Những bài viết của Bất Khuất

Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

NGÀY TỪ PHỤ

Chu Tất Tiến.

Ngày Từ Phụ, xin ghi lại vài câu chuyện về t́nh cha con:

Chuyện thứ nhất:

Hai cha con đang ngồi trên ghế đá công viên. Người con trai đọc báo. Ông bố ngồi yên lặng, ngắm nh́n đàn chim sẻ đang nhẩy nhót t́m mấy hạt vụn. Bỗng nhiên, ông bố hỏi:

-Tại sao chim sẻ lại nhẩy mà không đi?

Người con không ngẩng lên, trả lời cụt ngủn: “Không biết” rồi tiếp tục đọc báo.
Một lúc. Ông bố lại hỏi:

-Bố thắc mắc “sao chim sẻ lại nhẩy mà không đi?”

Người con sẵng giọng:

-Không biết!
Vài phút sau, ông bố lại hỏi:

-Con không biết thật sao?

Người con giận dữ, ngẩng lên, quát bố:

-Sao bố hỏi ǵ mà hỏi lắm thế? Bố không biết là con đang bận sao?

Ông bố cúi đầu, thở dài:

-Hồi con c̣n nhỏ, suốt ngày con bám theo bố, hỏi hoài một câu ǵ đó, và bố đă phải ngưng tay làm việc, và trả lời con, cho dù con hỏi đi hỏi lại cả trăm lần. Lúc đó, bố vui lắm.

Người con giật ḿnh, nh́n bố, đột nhiên, hai mắt đẫm lệ. Anh ta nghiêng người qua, lắp bắp: “Con.. con xin lỗi bố!” và ôm lấy cha. Hai cha con cùng khóc.

Chuyện thứ hai:

Tại một nhà dưỡng lăo ở một thành phố lạnh, có một ông cụ Việt Nam luôn luôn ngồi quay mặt vào tường, không bao giờ nh́n ra ngoài. Một hôm, có anh A., một nhân viên thiện nguyện cũng người Việt, đến làm việc. Thấy thái độ khác thường của ông cụ, anh hỏi người thư kư th́ biết là ông cụ người Việt mà con trai ông cụ đă bỏ cụ ở đây hơn 10 năm rồi không đến thăm. Biết ông cụ là người Việt, anh đến hỏi chuyện. Khi nghe thấy tiếng Việt, ông cụ mừng rỡ quay lại, nh́n anh. Câu đầu tiên, cụ nói là “Anh có biết nấu bún không?” Anh A. vui vẻ đáp: “Có, cụ ạ! Để ngày mai cháu mang bún đến cho cụ.” Ngày hôm sau, anh mang đến cho cụ một tô bún nóng. Cụ mừng lắm, cầm đũa ăn liền. Từ đó, anh A. đến thăm cụ thường xuyên hơn và vẫn mang bún đến, nhưng thay đổi, hôm nay bún này, mai bún kia. Từ ḷng xúc động, cụ cho anh biết là cụ là một nhà thầu, sang Mỹ từ 1975, có một thằng con trai duy nhất. Trời cho làm ăn khấm khá, nhưng lại không may là vợ cụ mất sớm, nên cụ dành hết t́nh thương cho thằng con. Khi thằng con muốn đi học ở đại học xa, cụ bán hết cơ sở kinh doanh, theo con.

Con ra trường, cụ mừng lắm, lo cho con cưới vợ và trao hết tiền dành dụm cho vợ chồng nó có cơ sở làm ăn. Một hôm, nó bảo cụ là đưa cụ đi chơi xa, và bất ngờ nó thả cụ ở nhà dưỡng lăo này rồi biến mất.

V́ thế mà cụ không muốn nh́n cuộc đời nữa mà suốt ngày quay mặt vào tường! Xúc động trước câu chuyện thương tâm, anh A. lại thăm cụ thường xuyên hơn. Nhưng rồi cũng đến lúc anh phải đi làm xa, nhưng thỉnh thoảng vẫn gửi thư thăm cụ. Một ngày kia, anh nhận được lá thư từ viện dưỡng lăo, báo tin cụ ra đi. Trước khi cụ nhắm mắt, có nhắn anh lại nhận đồ đạc của cụ. Anh mua vé máy bay lại ngay và nhận gói đồ cụ để lại, gồm có chiếc đồng hồ và vài tấm h́nh gia đ́nh cụ và chữ: “Cám ơn ông!”

Chuyện thứ ba:

Hôm đó, theo chương tŕnh thường được tổ chức hàng năm, tôi hướng dẫn một nhóm người tập khí công đến thăm nhà dưỡng lăo Garden Grove. Sau khi trao một chút quà cho các vị “định cư” tại đây, tôi đến chỗ bàn của một số vị đă từ lâu không gặp gia đ́nh, ngồi hàn huyên một chút. Một vị chừng khoảng 80 tuổi, không nói được v́ bị méo miệng, lấy ngón tay chấm nước trong ly trà tôi rót cho cụ, viết nguyệc ngoạc lên mặt bàn: “Ô…ng… đến… thăm, tôi…vui lắm!” Nh́n cụ, tôi không thể tưởng tượng được cụ từng là Giám Đốc một công ty lớn, nhiều tài sản, nhưng v́ suy nghĩ quá, nên cụ bị xuất huyết năo. Bệnh viện cứu sống được cụ, nhưng cụ bị liệt cả tứ chi. Con trai và con dâu đưa cụ vào đây mấy năm rồi, thỉnh thoảng có ghé một chút rồi lại đi ngay. Đang trao đổi vài câu với cụ, bất ngờ một ông lăo ngồi xe lăn, chạy tới, gọi tôi: “Ông! Ông! Đẩy tôi ra bến Bắc Mỹ Thuận đi! Con tôi nó hẹn đến đón tôi mà!” Tôi vội vàng đẩy xe cho ông theo tay ông chỉ: “Quẹo! Quẹo! Trái! Trái!...” Đẩy tới cửa chính, ông lăo nh́n ra cửa, thở dài, nói như mếu: “Thôi! Hôm nay nó lại bận rồi! Chắc mai nó tới! Ông đẩy tôi về nhà!”

Tôi vừa đẩy xe vừa nuốt nước mắt chẩy dàn dụa trên môi. Cùng lúc đó, một người phụ nữ trung niên đi tới, chỉ tay vào một vị ngồi xe lăn, ngóng ra ngoài, nói lớn: “Thôi! Ông ơi! Vào đi! Không có đứa nào đến đâu!” Quay lại tôi, chị thở dài: “Ngày nào cũng như ngày nào, cứ ra đó ngồi, rồi khóc đến ướt hết áo rồi mới chịu vào!”
Thật ra, hôm đó, không chỉ ḿnh ông cụ ướt áo, mà chiếc áo sơ mi tôi mặc cũng đẫm mầu.

Chu Tất Tiến.

TA MUỐN VỀ THĂM.

Ta muốn về thăm sương buổi mới
Lóng lánh trên sườn núi Sapa
Thăm gịng sông uốn trên biên giới
Lịch sử từ đâu bỗng khóc ̣a

Ta muốn thăm ngọn sóng Hồng Hà
Những chiếc cọc rêu thế kỷ xưa
Cửa đền Hưng Đạo giờ xa lạ
Người đi vội vă dưới cơn mưa.

Ta muốn đi thăm Hà Nội cổ
T́m ai áo lụa, dáng kiêu sa
Hồ sen trúc bạch buồn vạn thuở
Phố cũ, bàn chân rất thật thà.

Về Huế, ta thăm lăng tẩm cũ
Những tấm bia hằn sâu vết dao
Nh́n qua Thiên Mụ hàng me rủ
Tưởng như ngựa hí rộn năm nào.

Ta muốn hỏi thăm Cửu Long giang
Có c̣n cô lái bán chôm chôm?
Xứ dừa hát Bộ c̣n sang sảng?
Áo bà ba nhuộm ráng chiều hôm

Ta muốn về thăm em Saigon
Ngơ hẹp, tiếng rao nhức tim đêm
Thăm chợ bán buôn hàng quà mọn
Đền đài, miếu, chợ, rất thân quen

Ta muốn về thăm quê yêu dấu
Nghe sáo diều bay tuốt ngọn tre
Vơng đưa, tay Mẹ, thời thơ ấu
Trời hỡi! Quê ơi! Chỉ muốn về….

Chu Tất Tiến. 
Nhớ nhà ngào nghẹn.

 

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Gánh hoàng hoa  
Chiếc huy hiệu hoa sen trên đại lộ kinh hoàng  
Hồi c vngười Cha btù  
Tiếng Anh dm!  
Nằm chơi  
Chứng nhân một sự kiện lịch sử  
Ngộ đạo đất trời  
Xứ khỉ khọn
Sài G̣n thoáng nhớ  
Ông già đạp xích lô  
Chuộc lương tâm  
Đất nước lạ lùng  
Những giọt mưa trên vùng đất khô cằn  
Chân dung văn nghệ sĩ Việt...  
Sài G̣n của tôi sẽ trở lại…  
Ông già bán trứng  
Melbourne: Kỷ niệm Chiến Thắng Long Tân  
Câu chuyện ngày xưa  
Chiếc Rolex ân nghĩa
Giở trang nhật kư, nhớ về bạn xưa  
Nén hương ḷng  
Đám Cưới …chi lạ  
Bông lúa cúi đầu  
Kỷ niệm 60 năm Quân Đội Úc tham chiến VN  
Ngày vui khó quên
Cộng sản là thế đấy!  
Nhiễm Virus Corona 2019 
GS Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ...  
Xao ḷng bởi một từ "Em"  
Hiệp định Genève (20-7-1954)  
Mơ ước b́nh thường  
Phi công Việt là anh hùng nước Pháp  
Viết cho người sắp ra đi...  
Đôi lời về Cung Tiến Nhạc Sĩ hay Kinh Tế Gia ?  
Môt chuyến đi Hawaii  
Vinh danh người vợ tù chính trị VNCH tại Little Saigon

Cái miệng  
Phá thai là giết người 
Cha tôi, người lính Việt Nam Cộng Ḥa  
Những người năm cũ 
Ngày tự phụ  
Màu mắt hoàng hôn  
Paris có ǵ lạ không em?  
Không quên người chiến sĩ QLVNCH  
Tản mạn Huế
Nước mắt chiều xuân  
Nước mắt giữa Trùng Dương 
Cuộc đời & sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông 
Người tù kiệt xuất  
Câu chuyện về một lá thư  
Ra biển gọi thầm 
Nỗi buồn ngày 30 tháng tư  
Tháng Tư....  
Bài ca của người du tử  
Lời sau cùng nói với tuổi trẻ  
Quên sao được ngày 30 tháng 4 – 1975  
Hai người lính Dù  
Văn Học miền Nam tự do 1954-1975 
Xe tăng Nga làm được ǵ ?

Giă từ vũ khí  
Giờ phút cuối cùng  
Văn Quang, người vừa khuất nẻo Sài G̣n...  
Những tấm chân t́nh 
An Lộc & Ukraine chiến trường lịch sử 
Hải quân Ukraine chiến đấu  
Trông gịng sông Vị
Ngày xa Đà Nẵng  
Chuyện của một cựu binh Mỹ gốc Việt  
Kư hiệu học và "lơ là lơ láo"  
V́ sao chiếc áo cần có 5 cúc ?
Duyên phận và mệnh số  
Thu, hát cho người và giai thoại  
Thương về Ukraine  
Liên hội BĐQ Texas mừng xuân Nhâm Dần 2022  
Đời lính  
Vinh quang trên chiến hào  
Sự thành công của người Việt tị nạn  
Một chuyến công tác Cam Ranh  
Lá đại kỳ An Lộc  
Chém chết một người là kẻ sát nhân  
Chuyện xưa của tôi và bạn bè kbc 4100  
Sứ mệnh văn hóa  
Thư số 124a gởi NLQĐNDVN  
"Người vợ" là một vĩ nhân
Tết với TPB VNCH và mong ước tuổi xế chiều
Khó quên cái Tết năm nào  
Xuân Sang- Xuân Sến 
Năm Cọp nói chuyện… Bia 
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Thương chùm Hoa Khế  
Tôi đậu bằng … lái xe !
Về ca khúc "gái xuân"  
Thức tỉnh  
Tử sĩ Hoàng Sa  
Hồi kư trận hải chiến Hoàng Xa  
Khi bài thơ Hoàng Sa vượt vĩ tuyến 17 vô Nam  
26 truyện thật ngắn  
Tuổi già viễn xứ  
Nguồn gốc của cách nói “nam tả nữ hữu”  
Chiến dịch B́nh Tây  
Trận hải chiến giữa HQ VNCH và HQ Trung Cộng  
Truy lùng cục miền Nam trên lănh thổ Kampuchia
10 địa danh nổi tiếng trong âm nhạc miền Nam  
Trả lời vài câu hỏi về cuộc bại trận của QLVNCH  
Cậu bé chăn trâu trở thành đại điền chủ giàu nhất
Lạc giữa mùa xuân
Một Thoáng “AT ... TEN”