Những bài viết của Bất Khuất

Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

NƯỚC MẮT GIỮA TRÙNG DƯƠNG


Viết theo lời kể của một thuyền nhân, tên nhân vật đă được thay đổi.

Trong cuộc đời của một con người, hẳn ai cũng có những lần gặp nhiều sự việc quan trọng sảy ra trong cuộc sống của ḿnh. Những sự việc đó đă được khối óc ghi nhận và lưu giữ lại ở một chỗ nào đó trong đầu mà chúng ta gọi là kư ức. Tuy vậy có những việc, nó chỉ lưu giữ trong kư ức một khoảng thời gian rồi phai mờ dần, nhưng có những điều lại như hằn sâu, như khắc đậm, muốn quên mà không thể quên được. Câu chuyện sau đây trong cuộc đời tôi là một minh chứng cho sự huyền diệu của khối óc: Tôi đă nhớ và đă nhớ cả một đời.

Tôi là đứa con gái út trong một gia đ́nh đông con, mẹ tôi mất năm tôi 12 tuổi, v́ thế bao nhiêu t́nh thương yêu của Bố và các anh chị đều đổ dồn cho tôi. Tôi được nuông chiều như một cô công chúa, từ nhỏ cho đến khi tốt nghiệp đại học, mọi việc đều do các anh chị tôi lo lắng, sắp xếp cả, chính v́ vậy mà khi ra đời, không có kinh nghiệm sống, lại ngu ngơ, không biết cách ứng xử, tôi luôn bị thua thiệt, bị bắt nạt. Nhưng có lẽ ông trời thương hại kẻ khù khờ nên đă cho tôi một khuôn mặt khá xinh xắn, để bù lại những thiếu xót của tôi.Với khuôn mặt xinh xắn này, tôi đă luôn nhận được sự giúp đỡ cũng như chiếm được cảm t́nh của rất nhiều người trong đó có anh. Anh Bằng là sinh viên đại học Bách Khoa năm cuối cùng, tôi quen anh trong lúc tham gia công tác đổi tiền của nhà nước, một công việc mà sinh viên phân khoa các đại học bắt buộc phải có mặt, làm việc theo sự phân bổ của chính quyền CS. Chính anh là người đă giúp đỡ và bảo vệ tôi trong suốt thời gian đổi tiền và cũng từ đó chúng tôi quen nhau rồi yêu nhau.
Yêu nhau một thời gian dài, anh xin với bố tôi cho cưới. Bố không bằng ḷng v́ nghĩ tôi c̣n quá trẻ, sau anh nài nỉ măi và cũng v́ thấy chúng tôi quá thương nhau, bố động ḷng, nhưng chỉ bằng ḷng cho làm đám hỏi, c̣n cưới th́ phải chờ tôi trưởng thành hơn nữa .

Đám hỏi chưa kịp làm, đột nhiên anh biệt tăm cả tháng trời, không thấy đến t́m tôi. Lo lắng, tôi đến gia đ́nh anh để hỏi thăm th́ được biết anh và anh trai ra miền Trung thăm bà nội bị bệnh. Ba ngày sau anh đến nhà tôi với cái đầu trọc lóc, anh kể:

_ Anh vừa mới được thả về, anh nhấc mũ ra, đưa tay xoa xoa cái đầu, em biết tại sao rồi chứ?

_ Làm sao em biết được? Tôi trố mắt lên nh́n anh, bộ anh bị bắt hả, mà làm ǵ bị bắt thế?

Anh nhéo mũi tôi nói nhỏ:

_ Trời ơi, em tôi đúng là một cô bé khờ. Th́ anh đi vượt biên bị bắt chớ sao?

_ Vượt biên? Sao anh đi mà không nói cho em biết? Chuyện quan trọng như vậy mà lại dấu em.

_ Chính anh c̣n không biết, mọi việc ba anh sắp xếp hết, giờ cuối cùng, ba gọi anh về để đi cùng anh hai, và đi gấp trong đêm, nên đâu thể nào báo cho em biết được. Chuyến đi thất bại, tụi anh bị bắt, lúc được thả về, anh quyết liệt với ba là anh sẽ không đi đâu nếu không có em đi cùng. Ba đă đồng ư. Nói trước cho em biết để chuẩn bị tinh thần, lần sau nhất định có đi th́ hai đứa ḿnh cùng đi, bé hết giận anh chưa?

Cứ tưởng anh nói để dỗ ngọt tôi, ai dè một tháng sau, vào buổi tối ngày 24 tháng 5 năm 1981, anh đến nhà xin phép bố tôi cho tôi đi vượt biên cùng anh ngay đêm ấy, bố tôi hơi ngỡ ngàng,và có ư không bằng ḷng. Bố ngần ngừ và trầm ngâm rất lâu:

_ Bác biết con rất thương Ngọc, nhưng vượt biên không phải là chuyện chơi, biết bao nhiêu hiểm nguy, bất trắc đang chờ đón, hơn nữa, Ngọc là con gái, các con chưa chính thức là ǵ với nhau, ra đi như vậy có hợp với lễ giáo hay không?

Nghe bố nói vậy, Bằng kéo tay tôi, hai đứa cùng quỳ xuống trước mặt bố, giọng anh thiết tha:

_Thưa bố, chính v́ điều này mà con cúi xin bố thành toàn cho chúng con, cho chúng con được thành vợ, thành chồng. Sự cho phép của bố sẽ giá trị hơn bất cứ một lời cam kết nào trong cuộc đời này. Con xin thề với bố, con sẽ thương yêu và đối xử thật tốt với Ngọc, khi qua được bên kia đại dương, con sẽ làm đám cưới với Ngọc đúng theo lễ giáo. Mong bố toại nguyện cho chúng con.

Ôm lấy đầu gối của bố, tôi tiếp lời của Bằng:

_ Bố ơi, Bằng nói thật đó, anh ấy rất yêu con, không bỏ con đâu, hơn nữa bố ơi, bố làm việc trong chính quyền cũ, các anh con th́ đều bị đi học tập cải tạo, sống trong một gia đ́nh bị gọi là ngụy quân, ngụy quyền, tương lai chúng con sẽ ra sao? Bố để con đi, qua bên đó biết đâu con c̣n có thể giúp đỡ phần nào cho gia đ́nh ḿnh, giúp các cháu đỡ đói khổ. Nh́n chúng nheo nhóc bố đành ḷng sao? Bây giờ có cơ hội, bố cho con theo anh ấy nhe bố, Con xin bố, cho con đi nhe.

Có lẽ, nhận thấy những lời của chúng tôi nói không sai và cũng cảm động trước sự chân thành tha thiết của hai đứa, bố đă đồng ư và chúc lành cho chúng tôi.
Ở lại nhà anh một ngày, chiều 25 chúng tôi đón xe đi Bà Rịa để 9 giờ tối hôm đó đón “taxi” ra “tàu” lớn. Tiếng là tàu nhưng thực sự đó chỉ là một con thuyền đánh cá không lớn lắm mà tôi từng được trông thấy khi ra Vũng Tàu chơi thời c̣n dưới chế độ VNCH

Khi tàu ra xa, đă vào được vùng an toàn th́ mọi người mới phát giác ra sự lừa đảo của bọn chủ tàu, chúng không hề mua nước cũng như đồ ăn để dự trữ cho chuyến đi của 66 người. Khi bị chất vấn, chúng đổ thừa tại bến bị động nên không thể chuyển lương thực được. Một số người không nhịn được sự tức giận đă nhẩy lên đ̣i đánh tên này, nhưng cuối cùng, v́ sự đă rồi và cũng v́ nhóm người của chủ tàu quá đông, nên mọi người đành phải ngậm bồ ḥn làm ngọt. Nhóm chúng có pḥng hờ đem theo đồ ăn nhưng cũng không nhiều, một chút gạo và khoai lang, chỉ đủ cho chúng dùng trong vài ngày thế thôi. Từ đó ai có chút đồ ăn đều phải giữ kỹ để pḥng thân.

Riêng vợ chồng tôi (chúng tôi xưng vợ chồng để tránh những rắc rối sẽ sảy ra) c̣n sui xẻo hơn, ngoài bọc đồ ăn nho nhỏ và một số thuốc pḥng thân chồng tôi buộc ở trên vai, lúc ra taxi, hỗn độn, chen lấn đă bị ai đó giựt mất, anh Bằng lại đạp phải cái gai dừa trên băi biển, lên đến tàu anh mới thấy đau. Nếu ngay khi mới đạp phải gai, lấy ra ngay th́ c̣n được, nhưng v́ lo chạy đi ra taxi để không bị bỏ lại, nên cái gai càng ngày càng đâm sâu vào chân hơn, không có cách nào lấy ra nữa. Mấy hôm sau chỗ bị gai đâm bị xưng tấy lên, mưng mủ, nó đă bị nhiễm trùng. Chồng tôi đă bắt đầu bị sốt. Mới đầu chỉ hơi nóng nhẹ, anh c̣n chịu đựng được, vẫn c̣n có thể hứng nước mưa cho hai đứa uống, nhưng v́ nhịn đói và khát cả hơn một tuần lễ, cơ thể không có sức đề kháng, cơn sốt càng ngày càng tăng và kéo dài hơn. Gói bánh nhỏ tôi lấy vội trước khi đi c̣n xót trong túi áo lạnh, đă cho anh ăn dần, cầm cự được vài ngày rồi cũng hết. Sau đó, tôi có hỏi xin thuốc và đồ ăn cho anh nhưng không ai cho, họ c̣n phải thủ cho ḿnh v́ ai cũng tưởng chỉ một hai ngày th́ sẽ gặp được tầu vớt, nên thực phẩm mang theo rất hạn chế, không ai muốn bị chết đói cả. Đồ ăn mang theo hầu như đă gần hết, lần đầu tàu chúng tôi có gặp khoảng 40 chiếc tàu, có những chiếc bỏ đi luôn, có những chiếc dừng lại nhưng không chịu vớt mà chỉ chấp nhận tiếp tế lương thực thôi, nhưng v́ tàu của chúng tôi quá bé, không thể lại gần v́ sợ bị lật tàu, nên đành đau đớn nh́n tàu lớn bỏ đi mà không nhận được ǵ. Tất cả chúng tôi trên con tàu này đều đă phải nhịn đói và hứng nước mưa uống để sống xót.

Ngay mấy ngày đầu, khi tàu vừa ra tới hải phận quốc tế, th́ vợ tên chủ tàu ngồi phía trên gần cái máy, không biết loay hoay thế nào mà đạp vào cái cần điều khiển, thế là máy tắt luôn. Tên tài công không biết cách sửa để máy chạy lại v́ chính hắn chỉ là tên tài công dỏm, nhận bừa để được cho đi thôi chứ có biết tí ǵ về máy móc đâu, v́ vậy con tàu cứ lênh đênh trôi trên biển cả mặc sóng cuốn về đâu th́ hay đó. Sinh mạng 66 con người giờ phó mặc cho trùng dương chỉ v́ lời nói dối của một kẻ bất tài.

Con thuyền không được điều khiển, cứ trôi không biết đâu là bến bờ, khi thủy triều xuống, thuyền mắc cạn vào một ḥn đảo san hô nào đó, chỉ thoát ra được khi thủy triều lên sóng đánh, kéo tàu ra xa. Một niềm hy vọng cho mọi người là tại những đảo san hô này, trứng chim biển rất nhiều, thấy vậy, có mấy thanh niên nhảy xuống, bơi vào đảo hy vọng sẽ lấy được trứng th́ sẽ không c̣n bị đói nữa, nhưng bất hạnh thay, đá trên đảo san hô lại rất nhọn, sắc cạnh và trơn trượt, trứng không lấy được mà c̣n bị té đập đầu vào đá sắc mà chết, trong số người chết có anh Tư là người dẫn chúng tôi ra tàu.

Con tàu lại lênh đênh trên biển như chiếc lá giữa ḍng, và người chết v́ đói đă bắt đầu có. Trước hết là những em bé, các em mới đầu c̣n khóc v́ đói, sau đó cứ lịm dần và ra đi trong ḷng mẹ. Tiếng khóc thương con thảm thiết vang lên như át cả tiếng sóng vỗ của đại dương. Sau đó là một vài người lớn, cơ thể yếu đuối, không chịu được cơn đói và lại thêm bị sóng nhồi, nên đă ra đi, xác bị thả trôi trên biển.

Lúc này chồng tôi khi tỉnh, khi mê. Đang là một thanh niên khỏe mạnh, cường tráng, nhưng v́ nhịn đói nhiều ngày, lại thêm vết thương ở chân bị nhiễm trùng, không có thuốc chữa, khiến anh lên cơn sốt, v́ thế sức khỏe anh càng ngày càng suy kiệt. Đă mười mấy ngày rồi, cơn sốt vẫn không thuyên giảm, tôi bất lực chỉ biết ôm anh trong ḷng mà khóc, nhiều khi nước mắt không c̣n để mà chảy ra nữa. Ôm anh trong tay, lúc nào ḷng tôi cũng nơm nớp lo sợ anh sẽ bỏ tôi mà đi như những người kia. Một vài người thấy t́nh cảnh của vợ chồng tôi, họ cũng thương nhưng cũng không thể làm được ǵ cho chúng tôi, họ chỉ có thể hứng dùm chút nước mưa để cho tôi thấm vào đôi môi khô và tím lịm của anh thế thôi. Ngồi trong ḷng tôi, đầu anh tựa vào vai vợ, mắt nhắm nghiền, hơi thở nóng hổi, mặt ửng đỏ, lâu lâu anh lại rên khe khẽ. Tôi biết anh đau lắm, mệt lắm, mà không thể giúp ǵ được cho anh, nghiêng mặt qua, hôn lên vầng trán nóng bỏng của chồng, nước mắt của tôi rỏ trên má anh, anh thều thào:

_ Anh yêu em, đừng khóc Ngọc ơi, con tàu này bị ếm rồi, khó qua lắm. Anh hé cặp mắt lờ đờ nh́n tôi, rồi lại nhắm lại, anh xin lỗi em, đừng khóc nữa, anh muốn được nghe em hát, hát lên đi em, hát cho anh nghe...

Tôi có linh tính đây là lần cuối anh nói với tôi. Để môi ḿnh trên trán anh, tôi xiết người anh trong ṿng tay tôi chặt hơn và tôi bắt đầu hát nho nhỏ:

_ ...ngủ đi anh, ngủ đi anh. Ngủ đi, mộng vẫn b́nh thường, à ơi, sẵn tiếng thùy dương đôi bờ, cây dài bóng xế ngẩn ngơ, hồn em đă chín, mấy mùa buồn đau. Tay em, anh hăy tựa đầu, cho em nghe nặng trái sầu rụng rơi. Ngủ đi anh... ngủ đi anh...Bằng ơi

Tiếng hát của tôi ḥa lẫn trong tiếng sóng ŕ rào của đại dương bát ngát, mặc những cơn nức nở làm nghẹn lời, tôi vẫn cứ hát, cứ miên man hát cho chồng tôi nghe lần cuối trong đời và nước mắt tôi vẫn cứ chảy, chảy ràn rụa trên khuôn mặt tái dần, tái dần của anh. Tôi cứ hát trong nước mắt mà không cảm thấy người anh như đang nhẹ hẳn đi, bàn tay anh đặt trên bàn tay tôi đă lơi ra và rơi xuống sàn tàu. Bất chợt tôi nắm lấy bàn tay anh, sao tay anh lại lạnh như thế này Anh đă đi, anh đă ra đi rồi sao, anh đă bỏ tôi thật rồi sao. Tôi hốt hoảng lay lay anh thật mạnh, anh Bằng ơi, anh Bằng ơi... Anh vẫn bất động, tôi ôm lấy đầu anh, hôn lên khuôn mặt giá lạnh của anh trong tiếng khóc ngất.
Tiếng khóc của tôi làm người ngồi bên cạnh chú ư, anh là người luôn giúp đỡ chúng tôi, chắc anh cũng đoán trước được sự ra đi của chồng tôi nên khi nghe tôi khóc lớn, anh liền sờ vào mũi Bằng và bảo:

_ Cậu ấy đi rồi, cô không nên ôm như vậy, cái lạnh cơ thể của cậu ẩy sẽ không tốt cho sức khỏe của cô đâu và tập tục ở miền biển, chúng tôi phải thủy táng cậu ấy như những người trước.

Lúc này tôi không c̣n nghe thấy ǵ hết, chỉ biết ôm chặt thể xác anh trong tay và khóc. Tôi cứ ôm chặt lấy anh, không cho người ta lấy anh ra. Tôi biết nếu tôi buông anh, tôi sẽ mất anh vĩnh viễn kể cả về nghĩa bóng lẫn nghĩa đen. Rồi sau cùng mọi người phải dùng sức kéo tay tôi để lấy anh ra mang thả xuống biển v́, theo tập tục của dân đi biển, th́ khi một người đă chết th́ phải làm lễ thủy táng trước khi mặt trời lặn. Qua làn nước mắt, nh́n thân xác của anh nằm xấp mặt trên sóng nước bồng bềnh, trái tim tôi thắt lại, buốt nhói, tôi nhào ra cạnh thuyền hai tay với với về phía anh một cách tuyệt vọng, giọng tôi khản đặc:

_ Anh ơi, Bằng ơi, đừng bỏ em, đừng trôi đi, đừng trôi đi mà, em xin anh đấy, Bằng ơi, em xin anh mà, đừng trôi anh ơi!!!

Mặc cho tôi kêu khóc, xác anh trôi về cuối thuyền. Tôi cố len qua mọi người để ḅ về cuối tàu, th́ anh lại trôi về đầu tàu, tôi vừa khóc, vừa ḅ ngược lại, mọi người lại tránh chỗ cho tôi. Thấy t́nh cảnh đáng thương của tôi, không nhịn được, một số người ôm tôi lại và khấn to:

_ Cậu Bằng ơi, cậu sống khôn thác thiêng th́ trôi xa đi, đừng làm khổ vợ nữa.

Và kỳ lạ thay, sau lời khấn ấy, xác anh không trôi quanh tàu nữa mà trôi ra xa rất nhanh, càng ngày càng xa tàu đến khi mất hút. Tôi chới với nh́n theo, lồng ngực chợt như bị bóp lại, như muốn vỡ toang ra, tôi cố gào lên, cố kêu tên chồng tôi, nhưng không được, tiếng kêu như bị tắc nghẹn trong cổ họng, không thở được nữa và tôi ngất đi. Không biết thời gian bao lâu, khi tỉnh lại, tôi thấy ḿnh đang được một bác gái, nhỏ vào miệng vài giọt nước mưa đựng trong một cái nắp chai, thấy tôi mở mắt, bác mừng rỡ:

_ Cô ấy tỉnh lại rồi, vừa nói bác vừa đỡ tôi ngồi dậy, và đút vào miệng tôi một miếng đường thẻ nhỏ xíu, con ăn chút đường cho lại sức.

Tôi ngậm miếng đường, cám ơn bác. Bỗng như sực nhớ điều ǵ, tôi bật ngồi thẳng dậy, mắt dáo dác nh́n quanh, miệng lẩm bẩm:
 

 Anh Bằng? Anh đâu rồi, chồng tôi đâu rồi?

Vừa nói, tôi vừa tính ḅ ra mạn tàu, nhưng cánh tay tôi đă bị một bàn tay giữ lại kèm theo là một giọng nói đàn ông:

_ Cậu ấy đă mất, chúng tôi cũng đă thủy táng cho cậu ấy rồi, trời tối thế này, cô không thể nh́n thấy cậu ấy nữa đâu. Nghe lời tôi đi, cố gắng mà sống để c̣n có người báo tin cho người nhà biết chứ, chết hết rồi th́ làm sao.

Quay nh́n người ngăn tôi lại, tôi lí nhí nói trong gịng nước mắt:

_Cám ơn anh, tôi hiểu.

Và kể từ đây, không c̣n người để nương tựa, tôi phải tự ḿnh bảo vệ lấy ḿnh. Tôi lùi vào một bên mạn tàu, ngồi bó hai gối lại, nước mắt lại trào ra, tôi nghĩ về Bằng. Tôi yêu Bằng nhận làm vợ anh và nghĩ hai đứa sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời. Bây giờ, bao nhiêu dự tính tốt đẹp về tương lai đă bị sụp đổ hoàn toàn, trước mắt tôi là một khoảng tối đen, mù mịt. Ai ngờ, cuộc đời tôi lại bất hạnh như thế này đây, cứ tưởng ḿnh sẽ là cứu cánh của gia đ́nh, thế mà, ngay đến bản thân ḿnh không biết sẽ ra sao nói ǵ đến lo cho ai được. Bằng đă bỏ tôi bơ vơ trong một hoàn cảnh éo le, ngặt nghèo. Tôi sẽ không bao giờ quên Bằng cả, tôi yêu anh, yêu anh thật nhiều, Bằng ơi, em nhớ anh quá, em măi măi muốn được ôm anh trong ṿng tay nhỏ bé của ḿnh, muốn được hát cho anh nghe, muốn được có anh bên em suốt đời, nhưng làm sao khi định mệnh đă ngăn cách chúng ḿnh để giờ đây, một ḿnh em bất lực ngồi đây mà nhớ anh, mà thương anh. Bằng ơi, em xin khấn nguyện Phật Trời cho linh hồn anh mau được siêu thoát về nơi cơi an b́nh nhe anh. Tôi ngồi trong bóng tối và th́ thầm cầu nguyện cho anh:

_ Nam Mô, Đại Từ Đại Bi, Tầm Thinh ,Cứu Khổ Cứu Nạn, Quảng Đại Linh Cảm Bạch Y, Quan Thế Âm Bồ Tát

Câu chú này là do chị Cả của tôi dạy, chị bảo tôi khi nào gặp nguy hiểm hăy đọc chú này th́ sẽ được cứu. Từ đây cho đến suốt cuộc đời, tôi sẽ luôn niệm chú này và tôi cũng đă thoát qua nhiều hiểm nguy nhờ đọc chú Quan Thế Âm. Chỉ cần một câu thôi.

Từ ngày tàu ra khơi tính tới hôm nay là đúng 19 ngày và chồng tôi mất đúng vào ngày thứ 19. 19 ngày lênh đênh trên biển cả, những chiếc tàu lớn chúng tôi gặp đều không chịu vớt, ngay cả sau khi chồng tôi qua đời, và những ngày sau đó cũng vậy. Với t́nh trạng không có nước, không có thực phẩm như thế này, không biết mọi người có c̣n thể cầm cự được bao lâu nữa đây, nhất là mấy đứa nhỏ. Tên chủ tàu này quả thật là đồ khốn nạn và bỉ ổi. Đói c̣n có thể chịu đựng được một thời gian ngắn nhưng với cơn khát th́ làm sao mà kéo dài sự sống được. Thời gian dần trôi qua, ngày rồi đêm, số người bị bệnh, bị mất sức, bị chết v́ đói ăn, v́ khát nước càng ngày càng nhiều. Mới đầu tiếng khóc tiễn người thân ra đi c̣n vang vọng trên biển cả, nhưng dần dần, cả người c̣n sống cũng không đú sức để thở, th́ c̣n hơi đâu để khóc cho người ra đi.

Trong đời sống của chúng ta, chắc hẳn không ít người đă gặp phải những chuyện lạ lùng, đôi khi huyền bí mà không thể giải thích, nhất là khi chuyện xảy ra liên quan đến những người đă khuất. Mọi người đều bảo đó là những chuyện thuộc về tâm linh, mà đă là vấn đề tâm linh th́ không thể cắt nghĩa được. Truyện tâm linh tưởng như khó có thể gặp, nhưng những sự kiện này đă đặc biệt lại xuất hiện nhiều lần xuyên suốt trong chuyến vượt biên trên con tàu chở chúng tôi.

Chồng mất, tôi bơ vơ không người che chở, bị bọn chủ tàu bắt nạt, chửi mắng tôi, v́ chúng nghĩ tôi là dân “canh me”. Tôi đă hết lời giải thích là tôi đi với chồng, không thể nào tôi là người đi lậu được, hơn nữa anh Tư, người chết trên đảo san hô, là người đưa chúng tôi xuống thuyền biết rơ mà. Chúng nhất định không tin v́ cả hai người chứng của tôi đều đă không c̣n, thậm chí chúng c̣n xông đến đ̣i ném tôi xuống biển. Mặc cho tôi khóc lóc van xin thế nào, không một ai chung quanh tôi lên tiếng bênh vực cho tôi cả. Họ phải tự giữ lấy thân, không muốn v́ kẻ khác mà rước họa vào người. Giữa lúc tuyệt vọng nhất, khi đă nắm chắc cái chết trong tay, tôi chợt nhớ đên Mẹ Quan Thế Âm và niệm khẽ: “Nam mô...”. tiếng nam mô c̣n chưa dứt trên môi, th́ mọi người đều giật ḿnh v́ một tiếng đàn ông hét lớn vang lên từ đầu thuyền:

_Dừng lại.

Tất cả chúng tôi đều quay nh́n về nơi có tiếng quát phát ra, vợ của người tài công đang đứng đó, mắt bà long lên x̣ng xọc, tay chỉ thẳng vào bọn chủ tàu:

_ Đứa nào đụng vào con bé đừng trách tao, tao là người đưa nó lên tàu, nghe rơ chưa.

Nói xong bà khuỵu người nằm xuống mắt nhắm lại như đang ngủ. Cái ngạc nhiên và sợ hăi của mọi người là tiếng nói phát ra từ miệng bà là tiếng của một người đàn ông, tiếng của anh Tư, đúng là tiếng của anh, không ai là không biết. Người tài công cũng sợ, anh ta không dám lại đỡ vợ. Một lúc sau bà ngồi dậy, và ngạc nhiên khi thấy ḿnh nằm ở đầu tàu, bà hỏi chồng lúc đó đang nh́n bà mà sự sợ hăi vẫn chưa tan đi trên khuôn mặt của hắn:

_Sao tôi ngủ ở đây vậy ?

_ Phải là...là...bà không vậy? Sao lúc năy tiếng nói của bà ...khác, giống tiếng của ...

_ Ông có điên không vậy. Không là tôi th́ là ai.

Biết chắc là vợ ḿnh, người tài công kể cho bà nghe mọi việc, bà có vẻ như không sợ mà chỉ nói:

_ Lúc năy ngủ, tôi có mơ thấy anh Tư, anh nói sắp có băo lớn, mọi người nên cầu Trời, khấn Phật cho qua tai nạn đi.

Tuy bán tín, bán nghi, nhưng bọn chủ thuyền cũng không làm ǵ đến tôi nữa v́ chúng c̣n đang bàng hoàng về sự việc vợ tài công nói giọng của anh Tư.

Đúng như lời vợ tài công nói, gió bắt đầu nổi lên, mây đen kéo đến, rồi mưa đổ xuống như trút nước. Những ngọn sóng lớn dần và đập mạnh vào thành tàu, con tàu nhỏ bé, chao qua, chao lại như chiếc lá trong cơn cuồng phong. Tiếng la hét, tiếng cầu kinh vang lên giữa cơn giông băo. Run sợ ngồi trong góc tàu, tôi nghĩ với những ngọn sóng mạnh như thế này chả mấy chốc, con tàu nhỏ bé mong manh này sẽ vỡ ra từng mảnh, rồi sẽ bị sóng cuốn trôi, rồi sẽ bị sóng nhấn ch́m tất cả, đem những sinh mạng trên con tàu này xuống ḷng đại dương thôi. Sự sợ hăi này chồng lên sự sợ hăi cũ làm đầu óc tôi như mê đi. Tôi lẩm bẩm trong miệng một cách vô thức câu niệm chú Quan Thế Âm, trong khi đầu óc lại nhớ đến bố tôi, đến các anh chị em, các cháu, các người thân. Nước mắt cứ trào ra, trào ra măi trong tiếng “ Nam mô......” đột nhiên con tầu hơi chao nghiêng, rồi như bị nâng cao lên, và vùn vụt lướt trên mặt biển, dần xa vùng băo tố. Mọi người hoang mang nh́n nhau, không biết chuyện ǵ đă sảy ra. Măi cho đến khi cảm thấy con tàu như dừng lại và dập d́nh như cũ, một vài người mới lần ra ngoài xem và hét lên trong niềm vui sướng:” Chúng ta thoát rồi, thoát khỏi cơn băo rồi” Tất cả mọi người đều vội vàng quỳ xuống khấn tạ ơn Trời Phật, tạ ơn Thiên Chúa, Đức Mẹ, Phật Bà, mà không hiểu tại sao tàu lại trôi đi một cách lạ kỳ như có người nâng tàu lên và kéo đi để thoát khỏi cơn nguy biến như một phép lạ vậy. Người đoán thế này, kẻ nói thế khác, họ nhắc lại việc vợ tài công bị anh Tư nhập, tất cả, tựu trung sự huyền bí vẫn măi chỉ là huyền bí mà thôi, không ai giải thích được và cũng từ đó mọi người tin là tôi có người âm pḥ trợ nên không ai dám đụng đến tôi nữa.

Đă hơn một tháng trôi qua, số người chết trong thời điểm này đă hơn một phần ba, con nít th́ chết gần hết chỉ c̣n lại một hai bé thôi, trong đó có một bé gái 10 tuổi tên Dương, em đi với bố và anh trai. Khi bố và anh trai bị thủy táng, em khóc đ̣i theo họ, tôi đă ôm em lại. Từ đó hai chị em nương tựa vào nhau.

Con tàu cứ trôi dật dờ như thế, ngày rồi đêm, đêm lại đến ngày, người chết, rồi lại người chết, người c̣n lại th́ sống dở chết dở. Đă vậy, ba ngày nay, tàu lại bị mắc cạn vào sâu trong đảo san hô, thủy triều lên, sóng cũng không kéo nổi tàu ra. Tối nay, có lẽ nỗi sợ hăi nếu tàu không thoát ra khỏi băi san hô này th́ cơ hội sống cũng không có, nên mọi người nổi cơn lên chửi bới nhau, đổ lỗi lẫn cho nhau ầm ĩ. Thấy vậy, sợ bị liên lụy, tôi kéo bé Dương trốn vào một góc tàu, hai chi em th́ thầm niệm chú Quan Thế Âm, cầu mong Phật Bà cứu mọi người. (Chú này tôi đă dạy lại cho bé Dương như ngày trước chị tôi đă dạy cho tôi).

Bên ngoài, giữa lúc mọi người vẫn c̣n đang chí chóe căi nhau măi chưa dứt, th́ có tiếng của một người đàn bà lanh lảnh vang lên giữa màn đêm, bà nói nếu mọi người muốn Mẹ Nam Hải cứu th́ hăy cầu nguyện với Mẹ, ai có đạo nào th́ cầu theo đạo nấy, đừng căi nhau nữa

Nghe giọng nói lạ, tôi ló đầu ra, ngay chỗ đầu tàu, lại thấy vơ người tài công ngồi đó, ngay chỗ lần trước khi anh Tư nhập vào bà, bà tiếp tục nói và tự nhận ḿnh là bà Mầu, chủ quán cây xăng Esso ở Ngă tư Phú Nhuận. Bà kể, bà vượt biên cùng con gái, tàu gặp cướp Thái Lan, chúng nó lấy hết tiền bạc rồi giết mọi người quăng xác xuống biển. Bà thấy thuyền này có vài người nhân đức nên muốn cứu dùm, bà c̣n dặn hăy cầu nguyện đi, Mẹ Nam Hải sẽ giúp.

Lần này th́ mọi người không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, tất cả quỳ xuống và cầu nguyện xin Đức Mẹ, xin Phật Bà, Mẹ Nam Hải, sáng mai khi thủy triều lên, mong tầu sẽ được cứu thoát ra khỏi vùng san hô này.

Lại một lần nữa, chúng tôi được cứu thoát nhờ gịng nước thủy triều dâng rất cao và cũng nhờ những lời cầu nguyện của mọi người, sóng đă kéo con tàu bất hạnh của chúng tôi ra khỏi vùng san hô .

Qua những điều kỳ lạ sảy ra, lần này, mọi người trên tàu đều tin có thần linh ở đâu đây, nên ai nấy không c̣n chửi bới, căi cọ nhau nữa, nhưng trong ḷng tất cả đều rất lo lắng và sợ hăi khi thấy con tàu cứ lênh đênh trên mặt sóng nước mênh mông, không thấy đâu là bến bờ. Ban đêm, biển trông thật dễ sợ. Vài người chúng tôi bảo nhau ra đầu tàu cầu nguyện, thấy vậy cả tàu quỳ xuống cầu theo. Đang cầu nguyện bỗng bé Dương kêu lên:

_ Ngôi sao đỏ, chị ơi, có ngôi sao đỏ trên trời ḱa.

Ngẩng nh́n lên, quả nhiên một ngôi sao màu đỏ rực hiện giữa bầu trời đen thẳm. Mọi người lại bàn tán và cho là đấng thiêng liêng hiện ra để cứu ḿnh, thế là tiếng cầu nguyện lại vang lên. Những người quá yếu, không thể ngồi dậy được cũng cố gắng chắp tay lại miệng th́ thầm van vái. Cả tàu hầu như không ngủ, chúng tôi cầu nguyện suốt đêm, và tàu cứ trôi không định hướng, theo ngôi sao đỏ trên trời. (Chúng tôi nghĩ thế)

B́nh minh đă ló dạng, mặt biển như rực sáng lên. Một cảnh tượng tuyệt vời hiện trước mắt mọi người, một quả cầu vàng chói lói, nằm giữa những tia rẻ quạt rực rỡ đủ màu, dưới mặt biển đang từ từ nhô lên. Ôi, đẹp vô cùng! Hơn một tháng qua, bao nhiêu lần mặt trời mọc, thế mà có lần nào tôi được xem đâu, v́ biết bao nhiêu biến cố đau buồn xảy ra, tôi cứ thu ḿnh dưới hầm tàu mong tránh những tai họa, những phiền phức vô cớ cho ḿnh. Lần này vô t́nh được nh́n cảnh b́nh minh trên biển quá đẹp, làm tôi quên mất hoàn cảnh cùng quẫn của ḿnh. Nhưng với bọn chủ tầu, cảnh sắc đó có lẽ chẳng xa lạ ǵ, chúng chẳng để tâm, chính v́ vậy mà chúng đă phát giác ra gần đó, bóng dáng một chiếc tàu đánh cá của dân chài. Thế là mọi người la hét để kêu gọi họ, những chiếc áo được dùng làm tín hiệu cấp cứu, vẫy vẫy tới tấp. Chiếc tàu kia, có lẽ họ đă thấy, nên chạy về phía chúng tôi. Không nỗi sung sướng nào hơn, như vừa chết đi lại được sống lại, không cần biết chiếc tàu này có phải là của bọn cướp biển như cướp Thái Lan không, chúng tôi cũng vẫn vui mừng, kẻ khóc, người cười, ai nấy đều quỳ xuống tạ ơn Thiên Chúa, tạ ơn Trời Phật, tạ ơn những người khuất mày, khuất mặt, đă giúp chúng tôi.

Lần này, thần may mắn đă mỉm cười với chúng tôi, đây là tàu đánh cá của dân chài Philippin, họ bằng ḷng giúp đưa chúng tôi về ḥn đảo Mangsee nơi họ sinh sống.
Sau khi đă ngồi yên trên tàu mới. Tôi đưa mắt lên nh́n trời, ngôi sao đỏ đă biến mất từ bao giờ. Không biết có phải ngôi sao đỏ là thiên sứ dẫn đường đưa tàu chúng tôi đến nơi này để gặp được tàu Philippin không, nhưng trong ḷng tôi vẫn thầm cám ơn Trời Phật đă không bỏ chúng tôi, bất giác tôi niệm thầm câu chú Quan Thế Âm:

_ Nam Mô Đại Từ Đại Bi, Tầm Thinh Cứu Khổ Cứu Nạn, Quảng Đại Linh Cảm Bạch Y, Quan Thế Âm Bồ Tát.

Chúng tôi ở lại Mangsee ba ngày, sau đó được chuyển qua thủ đô Manila bằng tàu chiến của Philippin và cuối cùng là đảo Palawan, tại đây chúng tôi chờ để làm thủ tục đi đến những quốc gia nơi họ chấp nhận người tỵ nạn vượt biên.

Thế là chuyến hành tŕnh vượt biên băo táp, lênh đênh trên biển của tôi chấm dứt sau gần hai tháng trời. Số người bước chân xuống tàu là 66 và số người được bước lên đất liền chỉ c̣n 25. Nh́n những con số mà thấy đau ḷng chỉ v́ sự tham lam và bất lương của lũ vô sỉ, lũ sát nhân mà hại chết nhiều người trong đó có những đứa bé vô tội.
Chuyện đă qua, nhưng nỗi đau vẫn c̣n đó. Xin nguyện cầu cho các linh hồn sóm tiêu diêu nơi cơi phúc.

Có lẽ, chẳng mấy người tin những điểu tôi kể, bởi họ không được chứng kiến tận mắt những ǵ tôi đă thấy, đă nghe. Vâng, v́ họ không thấy được cảnh thi thể của chồng tôi sau khi nghe mọi người khuyên đừng làm tôi khổ và lúc đó anh đă trôi nhanh ra xa như thế nào. Cảnh vợ người tài công đứng lên đầu tàu hét lên với giọng đàn ông, giọng của anh Tư đă chết, mà cứu tôi khỏi bị ném xuống biển. Cảnh chiếc tàu được Cá Ông( chúng tôi tin thế) đưa ra khỏi vùng băo tố. Cảnh bà Mầu nhập vào vợ tài công kể rơ tên tuổi, địa chỉ, cùng hoàn cảnh của ḿnh lúc vượt biên ra sao. Cảnh ngôi sao đỏ ở đâu lại xuất hiện đúng lúc để dẫn đưa tàu chúng tôi đến vùng biển của Philippin mà để được cứu như vậy.Sau này khi ở lại Mangsee ba ngày, chúng tôi đă được anh chủ tàu kể lại và bảo là chúng tôi thật may mắn, v́ tàu của anh chưa bao giờ đi vào vùng biển này để đánh cá, v́ đây là vùng biển chết, vùng biển các anh thường đi không hiểu sao mấy hôm nay đánh không được cá, nên các anh đánh bạo, quyết định chuyển hướng về vùng biển này, và đă gặp được tàu của chúng tôi. Nghe xong câu chuyện tất cả chúng tôi đều nghĩ đến ngôi sao đỏ. Không lẽ lại có những sự trùng hợp quá diệu kỳ như vậy à?

Như tôi đă nói, những chuyện về tâm linh, hay những chuyện huyền bí, th́ muôn đời vẫn không ai giải thich nổi. Tin hay không là tùy từng người, riêng tôi, tôi nghĩ phải có duyên mới có cơ may được gặp những điều huyền bí mà ít người được gặp, vậy đă được thấy, được nghe, được sống trong hoàn cảnh đó tại sao lại không tin nhỉ? Tin để sống cho thật tốt v́ Thượng Đế luôn ở quanh để giúp chúng ta.

Tường Thúy
Tucson – AZ – 23 / 3 / 2022
_ Ngậm Ngùi
Thơ Huy Cận, Nhạc Phạm Duy

 

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Gánh hoàng hoa  
Chiếc huy hiệu hoa sen trên đại lộ kinh hoàng  
Hồi c vngười Cha btù  
Tiếng Anh dm!  
Nằm chơi  
Chứng nhân một sự kiện lịch sử  
Ngộ đạo đất trời  
Xứ khỉ khọn
Sài G̣n thoáng nhớ  
Ông già đạp xích lô  
Chuộc lương tâm  
Đất nước lạ lùng  
Những giọt mưa trên vùng đất khô cằn  
Chân dung văn nghệ sĩ Việt...  
Sài G̣n của tôi sẽ trở lại…  
Ông già bán trứng  
Melbourne: Kỷ niệm Chiến Thắng Long Tân  
Câu chuyện ngày xưa  
Chiếc Rolex ân nghĩa
Giở trang nhật kư, nhớ về bạn xưa  
Nén hương ḷng  
Đám Cưới …chi lạ  
Bông lúa cúi đầu  
Kỷ niệm 60 năm Quân Đội Úc tham chiến VN  
Ngày vui khó quên
Cộng sản là thế đấy!  
Nhiễm Virus Corona 2019 
GS Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ...  
Xao ḷng bởi một từ "Em"  
Hiệp định Genève (20-7-1954)  
Mơ ước b́nh thường  
Phi công Việt là anh hùng nước Pháp  
Viết cho người sắp ra đi...  
Đôi lời về Cung Tiến Nhạc Sĩ hay Kinh Tế Gia ?  
Môt chuyến đi Hawaii  
Vinh danh người vợ tù chính trị VNCH tại Little Saigon

Cái miệng  
Phá thai là giết người 
Cha tôi, người lính Việt Nam Cộng Ḥa  
Những người năm cũ 
Ngày tự phụ  
Màu mắt hoàng hôn  
Paris có ǵ lạ không em?  
Không quên người chiến sĩ QLVNCH  
Tản mạn Huế
Nước mắt chiều xuân  
Nước mắt giữa Trùng Dương 
Cuộc đời & sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông 
Người tù kiệt xuất  
Câu chuyện về một lá thư  
Ra biển gọi thầm 
Nỗi buồn ngày 30 tháng tư  
Tháng Tư....  
Bài ca của người du tử  
Lời sau cùng nói với tuổi trẻ  
Quên sao được ngày 30 tháng 4 – 1975  
Hai người lính Dù  
Văn Học miền Nam tự do 1954-1975 
Xe tăng Nga làm được ǵ ?

Giă từ vũ khí  
Giờ phút cuối cùng  
Văn Quang, người vừa khuất nẻo Sài G̣n...  
Những tấm chân t́nh 
An Lộc & Ukraine chiến trường lịch sử 
Hải quân Ukraine chiến đấu  
Trông gịng sông Vị
Ngày xa Đà Nẵng  
Chuyện của một cựu binh Mỹ gốc Việt  
Kư hiệu học và "lơ là lơ láo"  
V́ sao chiếc áo cần có 5 cúc ?
Duyên phận và mệnh số  
Thu, hát cho người và giai thoại  
Thương về Ukraine  
Liên hội BĐQ Texas mừng xuân Nhâm Dần 2022  
Đời lính  
Vinh quang trên chiến hào  
Sự thành công của người Việt tị nạn  
Một chuyến công tác Cam Ranh  
Lá đại kỳ An Lộc  
Chém chết một người là kẻ sát nhân  
Chuyện xưa của tôi và bạn bè kbc 4100  
Sứ mệnh văn hóa  
Thư số 124a gởi NLQĐNDVN  
"Người vợ" là một vĩ nhân
Tết với TPB VNCH và mong ước tuổi xế chiều
Khó quên cái Tết năm nào  
Xuân Sang- Xuân Sến 
Năm Cọp nói chuyện… Bia 
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Thương chùm Hoa Khế  
Tôi đậu bằng … lái xe !
Về ca khúc "gái xuân"  
Thức tỉnh  
Tử sĩ Hoàng Sa  
Hồi kư trận hải chiến Hoàng Xa  
Khi bài thơ Hoàng Sa vượt vĩ tuyến 17 vô Nam  
26 truyện thật ngắn  
Tuổi già viễn xứ  
Nguồn gốc của cách nói “nam tả nữ hữu”  
Chiến dịch B́nh Tây  
Trận hải chiến giữa HQ VNCH và HQ Trung Cộng  
Truy lùng cục miền Nam trên lănh thổ Kampuchia
10 địa danh nổi tiếng trong âm nhạc miền Nam  
Trả lời vài câu hỏi về cuộc bại trận của QLVNCH  
Cậu bé chăn trâu trở thành đại điền chủ giàu nhất
Lạc giữa mùa xuân
Một Thoáng “AT ... TEN”