Thoáng Xưa

Darren Thăng(DD-2nd)

Tháng xưa ngày cũ về trên lối
Thấp thoáng sau đàng bóng tà dương


Mỗi chiều Chủ Nhật, th́ lại thấy mấy chàng thanh niên vác xe “dzọt” lên nhà thờ cha J. xem lễ. Vài tay từ hướng Bắc xuống. Người khác vượt cầu ranh giới tiểu bang bên cạnh sang. Đặc biệt có chàng lặn lội thân c̣ tít tận vùng biển mặn qua. Đường xá xa xôi không quản ngại gian nan. Dù ai có la cà ở quán cà phê, mê thục bida hay lo chuyện riêng tư ǵ trong ngày đi chăng nữa. Th́ cứ gần đến 4 giờ chiều là đều có mặt ở nhà thờ đầy đủ, để kịp tham dự thánh lễ cuối tuần.

Thật không hiểu nổi thánh lễ Misa Việt Nam ở hướng Nam thành phố năm đó, lại có sức quyến rũ lạ thường?

Vài thanh niên vừa tấp xe vào parking lot đă nhận ra nhau, bèn hỏi kháy:

Ê, làm ǵ ở đây dzậy…cha?

- Tao định gia nhập ca đoàn. C̣n mày, làm ǵ mà xách theo cây đàn trông bảnh dzữ?

- Đi “găi đờn bà” được hông!

Chà, coi bộ ngon quá ta:

- Đi đến đâu cũng đụng độ. Nơi nào có em út là lại thấy mày!

- Xuỵt, biết như dzậy đủ rồi! Đừng nói lớn kẻo bể mánh…chớ mày!

Rồi người sau hất cằm ra hiệu cho người trước cùng nhau bước vào nhà nguyện, là một pḥng học nằm cuối dăy nhà trường của giáo xứ, được xử dụng cho thánh lễ Việt Nam.

Đầu thập niên 90, cha chỉ quy tụ được một số giáo dân Việt Nam sống trong vùng. Độ khoảng 15 - 20 người. Đa số qua Mỹ theo diện con lai và một số anh chị em tân ṭng vừa mới theo đạo. Giáo xứ lại nằm trong khu vực đông dân da đen và nhiều người Á Đông bên lương, nên không thể xin cha xứ làm lễ trong nhà thờ được. Rồi mỗi tuần lại có thêm vài nhân vật mới. Số lượng giáo dân tăng dần. Người này rỉ tai người kia, rủ nhau đến xem lễ. Chỉ vài tháng sau là nhà nguyện chật ních. Cha phải dời qua phía nhà thờ chính và thánh lễ Việt Nam dưới sự quản nhiệm của cha ở hướng Nam, chánh thức h́nh thành từ dạo đó!

Giáo dân Việt Nam tăng trưởng và ca đoàn cũng đông dần. Cha quản nhiệm Việt Nam nhận định được ca đoàn và thiếu nhi là trọng yếu chính, để phát triển cộng đồng công giáo hướng Nam nên ngài rất quan tâm đến giới trẻ. Đi đến đâu hay biết được gia đ́nh Việt Nam nào mới đến là ngài tận t́nh giúp đỡ hay thăm viếng hỏi han.

Ca đoàn Việt Nam ở nhà thờ này có đặc điểm là phần đông con gái th́ sống trong vùng. C̣n con trai là dân thập phương đến sinh hoạt hàng tuần. Phần lớn con gái thuộc diện lai da trắng. Và trong lứa tuổi cặp kè nên con trai ở đâu đâu hăm hở kéo đến gia nhập ca đoàn, cốt ư để “cua” được một em.

Vài cô hát hay và là giọng nữ chính trong ca đoàn nên anh nào cũng thích địa. Nhất là mấy anh vừa mới gia nhập ca đoàn, hay “nghía” các nàng luôn! Được diễm phúc ấy, mấy nàng thường hay ra vẻ ta đây! Trong nhóm có hai cô lai nổi bật. Một cô 17 tuổi, đang học high school. C̣n cô kia 23 tuổi, đă đi làm và sống tự lập. Cô em 17 tuổi, có da có thịt nên mấy anh “họ” chỉ coi như em gái. C̣n cô em 23 tuổi, có thân h́nh thon hơn nên được nhiều anh ḍm ngó. Em lại thích ca sĩ Ngọc Lan nên hay bắt chước nàng từ mái tóc lẫn giọng hát hầu để nâng giá trị cho ḿnh. Vô t́nh chung, đă trở thành đối tượng chính cho đám con trai bàn tán khai thác. Người này thách đố người kia rằng:

- Cá với mày cua được em! Tao sẽ “chung độ” một thùng Heineken hay một chầu nhà hàng.

Tên kia cũng không vừa:

- Cua được em là chuyện nhỏ. Tao c̣n bốc em về nữa ḱa!

Tính ra, thời huy hoàng của cô em này cũng có ít nhất là 4 đến 5 anh để ư cùng một lúc. Nào là anh chơi keyboard, anh gẩy guitar, anh H. cột tóc đuôi, anh N. tập xe cho nàng và vài ca viên khác.

Mỗi lần lễ xong ca đoàn hay ở lại tập hát. Để khích lệ ca viên, ca trưởng hay phái em đi mua bánh ḿ và soda cho ca đoàn v́ em là thủ quỹ. Anh ta hỏi xem có ai t́nh nguyện chở nàng đi dùm? Vừa nói xong th́ một số anh đă dơ tay lên, xin được làm chân tài xế chở nàng đi “công tác”, như thể rất lấy làm hănh diện.

Cứ thế, năm này rồi sang năm khác. Hết anh này đến anh kia săn đón, mà em cũng chưa chịu “đèn” ai cả! Có lời đồn rằng, em không chấm anh chơi keyboard v́ đánh đàn với chín ngón tay vàng. Anh gẩy guitar th́ “tất hiếu”. Anh H. cột tóc đuôi chơi không dzô. Anh N. tập xe không nghề ngỗng. Anh mang mắt kính không biết nhạc lư.

Nói chung là không một anh “họ” nào lọt vào mắt nâu của nàng cả. Tiêu chuẩn nàng chọn phải là độc thân, cao ráo, đẹp trai, học thức, ga lăng, miệng dẻo, xe láng, việc làm tốt, có nhà và biết chơi nhạc. Tối thiểu là mười trên mười nhe. Nhưng mà kiếm đâu ra được thứ “hàng độc” như thế! Có điều đáng khen là nàng đứng đắn, tuy sang Mỹ có ḿnh “ên” khi c̣n rất trẻ. Không ba chạ như những thành phần con lai bị tai tiếng khác.

Cũng có nhiều kỷ niệm ghi nhớ, khi c̣n tham dự ca đoàn nhà thờ ở hướng Nam. Nào là đi cắm trại ở một state park qua đêm rất vui. Hầu như hàng tuần sau lễ Chủ Nhật hay lễ đám cưới ngày thứ Bảy đều ghé qua nhà hàng Việt Nam trong vùng. Hay mở party nhảy đầm với nhau và góp vui văn nghệ trong các tiệc cưới được mời v.v. Nhớ lại ngày xưa, cô em 23 tuổi này nhảy đầm nhuyễn lắm. Nhạc điệu Paso doble bước đi rất đúng nhịp. Mấy chàng thanh niên nhảy sai nhịp một chút hay dẫm lên chân em là bị cự ngay. Nhưng được ôm eo ṿng số 8 của em một tí th́ cũng chẳng sao! Riết rồi mấy chàng cũng chẳng thèm mời nàng ra nhảy nữa, v́ cứ nh́n khuôn mặt của nàng là không thấy mùa xuân đâu cả. Tuy nhiên cũng có những chuyện đáng tiếc xảy ra trong ca đoàn như thiếu sự đoàn kết hay ḥa đồng của một số thiếu nữ. Vài em gái nói chung, lúc nào cũng muốn trội hơn, tách riêng để lôi cuốn sự chú ư của đám con trai.

Sau một thời gian tham dự ca đoàn, mấy chàng thanh niên lớn tuổi thấy chẳng sơ múi được ǵ, nên tự động rút lui. Có thể mấy anh t́m nơi khác? Hay đi chinh phục đám con gái qua diện HO và đoàn tụ gia đ́nh đang cần sự giúp đỡ? Việt Nam thiết lập bang giao với Mỹ giữa thập niên 90, nên thiên hạ đua nhau về quê hương để kiếm em trẻ và đẹp. Ngay đến mấy ông già trên lục tuần c̣n muốn về để ăn “gỏi” nữa. Chứ mấy anh đây, độ khoảng 26-32 cái xuân xanh th́ nhằm nḥ chi ba cái lẻ tẻ? Dại ǵ phải bám trụ ở đây. Lại phải tranh đua với nhiều tay khác, chỉ v́ vài em sao?

Đến đầu thập niên 2000, th́ thành phần nồng cốt của ca đoàn đă ra đi gần hết. Đám trẻ bổ xung cũng không tham gia được bao lâu. Thánh lễ Việt Nam chuyển về ban sáng theo lịch tŕnh của giáo xứ.
Nhẩm tính thời gian th́ cô nàng tham gia ca đoàn nhà thờ ở hướng Nam đă hơn 20 năm rồi. Tuổi tác đă vượt quá đời người ca viên. Tóc xanh giờ đă nhuốm bạc. Từ thập niên đó đến nay có biết bao đổi thay, ngay vật c̣n dời sao cũng đổi. Nhưng nàng vẫn một ḷng “thủy chung” với ca đoàn nhà thờ ở hướng Nam.

Mới đây có người kể rằng cô em này bị tai nạn rất bi đát. Nghe xong thấy ḷng như chùng xuống. Xót xa cho một cánh hoa nghiệt ngă. Để nay không một bờ vai dựa đầu. Thật tiếc cho em đă đánh mất bao mùa xuân. Hay chính em cũng hối tiếc một đời:

Hương trầm có c̣n đây, ta thắp nốt chiều nay
Xin ngủ trong ṿng nôi, ta ru ta ngậm ngùi…


Giá như năm xưa, mấy chàng không tâng bốc và nâng em lên chín tầng mây? Xin chút “game” t́nh yêu, th́ lấy đâu để chảnh? Nếu như biết nắm lấy cơ hội cuộc đời? Hay học đức tính khiêm nhường, nhă nhặn và vui vẻ của ca sĩ Ngọc Lan th́ đâu để lỡ bao chuyến đ̣ sang sông? Thôi! Tất cả đă là dĩ văng. Chúc nàng được ơn trời, hậu ơn đời. Hăy can đảm và giữ vững niềm tin để sống cho hết kiếp. Xin coi bài viết này, như là kỷ niệm đă qua… không có ư bài bác!

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho ḿnh xót xa


Các ca viên từng góp mặt trong ca đoàn nhà thờ ở hướng Nam bây giờ đă lập gia đ́nh hết. Nhiều người dời đi tiểu bang khác. Ca đoàn chỉ c̣n lại nhóm trẻ và một số người cũ. Cô em 17 tuổi năm xưa đă có hai con. Cũng có lời khen cô em này, đă tận t́nh giúp đỡ chị “họ” của ḿnh khi hoạn nạn và an ủi hồi phục.

Hiện nay, đa số ca viên không c̣n sống trong vùng nữa. Họ cũng vác xe “dzọt” và kéo theo cái rờ mọt đằng sau đến nhà thờ từ mọi hướng. Chắc không c̣n thư thả như các chàng trai trẻ trong ca đoàn năm xưa? V́ lịch tŕnh thánh lễ Việt Nam ngày Chủ Nhật bây giờ là 8:00 sáng. Ca đoàn vừa hát vừa coi trẻ luôn.

Hoan hô các bạn và gởi ṿng hoa thân ái cho những ai c̣n một ḷng một dạ trung trinh với ca đoàn nhà thờ ở hướng Nam thành phố. Cũng xin Chúa phù hộ và ǵn giữ cha quản nhiệm để các ca viên c̣n có cơ hội gặp nhau đến bạc đầu…

Darren Thăng(DD-2nd)


 


VĂN CHƯƠNG

Cây viết Bất Khuất

Thuyền đời
Highway of Heroes
Nắng ấm quê hương
Truyện dài Bất Khuất
Thuyền đời ơi !
Những thằng chúng tôi
Bài thơ trên đồi Bác sĩ Tín
Viên đạn vang rền
Chuyện t́nh trái ngang
Khối diễn hành
Băi tập
Lễ măn khóa
Một Đời Bất Khuất
Kỷ niệm Quân Trường - Về phép
Kỷ niệm Quân Trường - Cúp phép
Hồi tưởng chiến trường 1062 Thượng Đức
Dọc đường gió bụi
T́nh Bất Khuất
Ngày xưa thân ái
Tôi đi lính
Bất Khuất
Quan Âm Tây Du Hí truyện
Làm trong sáng tiềng Việt
Hạ cờ tây
Thù dai
Kỷ niệm khó quên
Trận cuối trong đời lính của tôi
Khúc hát Quân Hành
Một nỗi đau
Thủ Đức - Tuần huấn nhục
Tâm thư của Cố Thiếu Úy Trần Văn Quí
Trận Ô-Căm
Một lần vĩnh biệt
Một lần đi
Chuyến đi cuối năm
Nhớ về mái trường xưa
Phạm Xuân Tịnh - Một cuộc đời
Những ngày tháng không quên
Tự do ơi, tự do!
V́ hai chữ Tự Do
Ngh́n trùng cách biệt
Thầy Chín
Để nhớ để quên


Người lính VNCH

Soái hạm HQ5 và trận hải chiến Hoàng Sa
Ngày 19-01 Kỷ Niệm ngày Hoàng Sa nhuộm máu
Đi vào ḷng địch: Câu chuyện thật của người Nhái HQ VNCH
Người bạn 101
Năm tháng tuổi thơ thuở nào
Lực lượng Đặc Nhiệm Thủy Bộ Hải Quân VNCH
Đối diện tử thần
Một thời để yêu
Phi Công thời chiến
Người con dâu nước Mỹ
Tưởng bỏ anh em
Đành bỏ anh em
Mai
Cuộc tuyệt thực ở trại Cổng Trời
Một đời binh nghiệp hai màu Mũ
Biệt Hải trên vùng biển băo tố
Chuyện người lính trinh sát
Nhan sắc cư tang
Niềm vú quân trường
Sự trịch thượng
Hộ tống hạm HQ11 & Những ngày biến loạn tháng Tư đen
Bạn tôi, những SVSQ khóa 2 Học Viện CSQG
Cuộc sống của người lính chiến ĐPQ và NQ
Sông Mao, Ngày tháng cũ
Tự truyện của một phi công

Chập chùng tủi nhục
Tâm sự người lính

Nén hương tưởng nhớ bạn Dương Quang Ngọc
Một mai giă từ vũ khí
Mối t́nh đầu
T́nh lính
Đời lính
Tàn cuộc hoa này
Nó và Tôi
Viên ngọc nát
Những năm dài qua đi... hội ngộ
Ngày Quân Lực : Lời thú tội
Nhớ An Lộc - Chuyện người Thương Binh bị bỏ quên
Nghĩ về người vợ lính
Chuyện t́nh với chàng cựu Không Quân Y 2 K
“Hát Ô” qua Mỹ
Anh hùng tử - Khí hùng bất tử
Thằng lính bạc t́nh
Cuối đường
Đó đây trên quê hương
Here and There In The Homeland
Người c̣n nhớ hay người đă quên
Những ngày tù chung với Ông Đạo Dừa
Cây cầu biên giới
Khu trục bọc thây
Tướng Đỗ Cao Trí và Tướng Nguyễn Viết Thanh Dưới Cái Nh́n Của Người Ngoại Quốc

Đêm liêu trai
B̀NH-TUY, những ngày cuối cùng...
T́nh Anh Lính Chiến Biệt Động
Trận chiến đẫm máu của HQ/VNCH: Trận Ba Rài
Mặt trận Miền Đông vẫn yên tĩnh
Charlie ngày ấy và Charlie bây giờ
Màu cờ và sắc áo
Tù binh và ḥa b́nh
Tây Ninh, chút c̣n lại trong ḷng một người lính
Hoài niệm
Tâm tư và cuộc sống quả phụ
Thượng Tọa Thích Quang Long
4 ngôi mộ lính nhảy dù Vị Quốc Vong Thân
Hai người bạn
Đôi ḍng về “Cỏ Thu Hoàng thị”
Cái chân gỗ
Một H.O. muộn màng
Vài hàng gởi anh Tŕu mến
Thiên bi hùng ca QLVNCH
Để nhớ lại những ngày Mùa Hè Băo Lửa
Trận chiến cô đơn
Biệt đội 817 - LĐ81 BCD
Trận đánh cuối cùng của ĐPQ...
Qua những trại tù cộng sản...
Sông Mao, phi vụ ngày 30 Tết
Nước mắt mẹ già
Viên đạn cuối cùng
Điếm Cỏ Cầu Sương
Người lính ấy của tôi...
Khóc một ḍng sông
Cái muỗng
Tử thủ
Những tiếng hát bừng sáng A 20
Thiên đường đỏ
Khoác áo chiến y
Chuyện t́nh của một Phi Công
Hai v́ sao lạc
Tôi thương nhớ vợ tôi
Bông hồng tạ ơn
Viết về Lê Hữu Lượng
Chinh nhân và người t́nh
Tôi vào học viện Cảnh Sát Quốc Gia
Cảm nghĩ của một người Lính về Ngày Quân Lực 19/6
Nhiệm vụ
Cô gái B́nh Long
Những ngày hồi đó
Ngày QL19/06 - Người Lính VNCH ... Tôi nợ Anh ..
Nhớ đến Biệt Đội Thiên Nga
Viết về ngày QL 19/6/2011
Người không nhận tội  
Chào cô ... em gái Biệt Cách Dù
Chuyện t́nh chị Hạ và anh Nuôi
Huấn luyện Sĩ Quan tại Hoa Kỳ
Ở cuối 2 con đường
Đêm Cao Miên
Đồn Dak Seang
Giải toả căn cứ hỏa lực 6  Tân Cảnh
Quan Âm chí lộ
Rải tro theo gió
Một chuyến đi toán phạt
Chinh chiến điêu linh
Trại gia binh
Viết về người lính Địa Phương Quân
Người không nhận tội
Tháng 4 xót xa
T́m lại thương đau
Nụ cười người tử tội
Ngày về
Người lính miền Nam
Phan Rang nỗi hờn di tản
Charlie, ngọn đồi quyết tử
Quốc lộ 20 - hành lang của tử thần
Găy súng
Chuyện người Nghĩa Quân
Chuyện Người Nghĩa Quân Thờ H́nh Của Chính Ḿnh
Đại Bàng Gảy Cánh Tháng Tư
Trại gia binh
Viết về người lính Địa Phương Quân
Quốc lộ 20 - hành lang của tử thần
Phnom Penh, ngày ấy c̣n đâu?
Vinh danh Tướng Đỗ Cao Trí
Trung Tá Nguyễn Đức Xích "NGƯỜI TÙ BẤT KHUẤT"
Ngọn đồi cuối cùng
Nhớ hay Quên
Người lính miền Nam
Charlie, ngọn đồi quyết tử
Chú Quế
Pleiku nắng bụi mưa bùn
Mê thần tượng
Cơm cháy quân trường
Anh trai Biên Hoà, em gái Cà Mau
Giọt nước mắt Đêm Giao Thừa ...!
Kiếp người... đời lính...
Câu chuyện tù của ĐT Phi Công HK...
Ḍng sông cỏ mục
Bên những bờ rừng
Đêm thánh vô cùng
Người tù kiệt xuất
KBC Một thời để nhớ
TPB Những mảnh đời bất hạnh
Mùa Đông năm ấy
Người Lính Việt Nam Cộng Ḥa qua những t́nh khúc bất tử của Một Thời Chinh Chiến
Phi vụ cuối cùng
Những người tù cuối cùng
Lửa máu hận thù
Người Lính VNCH trong kho tàng âm nhạc Việt Nam
Mẹ VN ơi - Chúng con vẫn c̣n đây
Khi người ta gọi bác của tôi, ba tôi và anh tôi là 'giặc' !
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Chiếc áo phong sương t́nh anh nặng
Người lính VNCH trong nhạc sỉ Trần Thiện Thanh
Đêm hỗn mang
Ngỡ ngàng đời chiến sĩ
Chuyện nhớ trong đời
Để ghi nhớ tháng 4 đen
Nỗi đau thời chiến
Cọp rằn Chương Thiện
Quà cho con trong tù
Những gịng sông lịch sử đời người
Một người đi
Trận cuối 2
KBC 4100 & Tết Mậu Thân
Rừng khóc giữa mùa xuân
Lá thư t́nh của người lính VNCH
Cô con gái quá giang trong đêm mồng một Tết
Lon Guigoz hành trang người tù...
Con chó Vện và người tù cải tạo
Một lần toan tính...
Tấm thẻ bài
3 người chiến binh "homeless"...
Trôi theo vận nước
Trận cuối
Chiến sĩ Kha Tư Giáo
Em không nh́n được xác chàng
Chuyện buồn người vợ tù
Người Việt của tôi - Quận Dĩ An
Sao hôm, sao mai
Những lá thư t́nh
May mà có em
Thằng bé đánh giày người Nghĩa Lộ
May mà có em đời c̣n dễ thương
Gói quà đầu năm
Cây Mai rừng của người Lính Trận
Cánh chim Thần Tượng
Ba ḍng nước mắt
Những xác chết trên mănh đất chữ "S"
Thân phận người lính găy súng
Chuyện vượt ngục ở trại Gia Trung ...
Những mảnh đời dang dở - phần 2, phần 3, phần 4, phần 5, phần 6, phần cuối
Mưa trên Poncho
Người ở lại Saravan
Nhớ hay quên kỷ niệm thời chinh chiến
Vược ngục
Chuyện t́nh khoai lang
Tâm t́nh người lính VNCH tỵ nạn ở Thái Lan
Hồi tưởng ngày Quân Lực 19-6-73
Vinh danh người lính VNCH

Linh tinh

Dị mộng
Nhà thơ Hàn Mặc Tử
Tập thơ "đôi hồ" và một thiên diễm t́nh
Về Quê
Ông già bơi rác
Nhớ thời trường cũ Chu Văn An
Người chú họ của tôi
Tôi bị bắt
Nhớ lắm… những mùa Thu
Những chuyện trời ơi !
Người đồng hương
Bên đời hiu quạnh
Việt Cộng con
Phượng hồng vào Hạ
Sức mạnh của cộng đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại
Giai thoại văn chương
Kỷ niệm nỗi trôi cùng trí nhớ
Bà xă đai-ét
Chuyện kể: Một buổi trên đường vượt biển
Những vần thơ chui
Đi t́m Jackpot
Cây cầu biên giới
Ngày giỗ Tổ Hùng Vương
Như những giọt buồn
Một cơn đau tim….và một lần phẫu thuật
Đứa con dị chủng
Bài thơ dang dở
Thất t́nh
Dấu "Hỏi Ngă" trong văn chương Việt Nam
Ngày xưa thân ái...
Gió bụi một thời
Người sợ bóng
Hoàng hôn trên núi Tây
Ư yêu đương
Đêm qua sân trước nở cành mai
Vệt nắng cuối chiều
Đừng yêu người làm thơ
Tết Nguyên Đán
Đừng yêu người làm thơ
Như những vần mây
Đám cưới
Hạnh phúc muộn màng đêm Giáng Sinh
T́nh... tiếc
Giáng Sinh năm nào
Ván cờ ma quỷ
Văn thơ trữ t́nh
Mùa Thu qua thi ca  
Phụ nữ Việt Nam qua Ca Dao
Tháng năm ngoảnh lại
Thu xưa
Thu có sầu chăng sáng nay!
Cơn mưa chiều nay
Xuôi ḍng sông Hương
Nỗi niềm cố cựu
Thiện và Ác
Tóc May sợi vắn sợi dài
Tâm sự tuổi già
Xóm biển
Đi t́m tâm linh
Mấy đoạn đường đời
Tản mạn những giao thoại văn chương
Xin hăy giúp tôi
Con c̣n nợ Ba
Nhăm nhi bầu bạn
Một thời để nhớ
Người quét chợ
Lời tỏ t́nh
Bạn cũ năm mươi năm
Về lại cố hương  
Đường đi không đến
Xương trắng Trường Sơn
Về lại cố hương
Thoáng xưa
Cánh Hoa Ngọc Lan
Bước không qua số phận
Đọc thơ Trạch Gầm
Con Gà ṇi
Con Mèo hay con Thỏ?
Đời vẫn đáng sống
Tết làng tôi
Bầu Bí một giàn
Nghỉ hè ở Mallorca
Chiếc xích lô chở mùa xuân
Em đi để lại con đường
Một thời con gái
Bố tôi và người tù Nguyễn Chí Thiện
Trường ca trang sử Mẹ....
Nỗi đau bẽ bàng
Khi con đường không lối thoát
Những bài ca một thời cuộc đời
Tiếng chuông ái t́nh
Những con cào cào xanh
Nếu chỉ c̣n một ngày để sống
Bố tôi
Thiêng Liêng Như Những Linh Hồn
Giấc mộng dài
Duyên số trời định
49 Ngày với em
Bài ca của người du tử
Tấm vạc giường
Cố hương, 35 năm sau
Vượt biển một ḿnh
Hăy bế em ra khỏi cuộc đời anh
Những Tết năm xưa ở Phan Thiết
Làm thinh
Màu tím trong thơ
Lệ Mừng trên cánh Đồng Chiêm
Thằng cháu nội đích tôn
Chị Cả Bống
Làm rể Ninh Ḥa
Trời đất bao la
Nỗi buồn mùa Thu
Duyên Nam Bắc
Đà-lạt trời mưa
Xót xa
Tiểu thơ
Đôi mắt
Giọt mưa trên tóc
Quê tôi, ngày bé thơ lớn lên
Mùa thu cuộc t́nh
Cây sầu riêng sau vườn cũ
Tản mạn - Về những người bạn
Nh́n những mùa xuân đi...
Quê hương ruồng bỏ
Ba tôi và tôi
Vượt thoát
Made in VietNam
Giọt nước mắt
Ngày vô vị
Khóc lặng thinh
Đời c̣n vui v́ có chút ṭm tem
Đôi mắt Phượng
Ngựi bán liêm sỉ
Bài ca vọng cổ
T́nh già
Buổi chiều ở Thị trấn Sông-Pha
Saigon ngày ấy
Phàm phu tục tử
Thăm quê
Dấu tích ân t́nh
Địch thủ
Tâm
USS Midway - Ông bạn già năm xưa - English
Từ Mỹ, kể chuyện Mỹ Tho
Vài ṿng Thơ, Rượu và Tết
Mùa Xuân uống rượu
T́nh người
Hồi kư của một người Hà Nội
T́nh nghĩa, nghĩa t́nh
Đôi đũa
Gịng đời... và hồi âm gịng đời...
Không cho phép ḿnh quên
Thảm sát trên đảo Trường Sa
Em tôi
12 bến nước
Chào Mẹ
Cháo tóc
Những người không đất đứng
Vợ hiền
Theo ngọn mây Tần
T́nh ngây dại