Những bài viết của Bất Khuất

Thuyền Đời - Con thuyền Audio
Thuyền Đời - Xuân quê hương Audio
Ḍng sông quê hương - Ḍng Cửu Long  
Ngày oan trái! - Audio
Đất nước tôi - Audio
Khi người tù trở về
Tiếng trống Mê Linh - Audio
Chuyện cuối năm - Audio
Màu áo cũ - Audio
Mang theo quê hương  - Audio
Trong âm thầm c̣n nhớ ai! - Audio  
Sài G̣n là đây sao em! - Audio
Chuyện trăm năm - Trên quê hương - Audio
Chuyện trăm năm - Một ngày - Audio  
Trăm đắng ngh́n cay - Audio
Chiếc áo Bà Ba - Audio
Giữa đồng xưa - Audio
Áo trắng - Audio
Gửi nơi cuối trời - Audio
C̣n nhớ mùa xuân - Audio
Từ một chuyến đ̣ - Audio
Dêm thánh vô cùng - Audio
Khi mùa đông về  - Audio
Noel năm nào - Audio
Khúc quân hành - Audio
Cho ngàn sau - Audio
Ngh́n trùng xa cách  -  Audio
Rồi lá thay màu - Audio
Con chim biển 3 - T́m về tổ ấm - Audio
Con chim biển 2 - Trên biển khơi - Audio  
Con chim biển 1 - Tung cánh chim - Audio
Đốt sách ! - Audio
Đi học  
Sài G̣n - Audio
Thầy Chín - Audio
Đi buôn - Audio
Khi tôi về - Audio  
Làng tôi - Audio 
Sao em không đến - Audio  
Anh đi!  - Audio  
Vỉa hè đồng khởi - Audio
Ngày đại tang  
Chuyện mất chuyện c̣n  
Con chim Hoàng Yến - Audio 
Nhớ cả trời Việt Nam
C̣n thương quê hương tôi
Tôi muốn mời em về
Chuyện Tết
C̣n nhớ không em?
Trên đồi Tăng Nhơn Phú - Audio
Remember!
Cánh chim non - Audio
Đốt sách
Buổi tựu trường
Đêm trắng
Nước mắt trong cơn mưa   
Trăm đắng ngh́n cay  
Con đường tôi về
Hăy c̣n đó niềm tin
Chiều ra biển  
Những đứa con đẽ muộn  
Một thời kỷ niệm  
Băi tập
Bước chân Việt Nam
Người lính già
Để nhớ
Đi buôn  
Ngày anh đi  
Kỷ niệm xưa
Rồi tết lại đến
Bài thánh ca buồn
Tears of pride  
We remember
Vui - Buồn … Ngày hội ngộ 44 năm khoá 8B+C/72  
Mùa hè đỏ lửa  
Dư âm ngày hội ngộ 44 năm tại California  
Có chuyến bay  
Lời ca
Quỳnh Hương diển tích
Để nhớ để quên
Cờ ḿnh!
Khắc chữ Tự Do
Mai cai hạ  
Củ khoai ḿ
Khinh Binh 344
Tết


 

 


 

 

 

 

 

 

 

Hồi Kư Thuyền Đời của nhà văn Bùi Đức Tính

Vương Trùng Dương


 

Nhà văn Bùi Đức Tính đă ấn hành hồi kư Thuyền Đời vào Hè năm 2022, tác phẩm dày 340 trang. Trong tác phẩm nầy có các bài giới thiệu của Đỗ Văn Phúc, Tràm Cà Mau và tôi. Thay Lời Kết với bài viết của Đàm Trung Phán.

Trước khi ấn hành, nhà văn Bùi Đức Tính gởi bản thảo cho tôi, nhờ viết lời giới thiệu tác phẩm đầu tay của anh. Qua từng chương sách, nếu là truyện dài có lẽ được hư cấu phần nào đó trong hoàn cảnh nghiệt ngă nhưng với hồi kư, tác giả đă đi vào cơi chết được may mắn sống sót để trang trải trong tác phẩm.

Đúng sáu thập niên về trước, nhà văn Solzhenitsyn đă ấn hành tác phẩm đầu tiên dưới dạng hồi kư “One Day in The Life of Ivan Denitsovich” (Một Ngày Trong Đời Ivan Denitsovitch) năm 1962, dưới thời Nikita Khrushev. Chỉ một ngày của Ivan Denisovich trong chốn lao tù của Liên Xô, lúc đó c̣n khép kín trong bức màn sắt… cho đến khi toàn bộ tác phẩm của ông được giải Nobel Văn Chương năm 1970, những tác phẩm của ông được phổ biến rộng răi trên thế giới. H́nh ảnh người tù trong một ngày đă làm cho mọi người trên thế giới bàng hoàng, xúc động.

Hồi kư Thuyền Đời (Con Thuyền - Cuộc Đời) trải qua bao ngày quá thảm khốc, kinh hoàng trên chiếc ghe mong manh nơi đại dương mà từng phút chống chọi với nghịch cảnh, hải tặc… cho đến khi chiếc ghe ch́m, nhờ tấm ván kéo dài sự sống trên biển khơi.

Nay đăng Lời Giới Thiệu đă ấn hành trong tác phẩm Thuyền Đời.

*

Từ Little Saigon, tôi nhận được email bản thảo hồi kư Thuyền Đời của tác giả Bùi Đức Tính ở Canada. Tác phẩm Thuyền Đời dày hơn ba trăm trang gồm 23 chương: Ḍng Quê Hương, Xuân Quê Hương, Con Thuyền, Cuộc Đời, Đêm Đen, Chuyến Đi Cuối Năm, Rồi Tết Lại Đến, C̣n Thương Quê Hương Tôi, Nhớ Cả Trời Việt Nam, Một Lần Đi, Từ Ḍng Sông Này, Ngh́n Trùng Cách Biệt, Vượt Thoát, Biển Đông, Chiều Đen, Biển, Lửa, Đêm Trắng, Lênh Đênh, Biển Xanh, Ngày Mới, Bến Bờ, Lần Cuối, Để Nhớ Để Quên.

(Trong bản thảo chưa có Lời Giới Thiệu của bạn văn nên số trang sẽ thay đổi).

Trong những thập niên qua, vào thời điểm vào dịp Hè, tôi thường chọn những bài viết vượt biên (đường bộ) và vượt biển để phổ biến trên trang báo. Năm nay, nhận được tác phẩm của anh.

Là người lính, nhà văn Bùi Đức Tính không viết về chốn lao tù khi Cộng Sản cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam mà viết lại sau khi ra khỏi lao tù, t́m đường vượt biển để thoát khỏi Quần Đảo Ngục Tù (tựa đề tác phẩm The Gulag Archipelago của nhà văn Solzhenitsyn) mong t́m tự do.

Qua cái PC, tôi mất hai đêm để đọc xong tác phẩm nầy v́ những h́nh ảnh quá thương tâm mà người trong cuộc ghi lại từng khoảnh khắc xúc động ḷng người. Ngày xưa cụ Nguyễn Gia Thiều viết: “Bức tranh vân cẩu vẽ người tang thương” th́ Thuyền Đời chính là bức tranh đó của những người chấp nhận khổ nạn, đi t́m tự do, bất chấp hiểm nguy.

Theo lời tác giả: “V́ an toàn và tế nhị riêng tư với những người đă tử nạn, đă mất tích hay c̣n phải ở lại quê nhà hoặc gia đ́nh và thân quyến c̣n kẹt lại ở Việt Nam; câu chuyện, địa danh, tên nhân vật, một số chi tiết… đă phải thay đổi hay không nhắc đến”. Tuy nhiên, theo tôi, với bản thân của tác giả đă viết thật, nói thật, viết bằng trái tim chân chính, viết để tưởng nhớ những người thân trong gia đ́nh đă bỏ mạng nơi đại dương… và viết cho thế hệ con cháu hiểu được giai đoạn oan khiên, bất hạnh của lịch sử.

Trong 23 chương của Thuyền Đời, theo ḍng thời gian, nhà văn Bùi Đức Tính viết rất chi tiết, tác giả có trí nhớ rất tốt để hồi tưởng lại quá khứ của bốn thập niên về trươc. Nhân đây xin trích những ḍng văn của anh:

“Rời khỏi trại tù, về với gia đ́nh đă mấy tháng nay, tôi vẫn c̣n lắm thứ ngỡ ngàng, lắm điều xa lạ. Phố xá, láng giềng, bây giờ không c̣n giống với những h́nh ảnh thân yêu trong kư ức; trước khi miền Nam bị mất vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam, chữ “đi” thường được dùng để báo tin cho nhau: ai đó đă vượt biên, vượt biển đi t́m tự do! Cũng có thể là đi mà không bao giờ tới, đi xa rời cơi trần thế!”…

Vẫn biết rằng, ra đi là chấp nhận thương đau, chấp nhận tù đày và cái chết; thuyền nhân của chiếc ghe 3392 này chỉ c̣n con đường duy nhất, phải vượt thoát!... Ra đi với chấp nhận tất cả những mất mát, hy sinh tính mạng!

Đêm nay, không may bị chúng nó bắn trúng, phần ḿnh phải chết v́ vượt biển t́m Tự Do, tôi rất măn nguyện, không hề hối tiếc. Tôi chỉ lo lắng, v́ trách nhiệm và tiếc thương cho hơn bảy chục sinh mạng trên ghe. Kế hoạch tính toán trốn đi tùy thuộc nhiều vào may mắn và điều may rủi vẫn khó mà lường được hết, Vũ và tôi chỉ c̣n biết cầu nguyện an b́nh cho chuyến ra khơi đêm nay…”.

Ra đi giữa đại dương mênh mông, chiếc ghe 3392 mang theo 73 thuyền nhân, 73 sinh mạng liều ḿnh mong t́m bến bờ tự do.

Tác giả ghi lại bao nỗi gian truân, khổ ải khi ở trong đất liền nơi quê nhà để trốn tránh bởi sự kiềm kẹp, theo dơi và truy sát của công an lúc nào cũng ŕnh rập… khi chuẩn bị lên thuyền ra khơi.

Với 12 chương mô tả từ Ḍng Quê Hương đến Ngh́n Trùng Xa Cách với ḍng cuối: “Quay nh́n lại với ḍng nước đục màu phù sa phía sau tôi thất xót đau trong ḷng, những đứa con đang xa rời quê mẹ Việt Nam cùng những người thân thuông yêu dấu.

Một làn đi có phải chăng sẽ là ngh́n trùng xa cách”.

Thế nhưng khi thoát khỏi đất liền, chương 13 Vượt Thoát th́ nơi đại dương mênh mông, tai ách lại ập đến: Băo

“Chiếc ghe quay sang trái rồi quặt qua phải, bườn bườn theo sóng một cách thật thảm hại. Càng lúc, tôi thấy chiếc ghe và ḿnh khi sóng nhồi hất tung lên trời hay bị giựt hút xuống ḷng biển; trời và biển đều biến thành địa ngục, đều kinh hoàng như nhau!

Tận thế chắc cũng như thế này là cùng!...

May mắn, cơn băo không quá lớn và cũng không kéo dài hơn. Mừng cho chiếc ghe c̣n nguyên vẹn và mọi người b́nh an”…

Đúng là “họa vô đơn chí”! Hết tai ách nầy lại gặp phải thảm cảnh khác bởi bọn cướp biển Thái Lan man rợ:

“Chúng dùng tàu mà húc cho ghe tan tành trước, rồi mới đánh cướp và hăm hiếp sau!...

Cây đà mũi vuông cạnh cao ngất, chẻ sóng phóng ào ào tới. Cái chết ngay trước mắt. Khoảng cách quá gần, chớp mắt là nó chẻ chiếc ghe làm hai. Tránh không kịp cái húc này th́ chiếc 3392 biến thành những mảnh ván vụn. Máy ghe đă hết tốc lực, không thể nào chạy nhanh hơn để tránh bị húc trúng! Trong gang tấc, chiếc 3392 né thoát cái húc…”

Trước khi đi, anh và bạn bè tự chế những chai bom xăng để pḥng ngừa khi đối đầu với bọn cướp biển. Và, điều tiên liệu đó đă xảy ra khi gặp bọn hải tặc Thái Lan. “Những chai bom may mắn chạm vào tàu hải tặc th́ nổ bể ngay tức khắc, làm xăng trong chai văng tung tóe và bắt lửa của miếng vải mồi mà phựt cháy. Hải tặc Thái không ngờ bị chống trả bằng bom xăng…Tiếc là chai bom xăng không đủ lớn mạnh để gây thiệt hại đáng kể hơn. Chưa hề có kinh nghiệm, trận đầu như thế thật tuyệt vời!”

Thế nhưng hải tặc vẫn ăn thua đủ “Cứ thế, khoảng hai mươi phút th́ có một trận xáp chiến. Chiếc ghe khi bị húc th́ quay ṿng ra sau để tránh, đồng thời anh em quăng bom xăng sang để phá rối và tŕ hoản bọn cướp. Suốt hai giờ bị tấn công, chiếc 3392 vẫn may mắn tránh thoát và tiếp tục chạy tới… Hơn hai tiếng đồng hồ, cái máy chạy hết tốc độ nhưng ánh đèn đỏ vẫn c̣n chớp xa ngoài xa!”…

“Một chiếc đă làm chúng tôi khốn đốn, bây giờ hai chiếc th́ làm sao tránh thoát… Có lẽ, cũng v́ thế, tàu Thái gọi thêm đồng bọn đến và nhất quyết hạ chiếc 3392 trước khi đến gần bờ… Gần nửa ngày theo đuổi và tấn công, bọn hải tặc Thái vẫn chưa hạ được chiếc ghe nhỏ mong manh. Thuyền nhân 3392 không những đă bất khuất chiến đấu bảo vệ chiếc ghe, c̣n gây cho bọn hải tặc Thái kinh hoảng và nhiều lần bị tổn thương. Nhưng sức người và chiếc ghe đă vượt quá khả năng… Khi bọn hải tặc gọi thêm chiếc thứ hai, chúng đă quyết tâm tấn công và hạ chiếc ghe; chắc là không bỏ cuộc. Cứu chửa đồng bọn và pḥng lái bị bom xăng xong, chúng sẽ đuổi theo…”

“Như loài thú đói đă thấy được con mồi, hai tàu Thái đồng quay mũi chẻ sóng mà phóng mũi đâm vào chiếc ghe. Chiếc ghe 3392 giờ hết phương hướng để thoát…

Bỗng dưng tôi bị va đập mạnh… Vậy là tôi đă rớt xuống địa ngục!... Bây giờ, chiếc ghe đă biến mất. Người trên ghe cũng biến mất!…

Nương tấm ván tôi hối hả bơi. Cứ bơi, chẳng biết ḿnh bơi đi đâu. Cứ bơi và cứ nhóng người lên t́m kiếm và chẳng thấy ai hết…

Cánh tay mệt đuối, không c̣n bơi để cỡi lên trên hay tránh sóng nhanh lẹ được nữa, nên cứ bị sóng dập vô mặt, và nước biển trào vô miệng, vô mũi hoài. Tôi bắt đầu bối rối và lo sợ lắm; sóng lớn thế này không thể nằm ngửa trên sóng, mà “thả tàu” để nghỉ bơi mà dưỡng sức, như trong mặt nước yên sóng trong sông. Thế th́ sức đâu mà bơi hoài trong sóng biển cho được!...

Thoáng thấy như mũi ghe nhấp nhô lên phía bên phải, tôi mừng lắm, nhưng không dám tin vào mắt ḿnh. Chờ đợt sóng đưa tôi lên cao hơn, tôi nhận rơ ra là mũi chiếc ghe của ḿnh… Tôi mừng quá bơi nhanh lại, tựa vào ghe mà nghỉ mệt. Và rồi, tôi nhận thấy mũi ghe đă bị neo xuống đáy biển. Th́ ra, lúc ghe bị húc găy làm hai, nửa thân sau rất nặng v́ chứa động cơ đă ch́m xuống biển, ḷng ghe trống rỗng, cho nên cái neo cất trong hầm mũi văng qua khoang gỗ chận mà rơi xuống biển và móc giữ mũi ghe tại đó… Vịn vào phần mũi c̣n sót lại của chiếc ghe, ḷng đau xót lắm!”…

Lúc đó bọn hải tặc cũng không chịu bỏ đi mà chạy quanh rọi đèn trong đêm tối để truy sát! “Muốn sống, tôi phải gắp rút rời chỗ này; tránh xa tàu và ánh đèn của bọn hải tặc. Nhưng không ván, không phao th́ chắc chắn bị chết đuối. Chợt nhớ tới cái nắp hầm mũi, ngó lên thấy nó vẫn c̣n đậy trên miệng hầm. Tôi mừng quá! Nhưng không vói tay tới. Chờ có đợt sóng đưa ḿnh lên cao hơn, tôi ráng phóng người leo lên mũi ghe. Trật vuột một lúc, rồi may mắn sao tôi bám được vành nắp.

Ôm tấm ván, tựa sát vào mũi ghe tôi lần người qua chỗ khuất. Hai tàu Thái c̣n chạy tới, chạy lui và quay đèn rọi kiếm trên mặt biển. Không nấn ná lâu thêm được, và cũng không c̣n hy vọng nào gặp ai quanh ḿnh, tôi ngó mũi ghe luyến tiếc, rồi bơi đi. Vừa ló người ra khỏi thân gỗ của mũi ghe, bốn phía trống không, sóng ập vào đẩy tấm ván và tôi đi thật nhanh… Ôm ván, tôi bơi theo sóng… Đêm tối và giữa biển khơi, có biết đâu là bến, là bờ để bơi vào và với sức người làm sao mà bơi ngược sóng; rất may là sóng đă cuốn tôi xa khỏi bọn hải tặc”.

“Qua một đêm dài bơi trên biển, tưởng đă chết, bây giờ gặp tàu làm sao mà không vui và không lo tàu không thấy ḿnh…”. Tai nạn đă qua, may mắn khi có hai tàu đánh cá Mă Lai “Chiếc tàu đánh cá Mă Lai loại nhỏ, chiều dài chừng phân nửa chiếc 3392… Tôi vịn tay là chỗ thấp nhất của sàn tàu, nó chỉ cách mặt biển hơn gang tay một chút… Tôi đă ráng hết sức vẫn không nhóng người lên được bao xa. Thấy vậy, hai người đánh cá khom xuống kéo tôi leo lên sàn tàu.

Vĩnh biệt 3392!”…

“Tôi thương nhớ chiếc 3392 của chúng tôi. Chiếc ghe mũi bầu bĩnh chở hàng trong sông, cố giúp đưa chúng tôi vượt biển rộng đi t́m Tự Do. Thương tiếc chiếc ghe đă phải nặng nề hứng chịu sóng gió ngoài biển khơi và tan nát thân xác v́ tham vọng của bọn hải tặc bất nhân”.

Trong chuyến vượt biên thật khủng khiếp. Những người cùng số phận có anh Bùi Đức Tính, một người bạn đă cùng bơi 10 km trong 13 tiếng. Nhiều người thân tên chiếc ghe 3392 đă ra người thiên cổ!

Chương 21 với Bến Bờ với những ḍng cuối: “Hôm nay, ghi lại những ḍng chữ nầy, quanh tôi hăy c̣n âm vang tiếng khóc trong lời cầu nguyện, c̣n đây trong tôi, nhưng đôi mắt thẫn thờ nḥe nhẹt nước mắt, những khuôn mặt nhợt nhạt bê bết dầu máy, thảng thốt kinh hoàng…

Tự do hỡi tự do”

Thật qua bất hạnh cho những người đi t́m tự do, cái giá phải trả không những cam chịu bao nhiêu thảm cảnh mà với sinh mạng!

Vào thời điểm nầy, đọc hồi kư Thuyền Đời của nhà văn Bùi Đức Tính với cả cuộc hành tŕnh đầy gian nguy liên tục ập đến gợi lại h́nh ảnh xa xưa mà ḷng quặn thắt!

Trong quyển Les Pensées của nhà bác học, triết gia Blaise Pascal (1623-1662) có câu “Cái Tôi đáng ghét” (Le Moi est haissable) mà sau nầy nhiều người thường gán cho những người huênh hoang với cái tôi qua những bài viết, nhất là hồi kư… chỉ đề cao cá nhân của bản thân mà thực chất chẳng có ǵ để viết.

Đọc hồi kư Thuyền Đời của nhà văn Bùi Đức Tính qua 23 chương thể hiện “Cái tôi đáng thương”, cái tôi trong Phương Xa của nhà thơ Vũ Hoàng Chương:

“Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bảy đứa,

Bị quê hương ruồng bỏ, giống ṇi khinh,

Bể vô tận, sá ǵ phương hướng nữa,

Thuyền ơi thuyền! theo gió hăy lênh đênh”.

Cảm ơn anh Bùi Đức Tính, khi chúng ta cùng là người lính đă trải qua trong ngục tù Cộng Sản “Bị quê hương ruồng bỏ, giống ṇi khinh”, nay được may mắn sống trên mảnh đất tự do, anh đă hoàn thành tác phẩm và tôi được hân hạnh chia sẻ cùng anh qua Lời Giới Thiệu.

Little Saigon, 30/4/2022

Vương Trùng Dương

Liên lạc với tác giả qua email: bdt235@gmail.com

 

 

 


VĂN CHƯƠNG

2021
2020
2018-2019
2017
2016
2015
2014
2013 
2012

Truyện Ngắn

Hồi ức - Một thời chinh chiến 
No Easy Day - Ngày Vất Vả


Gánh hoàng hoa  
Chiếc huy hiệu hoa sen trên đại lộ kinh hoàng  
Hồi c vngười Cha btù  
Tiếng Anh dm!  
Nằm chơi  
Chứng nhân một sự kiện lịch sử  
Ngộ đạo đất trời  
Xứ khỉ khọn
Sài G̣n thoáng nhớ  
Ông già đạp xích lô  
Chuộc lương tâm  
Đất nước lạ lùng  
Những giọt mưa trên vùng đất khô cằn  
Chân dung văn nghệ sĩ Việt...  
Sài G̣n của tôi sẽ trở lại…  
Ông già bán trứng  
Melbourne: Kỷ niệm Chiến Thắng Long Tân  
Câu chuyện ngày xưa  
Chiếc Rolex ân nghĩa
Giở trang nhật kư, nhớ về bạn xưa  
Nén hương ḷng  
Đám Cưới …chi lạ  
Bông lúa cúi đầu  
Kỷ niệm 60 năm Quân Đội Úc tham chiến VN  
Ngày vui khó quên
Cộng sản là thế đấy!  
Nhiễm Virus Corona 2019 
GS Nguyễn Ngọc Huy & Lm Cao Văn Luận tiết lộ...  
Xao ḷng bởi một từ "Em"  
Hiệp định Genève (20-7-1954)  
Mơ ước b́nh thường  
Phi công Việt là anh hùng nước Pháp  
Viết cho người sắp ra đi...  
Đôi lời về Cung Tiến Nhạc Sĩ hay Kinh Tế Gia ?  
Môt chuyến đi Hawaii  
Vinh danh người vợ tù chính trị VNCH tại Little Saigon

Cái miệng  
Phá thai là giết người 
Cha tôi, người lính Việt Nam Cộng Ḥa  
Những người năm cũ 
Ngày tự phụ  
Màu mắt hoàng hôn  
Paris có ǵ lạ không em?  
Không quên người chiến sĩ QLVNCH  
Tản mạn Huế
Nước mắt chiều xuân  
Nước mắt giữa Trùng Dương 
Cuộc đời & sự nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông 
Người tù kiệt xuất  
Câu chuyện về một lá thư  
Ra biển gọi thầm 
Nỗi buồn ngày 30 tháng tư  
Tháng Tư....  
Bài ca của người du tử  
Lời sau cùng nói với tuổi trẻ  
Quên sao được ngày 30 tháng 4 – 1975  
Hai người lính Dù  
Văn Học miền Nam tự do 1954-1975 
Xe tăng Nga làm được ǵ ?

Giă từ vũ khí  
Giờ phút cuối cùng  
Văn Quang, người vừa khuất nẻo Sài G̣n...  
Những tấm chân t́nh 
An Lộc & Ukraine chiến trường lịch sử 
Hải quân Ukraine chiến đấu  
Trông gịng sông Vị
Ngày xa Đà Nẵng  
Chuyện của một cựu binh Mỹ gốc Việt  
Kư hiệu học và "lơ là lơ láo"  
V́ sao chiếc áo cần có 5 cúc ?
Duyên phận và mệnh số  
Thu, hát cho người và giai thoại  
Thương về Ukraine  
Liên hội BĐQ Texas mừng xuân Nhâm Dần 2022  
Đời lính  
Vinh quang trên chiến hào  
Sự thành công của người Việt tị nạn  
Một chuyến công tác Cam Ranh  
Lá đại kỳ An Lộc  
Chém chết một người là kẻ sát nhân  
Chuyện xưa của tôi và bạn bè kbc 4100  
Sứ mệnh văn hóa  
Thư số 124a gởi NLQĐNDVN  
"Người vợ" là một vĩ nhân
Tết với TPB VNCH và mong ước tuổi xế chiều
Khó quên cái Tết năm nào  
Xuân Sang- Xuân Sến 
Năm Cọp nói chuyện… Bia 
Đêm xuân trên vùng biển chết 
Thương chùm Hoa Khế  
Tôi đậu bằng … lái xe !
Về ca khúc "gái xuân"  
Thức tỉnh  
Tử sĩ Hoàng Sa  
Hồi kư trận hải chiến Hoàng Xa  
Khi bài thơ Hoàng Sa vượt vĩ tuyến 17 vô Nam  
26 truyện thật ngắn  
Tuổi già viễn xứ  
Nguồn gốc của cách nói “nam tả nữ hữu”  
Chiến dịch B́nh Tây  
Trận hải chiến giữa HQ VNCH và HQ Trung Cộng  
Truy lùng cục miền Nam trên lănh thổ Kampuchia
10 địa danh nổi tiếng trong âm nhạc miền Nam  
Trả lời vài câu hỏi về cuộc bại trận của QLVNCH  
Cậu bé chăn trâu trở thành đại điền chủ giàu nhất
Lạc giữa mùa xuân
Một Thoáng “AT ... TEN”