Những bài viết của Bất Khuất

Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

NÉN HƯƠNG L̉NG


Lần đầu nghe nói đến anh, là khi tôi được anh bạn họ Cốc, tên A Sam, kể chuyện về đơn vị mà anh chàng- có cái Họ lạ hoắc, nghe như của người Dao miền núi Bắc Việt- này nằng nặc đ̣i hoán đổi với tôi. Chuyện là như vầy, ngày 3 thằng tôi về tŕnh diện Liên Đoàn 12 BĐQ ( tháng 12/1973 ), th́ trên Sự Vụ Lệnh có ghi tên tôi làm trưởng toán.

Hai bạn c̣n lại xếp kế tiếp, theo thứ tự vần alphabet ( Sam và Ước ). Vị Đại Úy Trưởng Ban 1, thấy vậy "phán" ngay, sau khi giới thiệu đại khái về 3 Tiểu Đoàn của Liên Đoàn 12 BĐQ:

- Anh này ( chỉ vào tôi ) đứng đầu danh sách...về Tiểu Đoàn 21!

Đại úy Cổn chưa kịp tiếp lời, th́ chàng họ Cốc ngắt ngay:

- Đại úy cho em về 21 đi!

Rồi quay qua tôi, hắn nói tiếp:

- Mày đổi với tao nghe!?

Đáy Úy Cổn ngă người ra sau ghế, từ tốn nhưng nghiêm giọng nh́n cả 3 đứa:

- C̣n ai có ư kiến ǵ nữa không?

Nguyễn Văn Ước nhanh miệng đáp:

- Em biết Tiểu Đoàn 39 hiện đang dưỡng quân tại hậu cứ. Mà theo thứ tự th́ em về 39 là phải rồi!

Cặp mắt bên kia bàn lia một ṿng qua Cốc A Sam và tôi. Bạn họ Cốc thoải mái nói:

- 37 cộng lại là "Bù". Xui lắm! Có nút mới có tiền! Cho em về 21 đi!

Hóa ra nó có tánh cờ bạc lẫn dị đoan hạng nặng. Tôi nghĩ thầm như vậy. Không chờ ông Cổn hỏi, tôi nói ngay:

- Không sao! Tao về 37 cũng được. Số 3 là số hên của tao!

Ông Cổn nghe tôi nói vậy, khoan khoái bốc điện thoại gọi hậu cứ các tiểu đoàn cử người qua đón mấy "quan nhí". Cái mà anh chàng họ Cốc gọi là xui xẻo đó, hóa ra lại là dấu hiệu tốt đối với tôi. V́ tôi được vị Trung úy chỉ huy hậu cứ của Tiểu Đoàn 37 BĐQ xách xe Jeep chạy tới đón; c̣n hai bạn kia th́ lội bộ theo người hạ sĩ quan quân số, hoặc leo lên Honda, tùy theo mức độ xa, gần của doanh trại. Hậu cứ của Tiểu Đoàn 37 nằm xa nhứt! Tận ngoài biển, cách doanh trại của Bộ Chỉ Huy Liên Đoàn trên dưới 2km.

Vài tiếng sau- khi cả 3 đứa chúng tôi trở ra Đà Nẵng vui chơi trong đêm- là họ Cốc kể cho nghe những ǵ bạn biết được về anh qua những ǵ hắn nghe được từ vị Chỉ Huy Hậu Cứ TĐ 21 BĐQ. Sau đó, thỉnh thoảng trong những câu chuyện kể của lính tráng, nhứt là mỗi khi họ nhắc về trận Hạ Lào năm 1971, là tôi lại nghe tới tên anh. Tháng 3/1974, tôi vào Tổng Y Viện Duy Tân thăm hai bạn đồng khóa và chung đại đội quân trường. Cả hai là trung đội trưởng trong một đại đội của Tiểu Đoàn 68/ LĐ11 BĐQ.

Họ bị thương trong một cuộc đụng độ với đám chính quy, kiêm chủ lực tỉnh tại Quảng Ngăi. Một bạn mất một con mắt, người c̣n lại găy chân và nát một bàn tay. Họ kể về anh như nói tới một người thân trong gia đ́nh và cho biết anh rất thương binh sĩ thuộc cấp. Là một người cương quyết, nghiêm nghị, quả cảm trong quân lệnh, điều hành và tác chiến, nhưng cũng rất nồng nàn và chân thành trong t́nh Huynh Đệ, Nghĩa Chi Binh.

Măi đến khi biết được tin tức của Tổng Hội Biệt Động Quân ( sau hơn 12 năm hỏi thăm khắp nơi ) tôi mới có dịp tiếp xúc với anh khi tham dự Đại Hội kỷ niệm 50 năm thành lập binh chủng, tháng 7 năm 2010. Sau đó, những cuộc điện đàm, gặp gỡ tại nhà anh, cũng như ngoài quán xá mỗi khi anh em trong Liên Đoàn họp mặt, càng làm tăng thêm t́nh cảm dành cho nhau. Nhứt là từ năm 2017, khi tôi chứng kiến cảnh anh lần hồi nhích chân từ trong chiếc quán ra tới chỗ đậu xe, mà thấy thương anh quá đỗi!

Hôm đó, anh cương quyết không chịu cho ai d́u đỡ, mặc dù đă gần như cạn kiệt sức lực v́ thuốc tan, người yếu. Nh́n anh, rồi liên tưởng tới mấy câu nói; hay nhớ những câu chuyện kể về anh, tôi mới thấy đúng với h́nh ảnh "Petit mais dur" ( Nhỏ con nhưng ĺ đ̣n ) mà mấy đứa "tây da vàng" chúng tôi thường hay khích lệ nhau, khi kiếm chuyện gây hấn với đám nhóc t́, dân "tây" chánh hiệu, lúc c̣n học trong trường JJR.

Chả là mấy đàn anh trong liên đoàn, đặc biệt là "Cọp đầu đàn" của Liên Đoàn 1&12 BĐQ- khi đề cập tới mấy con "Gà" kiêm cấp chỉ huy đă mang lại tiếng tăm cho đơn vị - đă không ngần ngại nêu tên anh, cùng những vị đồng khóa 20 Vơ Bị Đà Lạt của anh, là các anh Lại Thế Thiết và Đỗ Đức Chiến. Họ và anh đều là những người có thước tất "khiêm nhường" so với tiêu chuẩn của Vơ Bị. Nhưng khả năng lănh đạo chỉ huy cũng như khi lâm trận, th́ phải nói- theo lời của Phong Châu Trần Kim Đại- là...hết sẩy!

Lần sau cùng gặp anh tại nhà Mũ Nâu Bùi Duy Vinh, đúng một năm trước đây, là một kỷ niệm đẹp về cả ư nghĩa lẫn phong thái. Hôm đó- theo lời chị Hương, hiền thê của anh kể lại th́- anh "nạp thuốc đầy đủ" để cùng chị tới dự buổi họp mặt từ đầu cho tới cuối. H́nh ảnh để lại dấu ấn sâu đậm nhứt trong ḷng những người có mặt trong buổi tiệc là lúc anh, dù đang rất yếu sức và đang ngồi trên walker có gắn bánh xe, vẫn cố đứng thẳng lưng để chào tay cấp chỉ huy cũ của ḿnh- Đại Tá Trần Kim Đại- khi đến, cũng như lúc từ giă ra về.

Trong 2 năm sau cùng của cuộc chiến, tuy đă rời Liên Đoàn 1 BĐQ để chỉ huy Tiểu Đoàn 68 thuộc Liên Đoàn 11 BĐQ trong tỉnh Quảng Ngăi, nhưng lúc nào anh cũng nhớ và gắn bó với cái "gốc" của ḿnh tại thôn Phú Lộc, xă Ḥa Ḥa Minh, thuộc ngoại ô Đà Nẵng. Anh đă rời cơi tạm vừa đúng một tháng, nhưng trong ḷng rất nhiều đồng liêu, đồng khóa và đồng đội cùng chiến hữu trong cũng như ngoài binh chủng Biệt Động Quân; vẫn c̣n in đậm h́nh ảnh của Thiếu Tá Quách Thưởng, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 21 BĐQ, người đă góp phần không nhỏ vào việc đập tan âm mưu chia cắt Quốc Lộ 1 tại Đức Phổ, tháng 02- 1973, của Trung Đoàn 141, thuộc Sư Đoàn 2 CSBV!

oooOooo
Anh là bạn học kiêm đồng tuế với Thiếu Tá Quách Thưởng, nhưng định mệnh đặt anh vào vai tṛ của một "đàn em", khi rốt cuộc anh chỉ mang lon trung úy, c̣n bạn xưa lại trở thành cấp chỉ huy trực tiếp của ḿnh trong Tiểu Đoàn 21 Biệt Động Quân. Nhận lệnh rồi thi hành, anh đều thực hiện tới mức hoàn hảo nhứt. Tuy nhiên, nếu bạn điềm đạm và từ tốn bao nhiêu, th́ anh lại sôi nổi, "ồn ào" bấy nhiêu trong cung cách hành động và sinh hoạt. Việc anh chỉ nhận được huy chương mà không được thăng cấp- sau khi góp phần không nhỏ vào việc tiêu diệt toàn bộ một trung đoàn của địch và tái chiếm Sa Huỳnh, trong khi khá nhiều đồng liêu được thăng cấp sau chiến thắng vang dội đầu Xuân Qúy Sửu năm 1973- đă làm anh ngấm ngầm bất măn.

Bất măn nhưng tôn trọng kỷ luật của Quân Đội, nên anh vẫn hoàn thành thật tốt những nhiệm vụ mà bạn ḿnh giao phó. Nhưng một lần nữa, định mệnh như đố kỵ với cuộc đời anh, khi bị trọng thương v́ đạp phải ḿn trong một cuộc hành quân tại xă Đức Lương, quận Mộ Đức- Quảng Ngăi, tháng 3/1974. Càng không may hơn nữa, là không hiểu v́ sao việc tải thương lại tŕ trệ một cách bất thường, nên khi từ Bệnh Viện dă chiến Quảng Ngăi về tới Tổng Y Viện Duy Tân, th́ hai chân của anh bị hoại tử, không thể giữ được. Phải cưa bỏ!

Từ đó anh càng thêm "sầu đời". Đă bất măn càng thêm... bất măn với thời cuộc, với số phận của chính ḿnh và bất măn...với đời! Ngay từ khi c̣n trong giai đoạn hồi sức, anh đă không ngần ngại gởi cho báo chí tại Sài G̣n những lời tố cáo về sự cướp công, cướp sức của một vị tướng; khi ông này cho lính bôi, cạo lớp sơn và sửa lời ghi chú trên hàng trăm chiến lợi phẩm mà Liên Đoàn 1 BĐQ tịch thâu được, để "kể công" với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, khi vị Tổng Tư Lệnh ra thăm Sa Huỳnh ngay sau khi nơi này vừa được tái chiếm.

Từ đó về sau, anh không hề giấu diếm sự "bạt mạng" của ḿnh. Đầu tiên là giấu cấp bậc, tránh né việc tập trung của địch sau khi mất Đà Nẵng, kế tiếp là đưa gia đ́nh rời Quảng Nam, lên Tuyên Đức ( quận Tùng Nghĩa ) rồi vào tận Sài G̣n. Sau đó là đem một đứa con vượt biển đi t́m tự do. Anh và đứa con 11 tuổi đi trước, chị và các cháu c̣n lại qua sau.

Khi đă yên thân tại Hoa Kỳ, anh sinh hoạt trong Văn Bút Hải Ngoại, từng là Chủ Tịch Văn Bút Nam Cali, là hội viên của Văn Bút Thế Giới ( International PEN. PEN= Poet, Essayist, Novelist ) "Tiếng Hờn" của anh càng lao vút tận "Chân Mây", khi anh xuất bản hai tập bút kư chiến trường vào những năm cuối của thập niên 1990. Qua đó, độc giả - dân chính cũng như cựu quân nhân - chỉ biết anh là một "Anh Hùng Bạt Mạng". Nhứt là luôn thấy anh, trong bộ quân phục Biệt Động Quân và trên chiếc xe lăn, có mặt trong rất nhiều lần xuống đường biểu t́nh chống cộng sản tại quận Cam. Không bao nhiêu người biết anh cũng là một thi nhân. Tựa đề của quyển "Tiếng Hờn Chân Mây" cũng đủ nói đến chất "Thơ" trong anh.

"Anh Hùng Bạt Mạng" không để viết riêng cho anh và về anh, mà là h́nh ảnh hào hùng của người Lính Việt Nam Cộng Ḥa nói chung, người Lính Mũ Nâu, đặc biệt là Tiểu Đoàn 21 Biệt Động Quân nói riêng. Bút kư của anh, mặc dù có nhiều điểm khiếm khuyết, nhưng cũng đủ tô đậm nét cho một cuộc đời hào hùng, trải dài trong 9 năm quân ngũ với 18 Anh Dũng Bội Tinh ( trong đó có 5 Nhành Dương Liễu/ Gallantry Cross with Palms ) và 2 Chiến Thương Bội Tinh.

Bấy nhiêu đó cũng đủ để Trung Tá Mcdonald Valentine Jr. ( R.I.P ) và Thượng Sĩ I /LLĐB ( Command Sergeant Major ) Mike Martin, đồng tác giả của The Black Tigers, vinh danh anh trong quyển sách viết về Biệt Động Quân của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa:
" Ranger Tran Thy Van,
You are a brave warrior; the people of South Vietnam and the Biet Dong Quân, are proud of you."
https://www.abebooks.com/book-search/title/black-tigers-rangers-second-indochina/author/martin-michael-valentine-mcdonald/
RANGERS CSM MICHAEL MARTIN & LTC McDONALD VALENTINE ( M&M )

oooOooo
Anh không có phong thái trầm tĩnh và nghiêm nghị như Trùng Dương Quách Thưởng, không "sôi nổi" như Việt Quốc- Trần Thy Vân, nhưng anh rất nóng tánh, nóng ghê lắm, mặc dù thuở nhỏ đă náu thân nơi cửa Phật và từng thọ giới Sa Di tại chùa Báo quốc, nơi đă góp phần tạo nên tên tuổi cho vị đồng tu với anh, thầy Trí Siêu Lê Mạnh Thát, một trong những gương mặt sáng giá của Phật Giáo Việt Nam sau này.

Không hiểu v́ sao, chỉ c̣n một bước là trở thành Đại Đức ( năm lên 20 tuổi ), anh lại bỏ áo sa môn, rời chùa, t́nh nguyện vào Thủ Đức theo học khóa 23 SQTB. Không ai biết lư do, kể cả người Mẹ của anh, một phụ nữ khuê các gốc Huế, sống tại Non Nước ( Đà Nẵng/ Quảng Nam), trong một gia đ́nh tiên phong trong ngành tạc tượng cẩm thạch và các sản phẩm mỹ nghệ bằng đá nói chung.

Anh thừa hưởng tính phiêu lưu, phóng khoáng và sự tự lập của người cha ( gốc Khánh Ḥa ) và sự nhạy bén, tỉ mỉ trong việc chí thú làm ăn của người Mẹ ( quán xuyến rất thành công kinh doanh của đại gia đ́nh ) nên sau này, anh "đánh đấm rất ngọt", mà cũng rất "nặng tay" hiểu theo nghĩa "tiên hạ thủ vi cường", đánh nhanh rút lẹ.

Nếu Việt Quốc- Trần Thy Vân có "Tiếng Hờn Chân Mây" th́ Bạch Mă- Trần Văn Quy cũng có "tiếng Đan Mạch nổ như tràng liên thanh"! Những người quen biết anh, trong cũng như ngoài đơn vị, kể cả thân mẫu cùng thân nhân của anh, cũng không hiểu v́ sao anh thay đổi một cách đột ngột như vậy. Cho tới nay, đó cũng là bí mật mà chỉ một ḿnh anh biết mà thôi. Bí mật này theo anh về phần đất nghĩa trang của họ tộc. Bây giờ nằm bên cạnh Mẹ, không biết anh có "lư giải" điều ǵ đó cho bà Cụ nghe hay chưa?

Anh rời chùa, vào lính, trở thành một cấp chỉ huy có thực tài, nhưng như đă nói, v́ anh nóng tánh, nên nhiều khi "sừng sộ" bất tử v́ những lư do không đâu vào đâu. Điển h́nh là trong lúc tập dợt cho cuộc duyệt binh mừng chiến thắng Quảng Trị, tổ chức tại thành phố Huế tháng 9/1972, có một binh sĩ TĐ 39 BĐQ bị anh "nện" một trận nhừ tử chỉ v́ anh này "nhúc nhích", trước khi hàng quân được lệnh đều bước.

Bởi thế, không biết cấp chỉ huy trực tiếp nào của anh đă đặt cho biệt danh là "Ác Tăng" ( Có lẽ là Giang Sơn- Nguyễn Văn Gio, khi ông là Tiểu Đoàn Phó c̣n anh là Trưởng Ban 3 của TĐ 21 BĐQ mùa xuân năm 1973. Cũng có thể là Hưng Yên- Hồ Văn Hạc khi anh Hạc nắm Quyền Tiểu Đoàn Trưởng/ TĐ 37 BĐQ, c̣n anh Quy làm TĐP tạm thời khi 37 hành quân tại Đức Lương, Mộ Đức tháng 4/1974).

"Ác Tăng" chỉ là một trong nhiều biệt danh mà quan cũng như lính trong liên đoàn đặt cho anh. Hai trong những biệt danh khá "phổ thông" đó là Qúy "mát" do nộ khí thất thường của anh và Quy "lé" do con mắt phải bị "lạc phương giác" của anh. Đây cũng là lư do khiến nhiều binh sĩ bị "ăn đ̣n" ngang xương, v́ tưởng anh ra lệnh cho người khác chứ không phải nhắm vào ḿnh.

Nghe nói không bằng thấy tận mắt. Ngày mà tôi có dịp chứng kiến cảnh anh điều động đơn vị là hôm anh lên đồi Van Bang tại Đức Lương, một ngày trung tuần tháng 4/1974. Anh lấy quyền Tiểu Đoàn Phó của 37, điều động 2 Đại Đội ( ĐĐ3 trừ, v́ trung đội của tôi đă đóng chốt trên Van Bang, c̣n lại là nguyên ĐĐ 2 làm nỗ lực phụ ) đánh vào ngôi làng dưới chân đồi.

Sau gần hai tiếng rượt du kích và lục soát hai làng Tú Sơn và Vân Bang, phe ta "te tua" c̣n địch chỉ để lại vài vết máu. Khi phá bụi lùm, mở lối lên chỗ trung đội chúng tôi đóng chốt, để trực thăng dễ bốc tử sĩ và thương binh, th́ lại phải trả thêm một giá khá đắt khác khi nhóm tải thương đạp phải ḿn cách chỗ anh và tôi ngồi không xa.

Hóa ra chung quanh chúng tôi vẫn là vùng đất của tử thần mà hai anh em, có lẽ nhờ ở yên một chỗ, nên không hề biết ḿnh đă ngồi trên đống ḿn nội hóa của địch. Hoặc là anh "lạnh cẳng", hay là anh đă thấy "mất hứng" v́ " ĐM! Đánh đấm ǵ mà toàn là ḿn không hà!" nên anh lấy nón sắt đang kê dưới đít, đứng lên thật nhanh, rồi tỉnh bơ "phán" một câu rất gọn "Mày nhớ lo tải thương cho đàng hoàng. Tao đi phép vợ đẻ!"

Kỷ niệm với anh ngoài chiến trường chỉ có vậy! V́ anh thường xuyên đi ḷng ṿng các tiểu đoàn để "xử lư thường vụ" chức Tiểu Đoàn Phó. Ngày đó, tôi đặt thêm cho anh một biệt danh nữa. Đó là " Ông Phó lưu động"! 36 năm sau, tại Đại Hội BĐQ mừng ngày thành lập binh chủng, tổ chức tại quận Cam/ California, tháng 7/2010, anh t́m tôi và đến tại bàn chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm. Câu nói đầu tiên của anh khi bắt tay nhau là "Anh rất nhớ anh em!" Câu nói làm tôi thấy cảm động đến cay mắt!

Anh thay đổi hoàn toàn dù không "lột xác"! "Ác tăng" đă không c̣n! Thay vào đó là h́nh ảnh một Ứng Pháp Sa Di của chuỗi ngày trước khi mặc bộ quân phục tác chiến. Mảnh đạn c̣n trong ngực, tuổi đời chất chồng, nghiệp quả đa mang, tự sám trong tâm thức, yếu tố tâm lư nào đă trở thành hào quang khai sáng, mà anh bỗng trở thành như một "cư sĩ tại gia" , với những hành xử có tính cách thiện duyên, rất chí t́nh với đồng đội, chiến hữu và tha nhân?!

Đến hôm nay th́ anh đă thanh thản cùng với Trùng Dương và Việt Quốc phiêu diêu chốn vĩnh hằng. Trong đúng một tháng, Liên Đoàn 1&12 BĐQ chia tay với 3 Chiến Hữu/ Đồng Đội/ Cấp Chỉ Huy của một thời oanh liệt. Xin mượn ḍng chữ sau đây của một "Cọp Nhí" đă từng sát cánh ( trong việc điều chỉnh Không Trợ ) với các anh cùng những cấp chỉ huy khác của Liên Đoàn 1 BĐQ tại chiến trường Quảng Trị tháng 4/1972, để cùng thắp nén hương ḷng nhớ tới Trùng Dương/Quách Thưởng, Việt Quốc /Trần Thy Vân và Bạch Mă/ Trần Văn Quy: -

Xin biết ơn những đàn anh ở LĐ1 BĐQ và tất cả những đàn anh khác trong binh chủng Biệt Động Quân. Em c̣n nhỏ tuổi, đi lính sau các anh mà đă khổ như vậy th́ trước đó các đàn anh c̣n khổ biết bao nhiêu.
Em ngồi gởi những lời này trong nước mắt v́ vừa thương, vừa nhớ đến những vị đàn anh một thời xông pha trên chiến trường đầy lửa đạn, đă v́ nước quên ḿnh.
Vô cùng kính trọng.

Alpha Đỗ Như Quyên.
( Chiều trên Hilo/Hawaii ngày 20/6/2012 )
Huy Văn/Hoa Đăng HUỲNH VĂN CỦA

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Gánh hoàng hoa  
Chiếc huy hiệu hoa sen trên đại lộ kinh hoàng  
Hồi c vngười Cha btù  
Tiếng Anh dm!  
Nằm chơi  
Chứng nhân một sự kiện lịch sử  
Ngộ đạo đất trời  
Xứ khỉ khọn
Sài G̣n thoáng nhớ  
Ông già đạp xích lô  
Chuộc lương tâm  
Đất nước lạ lùng  
Những giọt mưa trên vùng đất khô cằn  
Chân dung văn nghệ sĩ Việt...  
Sài G̣n của tôi sẽ trở lại…  
Ông già bán trứng  
Melbourne: Kỷ niệm Chiến Thắng Long Tân  
Câu chuyện ngày xưa  
Chiếc Rolex ân nghĩa
Giở trang nhật kư, nhớ về bạn xưa  
Nén hương ḷng  
Đám Cưới …chi lạ  
Bông lúa cúi đầu  
Kỷ niệm 60 năm Quân Đội Úc tham chiến VN  
Ngày vui khó quên
Cộng sản là thế đấy!  
Nhiễm Virus Corona 2019 
GS Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ...  
Xao ḷng bởi một từ "Em"  
Hiệp định Genève (20-7-1954)  
Mơ ước b́nh thường  
Phi công Việt là anh hùng nước Pháp  
Viết cho người sắp ra đi...  
Đôi lời về Cung Tiến Nhạc Sĩ hay Kinh Tế Gia ?  
Môt chuyến đi Hawaii  
Vinh danh người vợ tù chính trị VNCH tại Little Saigon

Cái miệng  
Phá thai là giết người 
Cha tôi, người lính Việt Nam Cộng Ḥa  
Những người năm cũ 
Ngày tự phụ  
Màu mắt hoàng hôn  
Paris có ǵ lạ không em?  
Không quên người chiến sĩ QLVNCH  
Tản mạn Huế
Nước mắt chiều xuân  
Nước mắt giữa Trùng Dương 
Cuộc đời & sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông 
Người tù kiệt xuất  
Câu chuyện về một lá thư  
Ra biển gọi thầm 
Nỗi buồn ngày 30 tháng tư  
Tháng Tư....  
Bài ca của người du tử  
Lời sau cùng nói với tuổi trẻ  
Quên sao được ngày 30 tháng 4 – 1975  
Hai người lính Dù  
Văn Học miền Nam tự do 1954-1975 
Xe tăng Nga làm được ǵ ?

Giă từ vũ khí  
Giờ phút cuối cùng  
Văn Quang, người vừa khuất nẻo Sài G̣n...  
Những tấm chân t́nh 
An Lộc & Ukraine chiến trường lịch sử 
Hải quân Ukraine chiến đấu  
Trông gịng sông Vị
Ngày xa Đà Nẵng  
Chuyện của một cựu binh Mỹ gốc Việt  
Kư hiệu học và "lơ là lơ láo"  
V́ sao chiếc áo cần có 5 cúc ?
Duyên phận và mệnh số  
Thu, hát cho người và giai thoại  
Thương về Ukraine  
Liên hội BĐQ Texas mừng xuân Nhâm Dần 2022  
Đời lính  
Vinh quang trên chiến hào  
Sự thành công của người Việt tị nạn  
Một chuyến công tác Cam Ranh  
Lá đại kỳ An Lộc  
Chém chết một người là kẻ sát nhân  
Chuyện xưa của tôi và bạn bè kbc 4100  
Sứ mệnh văn hóa  
Thư số 124a gởi NLQĐNDVN  
"Người vợ" là một vĩ nhân
Tết với TPB VNCH và mong ước tuổi xế chiều
Khó quên cái Tết năm nào  
Xuân Sang- Xuân Sến 
Năm Cọp nói chuyện… Bia 
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Thương chùm Hoa Khế  
Tôi đậu bằng … lái xe !
Về ca khúc "gái xuân"  
Thức tỉnh  
Tử sĩ Hoàng Sa  
Hồi kư trận hải chiến Hoàng Xa  
Khi bài thơ Hoàng Sa vượt vĩ tuyến 17 vô Nam  
26 truyện thật ngắn  
Tuổi già viễn xứ  
Nguồn gốc của cách nói “nam tả nữ hữu”  
Chiến dịch B́nh Tây  
Trận hải chiến giữa HQ VNCH và HQ Trung Cộng  
Truy lùng cục miền Nam trên lănh thổ Kampuchia
10 địa danh nổi tiếng trong âm nhạc miền Nam  
Trả lời vài câu hỏi về cuộc bại trận của QLVNCH  
Cậu bé chăn trâu trở thành đại điền chủ giàu nhất
Lạc giữa mùa xuân
Một Thoáng “AT ... TEN”