần Thiện Thanh
(5) XUÂN NÀY CON KHÔNG VỀ - Trịnh Lâm Ngân

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2022-2023
2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Tháng Tư
Giầy Saut trong tử địa
Sài G̣n tháng Tư - 1975
Mặt trận Khánh Dương
Nhớ về Trường Sơn
Những chuyện kể năm xưa: 1975
Ngày 30/4/1975
Sự c̣n mất của một người em
Chiếc Balo để lại
Tôi gọi họ là Anh Hùng!
Nhảy vào Triệu Phong
Câu chuyện chiếc Mũ Xanh
Lư Tống
Những người lính Dù bị lăng quên  
TQ chuẩn bị chiếm ĐL năm 2027 
Trong lửa đỏ...  
Đại đội C Viễn Thám của tôi  
Múa hè đỏ lửa 1972  
Mừng sinh nhật 102 tuổi của ông Trần V. Công  
Thành phố Sài G̣n  
Chiến sự đầu xuân 75  
Tướng Trần Quang Khôi - Một đời Kỵ Binh  
Chiến trường Kampong Trạch
Biểu t́nh chống phái đoàn CS Việt Nam
Phù du
Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên & những bản t́nh ca
Chiuyện t́nh đẹp của nhà thơ Nguyên Sa
Dịch Norovirus - Cúm bao tử
Cuộc chiến không muốn thắng
Có những mùa Xuân…  
Nhật kư An Lộc 
Qua cơn mê  
T́nh lính  
Cổ thành QT & Đại Lộ kinh hoàng  
Cho người năm xuống trên quê hương  
Chai rượu vĩnh biệt  
Bốn mươi năm ngày nhập cuộc  
Đại lộ Kinh Hoàng  
Trận đánh tại Thường Đức  
Xuân ở nơi nào?  
Năm Th́n nói chuyện Rồng 
CSVN lại mồi chài Kiều bào 
Người Việt ở Mỹ đón Tết 2024  
Hội chợ Tết "Nhớ về Sài G̣n" 
Thiệp chúc tết xưa của QLVNCH  
Người lính chết sau cùng  
Sự kiện quan trọng trong tháng Giêng 2024
Hồi kư 1 con gái đất Bắc tại Sàig̣n trước 1975
Xuất xứ những bài nhạc Việt vang bóng...
Vài kỷ niệm với ca sĩ Duy Trác 
Chợ hoa Tết rực rỡ ở Little Saigon  
Can thiệp nước ngoài vào cộng đồng Úc 
Riêng một góc trời-Ngô Thụy Miên  
Hiệp định Paris tháng 1/1973
Nhiều đường vẫn chưa ngọt  
Một cái Tết khó quên
Ḍng sông cũ
TQ suưt bị KQ VNCH bắn ch́m sau Hải chiến HS
Tưởng nhớ các anh hùng tử sĩ hài chiến Hoàng Sa
50 năm hải chiến Hoàng Sa...
Elvis Presley - Ông hoàng nhạc Rock and Roll
Hà Nội muốn phát huy nguồn lực người Việt ở...  
Mô thức kinh tế Hoa Kỳ...
Chọn tuổi x
Tông nhà
Hai ông bố nuôi