Những bài viết của Bất Khuất

Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

Câu Chuyện Ngày Xưa

Buổi sáng hôm đó, tôi và người bạn thân đến nhà cụ Diễn trên một gác nhỏ, trong hẻm đường Hiền Vương. Tôi đang rảnh, Thâu cũng vậy, hai đứa đi loanh quanh trên đường phố Sài G̣n quen thuộc, đă mơi chân nên khi ăn uống xong xuôi, Thâu chợt đề nghị coi bói cho biết tương lai.

Nghe tới tên cụ Diễn là tôi chịu liền, từ lâu hằng nghe đại danh cụ và ước ao được gặp. Tôi đâu ngờ Thâu lại là chỗ thân t́nh với cụ và có thể nhờ coi dùm (mà không phải trả tiền và h́nh như cụ cũng không lấy tiền của khách, tôi không biết rơ lắm việc này).

Lúc đó tôi c̣n trẻ lắm, sống ở tỉnh nhỏ, chuyện hôn nhân cứ trở ngại, trục trặc hoài. Có cái chuyện dễ dàng như vậy mà làm cũng không xong, cả tỉnh bạn bè nay đứa nầy mai đứa kia, cưới vợ lấy chồng từ từ hết trơn, thấy mà tức ứa gan...

Do hôn nhân trễ muộn tôi đâm giựt ḿnh, như một nhà xă hội và tâm lư gia, tôi tự t́m hiểu cá nhân, gia đ́nh, xă hội, kinh tế, tâm lư,… và cuối cùng đổ thừa cho là tại cái nầy, tại cái kia và t́m những khuyết điểm của ḿnh, tự trách cứ. Lúc đó do công cuộc làm ăn, tôi thường liên lạc với Thâu.

Thâu nghe tôi kể lể tâm sự, phản đối liền – bạn nói tầm bậy hết trơn rồi, không phải tại cái ǵ cả mà tại cái số mạng, cái số ế vợ,… nếu đúng như mấy lư do kinh tế, tài chánh, gia đ́nh ǵ ǵ đó, tại sao có nhiều thằng xấu trai, học kém, nhà nghèo, nhút nhát, nghĩa là đủ thứ dở tệ… tại sao cũng có vợ được, tại sao?

Cuối cùng Thâu kết luận - xe hơi c̣n có số mà, nói chi người ta. Mà muốn biết số mạng ra sao th́ bạn phải theo tôi qua kiếm cụ Diễn, thần tướng, hiện nhà ở bên kia đường...

Nhà cụ Diễn trên một căn gác nhỏ, trong hẻm đường Hiền Vương nhiều cây to bóng mát. Bên trong nhà không khí mát mẻ, bàn ghế đồ đạc bày biện theo kiểu xưa, cổ, có nhiều bức tranh Tàu treo dọc theo tường. Lúc đó cụ đang bận tiếp khách. Vài ông khách ăn mặc âu phục, complet, cà vạt chỉnh tề, ngồi đứng chào hỏi dáng vẻ cung kính, khiến tôi đâm e ngại.

Cụ Diễn là một ông già người Bắc tuổi chừng độ trên dưới bảy mươi, người ốm yếu, mong manh, khăn đóng bạc màu, áo dài mỏng bằng the đen. Rơ ràng là một nhà nho nghèo lỡ vận, ẩn dật, sống an bần lạc đạo trong cái không khí ồn ào, rộn rịp của cái đất Sài G̣n văn minh với chiến cuộc đang leo thang từng ngày…

Trong lúc ngồi chờ đợi, tôi quan sát con người và cử chỉ thái độ cụ. Cặp mắt quá nhỏ so với khuôn mặt, có lẽ v́ tuổi già, thân h́nh như gầy hóp lại. Dầu cụ không đeo kiếng nhưng tôi vẫn không thấy được tṛng mắt lớn hay nhỏ.

Hai mí mắt đă cố nhướng cho xa nhau nhưng độ hở vẫn chỉ to hơn sợi len giăng ngang chút xíu. Tuy lem nhem như vậy h́nh như cụ đă thấy hết trơn đời tôi. Sau khi đi qua lại vài bước cho cụ coi tướng, câu đầu tiên cụ nói như vầy:

- Số ông suốt đời ở chợ.

Tôi dạ cảm ơn và thấy cười trong bụng- ông thầy nầy ai cũng khen phục tài giỏi nhưng nói một câu hổng giỏi chút nào. Sáng hôm đó, tôi ăn mặc bảnh bao, đầu tóc mới hớt gọn ghẽ, lại đi chơi với dược sĩ Thâu, rể ông đại sứ nổi tiếng, hổng lẽ tôi lại ở nơi thôn quê. Nói như vậy th́ ai cũng có thể nói được. Nhưng tôi cố nhớ lại coi hồi nhỏ tôi có ở nhà quê hay không, quả là không có.

Tôi được sanh ra tại đảo Phú Quốc, cái đảo nhỏ xíu như một thôn xóm nghèo, tuy vậy nhà tôi cũng ở ngay tại chợ, thị trấn Dương Đông. Rồi nhà được dọn vài ba lần, lần nào cũng vậy, mở cửa ra là thấy chợ ở ngay trước mắt. Tôi kiên nhẫn chờ nghe tiếp .

- Năm ngoái ông bị đụng xe, may là không nguy hiểm tới tính mạng.

Tôi chợt nh́n xuống khuỷu tay, vết thẹo c̣n lộ đỏ sau một lần té xe rất nguy hiểm từ trên dốc Ḷ Chén. À th́ ra, ổng nh́n thấy vết trầy nầy, bận áo tay ngắn, cái thẹo chần dần như vậy, ai mà không thấy.

- Dạ, dạ, cụ nói đúng, năm ngoài tôi bị nặng lắm, xém chút nữa là nguy rồi, nhờ phước đức ông bà....

- Tuy nhà ông ở ngay tại chợ nhưng sau nhà lại có vườn cây.

Trời đất ! mới nh́n có tôi có chút xíu mà nói được cái vườn sau nhà, cũng lạ. Sách tướng tôi cũng đă từng đọc qua vài cuốn, có chương nào chỉ cách nh́n mặt mũi tay chưn mà tả được cảnh vật trước hoặc sau nhà? Bởi chi tiết này khó thể có được. Miền Nam ḿnh, tỉnh nào cũng vậy, đường đất phố xá nhỏ hẹp, nhứt là phố chợ, đất dư tính từng tấc, dành để buôn bán làm ăn, chỗ nhiều đâu mà trồng cây ăn trái… Tôi thấy quả ông cụ có tài lạ, tuy vậy chuyện cái nhà, cái vườn có ǵ quan trọng, nói tới nói lui làm chi ?

- Nếu ông không ở trong căn nhà như vậy, th́ đă nguy hiểm tới tính mệnh.

Tôi ngồi im, chuyện này cũng không biết ra sao nữa, khoa phong thủy địa lư dương trạch có nhiều điều không thể nghĩ bàn. Ông cụ vẫn b́nh thản, không cần hỏi tới năm tháng ngày giờ sanh, miệng vẫn nói đều đều, thong thả :

- Hiện tại ông làm nghề dạy học, dự định đổi đi nơi khác, lần đầu không được lần sau sẽ được…

Tôi giật nẩy người, đầy ḿnh mọc gai ốc. Làm sao ông cụ biết tôi làm nghề dạy học, chỉ bao nhiêu đó thôi quả là tay cao thủ. Tôi vừa ở quân trường ra, sau ba tháng thụ huấn quân sự, tóc hớt ngắn, da đen thui, tay chưn c̣n dính đầy nắng gió.

Năm Mậu Thân cuộc chiến tàn khốc, hầu hết thanh niên cỡ tôi đều vào quân đội. Nếu nh́n dáng vẻ bên ngoài mà đoán tôi là sĩ quan th́ dễ đúng hơn. Đâu có nét nào giống thầy giáo. Rồi làm sao biết được tôi đang xin đổi nhiệm sở, hồ sơ hiện bị trở ngại. Chắc bạn ḿnh đă nói lỡ nói trước với ông già này hết trơn rồi, tôi liếc qua Thâu. Thâu tỉnh rụi, thấy ông cụ nói không điểm nào trật, khoái chí ngồi cười cười…

Rồi lại suy nghĩ, ổng coi cho ḿnh, tốn công tốn sức, có lấy đồng xu cắc bạc nào, nói gạt, nói dối làm chi.

Lời nói cụ đều đều, thong thả, truyện quá khứ, chuyện tương lai, công danh, khoa bảng, tiền của, sự nghiệp, bạn bè, tai nạn, bịnh hoạn… sẽ như thế này, thế kia, tôi vâng dạ liền miệng.

Có đoạn ông cụ nói năm gần bốn mươi tuổi tôi sẽ sống ở nước ngoài, một xứ phương Bắc rất lạnh và xài tiền bằng Mỹ Kim, tôi đâm tức cười, không biết là ông c̣n thức hay đă ngủ, nói mê…

Nhưng mấy cái chuyện xa vời đó có quan trọng ǵ tới tôi đâu, cái mà tôi đang chờ để biết là chuyện gia đạo t́nh duyên mà, nóng ruột hết sức, tôi rụt rè ngắt lời :

- Dạ, dạ, nhờ cụ coi dùm chuyện gia đạo vợ con ra sao, hiện tại tôi c̣n... một ḿnh.

Ông cụ nhướng cặp mắt tí xíu lên, nói rơ ràng như thấy cô vợ tương lai của tôi trước mặt :

- Người vợ tương lai của ông, học hành như thế này, gia thế, nhà cửa thế này... cùng nghề nghiệp với ông.

- Dạ thưa cụ, theo như cụ nói th́ không dám đâu. Tôi ở tỉnh nhỏ, học ít, chỉ muốn t́m người trẻ tuổi và học kém hơn một chút ...

Ông cụ không trả lời, mắt h́nh như nhắm lại. Tôi nhớ lại từ đầu buổi cho tới giờ, chuyện quá khứ th́ rất đúng nhưng không có ǵ đặc biệt, tôi ở trong nhà này hay nhà kia, làm thầy giáo hay sĩ quan th́ cũng vậy, c̣n chuyện tương lai th́ chưa biết ra sao. Duy chuyện vợ con th́ hơi lạ, tôi nghĩ là ông cụ nói trật v́ hồi nào tới giờ chưa bao giờ tôi để ư tới bạn gái đồng nghiệp. Tôi vốn rất sợ cô giáo và những người đàn bà thông minh, học giỏi hơn ḿnh...

- Thưa cụ, xin cụ cho biết chừng nào tôi mới cưới được vợ ?

Ông cụ không trả lời ngay câu hỏi, chợt mở mắt ra, phán cho một câu dứt khoát, khiến tôi sửng sốt như bị tạt một gáo nước lạnh :

- Đám cưới ông hầu như không có.

Trời đất, thiệt vậy sao? Thiệt vậy sao, tôi nghe lỗ tai lùng bùng. Chuyện cưới vợ đă trầy vi tróc vảy, rồi tại sao sẽ gặp một cô giáo nghiêm trang… rồi lại không có đám cưới. Hàng trăm câu hỏi tại sao, tại sao trong đầu. Tôi cảm thấy mồ hôi rịn ra đầy mặt. Sao kỳ cục vậy, căn cứ vào đâu mà cụ dám nói như vậy. Tôi nh́n thẳng vào mặt, thấy cụ vẫn b́nh thản, cụ nói thiệt t́nh mà đâu phải nói chơi.

Tôi hỏi tiếp, giọng hơi khó chịu ...

- Dạ thưa cụ, tại sao lại không có đám cưới, có phải tôi không đủ tiền cưới vợ ?

- Không phải, nhà ông thiếu ǵ tiền.

- Vậy tại sao, nếu có đủ tiền tại sao tôi lại không làm đám cưới. Thú thật với cụ, tôi mà thương ai, dù người đó mang bầu hay có con rồi, tôi cũng sẽ làm đám cưới chánh thức, đàng hoàng. Tại sao tôi lại sợ dư luận mà không làm đám cưới, lại dắt con người ta đi không…

Khi nói đến đây, tôi nhớ lại giai đoạn đó ở tỉnh nhà, bạn bè nhiều lắm, đứa nào cưới vợ tôi đều sẵn ḷng giúp đỡ. Vừa cho mượn xe, vừa làm tài xế, vừa làm rể phụ, hổng lẽ tới đám cưới ḿnh, không ai tham dự. Ngày cưới tôi phải vui vẻ và đông đảo bạn bè thân t́nh chớ. Ông cụ chấm dứt bằng lời nói giận dỗi:

- Cái mặt ông làm ǵ dám dắt ai …

Rơ ràng là ông cụ nói nhiều điều vô lư, tôi không c̣n kiên nhẫn ngồi nghe tiếp nữa, đâm ra vô phép, đứng dậy và nói giọng hờn mát :

- Tôi không dám dắt ai, tôi lại có tiền, vậy hỏi cụ, tại sao lại không làm đám cưới cho vui. Tại sao tôi không làm…

Ông cụ không trả lời, khoát tay đuổi tôi và Thâu ra cửa. Tôi cúi đầu cảm ơn từ giă cho có lệ, rồi đi thẳng, bụng không vui. Giữa trưa nắng thiệt nóng và xe cộ ồn ào, mùi khói xăng khét lẹt, trong phút chốc những lời tiên đoán của cụ già bay mất tiêu hết, tôi không c̣n muốn nhớ nữa. Trật lất rồi, nhớ nữa làm chi. Ngồi trên xe, Thâu phân trần:

- Bạn biết không, mấy ông hồi năy toàn là Bộ Trưởng hay Tổng Giám Đốc ǵ đó. Ông cụ là thầy tướng riêng cho Tổng Thống với Thủ Tướng, nhưng bữa nay sao ổng nói trật tới trật lui, tôi cũng thấy kỳ cục, nhiều việc không đúng, chắc ổng bịnh hoạn hay đương lo việc ǵ đó, nhớ trước quên sau…

Tôi bộp chộp kết luận một câu ngon lành :

- Thâu nè, bạn tin tôi đi, không bao giờ tôi cưới cô giáo hết và sẽ làm đám cưới thiệt lớn để rủ bạn bè nhậu một bữa cho vui. Đời người chỉ có một lần cưới vợ, tại sao lại không làm, không lớn th́ nhỏ chớ, tại sao lại im ru bà rù… Tôi tin đời có định mạng nhưng cũng tin con người có tự do.
***
Hôm đó là những ngày sau Tết, nhà nàng c̣n chưng đầy bông hoa. Cái b́nh sứ cổ đời Khang Hy thật lớn dùng cắm cành mai to bằng cổ tay cao tận nóc nhà. Tôi nh́n sững những câu thơ ngoằn ngoèo nét thảo ḷi tói và buộc miệng

- Cái b́nh nầy quư lắm đầy rạn da qui, ba dùng như vầy rủi ro nó bể th́ sao.

Ông già vợ tương lai cười

- Làm sao bể được con, ba chưng như vậy cả chục năm nay rồi, có sao đâu.

Mấy đứa em vợ bu quanh chờ ông anh rể quư chở đi ăn ḿ. Cả nhà quây quần ấm áp, tiếng nhạc vang vang đầy nhà. Nhà sắp có đám cưới mà, không vui sao được.
Ông già lắng nghe giọng Khánh Ly trầm ấm vang lên từ chiếc máy nhạc, tự nhiên quay qua tôi

- Nè nè, con nghe nè, mấy ông văn nghệ sĩ nói chuyện, viết lách thiệt là hay, cái ǵ mà… giọt nước mắt rơi thành hồ nước long lanh...

Câu nói chưa hết, D. lại xí xọn xen vô

- Bản nầy là Như cánh vạc bay của Trịnh Công Sơn đó ba.

Ông vừa cầm ly rượu sóng sánh màu hổ phách, vừa lẩm bẩm

- Như cánh vạc bay, à, à cánh vạc bay ra làm sao, tượng trưng cho cái ǵ, thiệt t́nh ba không hiểu. Rồi khóc mà tới thành hồ nước long lanh - th́ thiệt là viết khéo hết sức, viết được tới như vậy th́ trên đời hổng có mấy tay.

Rồi ông ta bàn tiếp:

- Con nghĩ coi giọt nước mắt có chút xíu, mà làm đầy cả hồ nước là phải khóc nhiều lắm đó nghen...

Tôi ngạc nhiên, ông là tay buôn bán già đời, suốt ngày chỉ thấy cộng trừ nhân chia, tại sao không chịu nói chuyện tiền bạc, nhà đất, của cải, tự nhiên hôm nay sao lại nổi hứng bàn chuyện thơ văn, nghĩ cũng lạ.

Bất ngờ ông hỏi tôi, giọng ngọt ngào :

– Nè nè, ba nghe nói con dạy văn chương. Vậy có bao giờ con viết văn hay làm thơ ǵ không ?

Tôi c̣n đang giai đoạn ở rể, phải cố gắng lấy điểm để làm vừa ḷng ông già vợ. Câu hỏi khiến tôi giựt ḿnh – - Như vậy là ông ta khen hay chê Trịnh Công Sơn ? Câu trả lời tôi phải như thế nào cho đúng. Trời đất ơi, nhằm cái lúc vui vẻ này mà vợ tôi lại cho hát cái bản nhạc mắc dịch đó làm chi.

Câu hỏi ngọt ngào như viên thuốc bọc đường có phải là viên thuốc độc ? Tôi phải trả lời sao cho vừa ư ông đây? Hồi nào tới giờ quả t́nh là tôi không biết viết văn hay làm thơ. Nhưng nếu cần nói láo để được vợ th́ tôi cũng phải liều gan nói đại. Nhưng mà, câu hỏi độc địa này h́nh như có liên quan tới cái ư nói láo đó.

Khóc mà tới đầy cả hồ nước th́ là nói láo rơ ràng, ai ai cũng thấy. Nhưng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đă viết ra như vậy và cả nước coi nhạc sĩ này là thiên tài, nhạc ông vang rền ngập từ chợ đến quê, ban ngày cũng như ban đêm… Nhưng nói láo nhận ḿnh là văn nghệ sĩ th́ khác, không giống kiểu nói láo trong thơ văn…

Tôi c̣n đang ấp úng t́m câu trả lời th́ may quá, bà già vợ đi đâu sợt sợt trở về, thấy tôi bà nói một hơi không kịp thở :

- Con về tŕnh lại với anh chị ở trển, ba má đă về Dĩ An nhờ thầy coi ngày cưới rồi . Ông thầy này ngày xưa coi cho ba má đó, coi kỹ lắm, ổng t́m được ngày tháng đại lợi, tụi con sẽ ăn đời ở kiếp với nhau, giàu sang phú quư, tử hiếu tôn hiền…

Nói xong bà lục trong túi đưa cho tôi tờ giấy đỏ, đầy chữ viết run rẩy của một cụ già, nghe đâu đă trên chín chục. Rơ ràng là ông thầy Dĩ An coi ngày cưới hỏi thiệt hay, thời gian đă chứng minh được tài năng của ông. Ông bà nhạc gia tôi sống chung nhau cho tới bây giờ, tiền bạc nhà cửa sung túc, con cháu đầy đàn, chưa hề biết đến chuyện ly dị khổ tâm, đau đớn ra làm sao.

Tôi cầm lấy tờ giấy coi ngày cưới, thời gian c̣n lâu tới bốn năm tháng nữa, hơi bực ḿnh nhưng nhớ lời dặn ḍ của ba tôi " theo tao ngày nào cũng tốt hết, ổng bả muốn trễ sớm lúc nào cũng được, miễn mầy cưới được vợ th́ thôi, lần này mà mầy kiếm chuyện để cho trục trặc nữa là kể như suốt đời không có vợ đó con".

Tôi đă thấm thía chuyện hôn nhân trễ muộn mà cũng đâu cần ba tôi dặn, năm nay tôi đă ba mươi lăm tuổi rồi, tôi đâu c̣n ngu mà cà khịa, giận lẫy, kiếm chuyện kiểu con nít như hồi mười tám, hai mươi…

D. đưa cho tôi cục kẹo, tôi ngậm vào miệng, cắn nhẹ thấy có rượu mạnh bên trong.

Cuộc đời quả cũng có ngọt ngào, tuy rượu ít nhưng cũng khiến tôi ngây ngất. Đường Trần Hưng Đạo trước nhà, nắng sáng trong, xe chảy thành ḍng. Nhớ tới lời tiên đoán cụ Diễn ngày nào "đám cưới ông hầu như không có!" Tôi bật cười. Cụ ơi, đám cưới tôi hả, chắc chắn sẽ rất vui, đông đủ bạn bè, bà con thân thuộc hai bên, làm sao không có, làm sao mà nhỏ cho được.

Nội bên vợ, anh chị em D. nếu đếm sơ sơ cũng đủ một chục đủ đầu rồi, nói chi bên gia đ́nh tôi, nội ngoại, sui gia, dâu rể… rồi tới hàng xóm láng giềng, toàn người thân t́nh ơn nghĩa, đâu thể nào không mời người ta đến chung vui.

***

Sau ngày 30 tháng 4, tôi len lỏi trong đám đông hỗn loạn ngơ ngác, xác xơ, t́m đường xuống Sài G̣n, đến nhà vợ chưa cưới. Vừa gặp tôi, D. ôm chầm lấy và mừng rỡ. Trong cơn biến động mấy ngày qua, chuyện liên lạc khó khăn gián đoạn, nàng tưởng là tôi đă thoát ra khỏi quê hương và đành đoạn bỏ nàng lại một ḿnh, đi biệt tích.

Tôi không biết nên cười hay nên khóc. Tôi tŕnh bày cho ông bà già vợ chuyện tang thương dâu bể xảy ra trên nhà tôi, tất cả những dự định tương lai đầy màu hồng ngày nào trở thành xám đen, tan nát hết. Ba vợ tôi an ủi:

- Con đừng bi quan quá, dù ǵ đất nước ḿnh cũng không c̣n chiến tranh, mọi sự rồi sẽ ổn định. Lúc đó ḿnh buôn bán làm ăn trở lại…

Trời đất, chế độ này mà ổng c̣n hy vọng buôn bán làm ăn như xưa! Mọi sự sẽ ổn định, đúng rồi, đống máy cày của ổng đâu c̣n chưng bày ra ngoài hành lang như lúc trước, mà đem giấu tận phía sau nhà. Chị em D. ngày nào quần là áo lụa, trang điểm kỹ lưỡng từ đầu đến chưn, nay cũng bắt chước mặc bộ bà ba đen giống như mấy cô thôn nữ chỉ thiếu chiếc khăn rằn vắt trên vai. Mấy đứa em trai ngồi im ĺm, không c̣n chạy giỡn la hét vang rân như ngày trước.

- Thưa ba má, nhà cửa, công danh, sự nghiệp, tiền bạc bây giờ kể như mất mát hết rồi, ngay cả thân mạng con cũng không c̣n biết ra sao. Bữa nay con xuống thưa với ba má là chuyện hôn nhân của con và D. phải hoăn lại… cho tới chừng nào, chừng nào… con cũng không biết nữa. Cũng có thể là không bao giờ.

Nói tới đây tôi nghe D. khóc rấm rứt, rồi không cầm được nước mắt, tôi cũng khóc theo. Bà già vợ tôi cũng thút thít nhưng c̣n ráng nói:

- Đâu được con, đám cưới tụi con không làm lớn được th́ ḿnh làm nhỏ, vợ chồng phải có cưới hỏi đàng hoàng chớ con!

Hoàn cảnh đất nước quê hương hỗn loạn, tang tóc như vậy mà làm đám cưới, dù làm nhỏ thế nào đi nữa, dù cố gắng cho lắm cũng không thể làm được, mà coi cũng không được. Tôi trả lời ngay:

- Thưa má, con không biết bị bắt ngày nào, bây giờ chỉ c̣n lo chuyện chết sống, tù đày, sống chỉ biết được ngày nay, không biết ngày mai ra sao, c̣n đầu óc đâu mà nghĩ tới chuyện gia đ́nh riêng tư nữa.

Tôi tiếp:

- Chuyện vui không có mà chuyện buồn th́ nhiều, con nghĩ là mọi sự bế tắc... Mà quả vậy, đầu óc tôi lúc đó đặc sệt như ch́, không t́m ra giải pháp nào ổn thoả hết. Đi không được, ở không được, sống không được mà chết cũng không được luôn. Tôi có cảm giác thua cuộc, bất lực, thất bại, tê liệt như con kiến ḅ trên bờ chảo nóng, lanh quanh ḅ hoài cũng không ra khỏi miệng chảo.

Ông già vợ trầm ngâm một hồi, thở ra:

- Ba hiểu rồi, thiệt là cơ khổ. Nhưng chuyện nhân duyên là chuyện lớn đời người, không thể v́ vậy là hai con không thành chồng vợ. Con về thưa với anh chị, ba má dưới nầy không đ̣i hỏi ǵ cả, cũng không cần có đám cưới.

Tới ngày đó, ba má nấu một mâm cơm gia đ́nh, chỉ cần có mặt anh chị và ba má chứng kiến cho hai con lạy bàn thờ, xin phép ông bà tổ tiên để kết duyên thành chồng vợ là đủ.

Tôi ngắc nga, ngắc ngứ:

- Rồi đồ cưới, khăn áo hoàng hậu, nhẫn cưới cho cô dâu, rượu trà, xe hoa…

Ông nói:

- Con không cần đem xuống ǵ cả, kể như là ba má và em con đă nhận lễ vật đầy đủ rồi, đời bây giờ nhiều chuyện rối rắm lắm, đừng có lo nghĩ thêm chi cho mắc công…
***
Ngày 30-5 năm 1975 nghĩa là sau ngày mất nước một tháng, tôi cưới vợ và đám cưới hầu như không có. Bên nhà vợ tôi nấu một mâm cơm cúng tổ tiên, ông bà, hai đứa tôi lạy bàn thờ rồi lạy tứ thân phụ mẫu, ba má tôi và ba má D. ngồi trên bốn cái ghế đẩu nhỏ sắp hàng ngang trước bàn thờ.

Chỉ có người nhà và không có ai lạ. Vậy là xong lễ thành hôn. Trong khi hai bên sui gia gặp nhau, cửa nhà đóng kín kỹ lưỡng, sợ công an khu vực vô phá đám, xui xẻo, hàng xóm không ai biết bên trong chúng tôi đang làm việc ǵ.

Ngày hôm sau tôi về B́nh Dương, lén dắt vợ đi chào và tŕnh diện với những thân bằng quyến thuộc. Dù hết sức đơn giản nhưng tôi cũng có vợ đàng hoàng tử tế, đầy đủ lễ nghĩa !.

Khi viết những ḍng chữ này th́ ông già vợ tôi đă mất từ lâu. Nhưng tôi vẫn nhớ rơ những lời ông nói, t́nh thương ông cho tôi dù bao nhiêu nước chảy qua cầu, cuộc đời dâu biển, tôi vẫn thương ông như thương cha ruột tôi vậy.

Cụ Diễn cũng đă mất rồi, những lời tiên đoán của cụ ngày nào vẫn c̣n măi măi bên tai, làm sao tôi quên được. Tôi nợ cụ nhiều lắm, bây giờ làm sao trả đây. Không phải là nợ vật chất, tiền bạc, gói trà hay chai rượu mà tôi nợ cụ lời xin lỗi chân thành cùng lời khen ngợi tài năng cao xa của cụ. Cái lỗi ngu si của tôi rất lớn, ngày đó tôi c̣n quá trẻ chưa hiểu đời là ǵ, đă dám hoài nghi những điều ḿnh chưa biết.

Vơ Kỳ Điền

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Gánh hoàng hoa  
Chiếc huy hiệu hoa sen trên đại lộ kinh hoàng  
Hồi c vngười Cha btù  
Tiếng Anh dm!  
Nằm chơi  
Chứng nhân một sự kiện lịch sử  
Ngộ đạo đất trời  
Xứ khỉ khọn
Sài G̣n thoáng nhớ  
Ông già đạp xích lô  
Chuộc lương tâm  
Đất nước lạ lùng  
Những giọt mưa trên vùng đất khô cằn  
Chân dung văn nghệ sĩ Việt...  
Sài G̣n của tôi sẽ trở lại…  
Ông già bán trứng  
Melbourne: Kỷ niệm Chiến Thắng Long Tân  
Câu chuyện ngày xưa  
Chiếc Rolex ân nghĩa
Giở trang nhật kư, nhớ về bạn xưa  
Nén hương ḷng  
Đám Cưới …chi lạ  
Bông lúa cúi đầu  
Kỷ niệm 60 năm Quân Đội Úc tham chiến VN  
Ngày vui khó quên
Cộng sản là thế đấy!  
Nhiễm Virus Corona 2019 
GS Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ...  
Xao ḷng bởi một từ "Em"  
Hiệp định Genève (20-7-1954)  
Mơ ước b́nh thường  
Phi công Việt là anh hùng nước Pháp  
Viết cho người sắp ra đi...  
Đôi lời về Cung Tiến Nhạc Sĩ hay Kinh Tế Gia ?  
Môt chuyến đi Hawaii  
Vinh danh người vợ tù chính trị VNCH tại Little Saigon

Cái miệng  
Phá thai là giết người 
Cha tôi, người lính Việt Nam Cộng Ḥa  
Những người năm cũ 
Ngày tự phụ  
Màu mắt hoàng hôn  
Paris có ǵ lạ không em?  
Không quên người chiến sĩ QLVNCH  
Tản mạn Huế
Nước mắt chiều xuân  
Nước mắt giữa Trùng Dương 
Cuộc đời & sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông 
Người tù kiệt xuất  
Câu chuyện về một lá thư  
Ra biển gọi thầm 
Nỗi buồn ngày 30 tháng tư  
Tháng Tư....  
Bài ca của người du tử  
Lời sau cùng nói với tuổi trẻ  
Quên sao được ngày 30 tháng 4 – 1975  
Hai người lính Dù  
Văn Học miền Nam tự do 1954-1975 
Xe tăng Nga làm được ǵ ?

Giă từ vũ khí  
Giờ phút cuối cùng  
Văn Quang, người vừa khuất nẻo Sài G̣n...  
Những tấm chân t́nh 
An Lộc & Ukraine chiến trường lịch sử 
Hải quân Ukraine chiến đấu  
Trông gịng sông Vị
Ngày xa Đà Nẵng  
Chuyện của một cựu binh Mỹ gốc Việt  
Kư hiệu học và "lơ là lơ láo"  
V́ sao chiếc áo cần có 5 cúc ?
Duyên phận và mệnh số  
Thu, hát cho người và giai thoại  
Thương về Ukraine  
Liên hội BĐQ Texas mừng xuân Nhâm Dần 2022  
Đời lính  
Vinh quang trên chiến hào  
Sự thành công của người Việt tị nạn  
Một chuyến công tác Cam Ranh  
Lá đại kỳ An Lộc  
Chém chết một người là kẻ sát nhân  
Chuyện xưa của tôi và bạn bè kbc 4100  
Sứ mệnh văn hóa  
Thư số 124a gởi NLQĐNDVN  
"Người vợ" là một vĩ nhân
Tết với TPB VNCH và mong ước tuổi xế chiều
Khó quên cái Tết năm nào  
Xuân Sang- Xuân Sến 
Năm Cọp nói chuyện… Bia 
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Thương chùm Hoa Khế  
Tôi đậu bằng … lái xe !
Về ca khúc "gái xuân"  
Thức tỉnh  
Tử sĩ Hoàng Sa  
Hồi kư trận hải chiến Hoàng Xa  
Khi bài thơ Hoàng Sa vượt vĩ tuyến 17 vô Nam  
26 truyện thật ngắn  
Tuổi già viễn xứ  
Nguồn gốc của cách nói “nam tả nữ hữu”  
Chiến dịch B́nh Tây  
Trận hải chiến giữa HQ VNCH và HQ Trung Cộng  
Truy lùng cục miền Nam trên lănh thổ Kampuchia
10 địa danh nổi tiếng trong âm nhạc miền Nam  
Trả lời vài câu hỏi về cuộc bại trận của QLVNCH  
Cậu bé chăn trâu trở thành đại điền chủ giàu nhất
Lạc giữa mùa xuân
Một Thoáng “AT ... TEN”