Những bài viết của Bất Khuất

Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

NHIỄM VIRUS CORONA 2019
(COVID-19)

DTDB

Tiểu bang California chưa vào xuân mà bầu trời trong vắt, nắng chói chang cao ṿi vọi. Mây trắng như bông g̣n từng cụm dầy cui, in nền trời xanh biếc la đà nhẹ bay theo hướng gió trong không gian bao la bát ngát. Cây cỏ hoa lá trước sau nhà tôi đă đâm chồi nẩy lộc, trổ nụ bán khai... như thêm sức sống, để chào đón ánh xuân hồng tươi mát sắp trở về với muôn loài, trên vùng đất hứa, đất vàng California của miền Nam nước Mỹ. Nhưng sáng nay đài khí tượng cho biết cả tuần nhiệt độ tṛm trèm từ 90 đến 100 độ F. Eo ơi 80 độ F đă nóng, mà độ cao hơn nữa th́ nóng nhiều lắm, sẽ làm teo héo hết cỏ cây hoa lá...
Nghe thời tiết nóng tôi thở dài lẩm bẩm một ḿnh:
- Chưa chi mà nóng sắp ập tới rồi. Điệu nầy rau cải, bầu, bí... mới lên mầm, ra lá non sẽ tiêu tùng hết. Nếu cái nóng cứ tiếp theo và nhiệt độ ngày càng tăng lên cao th́ coi như xong, uổng công sức cố gắng trong việc ương hột chăm bón của ḿnh.
Nói nhỏ như vậy mà thằng con đi phía sau lưng tôi trờ tới, cười bô hô cái miệng, lên tiếng:
- Vậy th́ tốt, năm nay mẹ sẽ khỏe khỏi trồng chi cực quá, nào là tưới nước, vô phân, trừ sâu... tới mùa có trái đem năn nỉ cho mấy nhà Mễ, Tàu, Đại Hàn... xa, gần trong xóm. Mẹ c̣n nuôi làm chi mấy con gà, ngày nào cũng cho ăn no nê, hốt phân... rửa chuồng cho sạch sẽ không hôi hám làm phiền hàng xóm, khi có trứng, đem muối, đem cho... người ta c̣n chê hột nhỏ, hột gà dính đơ không rửa sạch sẽ...
Đang bực ḿnh về chuyện nắng nóng làm chết rau cải, tôi nạt tưới:
- Thôi có im cái miệng lại không. Có mầy nói chớ ai nói, trời mưa gà đạp đất rồi đạp lên trứng, làm sao rửa nước thường được, hột gà sẽ mau hư... Ai cực đâu không biết, chớ mỗi lần chiên hột gà ăn, th́ mầy là thằng ăn nhiều nhứt. Hột gà chiên ốp-la ăn một lần 4, 6... trứng khen ngon hơn hột gà mua ngoài chợ. C̣n bí, bầu cắt vào xào liền với tôm khô mầy khen: “... ngon vô cùng kể, là cực phẩm của nhân gian không có ǵ sánh bằng đó mẹ à...”
Tôi nói trúng tim đen, nên thằng nhỏ không trả lời, cười ngất ngất rồi bước ra lồng nuôi chim dạy và nói chuyện với mấy con chim két... Tôi cũng bước ra sân sau nhà, và đến ngồi bên bờ hồ cá koi, nh́n bầy cá đang nhởn nhơ bơi lội nhàn nhă như vô tranh với đời. C̣n ánh nắng trong vắt, chói rọi xuống trần gian, có những tia chiếu vào cành lá cây cam, bưởi, táo tàu... ở sân nhà lấp lánh những giọt nước c̣n đọng v́ mới được tưới nước xong.
Ngồi bên hồ cá chưa nóng chỗ th́ nghe tiếng chuông điện thoại reo vang, tôi vội đi nhanh vào, chụp lấy điện thoại nhà. Nghe tiếng thằng con Út hụt hẫng bên kia đầu dây, v́ cháu gọi từ phương trời xa hơn nửa ṿng trái đất qua bao nhiêu ṿng kinh tuyến và vĩ tuyến... tận nước Đức bên trời Âu. Nghe xong điện thoại của con, tôi như ngồi chuồi xuống chiếc ghế sát bên, v́ chân không c̣n đứng vững, và đầu óc lung tung, rối nuồi... nước mắt chảy dài xuống má!

Tôi có ba đứa con, gái lớn và trai kế sanh ở Việt Nam, thằng Út qua đây mới sanh mà đă bốn mươi hai tuổi rồi. Con gái có chồng được hai đứa con ở gần nhà tôi. Em trai nó, cái thằng “già” nầy đă hơn năm mươi tuổi mà vẫn chưa chịu lấy vợ, cũng nhờ thế mà mẹ con tôi sống nương tựa với nhau sau khi ba nó qua đời! C̣n thằng con Út đă lập gia đ́nh, vợ cháu là người Nhật sanh ở Mỹ, có hai đứa con: con gái bốn tuổi, và con trai tám tháng, ở San Diego. Mặc dù mẹ con chúng tôi sống cùng tiểu bang California, nhưng gia đ́nh cháu Út ở miền Nam, c̣n hai gia đ́nh chúng tôi ở miền Bắc. Út ở xa mẹ và chị nó gần tám giờ lái xe, c̣n bay th́ phải mất một giờ, ba mươi phút mới đến nơi.
Tóc tôi nay đă bạc trắng nếu ba tuần không nhuộm. C̣n ba đứa con tôi đă thành nhân, rời trường học ra bươn chải với đời từ mười mấy hai mươi năm nay rồi. Con trai đầu của đứa gái lớn sẽ vào ngưỡng cửa Đại học, niên khóa 2022-2023. Mỗi lần nghĩ đến ba đứa con, tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào với chính ḿnh. Về con trai con gái của tôi th́ không nói làm ǵ, c̣n con dâu (Nhật) và thằng rể (VN). Chúng nể và cũng không ghét bà mẹ chồng, mẹ vợ cù lần và quê mùa nầy nhiều! Mà dâu rể chỉ ghét tôi the the, sương sương thôi!
Bởi rút kinh nghiệm của những người quen biết, lúc nào tôi cũng giữ ǵn cho ḿnh không nói nhiều, và đ̣i hỏi ở con theo ư ḿnh phải thế nầy, thế kia, mà làm mất ḷng rể, dâu... Thằng Út tôi làm nhiều tiền lắm, lương kỹ sư hơn nhau chỉ đôi ba chục ngàn một năm thôi. Thằng nầy ngoài lương hàng năm cháu c̣n có tiền chia lời của hăng, tiền bán những thứ trong nhóm làm ra... Nên dù ba đứa lớn (chị, anh rể, và anh nó) nghề nghiệp cũng ngon lành, nhưng làm một năm cộng lại chỉ bằng lương thằng em Út làm 5 hoặc 6 tháng mà thôi.
Một thí dụ nhỏ về bà mẹ chồng nầy với vợ thằng Út! Số là lúc cháu Út chưa cưới vợ, mỗi năm cháu mua trên mạng loại bột gia vị để tôi nấu ăn. Bột sản xuất từ Croatia (theo Google gần nước Nga) và họ biến chế từ các rau, củ, đậu, tiêu hành, tỏi, muối biển... để ướp cá, thịt, tôm ḅ... xào, kho, nấu vv... Tôi đă dùng gần 20 năm nay, thành viên trong gia đ́nh ăn tốt không bị dị ứng, hoặc khô cổ... Mỗi bịt nặng 3 lbs, 15 đo-la cháu mua mỗi lần thường th́ 3 hoặc 4 bịt, gởi về nhà tôi dùng nấu ăn cả năm mới hết.
Sau tám chín tháng cháu cười vợ, như thường lệ tôi không nghĩ suy ǵ cả, thấy bột nấu ăn sắp hết, gọi bảo cháu mua. Cả hai tháng sau, bột nêm trong nhà đă hết, gọi nhắc cháu lần nữa, th́ khoảng 4 ngày sau tôi nhận được “chỉ có 1 bịt nhỏ” hơn những lần mua trước. Tôi dè dặt hỏi cháu: “Ai mua bột nêm cho mẹ lần nầy vậy, con hay vợ con?” Cháu vui vẻ bảo: “Mẹ nhận được rồi? Con bận quá nên bảo vợ con gọi mua cả tháng trước, vậy mà nay mới đến...”
Nghe con bảo, và biết ư con dâu, tôi không nói ǵ nhưng trong ḷng hơi nhói! Sau đó, có dịp tôi vui vẻ bảo với con trai và dâu đừng mua bột gia vị nữa, v́ chợ ở gần nhà có bán rồi! Chuyện nhỏ như vậy cho tôi thấy rằng để tránh gặp cảnh đau ḷng trong gia đ́nh thường xảy ra ở cái xứ giàu tiền bạc, thừa vật chất... mà dễ dàng mất con trai, cháu nội, hoặc mất con gái cùng cháu ngoại! Nếu tôi mà để cho dâu, rể ghét th́ nó sẽ không cho chồng con, hoặc vợ con đến gần với nội ngoại nữa. Và các con cháu dần dà sẽ xa lánh ḿnh, hoạc chúng dời đi tiểu bang khác th́ “ngàn năm mây bay” rồi sẽ xa hơn, và xa tít mờ xa...

Nhớ lúc sanh thời má và mấy là chị cùng mấy đứa em xí xọn đều bảo tui là đứa khó tánh nhất nhà! Đó là ngày xưa ḱa, chẳng biết có đúng như vậy không! Nhưng bây giờ, mấy mươi năm sau với tấm ḷng của người mẹ cả ba đứa con cưng vàng, cưng ngọc, cưng hột xoàn, cưng cẩm thạch của tui, của bà mẹ nầy th́ chúng lúc nào c̣n nhỏ! Dù thằng con Út năm nay đă bốn mươi hai tuổi, có gia đ́nh riêng, nhưng trong ḷng tôi chúng vẫn c̣n bé thơ cần có sự che chở và ḍm ngó của mẹ! Cho nên mỗi lần đi công tác gần hay xa, cháu đều gọi cho tôi biết ngày đi, đến tiểu bang nào, nước nào, bao lâu và ngày cháu về lại nhà để mẹ an tâm.
Lần nầy cũng không ngoại lệ, thằng con Út cho tôi biết, sẽ qua nước Đức công tác ngày từ ngày 12, đến 22 tháng 6, 2022 mới trở về Mỹ.
Mấy hôm rày trời nắng nóng quá, thiệt tội nghiệp mấy dây bầu, bí mỗi ngày tưới 3, 4 lần nước mà vẫn èo uột, lá teo héo và không to không xanh mướt. Hoa cũng không nở to màu trắng của bầu, bông vàng sắc thắm của bí như mọi năm. C̣n rau thơm, quế, rau răm... trồng trong chậu tưới ngập cả nước mà vẫn teo nhách, ớt trái th́ lớn không nổi mà héo queo, già khú...
Ra ngoài trời nóng, tôi cảm thấy như ḿnh đang đứng hoặc ngồi gần ḷ lửa, v́ nhiệt độ đang là 104 độ F. Cây cối hai bên lề đường đứng yên như bất động không một chút gió lay lá cành. Không một bóng người lớn tuổi đi bộ quanh xóm, không bóng trẻ con thảy banh hay đùa giỡn ngoài sân nhà trước. Chỉ cách nhà tôi hai căn, sau nhà có hồ bơi, mới nghe tiếng trẻ con đùa giỡn réo gọi nhau và nhảy xuống nước hồ bơi lội b́ bơm.
Nắng chang chang, nóng ơi là nóng, và bầu trời cao vẫn cao, xanh vẫn xanh. Bỗng chợt nhớ đến nay quá ngày thằng Út qua Đức công tác, đă quá ngày trở về rồi sao vẫn chưa gọi báo cho ḿnh biết vậy cà (?) Tôi lật đật lấy máy tay gọi cho cháu... nhưng chỉ nghe lời nhắn... Tôi vội gọi cho con gái (đang làm việc) hỏi về thằng em nó đă về Mỹ chưa? Con gái trả lời “... Bận việc đột xuất nên em c̣n bên Đức chưa về, chắc có lẽ vài hôm nữa mẹ à...” Tôi yên ḷng, không nói ǵ rồi cúp điện thoại.
Chiều, trên đường đi làm về con gái ghé nhà, thấy con, tôi ngừng đang tưới nước bông hoa trước sân, tươi cười bảo:
- Con nầy có lộc ăn thiệt, nồi thịt kho trứng vừa xong. Để mẹ vào múc cho đem về, có cả dưa cải và dưa giá nữa... Chiều nay gia đ́nh ăn khỏi phải mất công nấu...
Cha mẹ ở gần, con có lợi là ở chỗ đó! Khi chúng không muốn nấu ăn th́ gọi hỏi mẹ, cho dù thịt thà tôm cá c̣n đông đá cũng lôi ra làm đủ mọi cách cho tan đá để nấu cho con cháu ăn... Công việc không ǵ nặng nề nhưng lắt xắt tối ngày đôi khi cũng mệt... Nhưng đó là việc làm tự nguyện cho con, không bị ai bắt buộc, nhưng tôi rất vui và cảm thấy hạnh phúc lắm.
Nhớ hồi xưa, ở cố hương thịt kho trứng, bánh tét, bánh ít... khi nào nhà có đám giỗ, tiệc tùng quan trọng, hay Tết mời được ăn. Chớ ngày thường th́ chỉ cá kho, thịt kho, tép rang, canh rau, canh mướp, canh chua, đậu xào, bầu luộc... ăn với cơm trắng th́ hạnh phúc lắm rồi! Ở xứ người có đủ mọi thứ, có công ăn việc làm th́ sẽ có tiền được tự do mua sắm và tha hồ ăn những món ngon vật lạ... và đi du lịch đó đây!
Theo lẽ nghe có thức ăn ngon, con bé sẽ mở to mắt sáng rỡ, nịnh bợ mẹ vài câu thường là “... Cảm ơn mẹ, mẹ nấu ăn ngon số một... Con rất thích thức ăn mẹ nấu...” Tôi biết chớ, con bé ăn thường do mẹ nấu từ sau 30 tháng tư năm 1975 cho đến bây giờ nên quen rồi! Chớ tôi biết ḿnh là người nấu ăn “tệ” nhứt thế giới! V́ lúc nhỏ ở nhà chị và má tôi hoặc bà người làm nấu. Đi học xa nhà tôi ở trọ ăn cơm tháng. Khi đi làm ở bịnh viện th́ cũng ăn cơm tháng do ma-sơ nấu... Sau khi lập gia đ́nh th́ phu quân tôi là lính chiến miền xa... năm, ba tháng mới về thăm nhà mấy ngày, nên chúng tôi thường đèo nhau đi ăn tiệm... Cho đến lúc có con th́ nhà có bà vú nấu ăn, vậy th́ làm sao tôi biết nấu ăn đây! Và thú thật, tôi cũng ghét nấu ăn lắm! Thiệt là “tệ” quá, phải không!
Nghe có món ngon như vậy mà mặt mày con nhỏ bí xị, chẳng nói câu nào! Bỗng cháu sà lại ôm vai tôi hụt hẫng trong lời nói:
- Xin lỗi mẹ, thằng Út nhà ḿnh bị bịnh “Covid 19” nên bên Đức không cho lên máy bay và Mỹ cũng không cho vào... Chờ trị hết bịnh em mới trở về... Xin lỗi mẹ, bởi sợ mẹ lo nên con cố t́nh giấu, xin mẹ an ḷng hôm nay em đă đỡ rồi, sẽ mau về thôi mẹ à...
Tôi mở to mắt, toàn thân không nhúc nhích được, như bị trời trồng! Chỉ thảng thốt “Trời ơi!” và lệ hoen mi mắt, tôi ngồi bẹp xuống đám cỏ trên sân một hồi, kẻo bị ngă!
Đă mấy năm rồi, ai cũng biết ác dịch Vũ Hán (Covid 19) vẫn c̣n hiện hữu trên cơi đời nầy. Mặc dù chúng đă biến thể qua nhiều h́nh thức khác nhau giết hại con người vô số kể! Toại nguyện ư đồ của kẻ tạo nghiệp ác!
Theo thống kê của Google trên thế giới đă có hơn 6, 370 000 người bị tử vong v́ dịch bịnh! Nước Mỹ người chết nhiều nhất! Một sự thật quá khủng kiếp đau thương! Dẫu biết rằng mấy đứa nhỏ ở nhà và tôi đều đă chích ngừa dịch Covid lần thứ ba. Bây giờ lại có thuốc uống để trị bịnh Covid19 nữa. Người có bị nhiễm vẫn nhẹ hơn, và số tử vong không nhiều như những người bị bịnh dịch lúc khởi đầu! Nhưng Thượng Đế ơi, biết con bị nhiễm , nỗi âu lo cùng cực nầy quá lớn đối với tôi!
Sáng sớm ngày đầu của tháng bảy, tôi được điện thoại Viễn Liên của thằng con Út bị nhiễm bịnh Covid 19, từ bên Đức gọi về:
- Thưa mẹ, con đây...
Nghe giọng nói của con tôi nghẹn ngào, miệng như bị câm không nói được lời nào. Đầu dây điện thoại bên kia, thằng nhỏ tiếp:
- Thưa mẹ có khỏe không, con th́ đỡ nhiều rồi. Mẹ yên ḷng đừng lo cho con, ở Đức về y học tốt không thua kém Mỹ đâu. Con bị bịnh nhưng không điều trị trong bịnh viện, mà ở cách ly trị bịnh trong một ngôi nhà rộng đầy đủ tiện nghi. Có bác sĩ, y tá và nhân viên phục vụ cho một người bịnh 24/24 trong ngày. V́ công việc con bị bịnh nên sở làm sẽ lo cho tất cả rất chu đáo. Sáng nay bác sĩ bảo con đă bớt rất nhiều, thứ sáu (2 ngày nữa) thử lại nếu hết virus th́ chủ nhật con sẽ trở về Mỹ. Mẹ giữ ǵn sức khỏe hy vọng chủ nhật nầy con về... Đừng lo nghe mẹ... chào mẹ.
Đầu dây bên nầy tôi chỉ biết ừ hử, v́ nước mắt đầm đ́a! Nhưng cuối cùng tôi cũng cố lớn giọng vớt vát được vài chữ để con nghe: “Cố gắng hết bịnh, để về nhà, khi đến nhà th́ nhớ điện thoại cho mẹ biết liền nghe con...”
Đối với họ hàng gia tộc, bạn bè gần xa nghe người quen biết nhiễm ác dịch th́ lo ngại một chút rồi thôi không kéo dài... V́ mỗi người một hoàn cảnh, ai có việc nấy và lo ǵn giữ cho ḿnh và gia đ́nh các con cháu. Tôi biết, nếu cháu đang sống chung nhà mà bị bịnh, tôi cũng không làm ǵ hơn, mà chỉ nhờ vào bác sĩ và nhân viên chuyên môn chăm sóc bịnh... Nhưng khi nghe thằng Út nhiễm Covid, tôi vẫn lo, lo đủ chuyện và luôn nghĩ về cái “xấu” sẽ tới... Cả ngày tôi không muốn ăn uống chi cả, mặc dù mấy đứa con lớn khuyên lơn đừng buồn, đừng lo nhiều mà sanh bịnh... Nửa đêm thức giấc không tài nào ngủ lại được, và tâm tư tôi lúc nào cũng lo nghĩ về thằng con Út đang bịnh, kẹt lại ở Âu Châu! “...Con ơi, tận phương trời Mỹ Quốc mẹ luôn nguyện cầu và thấp thỏm, bồn chồn, mong ngóng tin lành của con...”
Tôi thở dài nghĩ ngợi trong nghẹn ngào. “...Ngày xưa nước nhà chinh chiến đă một thời tôi lo sợ an nguy cho chồng ngoài chiến trường xa! Nay sống nơi xứ người an b́nh, giàu đẹp cơm no áo ấm, thừa thăi vật chất... lại lo sợ cho con đang bị ác dịch! Trời ơi kiếp người sao khổ như vậy?” Tâm tư tôi rối bời, chỉ biết nguyện cầu, và nguyện cầu!
Mấy mươi năm trước, khi ra trường tôi về tŕnh diện ở Ty Y Tế Mỹ Tho cuối năm 1967, do bác sĩ Vơ Văn Cẩn quyền Trưởng Ty. Sau cái Tết Mậu Thân tôi chính thức làm việc ở pḥng ngoại chẩn của bệnh viện Mỹ Tho. Về sau tách rời Ty Y Tế và bịnh viện là “Trung tâm Y Tế Toàn Khoa” Cửa chánh của bệnh viện cách đại lộ Hùng Vương, là đối diện với Bộ Chỉ Huy Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Thuở đó tôi c̣n trẻ, mới đến Mỹ Tho nên chưa quen biết nhiều về nhân sự, chỉ hạn hẹp trong bịnh viện và một vài nhân viên hành chánh cùng đôi ba đồng nghiệp làm chung pḥng. C̣n bên Ty Y Tế, th́ biết rất ít v́ nhiều nhân viên chuyên môn khác đi công tác ở nông thôn, các quận, làng xă... trong tỉnh nên ít khi gặp.
Ngoài việc làm chuyên môn theo giờ hành chánh ở bịnh viện, tôi rất rỗi rảnh thường đi trực dùm đồng nghiệp gia đ́nh bận rộn chi đó. Hoặc t́nh nguyện theo đoàn công tác “Y Tế Về Làng” (đi về trong ngày) đến hỗ trợ chích ngừa bệnh đậu mùa, bệnh lao, bịnh sốt rét... Có khi c̣n qua phụ giúp bên bệnh viện của quân đội... Bởi nhiều lúc sau trận chiến, thương bịnh binh rất nhiều...
Biết tôi hay t́nh nguyện làm ở những trại bịnh truyền nhiễm như: trại bịnh cùi, bịnh da liễu, bịnh thần kinh, hoặc bịnh lao... Mấy đồng nghiệp cũng trẻ như tôi, nhưng chúng đẹp, con nhà có tiền, có chỗ dựa... tỏ vẻ ḿnh sang, chảnh... nh́n tôi cười nửa miệng, chọc quê:
- Sao không làm ở ngoại chẩn, nội khoa hay ngoại khoa lúc nào cũng cần người, mà mầy lại t́nh nguyện làm những bịnh hiểm ác truyền nhiễm đó! Dù mầy c̣n trẻ năng động, hăng tiết vịt cũng thế... bộ muốn “ống chề” hả? Bởi thằng nào muốn quen, hỏi mầy làm ở đâu “làm ở trại cùi...” hắn ta sẽ chạy sút dép đó mầy à...
Một đứa mở miệng “ngậm vàng, ngậm ngọc” nói xong... th́ mấy đứa kia cùng nhau rộ lên cười hô hố thấy phát ghét! Tôi cũng mắc cười, nhưng nguưt mắt lườm rồi trề môi dài cả thước, và hất mặt về phía chúng “nghinh” lại liền:
- X́, chuyện của tao th́ có mắc mớ ǵ đâu mà tụi bây lo cho mệt! Tao sẽ cho vài con vi trùng cùi th́ có đuổi đi chỗ khác chơi, những anh chàng “dê” đó cũng sẽ t́m đến van xin, năn nỉ để gặp tao liền hà...
C̣n mấy đứa th́ thầm sau lưng:
- Cái con mới về làm, ốm teo như con ba khía, được cái là mặt mày sáng sủa dễ nh́n mà sao ngu quá trời, ngu hết chỗ chê! Ai đời chỗ sướng không làm, đi lănh làm nơi bịnh truyền nhiễm... Để rồi coi có ngày nó nhiễm bịnh th́ ngồi đó nh́n trời hiu quạnh mà khóc hu hu... mấy cái lu đựng nước mắt không đủ!
Tôi biết chớ, nhưng đừng tưởng bở nghe, “chị Hai” bây đâu có lười biếng như tụi bây! Đă vào cái nghề nầy rồi mà cứ ngại, cứ sợ “sinh nghề tử nghiệp”! Chỗ người bịnh cần giúp mà cố t́nh tránh né, th́ chọn nghề khác tốt hơn, vả lại trước khi học nghề tụi bây không nhớ đă phải thề trước Tổ Sư rồi sao? Và chỉ làm ba tháng th́ đổi đi trại bịnh khác mà...
Tôi thấy có bà y tá đă làm ở trại lao hơn 10 năm rồi. Bác sĩ mấy lần hỏi bả có muốn làm ở trại khác không, bà lắc đầu cười hiền “Cảm ơn bác sĩ, đă làm quen với vi trùng lao rồi, nên không c̣n sợ nó lây nữa...” C̣n có những nhân viên đi học thêm về chuyên môn để sau nầy làm việc lâu dài hơn. Không những chỉ có bệnh lao, mà bệnh da liễu, bệnh cùi, bệnh tâm thần... nữa kia!
Sau khi lập gia đ́nh, tôi t́nh nguyện làm trong pḥng bài lao. Suốt thời gian dài hơn 8 năm, hằng ngày tôi trực tiếp với bịnh nhân: t́m bịnh, trị bịnh đa số bịnh nhân lănh thuốc về nhà uống. Hoặc bịnh nặng th́ vào nằm viện trị bịnh trực tiếp. Thường ngày trại lao có khoảng 40 người bịnh lao nặng (ho ra máu) mới được vào nằm. Mỗi tuần chúng tôi phải trực 1 đêm, khi nào thiếu nhân viên th́ 2 đêm. Tôi đă làm ở khoa bài lao từ năm 1971 cho đến vượt biên (ngày 13 tháng 5, năm 1979). Vậy mà khi vượt biên qua đảo, người nào cũng phải khám sức khỏe trước khi đi định cư ở đệ tam Quốc Gia. Khi chụp h́nh phổi, phổi tôi trong sáng không bị chi cả! C̣n đồng nghiệp, lúc làm chung ở bệnh viện Mỹ Tho chị làm trại ngoại khoa, mà phổi bị nám... Phải ở lại trị bịnh hơn sáu tháng sau khi phổi chị hết nám mới được rời đảo!

“...................
Chuyện xảy ra măi c̣n trong tiềm thức
Tháng ngày nào, sau Ba Mươi tháng Tư
Trại bịnh ít giường, chứa mấy chục người
Có thiếu phụ trẻ ngoài ba mươi tuổi

Ho húng hắng... họ ít cười, biếng nói
Đi vệ sinh, ngồi, đứng, lúc giờ ăn...
Thiếu thuốc, ốm đói... đau bệnh nhọc nhằn
Có khi đỡ, lúc trở cơn nguy ngập...

Trong tĩnh lặng... vẳng bài “Rừng Lá Thấp”
Ai lén nghe nhạc “ngụy” giữa đêm trường!
Ôi chạnh ḷng tôi hồi tưởng, nhớ thương...
Thời miền Nam trong an lành thạnh trị!

Qua thăm bệnh mọi người đang an nghỉ
Chợt nghẹn ngào chị nắm lấy tay tôi:
“...Cô ơi, xin cô cứu giúp mảnh đời...
Bé trai bốn tuổi, gái vừa lên sáu...”

Tôi nghẹn lời! Giọng thều thào chị bảo:
“...Cha bị đày cải tạo, mẹ bịnh lao!
Không nội, ngoại, thân thuộc, bên nào
Mẹ con sống nhờ hảo tâm cḥm xóm...

Giặc tràn vào dân khó khăn khốn đốn
Dẫu tốt ḷng... ai đâu giúp lâu dài...
Niềm hy vọng, sẽ hết bịnh ngày mai...
Về chờ chồng, nuôi con c̣n quá nhỏ...”
..........................................................”
“Để rồi 45 năm sau có dịp, hồi ức trực ở trại lao cho tôi sống lại thuở ngày xưa, mà viết nên đoạn thơ nầy!”

Cũng nhờ Ơn Trên hộ độ, nhờ thuốc men và bác sĩ cùng y tá tận t́nh chăm sóc, mà cháu Út nhà tôi an toàn trở về Mỹ với gia đ́nh. Sau khi cháu được điều trị ở Đức hơn 3 tuần kể từ khi bị nhiễm bịnh Covid 19.
Được điện thoại con cho biết đă về đến nhà, ḷng tôi khấp khởi rộn niềm vui và cảm thấy mọi vật chung quanh ḿnh cái ǵ cũng đẹp, cũng đáng yêu, đáng quư! Thật đúng với câu người xưa đă nói: “Người vui th́ cảnh cũng vui/ Nguời buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Bầy chim trời trốn nắng đậu trên các cành nhánh cây nhảy nhót ca hót líu lo véo von trong nắng xuân ướp cỏ cây hoa lá thắm tươi... Trong nhà th́ máy lạnh chạy 24/24 tỏa hơi mát mẻ... Tôi quên đi ngoài trời nắng chói chang và nóng hơn cả 104độ F.
Cẩn thận trước 4 ngày đi thăm gia đ́nh thằng con Út ở San Diego, th́ tôi hẹn đến pḥng t́m bệnh Covid 19 ở địa phương, thử nghiệm cho yên ḷng. Ba ngày sau khi thử Covid 19, kết quả là tôi không có bịnh.
Thế là “Tư Ếch Đi Sài G̣n” là tôi đây, cười hí hí thỏa ḷng vui vẻ, phấn khởi chuẩn bị đi thăm con cháu với hai va-li nặng (mỗi va-li) không quá 50lbs. Va-li áo quần và đồ dùng cá nhân ḿnh, va-li kia th́ áo quần mới, con gấu, con chó (độn bông) và vài món đồ chơi khác làm quà cho hai đứa cháu nội gái 4 tuổi, cháu nội trai 8 tháng.
Từ nhà tôi đến phi trường Sacramento phải mất một giờ lái xe! Theo lịch tŕnh, 6:30AM hôm nay, thằng con trai lớn đưa tôi ra phi trường, để 9:AM máy bay cất cánh, và 10:30AM sẽ đến San Diego.
Cứ mỗi lần đi đâu, chuyến bay gần hay xa (trong, hoặc ngoài nước Mỹ) tôi thường thủ sẵn cái giỏ xách nhỏ theo lên máy bay, có 2 bánh xe để kéo đi dễ dàng không phải mang trên vai cho nặng cái thân già! Tùy theo thời gian bay xa hay gần, trong giỏ lúc nào cũng có một ít: kẹo, bánh... Trái cây như là: nho, nhăn, táo tàu... Máy nghe CD nhạc, vài quyển sách để đọc, khi buồn chán th́ lấy máy đánh “game” cầm tay... Tôi măi mê trong giải trí của ḿnh, khi máy bay lả lướt trên không gian... đến nơi hồi nào cũng không hay biết.
Tôi đang mê mẩn tâm hồn với nhạc khúc “Tuyết Trắng” do Sĩ Phú hát. Nhạc phẩm được ca sĩ thần tượng của tôi hát trong khi con chim sắt vi vu, lả lướt trên bầu trời cao rộng. Đắm hồn trong nhạc khúc quen thuộc nầy, nghe hoài vẫn không chán v́ lời hay, nhạc hay và ca sĩ có giọng điệu tuyệt vời vô địch thủ! “...Anh biết chiều nay em anh buồn lắm/ Đă hẹn nhưng chẳng thấy bóng anh sang/ Khi nắng cổng trường soi bước em/ Khi chiều kéo lại bao nhiêu nhớ thương/ Khi đường bay chờ anh tung cánh sắt...” Ôi giọng ngân nga của ông sao mà ngọt ngào thiết tha nhẹ nhàng như đưa tôi vào mộng, và sao mà trầm ấm lả lướt dịu dàng như cười cợt với gió và đùa giỡn cùng mây “...Ngả nghiêng cánh chim/ Con tàu sẽ rời, rời xa thành phố rồi/ Mây giăng thật thấp/ Mây đan lụa trắng/ Mây pha màu nắng/ ...Vượt cao vút cao/ Mây trời kết thành một vùng tuyết trắng ngần/ Tuyết ơi xin nhuộm/ Trắng trong tâm hồn em gái nhỏ tôi thương...”
Quê Nam một cơi của chúng tôi thuở xưa rất nhiều ca nhạc sĩ có tài: sáng tác hay, đờn giỏi, hát hay, đẹp trai... Nhưng trong tôi Sĩ Phú là có giọng ca “liêu trai” nhẹ nhàng, thanh thoát như ru hồn người! Bất cứ một nhạc phẩm nào, qua giọng ca của ông cũng bay bổng, dễ dàng truyền cảm thâm trầm lắng sâu vào tâm hồn người thưởng thức.
Nh́n đồng hồ tay, theo lịch tŕnh tôi biết khoảng 15 phút nữa là máy bay đáp xuống phi trường. Bỗng gần như hành khách đều giật ḿnh nh́n chung quanh ḍ xét... sau khi nghe tiếp viên hàng không yêu cầu trên chuyến bay nếu có y tá và bác sĩ, nhờ đến phụ giúp... và dặn ḍ ai ngồi yên chỗ của ḿnh trừ trường hợp cấp bách phải vào pḥng vệ sinh!
Như mọi hành khách trên chuyến bay, tôi t́m kiếm và ngoái đầu nh́n qua kẽ hở của hai ghế thấy một thanh niên ngồi sau tôi, vẫn ngồi trên ghế của ḿnh, nhưng mặt mày anh ta tái xanh và môi trở thâm, mũi được thở dưỡng khí... Có 4 người đang vây quanh to nhỏ nhưng không nghe được họ nói ǵ... Chừng 5 phút sau, mặt mày ông bớt xanh, trở trắng, miệng lép nhép th́ thào và mở mắt lim dim...
Hành khách vẫn yên lặng ngồi chờ, chớ không nhốn nháo như mọi khi máy bay vừa đáp xuống phi trường. Xe cứu thương, xe cảnh sát đang chờ sẵn, cửa hông máy bay mở và người ta đẩy người bịnh ra và thân nhân đi theo sau... Đưa người bịnh đi rồi, hành khách chúng tôi lần lược trật tự từ từ đi ra bằng cửa trước máy bay như thường lệ.
Theo ḍng người cùng chuyến bay, tôi đến nơi nhận hành lư và chờ thằng con đến rước... Gặp lại nhau hai mẹ con mừng rỡ, tôi ôm chầm con và mắt đỏ v́ cảm động... Rồi chúng tôi cùng đi ra băi đậu xe, vừa đi tôi vừa kể chuyện ông bị bịnh trên máy bay cho con nghe... Luồng gió biển của San Diego nhẹ thổi qua mát rượi, nhưng tôi lại cảm thấy ớn ớn xương sống (lành lạnh ở lưng) và cổ gàn gàn như muốn ho, mà không ho được! Đến chỗ đậu xe không xa lắm, chừng trên dưới trăm thước thôi. Tôi vào chỗ ngồi phía trước, c̣n thằng con kéo 2 va-li để vào cốp xe. Xong đâu đó nó ngồi vào tay lái nổ máy, bỗng con nhẹ giọng bảo:
- Mẹ có đói bụng muốn ăn ǵ trước khi về nhà con không?
Đang vui khắp khởi sắp gặp hai đừa cháu nội, tôi cười nhẹ lắc đầu:
- Mẹ không đói chỉ khát nước thôi...
Cháu chồm ra băng sau, lấy chai nước lọc mở nắp đưa cho tôi, tiếp:
- Trông mặt mẹ mệt, và xanh. Có thuốc trên xe để con thử xem sao nghe mẹ...
Tôi “ờ” và rất yên tâm, v́ ḿnh mới biết kết quả ngày trước không có bịnh. Cháu lấy đưa cho tôi cây bông g̣n sẵn trong bao có thuốc thử. Tôi để vào mũi quay theo ṿng năm lần (lấy nước mũi dính vào bông g̣n) và lỗ mũi bên kia quay năm lần nữa rồi đưa cho cháu.
Khoảng mười phút sau, cháu thảng thốt:
- Trời ơi, mẹ bị nhiễm Covid 19 rồi... mẹ ơi!
- Cái ǵ, sao lạ vậy...?
Tôi chưng hửng và lo sợ thái quá, nên tứ chi như rụng rời, chỉ nói được vậy thôi! Nước mắt hoen mi, và cơ thể như bị rung, bị lạnh nhiều hơn. Đầu óc rối nuồi không nghĩ được ǵ, và không biết ḿnh phải làm ǵ đây!
Thằng con cũng sếu mếu, nghẹn ngào, đau xót nh́n tôi:
- Tội nghiệp mẹ quá, hôm nay ngày sinh nhật của mẹ! Chiều nay, vợ con làm sinh nhật cho mẹ ngạc nhiên...
Buồn giọng, thằng con tiếp:
- Bây giờ để con đưa mẹ đến bác sĩ khám... sau đó đến khách sạn gần nhà tiện con chạy tới lui lo cho mẹ. V́ ở nhà hai đứa con ồn ào và c̣n nhỏ quá không tiện việc cách ly...
Tôi như hoàn hồn, lẹ miệng nhưng như hụt hơi, bảo con:
- Không, con mua giấy máy bay cho mẹ trở về nhà (Sacramento) Nếu không kịp chuyến nầy th́ chuyến sau... hoặc chuyến sau nữa...
Vợ chồng đứa con gái tôi ở Sacramento, biết tin hết sức lo sợ và ngạc nhiên vô cùng! Cháu bảo thằng em Út hỏi mẹ có cần xe cứu thương ra phi trường rước không? Tôi bảo thằng nhỏ trả lời anh chị nó “Mẹ bảo chưa cần thiết phải dùng xe cứu thương. Hăy rước bằng xe thường đưa về nhà, chớ mẹ không muốn vào bệnh viện...”
Chuyến máy bay tiếp theo ở phi trường San Diego cất cánh 2:00PM đưa tôi về đến phi trường Sacramento đúng 3.30PM. Tại pḥng nhận hành lư có con gái và con rể tôi chờ sẵn. Về đến nhà tôi bảo chúng lôi hai va-li để ngoài sân sau có nắng chang chang, nóng hơn trăm độ F, cho chết vi trùng! C̣n tôi đi thẳng vào pḥng tắm, gội đầu...

* Những ngày dưỡng và trị bịnh Covid 19, tôi không ra khỏi nhà.
*Uống 5 ngày, mỗi ngày 6 viên thuốc “Paxlovid” (Uống thuốc nầy cái miệng đắng nghét). * Uống kèm theo là thuốc nhức đầu (Tylenol) * Thuốc loăng máu (Bayer). * Thuốc dị ứng (AllerClear và Singulair) * Thuốc (cold&Flu) vào đầu đêm (nếu có ho). * Ăn nhiều trái cây chua... uống nước cam vắt, nước chanh (tự làm) tốt hơn mua ở chợ! * Tôi c̣n đốt vỏ quít, gừng, và trà (nhiều trà cho đậm) pha với nước sôi và giữ nóng để uống cả ngày... * Dù đă được chích ngừa bịnh Covid lần thứ 3 rồi. * Khi bị nhiễm bịnh, tôi cảm thấy lừ đừ, dă dượi, mỏi mệt, lười biếng, cổ khô, nhức đầu... Tôi không bị sốt cao, không bị ho nhiều, ăn uống lúc được lúc không, ngủ ít.

Phải chăng là tâm lư khi bị bịnh, người bịnh thường buồn lo linh tinh đủ thứ! V́ từ khi khởi đầu, dịch đă giết 2 nữ đồng môn tôi thân mến (ở Mỹ). C̣n thêm nữa ở cố hương, hay nước khác th́ tôi không biết! Bạn bè gần xa chết khoảng 8 người v́ Covid! Cho nên nỗi âu lo cứ canh cánh bên ḷng, ngay từ khởi đầu cơn ác dịch đă khiến tôi cảm thấy xót xa đau buồn, lo sợ cho gia đ́nh và cho mgười thân!
Khi bịnh Virus Corona 19 mới phát ở đâu bên Tàu, tôi có xem trong Youtube đoạn video ngắn:
“...Một nhân viên nam làm trong bịnh viện ở Vũ Hán (Tàu), bị cách ly không được về thăm nhà. Gia đ́nh anh có cha mẹ, vợ và 2 đứa con nhỏ mới biết đi biết chạy. Nhớ nhà tối đó anh lén về thăm, chỉ đứng bên ngoài nh́n vào, qua đèn nhà chiếu rọi anh thấy bóng hai con đang chạy giỡn, bóng cha mẹ và vợ đứng, ngồi... nơi nào đó ở pḥng khách... Anh yên ḷng trở về nơi làm việc, nửa tháng sau anh chết v́ bịnh nhân lây! Và mấy tuần sau cha mẹ, vợ con anh cũng qua đời v́ nhiễm bịnh Covid 19...”
Xem xong đoạn phim, không kềm được cảm xúc, tôi đă khóc, khóc thật nhiều! Tôi khóc cho tha nhân! Bây giờ bị nhiễm bịnh Covid 19, tôi giấu con âm thầm sầu đau rồi khóc một ḿnh! Tôi cũng khóc nhiều! Tôi khóc cho người và tôi khóc cho tôi!
Sau 5 ngày uống hết 30 viên thuốc “Paxloxid”. Đến ngày thứ 6 tôi cảm thấy dễ chịu hơn những ngày qua... Ngày thứ 7 đi xét nghiệm lại! Tôi không c̣n bị nhiễm Covid 19 nữa! Nhưng cơ thể vẫn c̣n vật vả khó chịu và lừ đừ lắm! Lạy tạ Ơn Trên! Được tin tốt lành nầy, tôi vui mừng như ḿnh vừa được trút đi gánh nặng! Nay th́ mọi nỗi âu lo muộn phiền trong tôi đă tan biến dần sau khi xét nghiệm kết quả ḿnh không c̣n nhiễm Covid 19.
Thằng con Út tôi điện thoại thăm, đứa cháu nội gái 4 tuổi mẹ nó dạy chúc mừng bà nội hết bịnh (Con bé chỉ gọi bà nội là tiếng Việt, c̣n lại tất cả bằng tiếng Mỹ) Bỗng cháu nội cười khúc khích chúc tôi, rồi sau đó con bé tự nhiên thích thú trở giọng líu lo, như chim hót: “...Cháu nhớ bà nội lắm, và rất buồn bà nội không đến ngày sinh nhật bà. (Ngày 15 tháng 7 là sinh nhật của tôi, khăn gói lên thăm gia đ́nh cháu. Khi đến phi trường, biết bị nhiễm Covid 19 tôi vội trở lại nhà) Nhưng cháu vui mừng lắm bà à, v́ chiều đó phần bánh sinh nhật của bà cháu ăn luôn...” Tôi cảm động trong nước mắt yêu thương con bé thơ ngây, mà bật cười thành tiếng!

Nhớ năm xưa, lúc c̣n sinh thời má tôi thường bảo với mấy đứa con bà khi bị bịnh cảm, cúm. “...Bị bịnh con thèm thứ ǵ th́ cứ nói để má nấu cho ăn, ráng mà ăn để có sức sẽ mau hết bịnh...” Nay th́ má tôi đă ra người thiên cổ từ mấy mươi năm rồi, nhưng tôi không quên... Nên tôi vẫn nhớ, và thể theo lời dạy của bà, trong thời gian trị bịnh muốn ăn ǵ th́ tôi gọi mua ở tiệm họ đem đến, hoặc tôi tự nấu mà ăn không cữ kiêng chi ráo trọi trơn! Hễ khi nào khó chịu trong người, hoặc no th́ tôi nằm nghỉ ngơi, nghe nhạc, xem truyền h́nh, xem phim bộ... khi khỏe một chút th́ tôi lật đật làm những món ḿnh muốn ăn, như là: bún thịt xào, tôm chiên, cháo gà, cháo cá... Cho nên tha nhân sau khi bịnh, thường bị sụt cân không nhiều th́ ít... C̣n như tôi đây, tha hồ ăn uống thứ ǵ, món ǵ ḿnh ưa thích... Mèn ơi, cho nên nay hết bịnh th́ tôi mập như cái khạp da ḅ đựng nước mưa của ngoại năm xưa!

“...Kính chúc toàn gia quư vị an lành khỏe mạnh...”
Tôi cũng giữ ǵn sức khỏe cho chính ḿnh, nhưng ai có thể biết trước được “Ngày sau sẽ ra sao”.

California, mùa Hè 2022
Tệ xá Diễm Diễm Khánh An.

Dư Thị Diễm Buồn



 

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Gánh hoàng hoa  
Chiếc huy hiệu hoa sen trên đại lộ kinh hoàng  
Hồi c vngười Cha btù  
Tiếng Anh dm!  
Nằm chơi  
Chứng nhân một sự kiện lịch sử  
Ngộ đạo đất trời  
Xứ khỉ khọn
Sài G̣n thoáng nhớ  
Ông già đạp xích lô  
Chuộc lương tâm  
Đất nước lạ lùng  
Những giọt mưa trên vùng đất khô cằn  
Chân dung văn nghệ sĩ Việt...  
Sài G̣n của tôi sẽ trở lại…  
Ông già bán trứng  
Melbourne: Kỷ niệm Chiến Thắng Long Tân  
Câu chuyện ngày xưa  
Chiếc Rolex ân nghĩa
Giở trang nhật kư, nhớ về bạn xưa  
Nén hương ḷng  
Đám Cưới …chi lạ  
Bông lúa cúi đầu  
Kỷ niệm 60 năm Quân Đội Úc tham chiến VN  
Ngày vui khó quên
Cộng sản là thế đấy!  
Nhiễm Virus Corona 2019 
GS Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ...  
Xao ḷng bởi một từ "Em"  
Hiệp định Genève (20-7-1954)  
Mơ ước b́nh thường  
Phi công Việt là anh hùng nước Pháp  
Viết cho người sắp ra đi...  
Đôi lời về Cung Tiến Nhạc Sĩ hay Kinh Tế Gia ?  
Môt chuyến đi Hawaii  
Vinh danh người vợ tù chính trị VNCH tại Little Saigon

Cái miệng  
Phá thai là giết người 
Cha tôi, người lính Việt Nam Cộng Ḥa  
Những người năm cũ 
Ngày tự phụ  
Màu mắt hoàng hôn  
Paris có ǵ lạ không em?  
Không quên người chiến sĩ QLVNCH  
Tản mạn Huế
Nước mắt chiều xuân  
Nước mắt giữa Trùng Dương 
Cuộc đời & sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông 
Người tù kiệt xuất  
Câu chuyện về một lá thư  
Ra biển gọi thầm 
Nỗi buồn ngày 30 tháng tư  
Tháng Tư....  
Bài ca của người du tử  
Lời sau cùng nói với tuổi trẻ  
Quên sao được ngày 30 tháng 4 – 1975  
Hai người lính Dù  
Văn Học miền Nam tự do 1954-1975 
Xe tăng Nga làm được ǵ ?

Giă từ vũ khí  
Giờ phút cuối cùng  
Văn Quang, người vừa khuất nẻo Sài G̣n...  
Những tấm chân t́nh 
An Lộc & Ukraine chiến trường lịch sử 
Hải quân Ukraine chiến đấu  
Trông gịng sông Vị
Ngày xa Đà Nẵng  
Chuyện của một cựu binh Mỹ gốc Việt  
Kư hiệu học và "lơ là lơ láo"  
V́ sao chiếc áo cần có 5 cúc ?
Duyên phận và mệnh số  
Thu, hát cho người và giai thoại  
Thương về Ukraine  
Liên hội BĐQ Texas mừng xuân Nhâm Dần 2022  
Đời lính  
Vinh quang trên chiến hào  
Sự thành công của người Việt tị nạn  
Một chuyến công tác Cam Ranh  
Lá đại kỳ An Lộc  
Chém chết một người là kẻ sát nhân  
Chuyện xưa của tôi và bạn bè kbc 4100  
Sứ mệnh văn hóa  
Thư số 124a gởi NLQĐNDVN  
"Người vợ" là một vĩ nhân
Tết với TPB VNCH và mong ước tuổi xế chiều
Khó quên cái Tết năm nào  
Xuân Sang- Xuân Sến 
Năm Cọp nói chuyện… Bia 
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Thương chùm Hoa Khế  
Tôi đậu bằng … lái xe !
Về ca khúc "gái xuân"  
Thức tỉnh  
Tử sĩ Hoàng Sa  
Hồi kư trận hải chiến Hoàng Xa  
Khi bài thơ Hoàng Sa vượt vĩ tuyến 17 vô Nam  
26 truyện thật ngắn  
Tuổi già viễn xứ  
Nguồn gốc của cách nói “nam tả nữ hữu”  
Chiến dịch B́nh Tây  
Trận hải chiến giữa HQ VNCH và HQ Trung Cộng  
Truy lùng cục miền Nam trên lănh thổ Kampuchia
10 địa danh nổi tiếng trong âm nhạc miền Nam  
Trả lời vài câu hỏi về cuộc bại trận của QLVNCH  
Cậu bé chăn trâu trở thành đại điền chủ giàu nhất
Lạc giữa mùa xuân
Một Thoáng “AT ... TEN”