Những bài viết của Bất Khuất

Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

NƯỚC MẮT CHIỀU XUÂN

 
Một mùa Xuân nữa lại về trên đất khách. Không biết đây là mùa Xuân thứ mấy tôi đă xa quê hương, tôi không muốn đếm, không muốn tính v́ nếu biết chính xác th́ chắc đă nhiều lần lắm rồi, càng thêm buồn. Tôi nhớ đến mẹ, anh em và bạn bè thân thuộc…Tất cả bây giờ ở đâu? Kẻ c̣n người mất, kẻ lưu lạc phương trời nào? Chiều nay 30 Tết nh́n mấy chậu Mai, Lan, Cúc…đua nhau khoe sắc trong không gian lành lạnh cuối năm sao ḷng tôi chẳng thấy nôn nao vui vẻ chút nào. Tôi bỗng nhớ về quá khứ, hồi ức về những ngày tháng đó, những ǵ tôi từng chứng kiến hoặc chính bản thân tôi từng trăi qua lần lượt trở dậy như cơn ác mộng làm tê buốt hồn tôi…

Một buổi chiều cuối năm xưa khi gia đ́nh tôi đang chuẩn bị cúng rước ông bà th́ nhận được hung tin: anh trai tôi tử trận sa trường. Mẹ tôi ngất xỉu không biết bao lần v́ đứa con thân yêu mới 25 tuổi đầu ra đi đột ngột. Riêng tôi không c̣n nỗi đau đớn nào hơn v́ đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự mất mát người thân như thế nào. Nỗi đau xé nát tâm cang của kẻ khóc người đi vào thiên cổ không thể nào diễn tả hết được. Cả một thời gian dài đăng đẵng về sau cứ mỗi chiều 30 Tết lúc sửa soạn cúng ông bà th́ mẹ tôi lại ngồi khóc thật nhiều trước bàn thờ anh, và gia đ́nh tôi chẳng bao giờ có được những ngày Xuân vui vẻ. Làm người dân trong thời loạn, thời chinh chiến khó được hưởng hạnh phúc trọn vẹn.

Tôi theo chồng đổi về một tỉnh xa: tỉnh Kiến Ḥa.Người dân ở đây không ai có thể biết họ thuộc phía nào, phe ta hay phe bên kia.Thành phố đó không an ninh, bất cứ giờ nào cũng có thể bị pháo kích, bất cứ nơi nào cũng có thể bị họ đặt ḿm, ném lựu đạn.Từ ngoài đường xe chạy, trường học, công sở đến chợ búa, trong đống bắp cải, rau đậu hay đống dừa vẫn thể nổ được. Có lần tôi đang đi chợ gặp phải ḿm nổ ngay trong đống rau bắp cải làm mọi người chạy tán loạn, có người chết, có người bị thương. Riêng tôi may mắn chạy ra xa được nên an toàn nhưng phải một phen kinh hoàng khó quên. Dân ở nơi đây lúc nào cũng phải cảnh giác, pḥng bị v́ nguy hiểm luôn chực chờ.

Tôi c̣n nhớ một buổi chiều kia có anh bạn của chồng tôi đến chơi, anh Trần Văn Phước là Đại Úy Trưởng Pḥng 1 của Tiểu Khu Kiến Ḥa. Anh khỏang 27, 28 tuổi, anh có gương mặt hơi giống Elvis Presley nhưng có giọng ca trầm ấm và anh chỉ hát t́nh ca. Hôm ấy trông anh không được vui, anh cũng không nói ǵ cả, cứ ngồi ôm đàn hát hết bài nầy sang bài khác.Tôi thấy trời đă về chiều sợ anh đi đường nguy hiểm v́ anh tự lái xe Jeep đi nên nói chồng tôi khuyên anh nên về sớm.

Ngày hôm sau khi tôi từ trường về, chồng tôi bảo:

- Em ơi, thằng Phước chết rồi. Hôm qua ở nhà ḿnh ra nó lái xe về đến Ngă Ba Tháp bị bắn sẻ trúng đầu và nó đă chết.

Tôi bàng hoàng, thờ thẩn:

- Trời ơi, có thể nào là vậy? Mới chiều hôm qua anh c̣n ngồi đây đàn hát kia mà.

Nhưng sự thật vẫn là sự thật, chồng tôi nói anh ấy đă đi rồi. Tôi không cầm được nước mắt, ḷng ngậm ngùi thương xót cho một người bạn của chồng ḿnh. Những giọt nước mắt nầy tôi khóc không những cho riêng anh mà tôi khóc cho cả một thế hệ trẻ đau thương của chúng tôi. Những người thân, những người bạn chung quanh tôi dù trai hay gái đang ở lứa tuổi đôi mươi, đang độ thanh xuân nhưng không thể t́m thấy mùa xuân giữa thời binh đao khói lửa.

Tôi về đây không bao lâu nhưng nhận ra được không khí chiến tranh bao trùm thành phố. Cuộc sống hồi hộp, lo lắng, pḥng bị hằng ngày làm tôi muốn nghẹt thở.

Bên hàng xóm tôi có một cô giáo trẻ, xinhđẹp, tóc dài da trắng, người mảnh khảnh mang dáng dấp liêu trai, cô tên Kim Chi.Những lúc buồn tôi hay sang hàn huyên cùng Chi.Thỉnh thoảng tôi bắt gặp cô nàng đi cùng một anh Trung Úy Biệt Động Quân trẻ, rất đẹp trai tên Long. Chẳng bao lâu hai người cưới nhau. Tôi rất mừng và cầu mong cho họ được hạnh phúc đến suốt cuộc đời. Sau tuần trăng mật chàng ra đi biền biệt, Chi dù sống đời chinh phụ nhưng cũng cảm thấy hạnh phúc v́ đứa con trong bụng.

Rồi vào một buổi chiều cuối năm âm u, lạnh lẽo người ta đă đưa về cho nàng chiếc quan tài của người thương mà nàng mỏi mắt chờ trông.Thế là hết, bao nhiêu mộng ước tan tành, đổ vỡ. Chi gào thét, vật vă điên cuồng bên quan tài người đă anh dũng ngă xuống giữa sa trường v́ non sông, v́ tổ quốc. Ôi! C̣n nỗi đau đớn nào hơn? Mái tóc dài liêu trai của nàng rối bời tơi tả, đôi mắt đỏ ngầu v́ luyến thương hay uất hận? Đôi vai gầy run từng chập theo tiếng khóc bi thương với những lời kể lể thiết tha thống hận.Tôi không biết dùng lời ǵ để an ủi Chi v́ giờ phút nầy có lẽ nước mắt là liều thuốc tốt nhất làm vơi bớt đớn đau cùa nàng.Tôi chợt thấy thương và thông cảm cho những người mẹ, người vợ, người yêu của chiến sĩ VNCH đă phải gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng nầy. Không biết có bao nhiêu người vợ trẻ cùng cảnh ngộ với Chi bây giờ?

Tôi thờ thẩn rời nhà Chi đi lang thang dọc theo bờ sông Hàm Luông. Chiều xuống thủy triều dâng cao, ḍng sông lặng lẽ trôi xa hun hút không biết chảy về tận phương nào. Ḍng sông sâu thẳm mênh mang buồn như cũng cảm thông tâm trạng đau thương cho người góa phụ, cho tuổi trẻ hôm nay, cho cuộc chiến dai dẵng nầy không biết bao giờ mới chấm dứt!

Về sống nơi đây chưa được bao lâu mà tôi phải chứng kiến nhiều cảnh đau thương, tàn khốc của chiến tranh. Hằng đêm tôi thường cầu nguyện xin Chúa thương xót, cứu giúp dân tộc đáng thương, bất hạnh của tôi. Chồng tôi mỗi ngày phải đi công tác xuống các quận, cứ mỗi lần anh ra khỏi nhà là tôi cầm xâu chuỗi lên đọc kinh cầu xin b́nh an cho chuyến đi của anh. Có một lần khi đọc xong một chuỗi kinh, đáng lư tôi ngưng lại nhưng không hiểu sao ḷng tôi cứ bồn chồn xốn xang không an tâm. Thế là tôi cầm xâu chuỗi lên đọc tiếp, cứ đọc hết 50 kinh tôi trở lại đọc tiếp nữa…cho đến lúc nghe tiếng gơ cửa và chồng tôi đă về. Anh bảo tôi rằng:

- Hôm nay anh suưt chết. Khi trực thăng chở anh về đến bên kia bờ sông th́ bị súng pḥng không của họ bắn lên trúng cánh máy bay của anh. May mà anh phi công Hoa Kỳ giỏi đă “lết”được qua sông và đáp xuống băi đáp kịp thời nên tụi anh không sao. Nếu máy bay rớt nằm bên kia bờ sông th́ coi như xong đời rồi v́ bên đó là vùng của họ.

- Thảo nào hôm nay em cứ phập pḥng lo sợ và cứ đọc kinh măi không dám buông xâu chuỗi xuống.

Tạ ơn Chúa và sau đó chồng tôi c̣n gặp vài trường hợp nguy hiểm hơn thế nữa mà Chúa đều cứu chàng ấy thoát chết.

Khỏang thời gian từ 1971 đến 1973 tôi ở Kiến Ḥa, một trong những tỉnh tệ nhất về an ninh ở vùng 4. Xác chết của binh sĩ hoặc thương binh được chở về Quân Y Viện hằng ngày qua những rú kinh hoàng của xe cứu thương, của trực thăng tải thương. C̣n dân chúng th́ lo sợ pháo kích hằng đêm, đôi khi họ pháo vào thành phố cả ban ngày.

Có một câu chuyện mà có lẽ suốt đời tôi không thể nào quên được , đó là cái chết của em Trần Thị Nhỏ, học sinh lớp 8 trường trung học Tân Dân - Kiến Ḥa. Hôm đó trong giờ dạy của tôi em Nhỏ phá phách bạn bè đủ thứ.Tôi lấy làm ngạc nhiên v́ thường ngày em rất ngoan, hai lần tôi lên tiếng cảnh cáo nhưng em cứ tiếp tục nghịch. Sau đó tôi bắt em lặp lại những ǵ tôi vừa dạy th́ em chẳng biết ǵ cả chứng tỏ em không nghe giảng bài.Trong cơn nóng giận tôi đă phạt em chép lại bài học hôm đó 20 lần và nộp cho tôi vào kỳ tới.

Lần kế tiếp tôi đến lớp đó, tôi chợt nhớ có một em thiếu nộp bài phạt. Tôi hỏi:

- Có em nào chưa nộp bài phạt của cô không?

Cả lớp im lặng nh́n nhau. Em trưởng lớp đứng lên nói:

- Thưa cô, có tṛ Trần Thị Nhỏ chưa nộp bài.

- Tại sao vậy? Em đó đâu?

- Thưa cô, tṛ ấy chết rồi ạ!

Tôi hốt hoảng, biến sắc:

- Sao? Em vừa nói ǵ, tại sao tṛ ấy chết?

Cả lớp học nhao nhao lên:

- Tṛ Nhỏ bị pháo kích chết cô ơi!

Tôi dằn xúc động bảo em trưởng lớp lên kể rơ nguyên nhân cái chết của cô bé kia cho tôi nghe. Em đó đă kể lại rằng:

- Nhà tṛ Nhỏ ở ngoại ô tỉnh nên không được an ninh. Đêm hôm ấy tṛ ngồi viết bài phạt của cô đến khuya th́ bị pháo kích và trái đạn đó rớt trúng bàn học của Nhỏ khiến tṛ ấy chết ngay.

Tôi đau xót, hối hận:

- Trời ơi, có phải lỗi tại cô không? Nếu cô không phạt em ấy th́ Nhỏ đâu có chết.

Em trưởng lớp lắc đầu:

- Không phải đâu cô, tại số tṛ ấy tận rồi. Cái bàn học của tṛ ấy sát bên giường ngủ, miểng đạn cũng làm nát cái gối ở giường tṛ nên dù không viết bài phạt, tṛ ấy có nằm trên giường cũng vẫn chết.

Tôi nghẹn ngào thương xót cho cô bé là một nạn nhân của chiến tranh. Tôi nói với em trưởng lớp:

- Các em có thể đưa cô đến đó để cô an ủi gia đ́nh và thắp cho em ấy một nén nhang không?

- Không được đâu cô. Chỗ đó không an ninh, nếu cô đến họ sẽ bắt cô v́ chồng cô là sĩ quan.

Thế là tôi cũng không đến nhà thăm mộ em được. Đến nay tôi vẫn c̣n thấy ray rứt trong ḷng dù em chết không phải do lỗi của tôi.

Vùng đất nầy đối với tôi không có ǵ lưu luyến, chỉ có buồn bă, thương tâm nên vợ chồng tôi xin chuyển về Cần Thơ quê nhà của tôi, nơi có gia đ́nh, người thân và bè bạn.
Đầu năm 1973 chúng tôi được thuyên chuyển về Cần Thơ. Ở đây vào buổi sáng trên các ngă đường phố ngoài những tà áo dài trắng, những chiếc quần xanh của nam, nữ học sinh c̣n có đủ các loại quân phục của các binh chủng: Bộ Binh, Không Quân, Hải Quân, Cảnh Sát. Thỉnh thoảng có cả màu áo hoa rừng của Nhảy Dù, Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến… Trong thành phố không có đạn bay, súng nổ nhưng ngoài xa kia chiến tranh đang đi vào thời kỳ khốc liệt.

Tôi về lại quê nhà cũng vào đầu mùa Xuân như ngày nào ĺa gia đ́nh ra đi theo chồng.Tôi nhớ thương anh trai ḿnh nên tôi đưa mẹ đến Nghĩa Trang Quân Đội thăm anh. Nơi đây hiu hắt buồn, không gian trầm lặng, gió vi vu thổi nhẹ qua mấy hàng cây nghe rờn rợn. Phải chăng vong linh của những người trẻ nằm đây than thở, nuối tiếc cuộc đời dở dang và nỗi u uất, hờn căm chinh chiến chưa tan dù bên kia thế giới. Mẹ tôi ngồi lặng yên bên mộ anh rất lâu, nh́n chăm chăm vào bức ảnh của anh rồi cúi xuống và toàn thân người run lên. Biết mẹ tôi khóc, tôi ôm đôi vai gầy của mẹ, ḷng thương cảm biết bao với nỗi đau “tre già khóc măng non”của người. Đôi vai nầy mẹ mong muốn che mưa chắn gió cho con ḿnh, chịu đựng tất cả những bất hạnh đổ xuống đầu các con nhưng cuối cùng người đành bất lực.\

Mẹ tôi ngước nh́n sang những ngôi mộ chung quanh một lúc rồi lắc đầu tự nói một ḿnh:

- Sao toàn là người mới ngoài hai mươi tuổi vậy? Thật tội nghiệp cho mấy đứa trẻ nầy!

Nắng đă nhạt nḥa trên hàng cây, tôi d́u mẹ đứng dậy:

- Thôi ḿnh về đi mẹ.Trời sắp tối rồi.

Mẹ tôi gật đầu theo tôi ra về, nước mắt vẫn c̣n rơi rớt trên khuôn mặt già nua, phúc hậu nhưng héo tàn v́ năm tháng khổ đau dày ṿ. Gió vẫn thổi lướt thướt như rên rỉ tỉ tê, gió lùa qua tàng cây kẻ lá nhè nhẹ ru buồn trong chiều vắng và côn trùng bắt đầu trỗi giọng bi thương, ai oán…

Văng vẳng xa xa vài tiếng đ́ đùng, đ́ đẹt, đ́ đùng…Không biết đó là tiếng pháo mừng Xuân hay tiếng súng từ trận chiến nào vọng lại.

Dù tôi luôn tâm niệm sẽ sống bên mẹ lâu dài nhưng ai ngờ đến cuộc bể dâu? Ngày 30 tháng Tư 1975 đă làm thay đổi, xáo trộn tất cả dự định, ước mơ, hy vọng của chúng tôi. Chồng tôi và các em rễ của tôi đều bị vào tù hết. Lúc nầy mẹ tôi bị một cú sốc quá nặng nên người đau nằm liệt trên giường, không gượng dậy nỗi. Riêng tôi càng bi thảm hơn v́ vừa lo cho mẹ bịnh đau, vừa lo cho chồng trong tù, lo cho con nhỏ trong nhiều năm dài đằng đẵng.

Sau khi chồng tôi trở về một thời gian, nhận thấy t́nh h́nh thời cuộc lúc đó không thể ở lại quê hương được nữa. Thế là chúng tôi chuẩn bị cho một chuyến vượt biên đi t́m Tự Do.

Đầu Xuân 1985 tôi lại theo chồng bỏ mẹ tôi một lần nữa.Vào thời điểm đó những người ra đi không ai có thể tin rằng sẽ có ngày được trở về nh́n lại quê hương và người thân.
Ngày từ giă mẹ ra đi, mẹ con tôi ôm nhau khóc nức nở.Ḷng mẹ buồn đau thế nào tôi hiểu được nhưng vẫn phải gạt lệ chia ly. Hai đứa con nhỏ dại của tôi cũng ư thức được cuộc chia tay không ngày tái ngộ nên hai bé ngồi sụp xuống lạy từ biệt bà ngoại dù tôi không bảo chúng một lời nào. H́nh ảnh buổi chiều hôm ấy không bao giờ mờ nhạt trong tôi, một buổi chiều ly biệt suốt đời tôi không quên được với những ḍng nước mắt xót xa, bịn rịn của một đấng mẹ hiền:

Chiều nay ly biệt mẹ hiền ơi!
Con sẽ ra đi cuối nẻo trời.
Bao giờ gặp lại hay muôn kiếp?
Nước mắt phân kỳ luôn măi rơi?
( ViVân)

Đêm hôm ấy trên con tàu vượt sóng ra khơi tâm trạng tôi vô cùng phức tạp không thể nào diễn tả được.Tôi không biết ḿnh đang đi đâu đây?Tại sao phải bỏ quê hương, mẹ già, em thơ để lênh đênh trên con tàu không định hướng?Tương lai ḿnh về đâu và sẽ ra sao? Ḷng tôi như thác tràn, sông vỡ, đau thương vây chặt tâm hồn. Con tàu vẫn ầm ́ tiến ra xa, xa măi trong khi nước mắt tôi đầm đ́a trên đôi má.Tôi cố quay nh́n lại đoạn sông đă đi qua nhưng chỉ có một màu đen mịt mùng che khuất, mất dấu rồi đường về quê mẹ thân yêu.

Xa xa tiếng pháo đ́ đùng mừng Xuân của nhà ai đó như xoáy mạnh vào nỗi đau ly hương, vong quốc trong tôi. Những tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền vẫn vang lên đều đều cùng một âm thanh trầm trầm,rờn rợn ma quái.Tàu càng đi, càng rời xa đất mẹ và tôi biết rằng… muôn đời tôi đă mất Việt Nam.

VI VÂN.
Cali Xuân 2022.


 

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Gánh hoàng hoa  
Chiếc huy hiệu hoa sen trên đại lộ kinh hoàng  
Hồi c vngười Cha btù  
Tiếng Anh dm!  
Nằm chơi  
Chứng nhân một sự kiện lịch sử  
Ngộ đạo đất trời  
Xứ khỉ khọn
Sài G̣n thoáng nhớ  
Ông già đạp xích lô  
Chuộc lương tâm  
Đất nước lạ lùng  
Những giọt mưa trên vùng đất khô cằn  
Chân dung văn nghệ sĩ Việt...  
Sài G̣n của tôi sẽ trở lại…  
Ông già bán trứng  
Melbourne: Kỷ niệm Chiến Thắng Long Tân  
Câu chuyện ngày xưa  
Chiếc Rolex ân nghĩa
Giở trang nhật kư, nhớ về bạn xưa  
Nén hương ḷng  
Đám Cưới …chi lạ  
Bông lúa cúi đầu  
Kỷ niệm 60 năm Quân Đội Úc tham chiến VN  
Ngày vui khó quên
Cộng sản là thế đấy!  
Nhiễm Virus Corona 2019 
GS Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ...  
Xao ḷng bởi một từ "Em"  
Hiệp định Genève (20-7-1954)  
Mơ ước b́nh thường  
Phi công Việt là anh hùng nước Pháp  
Viết cho người sắp ra đi...  
Đôi lời về Cung Tiến Nhạc Sĩ hay Kinh Tế Gia ?  
Môt chuyến đi Hawaii  
Vinh danh người vợ tù chính trị VNCH tại Little Saigon

Cái miệng  
Phá thai là giết người 
Cha tôi, người lính Việt Nam Cộng Ḥa  
Những người năm cũ 
Ngày tự phụ  
Màu mắt hoàng hôn  
Paris có ǵ lạ không em?  
Không quên người chiến sĩ QLVNCH  
Tản mạn Huế
Nước mắt chiều xuân  
Nước mắt giữa Trùng Dương 
Cuộc đời & sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông 
Người tù kiệt xuất  
Câu chuyện về một lá thư  
Ra biển gọi thầm 
Nỗi buồn ngày 30 tháng tư  
Tháng Tư....  
Bài ca của người du tử  
Lời sau cùng nói với tuổi trẻ  
Quên sao được ngày 30 tháng 4 – 1975  
Hai người lính Dù  
Văn Học miền Nam tự do 1954-1975 
Xe tăng Nga làm được ǵ ?

Giă từ vũ khí  
Giờ phút cuối cùng  
Văn Quang, người vừa khuất nẻo Sài G̣n...  
Những tấm chân t́nh 
An Lộc & Ukraine chiến trường lịch sử 
Hải quân Ukraine chiến đấu  
Trông gịng sông Vị
Ngày xa Đà Nẵng  
Chuyện của một cựu binh Mỹ gốc Việt  
Kư hiệu học và "lơ là lơ láo"  
V́ sao chiếc áo cần có 5 cúc ?
Duyên phận và mệnh số  
Thu, hát cho người và giai thoại  
Thương về Ukraine  
Liên hội BĐQ Texas mừng xuân Nhâm Dần 2022  
Đời lính  
Vinh quang trên chiến hào  
Sự thành công của người Việt tị nạn  
Một chuyến công tác Cam Ranh  
Lá đại kỳ An Lộc  
Chém chết một người là kẻ sát nhân  
Chuyện xưa của tôi và bạn bè kbc 4100  
Sứ mệnh văn hóa  
Thư số 124a gởi NLQĐNDVN  
"Người vợ" là một vĩ nhân
Tết với TPB VNCH và mong ước tuổi xế chiều
Khó quên cái Tết năm nào  
Xuân Sang- Xuân Sến 
Năm Cọp nói chuyện… Bia 
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Thương chùm Hoa Khế  
Tôi đậu bằng … lái xe !
Về ca khúc "gái xuân"  
Thức tỉnh  
Tử sĩ Hoàng Sa  
Hồi kư trận hải chiến Hoàng Xa  
Khi bài thơ Hoàng Sa vượt vĩ tuyến 17 vô Nam  
26 truyện thật ngắn  
Tuổi già viễn xứ  
Nguồn gốc của cách nói “nam tả nữ hữu”  
Chiến dịch B́nh Tây  
Trận hải chiến giữa HQ VNCH và HQ Trung Cộng  
Truy lùng cục miền Nam trên lănh thổ Kampuchia
10 địa danh nổi tiếng trong âm nhạc miền Nam  
Trả lời vài câu hỏi về cuộc bại trận của QLVNCH  
Cậu bé chăn trâu trở thành đại điền chủ giàu nhất
Lạc giữa mùa xuân
Một Thoáng “AT ... TEN”